Tra Công Hoàn Lương Ký

Chương 26




Người đứng ngoài cửa kia chính là Tiền Chính Giai.

Lập tức, phản ứng của Lý Huyền Lương là muốn trực tiếp đóng cửa, kết quả lại bị tên vệ sĩ bên cạnh Tiền Chính Giai ngăn cản. Hắn tự nhiên đi vào phòng, nhìn xung quanh một chút, sau đó mạnh mẽ khoát tay lên vai y, nói: “Mã Thần Nhất cho cưng ở một nơi thế này sao? Hửm? Xem ra trong mắt hắn, cưng cũng chẳng đáng giá bao nhiêu, ha ha.” Nói xong, hắn còn cợt nhã sờ tay lên mặt y.

Lý Huyền Lương nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng gạt tay hắn ra, “Cậu tìm Mã Thần Nhất? Hắn không có ở đây.”

Tiền Chính Giai lắc lắc ngón trỏ: “NO NO, tôi không phải tìm hắn, tôi là tới tìm cưng.”

Lý Huyền Lương sửng sốt. Y cùng Tiền Chính Giai căn bản không quen biết, hắn tìm y làm gì?

Tiền Chính Giai lấy tay vỗ vỗ xuống giường rồi ngồi xuống, “Ừm, rất thoải mái. Cưng đã ở đây chơi với Mã ca mấy lần?”

Lý Huyền Lương nghe vậy thì có chút phẫn nộ, y lạnh nhạt nói: “Tôi không quen cậu, mời cậu đi ra ngoài.”

Tiền Chính Giai bật cười hai tiếng bỡn cợt, tấm tắc nói: “Tính cách quả nhiên cay độc a, hóa ra Mã Thần Nhất có khẩu vị tốt thế này, thật khiến tôi hứng thú. Thế nào? Theo tôi đi, Mã Thần Nhất cho cưng lợi ích gì, tôi cho gấp bội.”

Tên cặn bã này quả nhiên không thể dùng lời mà nói. Lý Huyền Lương quyết định không để ý tới hắn nữa, hắn không đi thì y sẽ đi. Cầm lấy áo khoác, y xoay người tiến đến cửa, kết quả vừa chạm tay vào nắm đấm đã bị tên vệ sĩ chặn ngang. Y cau mày, quay đầu lại hỏi: “Cậu rốt cuộc muốn thế nào?”

Tiền Chính Giai thư thả ngồi xuống giường, một chân bắt chéo nhàn nhã như đang dạo chơi, nói: “Như vậy đi, chỉ cần cưng bỏ Mã Thần Nhất để theo tôi, tôi sẽ tặng cưng một căn biệt thự có giá khoảng sáu nghìn vạn tại thành phố A. Thế nào?”

Ngữ khí của Lý Huyền Lương đầy chán ghét: “Có tiền thì giỏi lắm sao? Có tiền thì muốn gì cũng được? Quá ngây thơ rồi!”

Tiền Chính Giai sửng sốt, sau đó ‘phụt’ một tiếng, vừa cười vừa nói: “Khoan hãy từ chối sớm. Cho tới bây giờ, tôi cũng chưa từng gặp qua thứ gì tôi không thể dùng tiền để mua. Được rồi, nể tình cưng thú vị như thế, tôi cho cưng thêm một tấm chi phiếu sáu nghìn vạn, sao hả? So với Mã Thần Nhất cho thì nhiều hơn đúng không? Tiền Chính Giai tôi chưa bao giờ keo kiệt với kẻ khác. Cưng là người của hắn, tôi đoán hắn cho cưng được mấy nghìn vạn thôi. Bây giờ tôi cho cưng hẳn mười hai nghìn vạn, như vậy chắc có thể thỏa mãn cưng rồi chứ?”

Lý Huyền Lương vô cùng phẫn nộ, mấy lời tên cặn bã này nói quả thật là sỉ nhục y mà. Tuy rằng y không có tiền, nhưng cũng chưa thấp hèn đến mức phải bán thân.

Cực kỳ lạnh lẽo, y nói với hắn: “Xin lỗi, mời cậu đi ra ngoài.”

Vốn dĩ Tiền Chính Giai trong lòng vô cùng tự tin rằng y sẽ nhận lời. Thử hỏi, có người bình thường nào khi đối diện với mười hai nghìn vạn mà không động tâm? Không ngờ, hắn lại bị cự tuyệt. Cười lạnh một tiếng, hắn nghiêng nghiêng đầu nhìn y: “Làm người đừng tham lam quá, kẻo nuốt không kịp sẽ mắc nghẹn đấy. Lòng tham của cưng quả nhiên không đáy nhỉ?”

Lý Huyền Lương ném áo khoác trong tay xuống, tâm tình đã xấu đến cực điểm. Y trừng mắt nhìn hắn, cất lời châm chọc: “Mấy tên đại thiếu gia các người có đúng hay không tứ chi quá phát triển, dẫn đến lỗ tai không còn nghe hiểu được tiếng người? Tôi lặp lại lần nữa, có tiền chẳng có gì hay ho cả. Dù cậu có cho tôi một trăm nghìn vạn tôi cũng không thèm, không có khả năng, nằm mơ đi! Cậu nghe hiểu hay không? Nếu hiểu rồi thì xin mời đi ra ngoài.”

Tiền Chính Giai nghe xong, gương mặt trở nên méo mó. Một lúc sau, hắn đột nhiên giống như phát điên mà bật cười, cười ha hả, cười đến lăn lộn: “Giỏi, giỏi, giỏi lắm. Tôi thật sự rất thích nói chuyện với người thông minh. Cưng đúng là không đơn giản, cư nhiên lại hết sức thâm sâu khó lường, làm tôi phải bội phục, thật sự bội phục cực kỳ.”

Hắn vỗ vỗ chân, phảng phất như mới nghĩ thông suốt ra điều gì, “Cho tôi một trăm nghìn vạn tôi cũng không thèm? Kinh điển! Những lời này thật sự rất kinh điển a! Cái cớ này có thể hiên ngang lẫm liệt đến mức nào chứ? Hay cưng còn định nói, cưng với Mã Thần Nhất là tình yêu chân thành? Ha ha, không sai phải không? Bất quá, cái tình yêu chân thành đó nói chơi cũng không ai tin. Nói thật đi, cưng vẫn là vì tiền thôi, vốn dĩ cưng đã biết rồi?” Nói rồi, hắn nhìn y với ánh mắt đầy quỷ dị.

Lý Huyền Lương nhíu mày, nghi hoặc nhìn Tiền Chính Giai, thầm tự hỏi cái tên cặn bã này thần kinh có bình thường hay không? Y hoàn toàn không biết hắn đang nói hay cười về cái gì.

“Đừng có giả bộ không biết với tôi. Một người bình thường không quyền không thế như cưng, cho hơn mười nghìn vạn cưng vẫn chê ít, cho hơn một trăm nghìn vạn cưng cũng nhất quyết không chịu bỏ hắn. Cưng nghĩ tôi là tên đần à? Mục đích của cưng, tôi chỉ liếc mắt một cái là nhìn ra ngay! Cưng không cần làm bộ với tôi đâu.”

Lý Huyền Lương cau mày, “Cậu nói bậy bạ gì đó, tôi không muốn nói chuyện với cậu nữa. Cậu đi ra ngoài.” Nói xong, y xoay người muốn mở cửa, nhưng tên vệ sĩ kia vẫn kiên quyết chắn ngang, nhìn trừng trừng y đầy hung bạo. Hắn thân cao đến 1m9, vai rộng lưng thô như ngọn núi, Lý Huyền Lương chỉ có 1m75, đứng trước mặt hắn giống hệt như đứa bé.

Lý Huyền Lương không tự chủ được, lui về sau mấy bước, cố gắng bình tĩnh nhìn thẳng vào Tiền Chính Giai đang ngồi trên giường, “Cậu rốt cuộc muốn làm gì? Cậu nói những lời này với tôi có ý nghĩa gì chứ? Nếu cậu với Mã Thần Nhất có thâm thù đại hận, cậu cứ việc tìm hắn trả thù, không liên quan đến tôi.”

Tiền Chính Giai nghe vậy, mỉm cười đứng lên, nhẹ nhàng tiêu sái đi đến trước mặt Lý Huyền Lương, tùy tiện cúi xuống nói nhỏ bên tai y: “Nghe giọng điệu của cưng, kỳ thực cưng cũng rất khinh thường hắn phải không?” Hắn cười quỷ dị, nói tiếp: “Mã Thần Nhất là tên tạp chủng do Mã Quốc Hùng và mẹ hắn thông dâm sinh ra, chuyện này từ lâu đã không còn là bí mật rồi. Tuy chuyện xấu của Mã gia không truyền ra ngoài, thế nhưng làm sao mà cấm cản được miệng lưỡi thế gian, chuyện này dĩ nhiên không thể chỉ có một mình cưng biết.”

Lý Huyền Lương nghe xong thì sửng sốt cả người. Tuy rằng không đến mức khiếp sợ, nhưng xác thực là có chút không dám tin. Tiền Chính Giai ở bên cạnh thấy phản ứng trên mặt y, liền cười nhạt châm chọc: “Đừng có làm bộ như không biết. Cưng đi theo Mã Thần Nhất, chỉ bởi vì hắn là con hoang của Mã Quốc Hùng thôi. Nếu trong tương lai, sản nghiệp được giao cho hắn thì quá tuyệt vời rồi. Thảo nào cưng lại chê tiền của tôi. Cũng đúng thôi, một trăm nghìn vạn so với mấy trăm triệu vạn thì khác gì hạt cát trong sa mạc, tôi nói có đúng không nào?”

Lúc này, Lý Huyền Lương rốt cuộc đã hoàn hồn. Y hừ lạnh một tiếng với Tiền Chính Giai, “Kỳ thực, tôi cũng rất khinh thường cậu. Cậu so với Mã Thần Nhất lại càng đê tiện vô sỉ hơn, đúng là tên cặn bã, là sâu mọt của xã hội.” Y trực tiếp cầm lấy điện thoại di động trên bàn, “Nếu cậu không đi, tôi sẽ gọi 110.”

Nghe Lý Huyền Lương nói vậy, ý cười trên mặt Tiền Chính Giai cũng biến mất. Hắn lạnh lùng nhìn y, nói: “Đừng làm cái vẻ mặt không biết xấu hổ đó. Chẳng được mấy người có can đảm nói thế với tôi đâu.” Hắn ngẩng đầu lên, đưa mắt ra hiệu với tên vệ sĩ. Tên vệ sĩ gật đầu, từ phía sau xông tới tóm chặt lấy cổ Lý Huyền Lương, thừa cơ đoạt mất điện thoại, ném ra ngoài.

Lý Huyền Lương bị tên vệ sĩ đè chặt khiến cho đầu váng mắt hoa, thân thể đổ đầy mồ hôi. Tiền Chính Giai đi xung quanh nhìn ngắm y, thấy áo của y đã dính sát vào người liền vô cùng đắc ý, vừa cười vừa nói: “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Không bằng chúng ta làm một cuộc giao dịch đi, cưng theo tôi chơi vài lần, tôi sẽ thay cưng giữ bí mật, hơn nữa còn tặng cho cưng một căn biệt thự hạng nhất, thế nào?”

Lý Huyền Lương ghê tởm ‘hừ’ một tiếng, trừng mắt nhìn hắn, chửi rủa: “Người như mày sao không đi chết đi? Sống trên đời thật đúng là lãng phí lương thực!”

Dám trù hắn chết? Khóe miệng Tiền Chính Giai giật giật mấy cái, bộ dáng tươi cười không còn nữa. Hắn hung hăng tát mạnh Lý Huyền Lương một cái, khiến cho y suýt nữa thì phun máu ra khỏi miệng. Máu nghẹn lại trong cổ họng, khiến y ho khan hết cả nửa ngày.

Cổ tay Tiền Chính Giai run lên, “Tính cách ương ngạnh lắm, nhưng tao mặc kệ mày có nguyện ý hay không, hôm nay lão tử nhất định sẽ làm thịt mày. Có muốn trách thì trách cái lưng của mày, ai kêu nó dựa dẫm vào tên Mã Thần Nhất ấy.” Nói rồi, hắn khoát khoát tay với tên vệ sĩ. Tên vệ sĩ gật đầu, bẻ ngược hai tay của Lý Huyền Lương về phía sau, kế tiếp lại dùng chân đá mạnh vào chân y, ép buộc y phải quỳ gối trên giường. Hai cánh tay bị lực đạo mạnh mẽ bóp chặt làm y đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, gần như phải kêu lên thành tiếng.

Tiền Chính Giai vỗ vỗ đùi, vô cùng hưng phấn. Mỗi lần nhìn người khác thống khổ thế này, tính dục của hắn lại tăng lên gấp bội, tựa như nghiện thuốc phiện vậy. Hắn xoay xoay hai bên vai, tinh thần phấn chấn, rất nhanh chóng tự cởi bỏ thắt lưng của mình, vừa làm vừa nói: “Trước tiên phải chơi thế nào đây nhỉ? Ừm, cứ dùng miệng của mày thổi kèn cho lão tử trước đi, coi như thư giãn gân cốt.”

Lý Huyền Lương tức giận đến mức toàn thân run rẩy, mắng: “Khốn nạn, biến thái, buông ra!” Sau đó, y liều mạng giãy dụa. Tên vệ sĩ không chút do dự, nhấc chân đạp y một cước. Cơn đau đớn trên lưng khiến y nhất thời nằm rạp xuống, không cách nào kiềm chế được cơn run rẩy liên hồi.

Tiền Chính Giai ngồi đối diện với Lý Huyền Lương, lấy tay kéo y dậy. Nhìn gương mặt thống khổ của y, hắn cười đến thật hài lòng, “Nhóc con, chỉ cần mày có thể làm cho lão tử sảng khoái, tao bảo đảm một chữ cũng không nói với Mã Thần Nhất, sau này mày muốn đeo bám hắn thế nào thì cứ việc đeo bám. Nào nào, mau dùng kỹ thuật mày vẫn sử dụng để hầu hạ Mã Thần Nhất làm lão tử sảng khoái đi, để lão tử cũng được nếm thử xem mùi vị trong miệng mày như thế nào.”

Lý Huyền Lương đau đến nỗi hít thở không thông, hai mắt mơ hồ, trong miệng còn đọng lại mùi máu tươi, lại nghe những lời Tiền Chính Giai nói bên tai, rốt cuộc nhịn không được bắt đầu nôn mửa. Nhưng hôm nay đến cơm y cũng chưa ăn, cho nên không nôn ra được chút gì.

Sắc mặt Tiền Chính Giai hết đen rồi trắng, vặn vẹo méo mó cả nửa ngày, bỗng nhiên bừng phát lên, giáng xuống hai bạt tai, lớn tiếng mắng: “Cho mày nôn, cho mày nôn. Mẹ nó, dám chê lão tử bẩn à? Lão tử đây còn chưa chê cái mồm bẩn thỉu của mày! Đã bị người ta chơi đùa qua rồi còn dám làm bộ dáng thanh cao, cho mày giả bộ, cho mày giả bộ này!” Nói rồi, cố sức nắm tóc Lý Huyền Lương kéo vào giữa hai chân hắn.

Lý Huyền Lương bị Tiền Chính Giai đánh đến hoa cả mắt, tức giận nhổ một ngụm nước bọt vào người hắn. Hắn không tránh kịp nên hứng trọn, lập tức gào lên, vội vàng đứng dậy chùi chùi ống quần, sau đó xoay người đá Lý Huyền Lương một cước, cuồng nộ hét: “A Quyền, đánh nó, đánh chết nó!! Dám nhổ vào tao, mẹ nó chứ, đánh chết đi, tao chịu trách nhiệm.” Hắn gần như điên cuồng, vừa mắng vừa đấm đá Lý Huyền Lương.

Tên vệ sĩ được gọi là A Quyền kia gật đầu, giơ nắm tay lên chuẩn bị giáng xuống, đột nhiên cánh cửa “Rầm” một tiếng bị người ta đá văng. Mã Thần Nhất xông vào, liếc mắt nhìn liền thấy Lý Huyền Lương đang từ từ nhắm hai mắt lại, toàn thân run rẩy cuộn mình trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng còn đọng lại vết máu. Ngẩng lên, thấy tên vệ sĩ kia nắm tay còn đang giơ ra, sắc mặt hắn thoáng chốc trầm xuống, cơn tức giận từ trái tim truyền thẳng lên não, gần như không cách nào khống chế.

Mã Thần Nhất xông tới, không nói câu nào trực tiếp đấm xuống một quyền, rồi lại hung hăng đá thêm một cước. Tên vệ sĩ kia không có gan đánh trả, chỉ đành ôm lấy hốc mắt và phần dưới háng, ngồi xổm xuống đất không ngớt kêu rên. Hắn không phải kẻ ngốc, hắn biết rõ Mã Thần Nhất không phải là người hắn có thể đắc tội được, đành phải cố gắng nhẫn nhịn, ít ra còn giữ được tính mạng.

Tiền Chính Giai đứng bên cạnh, có chút xấu hổ chỉnh trang lại quần áo, nói: “Mã ca, tôi vốn tưởng sẽ gặp anh ở nhà hàng, ai ngờ kết quả anh lại không đi. Có muốn trách thì cứ trách vệ sĩ của tôi, thật không ngờ tính tình của hắn lại hung bạo như thế, một chút cũng không hiểu phép tắc. Kỳ thực tất cả chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi. Mã ca, thực sự chỉ là hiểu lầm thôi mà.”

Mã Thần Nhất sắc mặt u ám, không nói tiếng nào ôm lấy Lý Huyền Lương đặt lên giường. Không ngờ, tay vừa chạm tới chỗ thắt lưng, Lý Huyền Lương đã kêu lên một tiếng đau đớn. Hắn âm trầm kéo áo y lên nhìn thử, trên lưng tím bầm một mảng, trên mặt cũng có vết tích bị đánh. Khóe miệng hắn không khỏi co giật liên hồi, chết tiệt! Cánh tay đang nắm lấy y phục của y bất giác nổi đầy gân xanh.

Mã Thần Nhất vẫn duy trì tư thế đó, hít sâu một hơi, miễn cưỡng đè nén lại cơn giận như cuồng phong bão táp trong lòng. Hắn thuận thế ngồi xuống giường, sắc mặt khôi phục lại vẻ bình tĩnh, gật đầu nói: “Ừ, tôi dĩ nhiên rất tin tưởng Tiền thiếu gia sẽ không dẫn theo con chó ấy đến cắn vào mặt Mã Thần Nhất tôi. Dù sao con người ai cũng có lớp da trên mặt, một khi bị xé rách sẽ rất khó coi!”

Mã Thần Nhất ngẩng đầu nhìn về phía tên vệ sĩ, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến hắn phải rùng mình, cánh tay đang bưng lấy con mắt cũng nhất thời run rẩy. Mã Thần Nhất nheo mắt nhìn hắn, chậm rãi mở miệng: “Đừng mải mê cưỡi trên đầu người ta mà thải ra phân như thế, khi sự nhẫn nại đến giới hạn thì không kịp chuẩn bị hậu sự đâu. Tôi rất hi vọng, ‘người anh em’ của cậu không gặp phải sự cố không may gì.”