Trà Hương Mãn Tinh Không

Chương 106




Hạ phi hành khí, Úc Thịnh Trạch liền nhận được tin tức, mang theo Đoạn Sở cùng đi tới Đế Tinh điện ở chính điện hoàng cung. Vào trong đại điện, trừ bỏ Úc Khải Phong sóng vai ngồi cùng Lộ Dịch Toa, dưới bậc thang còn ngồi không ít nam nữ địa vị cao quý đang tức giận, giữa đại điện có một nữ tử mỹ mạo mới nói xong cái gì, đôi mắt sưng đỏ không chịu nổi, vừa thấy liền biết là mới khóc.

Nhìn thấy Úc Thịnh Trạch cùng Đoạn Sở tiến vào, Úc Khải Phong tùy ý chỉ tay vào vị trí gần Lộ Dịch Toa nhất: “Đến đây ngồi đi.”

Vẻ mặt Lộ Dịch Toa đang không kiên nhẫn, nhìn thấy hai người ánh mắt lộ ra ý cười thản nhiên, gật gật đầu: “Thịnh Trạch, Tiểu Sở, lại đây ngồi.”

Đoạn Sở phát hiện, vài vị hoàng tử lúc trước ở trên yến hội đã gặp qua, ít nhiều đều lộ ra thần sắc mất tự nhiên, trong đó có đại hoàng tử phi Đỗ Ngạo Tình từng gặp lúc ở tiệc cưới của Sở Hoa.

Bất quá Úc Thịnh Trạch hiển nhiên không thèm để ý đến tâm tình của nhóm huynh đệ, hoàng thất Đế Ma Tư cũng đồng dạng dùng võ lực vi tôn. Càng đừng nói hắn là con của vương hậu người khế ước sinh ra, trừ bỏ đại hoàng tử Úc Hồng Trì, thì hắn có thân phận cao nhất.

Hai người mới vừa ngồi xuống, nữ tử ở giữa đại điện liền hướng về phía Úc Thịnh Trạch đau thương thỉnh cầu: “Cửu điện hạ, nhị ca ngươi hiện tại rất nguy hiểm, xin ngươi đi cứu hắn đi. Lúc trước Mạch Duy bị bắt cóc, cũng là may mắn có ngươi ra mặt.”

Đoạn Sở nhăn lại mi, Úc Thịnh Trạch lại là thần sắc không thay đổi trầm giọng: “Nhị hoàng tẩu, đã xác định nhị ca bị ai bắt giữ chưa?”

Nhị hoàng tử phi Bồ Phán Liễu dừng một chút, lại nước mắt như mưa, lắc lắc đầu: “Còn không có, nhưng đại điện hạ đến Lan Ba tinh hệ lâu như vậy, một chút tin tức cũng không có. Càng lâu, đối với Văn Bân mà nói, càng thêm nguy hiểm. Ngươi là người có sức chiến đấu mạnh nhất trong các hoàng tử, đệ tam quân dưới tay ngươi cũng chiến đâu dũng mãnh, lại đã quen thuộc chiến đấu ngoài không gian. . . . .”

Lộ Dịch Toa thiêu mi, không đợi Úc Thịnh Trạch trả lời, liền lạnh lùng đánh gảy Bồ Phán Liễu: “Đệ tam quân từ trước tới nay chỉ nghe mệnh lệnh của tổng chỉ huy quân bộ, chiến đấu chính là vì an nguy của cả đế quốc cùng Cáp Ngói tinh hệ, ngươi khiến Thịnh Trạch dẫn quân tới Ba Lan tinh hệ, nói như là tất cả đệ tam quân đều là tư quân của Thịnh Trạch, là muốn vượt mặt cả bệ hạ cùng tổng chỉ huy quân bộ sao?”

“Không, ta tuyệt đối không có nghĩ như vậy!” Bồ Phán Liễu như thế nào cũng không nghĩ tới, vương hậu Lộ Dịch Toa lại không nể mặt như thế, sợ tới mức “Bùm” một tiếng quỳ rạp xuống đất, bối rối biện bạch: “Ta chỉ là lo lắng cho Văn Bân, cửu điện hạ. . . . .”

“Hừ, lo lắng cái gì?” Lộ Dịch Toa đã sớm bị Bồ Phán Liễu làm bực bội không thôi, luc này thấy nàng dính lấy đứa con không tha, không chút khách khí răn dạy: “An nguy của hoàng tử từ trước đến nay do hoàng thất phụ trách, đại điện hạ đã mang theo đội thân vệ hoàng gia đi Ba Lan tinh hệ, trong đó không thiếu chiến sĩ bẩm sinh cấp 7. Ngươi hiện tại, là cho rằng đại điện hạ không thể tìm được nhị hoàng tử?

Nếu ngươi thật sự lo lắng, so với việc ngươi thông qua quân bộ để mệnh lệnh tới đệ tam quân, không bằng đi tìm tổ phụ Bồ Quang Khải của ngươi, lấy thực lực chiến sĩ cấp 9 của hắn, cho dù một mình đối mặt với một đội hải tặc vũ trụ đã được huấn luyện cũng không là vấn đề.” Nàng dừng một chút, lại lạnh lùng liếc Úc Khải Phong vẫn đứng ngoài cuộc, nói: “Đương nhiên, bệ hạ tuy rằng thân phận quý trọng, nhưng vẫn là một phụ thân, nếu tự thân xuất mã cứu con trai yêu quí, tựa hồ cũng không sai!”

Bồ Phán Liễu cả kinh mặt vàng như đất, thân thể run rẩy cúi đầu, cũng không dám tiếp tục nói chuyện. Úc Văn Bân chỉ là hoàng tử, làm sao có thể để cho chiến sĩ cấp 9 liên quan tới an nguy của tinh cầu ra mặt, càng đừng nói tới một đế vương tôn quý, một khi lan truyền ra ngoài, chỉ sợ Bồ gia cũng sẽ bị liên lụy.

Úc Khải Phong không hiểu sao nằm cũng trúng đạn, trong mắt lộ ra một tia bất đắc dĩ, tay cầm đôi tay hơi lạnh của Lộ Dịch Toa, ngăn chặn của nàng động đậy, nhìn những đứa con tâm tư khác nhau trong đại điện, trầm giọng phân phó: “Tốt lắm, sau khi Hồng Trì truyền đến tin tức, ta sẽ phái người thông tri cho các ngươi, đều đi xuống đi, Thịnh Trạch cùng Đoạn Sở lưu lại.”

“Vâng, phụ vương, mẫu hậu!” Nhóm hậu duệ quý tộc hoàng gia đều lên tiếng trả lời, Đỗ Ngạo Tình nâng Bồ Phán Liễu cùng nhau rời đi.

Thất hoàng tử Úc Hạo Bằng đi được một nửa, lại chần chờ quay đầu nhìn về phía Lộ Dịch Toa tâm tình rõ ràng không tốt, lo lắng nói: “Phụ vương, mẫu hậu ngày gần đây thân thể không khoẻ, vẫn là để nàng nghỉ ngơi sớm một chút!”

Úc Khải Phong ngẩn ra, vội cao thấp đánh giá thê tử: “Nàng không thoải mái, sao không nói sớm?”

Úc Thịnh Trạch lại vội vàng đứng dậy: “Mẫu thân, người làm sao không thoải mái?”

Đoạn Sở vốn đang lo lắng Úc Khải Phong sẽ cùng Lộ Dịch Toa tức giận, hiện tại thấy thế, lực chú ý cũng chuyển dời đến trên người Lộ Dịch Toa. Sắc mặt đích xác trắng hơn lúc trước, trên khuôn mặt có lưu lại chút bực bội, không khỏi lo lắng đứng lên.

Lộ Dịch Toa trừng mắt nhìn Úc Hạo Bằng, mở miệng chính là đuổi người: “Được rồi được rồi, các ngươi đều nhanh đi trở về. Ta không có không thoải mái, chỉ là bị làm cho đau đầu!”

Úc Khải Phong lại cau mày, vợ chồng nhiều năm như vậy, hắn đương nhiên biết Lộ Dịch Toa tính tình không tốt, nhưng ở trước mặt hắn thủy chung vẫn luôn vẫn duy trì dáng vẻ tao nhã cao quý, chưa từng có không kiên nhẫn như vậy.

“Để cho bác sĩ Hàng Nhân lại đây nhìn xem.” Úc Khải Phong đứng lên, đồng thời, phân phó tổng quản cung điện bên người, sau đó thân thể nghiêng về phía trước, một tay ôm lấy Lộ Dịch Toa từ chỗ ngồi.

“Ngươi, ngươi làm cái gì!” Lộ Dịch Toa kêu sợ hãi một tiếng, chống lại khuôn mặt Úc Khải Phong bỗng nhiên lạnh xuống, mân môi, lại dúi đầu vào khuỷu tay trượng phu, đơn giản núp vào.

Đoạn Sở nháy mắt mấy cái, bị Úc Thịnh Trạch lôi kéo đi theo phía sau Úc Khải Phong, cảm thấy một màn trước mắt nhìn vô cùng quen mắt. Chờ đến khi Úc Khải Phong cường thế đem Lộ Dịch Toa áp chế ở trên giường, lấy chăn bao nàng lại, bỗng nhiên khóe miệng run rẩy, nhìn Úc Thịnh Trạch, trầm mặc thu hồi tầm mắt.

Bác sĩ Hàng Nhân tới rất nhanh, Lộ Dịch Toa ở trước mặt đứa con mất mặt như vậy, đã sớm an tĩnh lại, lúc này ngoan ngoãn phối hợp kiểm tra. Một lúc sau, Hàng Nhân bỗng nhiên lộ ra sắc mặt vui mừng, vội vàng hướng về phía Úc Khải Phong cùng Lộ Dịch Toa chúc mừng.

“Chúc mừng bệ hạ, vương hậu đây là mang thai, đã được hai tháng!”

Úc Khải Phong cả người đều ngây ngẩn, Lộ Dịch Toa cũng ngây ngốc nhìn Hàng Nhân, nàng rõ ràng là tâm tình không tốt, sao lại là mang thai.

Đoạn Sở cũng kinh ngạc, bất quá ở trên trái đất nữ tử bốn năm mươi tuổi mang thai cũng có, huống chi người Cáp Ngói tinh hệ sống lâu, thể chất của người thức tỉnh mạnh hơn nhiều so với người bình thường. Lộ Dịch Toa mang thai cũng không kỳ quái. Hắn nhìn Úc Thịnh Trạch, khó có được thấy hắn thất thố trừng mắt nhìn bụng Lộ Dịch Toa, cảm thấy buồn cười.

Hàng Nhân thấy hai vị hoàng tử đều trợn tròn mắt, hai người sắp làm cha mẹ đến nay cũng không hoàn hồn, không khỏi ho nhẹ một tiếng: “Vương hậu ngày gần đây cảm xúc dao động quá lớn, đối với thai nhi không tốt. Nên tận khả năng điều chỉnh tốt tâm tình, tránh cho tình tự quá lớn ảnh hưởng đến thân thể cùng thai nhi.”

Úc Khải Phong rốt cục lấy lại tinh thần, sắc mặt khó nén mừng như điên, ngồi ở bên giường cầm tay Lộ Dịch Toa, nhìn về phía Hàng Nhân nói: “Từ hôm nay, ngươi sẽ ở tẩm điện thiên điện, chuyên môn phụ trách về thân thể vương hậu. Tốt lắm, ngươi trước đi xuống đi.”

“Vâng!” Hàng Nhân khom người rời đi.

Úc Khải Phong lại nhìn về phía Úc Thịnh Trạch cùng Úc Hạo Bằng, vừa định nói chuyện.

“Tốt lắm, ta mệt mỏi, nhóm các ngươi đều đi ra ngoài đi!” Lộ Dịch Toa bỗng nhiên thẳng đứng dậy, Úc Khải Phong sợ tới mức vội vàng ngăn đón.

“Nàng cẩn thận một chút!” Úc Khải Phong đơn giản ngồi ở trên giường, ôm chặt lấy Lộ Dịch Toa: “Tốt lắm, trong khoảng thời gian này tất cả thí nghiệm đều ngừng lại, về chuyện của Văn Bân đã có Hồng Trì xử lý, Thịnh Trạch sẽ ở lại Đế Ma Tư.”

Úc Khải Phong cũng có chút giận chó đánh mèo Bồ Phán Liễu, cảm thấy Lộ Dịch Toa tức giận thành như vậy, đều là do ý nghĩ kỳ lạ của Bồ Phán Liễu. Huống chi con thứ đến bây giờ, chuyện gì cũng không biết, lại dính dáng đến Cô Liên, hắn đồng ý cho đứa con cả Úc Hồng Trì đuổi theo, cũng hoàn toàn là Úc Hồng Trì nhắc tới Mông Gia Nghị có thể mang theo địch ý đối với con út, căn bản không có khả năng để đứa con út là mục tiêu của Cô Liên đi tới nơi đó.

Lộ Dịch Toa cũng giận dữ, “Chê cười, đứa con yêu quí của ngươi gặp chuyện không may, vốn cùng Thịnh Trạch không quan hệ! Ngươi đã đem Hồng Trì phái đi, thì tuyệt đối không được phái Thịnh Trạch đi!”

Lộ Dịch Toa lúc này, hoàn toàn không thèm để ý chính mình đang bao che khuyết điểm.

Úc Khải Phong sửng sốt, không nghĩ tới Lộ Dịch Toa thế nhưng lại cho rằng hắn không công bằng với con út, bất quá hắn vẫn luôn không hiểu tâm tư của Lộ Dịch Toa, lo lắng thân thể của Lộ Dịch Toa, vẫn là tiếp tục cường điệu: “Đương nhiên, cho dù Hồng Trì đã trở lại, ta cũng sẽ không để Thịnh Trạch đi thay.”

Hắn nghĩ nghĩ, cảm thấy lần này là cơ hội tốt để hiểu thêm về tâm tư Lộ Dịch Toa, phất tay để cho bọn Úc Thịnh Trạch rời đi: “Thời gian cũng không còn sớm, mẫu hậu các ngươi cần nghỉ ngơi, các ngươi đi về trước đi!”

Úc Thịnh Trạch thiêu mi, hắn phát hiện quan hệ của cha mẹ hắn, tựa hồ không giống với tưởng tượng của hắn. Mẫu thân nếu thật sự không cần phụ thân, tuyệt đối sẽ không thất thố như thế.

Úc Hạo Bằng lại không có nhiều ý tưởng như vậy, gật gật đầu, dẫn đầu đi ra tẩm điện.

Đoạn Sở trong lòng biết vợ chồng tôn quý nhất Đế Ma Tư này, hẳn là có rất nhiều chỗ còn cần câu thông. Thấy Úc Thịnh Trạch tựa hồ không nghĩ rời đi, Đoạn Sở nhỏ giọng đề nghị: “Thịnh Trạch, chúng ta đi tìm Thanh Hàn, để cho A Toa hảo hảo nghỉ ngơi đi?”

Úc Thịnh Trạch nhìn Lộ Dịch Toa, thấy nàng cuộn mình, vẻ mặt muốn nói lại thôi, không khỏi gật gật đầu: “Mẫu thân, nghỉ ngơi tốt, ta sáng mai lại tới đây.”

Nói xong, hắn mang theo Đoạn Sở rời đi, hơn nữa đóng cửa phòng. Úc Thịnh Trạch nhấc chân muốn rời đi, lại cảm thấy vừa động, lôi kéo Đoạn Sở dừng lại một hồi. Bên trong, ẩn ẩn truyền đến tiếng nói khàn khàn của Lộ Dịch Toa: “. . . . . Vốn chính là, hoàng thất ai không biết ngươi yêu nhất chính là mẫu phi của nhị hoàng tử, nàng là vương hậu duy nhất không phải là người khế ước, hay là từ trắc phi chuyển chính thành vương hậu. . . . ., ta mới không có, ngươi có con riêng cũng không phải ta nói. . . . .”

“. . . . Nếu ta có con riêng, đã sớm mang về hoàng cung, ngươi cảm thấy ta sẽ chịu sự kiềm chế của hoàng thất. . . . Không phải, lần đó ký khế ước, là nàng tính kế ta tinh thần lực bạo động, căn bản không phải ta tuyển, ngươi mới là. . . . .”

Bên trong không ngừng truyền đến tiếng Lộ Dịch Toa chất vấn cùng Úc Khải Phong biện giải, theo thanh âm hai người càng ngày càng thấp, Đoạn Sở nhìn về phía Úc Thịnh Trạch, thấy ánh mắt hắn chợt lóe, tựa hồ lộ ra mỉm cười, cũng nhịn không được cong môi.

Lộ Dịch Toa lần này mang thai, kỳ thật cũng là chuyện tốt.



Tháng Ba 20, 2016

107