Trách Em Thật Quá Xinh

Chương 1




Mạc Hướng Vãn có tật đêm ngủ hay nằm mơ, trong giấc mơ cô thường thấy hình ảnh một con đường dài vô tận, trên đó có vô số hố to, hố nhỏ. Cô cứ lao đầu chạy, vấp ngã liên tục, rồi lại đứng dậy, người nhem nhuốc đầy bùn đất, cảm giác mệt mỏi, rệu rã vô cùng. Cúi xuống nhìn, cô thấy toàn thân máu thịt bầy nhầy, nhoe nhoét. Hoảng loạn, sợ hãi, cô lại tiếp tục chạy, vừa chạy vừa cố gột bỏ hết số bùn đất trên người, lau sạch sẽ tất cả vết máu bê bết kia đi.

Thế nhưng, tất cả như bị dính chặt, dính đến mức gần như đã biến thành một phần thân thể cô, chẳng thể nào vứt bỏ.

T¬T

Mạc Hướng Vãn chợt bừng tỉnh, sờ tay lên trán thấy ướt đẫm mồ hôi. Còn chưa kịp lau khô thì tiếng chuông điện thoại đã reo inh ỏi, là trợ lý của cô. Trâu Nam thét lên với giọng vô cùng gấp gáp, căng thẳng: “Lâm Tương lại nhảy lầu, nhưng may bị mắc lại trên ban công, đầu gối bị chảy máu, trên đầu cũng vậy”.

Mạc Hướng Vãn day day huyệt thái dương.

“Chị đến ngay bây giờ đây, đang ở bệnh viện nào thế?”

Trâu Nam liền thông báo tên của bệnh viện nọ.

“Trước khi chị đến, em hãy chăm sóc chu đáo cho cô ấy nhé!”

Dập điện thoại xuống, cô đứng dậy, nhanh chóng thay quần áo rồi bước ra khỏi phòng. Đứa con trai của cô, Mạc Phi, tập tễnh từ phòng ngủ ra với chiếc chân đang bó bột, mơ mơ màng màng hỏi: “Mẹ ơi, mẹ lại phải đi làm sao?”. Thằng bé có vẻ không bằng lòng, thế nhưng nó vẫn cứ cẩn thận dặn dò: “Vậy thì mẹ nhờ mẹ bạn Vu Lôi sáng sớm ngày mai mua đồ ăn sáng cho con nhé!”

Mạc Hướng Vãn hôn nhẹ lên trán con rồi nói: “Mẹ sẽ khóa cửa lại, nhớ là không được mở gas đấy, sáng mai mẹ sẽ mua bánh bao nhân thịt cho con ăn, không cần phải làm phiền mẹ bạn Vu Lôi đâu”.

Mạc Phi rúc đầu vào lòng mẹ chẳng khác nào chú mèo con đang làm nũng.Thấy thế, cô cũng chẳng nỡ rời xa, có điều chuyện này vô cùng gấp gáp, nên đành phải hạ quyết tâm, sau khi cho con trai đi vệ sinh, cô vội vã đóng cửa đi ngay.

T¬T

Lâm Tương, ca sỹ nổi tiếng xuất thân từ một cuộc thi tuyển chọn sắc đẹp, nhờ có vẻ ngoài xinh xắn, lại được nhiều người yêu mến, nên cô đã đoạt được ngôi vị Á hậu hai theo đúng dự đoán ban đầu. Sau đó, cô đã nổi tiếng hơn một năm liền. Tuy chưa đến mức lừng lẫy bậc nhất trong nước nhưng cuộc sống minh tinh của cô cũng chẳng tệ chút nào. Có điều, một tháng trở lại đây, cô liên tục tự sát nhưng không thành và đã phải vào viện đến ba lần.

Mạc Hướng Vãn vừa tới bệnh viện thì thấy bác sỹ Châu đang nói chuyện với Trâu Nam: “Cắt mạch máu, mở khí gas, nhảy lầu mọi cách cô ấy đều đã thử. Khi nào quay về, cô nhớ giấu tất cả dây rợ trong phòng đi nhé!”

Trâu Nam khóc đỏ cả mắt. Trước kia, cô từng làm đại diện tuyên truyền, phát ngôn cho Lâm Tương. Lâm Tương đối với cô không tệ, chuyện này xảy ra, cô cảm thấy thật sự rất đau lòng, nên vừa nghe xong câu nói của bác sỹ Châu, cô lại càng ảo não, khổ tâm hơn.

Mạc Hướng Vãn bước tới gần lên tiếng: “Bác sỹ Châu rất giỏi ngoại khoa nên chắc cũng vô cùng tự tin về những vấn đề như thế này nhỉ?”

Bác sỹ Châu nhìn cô cười, không hề tức giận mà nhẹ nhàng nhắc nhở: “Tiểu Mạc, tôi rất bận rộn, sau này phiền cô nói với những nghệ sỹ mà cô quản lý đừng có làm chuyện gì nguy hiểm vào lúc canh ba nữa đấy, bây giờ tôi đủ bận rộn lắm rồi”.

Mạc Hướng Vãn gật gật đầu: “Dạ, dạ, dạ, tôi sẽ khuyên bảo lại cô ấy”.

Rồi cô quay sang hỏi Trâu Nam: “Tình hình hiện nay của Lâm Tương sao rồi?”

Trâu Nam mắt đỏ hoe vì khóc, chỉ tay vào phòng: “Cô ấy vẫn đang ngồi khóc trong đó.”

“Tôi đã gọi y tá tiêm một liều thuốc an thần cho cô ấy rồi. Điều quan trọng nhất bây giờ là hai cô nên suy nghĩ xem làm thế nào đối phó với đám phóng viên ở ngoài kia đi”. Nói xong, bác sỹ Châu quay người bước đi.

Mạc Hướng Vãn cau chặt đôi mày.

“Hôm nay, trong thành phố có vụ tai nạn ô tô, bác sỹ Châu vẫn còn đang bận tối mắt tối mũi. Tương Tương vừa xảy ra chuyện, Vu tổng cứ nhất định đòi bác sỹ Châu phải lo liệu phòng bệnh, đồng thời làm bác sỹ điều trị luôn”. Trâu Nam giải thích.

“Thảo nào mà người ta lại cau mặt với mình như thế”. Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ.

Cô sầm mặt lại, đẩy cửa phòng bệnh đi vào, liền thấy ngay một người đẹp ốm yếu đang ngồi trên giường, nước mắt lặng lẽ rơi, cảnh tượng đó không khỏi làm cho người ta cảm thấy đau lòng, nhưng Mạc Hướng Vãn thì không.

Cô khoanh tay trước ngực hỏi: “Lâm Tương, nói xem rốt cuộc em muốn làm gì đây?”

T¬T

Việc Lâm Tương tự sát bắt nguồn từ vụ scandal ầm ĩ do một người giấu mặt trong giới showbiz công khai với báo đài. Đó là một loạt các bức ảnh phòng the giữa một nam diễn viên điện ảnh nổi tiếng và rất nhiều các nữ minh tinh, trong đó có cả Lâm Tương.

Ngay lập tức, các phóng viên không ngừng gọi điện, nhắn tin, liên hệ phỏng vấn khiến cho tinh thần của Lâm Tương càng thêm hoảng loạn và suy sụp. Những bức ảnh này được chụp trước khi cô gia nhập làng giải trí, cô không ngờ sự việc ấy lại dẫn tới hậu quả nghiêm trọng như ngày hôm nay. Mạc Hướng Vãn cũng không thể lường được rằng vì vụ việc này mà Lâm Tương đã tự sát đến ba lần.

T¬T

Lâm Tương ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn còn vương lệ, cô ngậm ngùi nói: “Trước khi gia nhập làng giải trí, đã có khoảng thời gian em qua lại cùng anh ấy.”

“Những việc này bọn chị đều biết cả rồi.”

“Anh ta không thể đối xử với em như vậy được. Anh ta nói là có lỗi với Lâm tiểu thư nào đó. Chúng em đã từng yêu nhau, tại sao chuyện hai người chụp ảnh thân mật lại phải xin lỗi cô ta chứ?”

“Bởi vì, bây giờ cô ta mới là bạn gái của La Phong chứ không phải là em.”

Lâm Tương nghiến răng nói: “Hướng Văn, chị đừng tàn nhẫn như vậy được không?”

Mạc Hướng Vãn mỉm cười rồi ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh giường bệnh.

“Lâm Tương, lát nữa chị sẽ gọi điện cho Vu tổng, vụ việc lần này em chỉ là nạn nhân thôi. Vốn dĩ, cuối năm nay định phát hành album của em, nhưng xem ra với tình hình này, chị thấy có lẽ phải lên kế hoạch tung ra thị trường trước. Cuối năm nay có hai đêm nhạc hội mừng năm mới của đài truyền hình, chị sẽ sắp xếp cho em tham gia, em thấy sao?”

Lâm Tương ngây thần nhìn Mạc Hướng Vãn không nói lời nào.

“Vết thương tình cảm có thể được chữa lành bằng công việc, mọi người sẽ nỗ lực hết mình động viên để em có thể dũng cảm đứng lên bước tiếp. Trong cuộc thi tuyển chọn sắc đẹp năm trước, em nhận được nhiều tin nhắn bình chọn của khán giả nhất, chị tin là các fan hâm mộ vẫn luôn luôn ở bên cổ vũ em vượt qua nỗi đau này.”

Lâm Tương thở dài: “Chị đúng là có bản lĩnh.”

Mạc Hướng Vãn vỗ vỗ lên tay Lâm Tương: “Đáng lẽ, em nên thoát khỏi bóng đen của cuộc tình năm xưa từ lâu rồi mới phải. Em thấy có đúng không?”

Cô thường thích dùng các cụm từ kiểu như “có đúng không?” hoặc “phải không nào?” khi nói chuyện với các nghệ sỹ và nhân viên dưới quyền, nghe vừa thân thiết, tình cảm lại vừa nhẹ nhàng, nhã nhặn.

Lâm Tương đã bình tĩnh hơn đôi chút: “Bao giờ thì chị gọi điện cho Vu tổng?”

“Vu tổng đến núi Alpes trượt tuyết suốt nửa tháng nay, chị nghĩ đã đến lúc anh ấy phải quay về rồi.”

“Vậy tùy chị.”

Mạc Hướng Vãn đứng dậy, an ủi: “Em cố nghỉ ngơi cho khỏe lại, sao phải giày vò bản thân đến ba lần liền, thật sự không cần thiết phải như thế.”

Lâm Tương rơm rớm nước mắt, giọng nói có chút đau đớn, uất ức: “Chuyện này không thể trách em được.”

T¬T

Khi rời bệnh viện, Mạc Hướng Vãn cảm thấy hơi mệt. Nhìn đồng hồ, lúc này đã ba giờ sáng, nếu như quay về nhà thì còn có thể ngủ được khoảng hai tiếng nữa, sau đó đi mua bánh bao nhân thịt cho Mạc Phi. Nghĩ vậy, cô liền đi thật nhanh.

Nhưng cô vẫn cứ chậm một bước, vừa mới ra khỏi cổng bệnh viện đã bị ba phóng viên vây quanh để hỏi tin.

“Tình hình của Lâm Tương lúc này sao rồi?”

“Lâm Tương và La Phong vì sao lại chia tay nhau? Tại sao đến tận lúc này trong di động của La Phong vẫn còn giữ ảnh của Lâm Tương?”

“Tương Tương có còn yêu La Phong nữa không? Cô ấy tự sát vì cảm thấy xấu hổ hay vì La Phong phát ngôn rõ rằng cảm thấy có lỗi với bạn gái hiện tại?”



Việc Lâm Tương tự sát khiến cho đám phóng viên báo đài có dịp chĩa thẳng ống kính máy quay vào Mạc Hướng Vãn. Đối với cô, chuyện này chẳng phải có gì hay ho cả.

Cô điều chỉnh lại biểu cảm trên khuôn mặt, cố gắng tỏ ra khó tính và lạnh lùng, ánh mắt đầy kiên nghị quay sang trả lời với cô phóng viên vừa đặt ra hai giả thuyết kia: “Các cô có số di động của La Phong không? Tôi cũng đang muốn gọi điện cho anh ta hỏi xem rốt cuộc giữa anh ta với Tương Tương đã có chuyện gì?”

Cô đưa ra một câu nói lấp lửng, thái độ thì không được hòa nhã lắm, ngay đến bản thân cô cũng cảm nhận được sự lãnh đạm cứng rắn trong đó. Nhưng điều này chẳng thể nào trách cô được, những lúc lâm vào tình cảnh khó khăn, khốn cùng như thế này, cô thật sự chẳng muốn người khác thừa nước đục thả câu chút nào cả. Tất cả những con người sinh tồn nhờ làng giải trí thường xuyên phải làm những chuyện thêm dầu vào lửa, vui mừng trước nỗi đau của người khác kiểu như thế này, thật khiến người khác chẳng biết phải làm sao nữa.

Vị phóng viên đứng trước mặt cô lúc này đích thực là cao thủ, hai người đã biết nhau vài năm nay rồi. Mạc Hướng Vãn vẫn nhớ cô này là Kim Thanh, cũng là nhân vật hàng đầu trong giới phóng viên giải trí, vô cùng khó chơi.

Quả nhiên, Kim Thanh không chịu buông tha, trợn mắt lên rồi đuổi theo hỏi tiếp: “Mạc tiểu thư, cô là Giám đốc quản lý nghệ sỹ của Tập đoàn Kỳ Lệ, chẳng lẽ trong tay cô không có thông tin gì sao?”

Mạc Hướng Vãn nhếch miệng cười: “Công ty chúng tôi không giống như các công ty quản lý Hàn Quốc, bắt nghệ sỹ phải báo cáo chuyện tình cảm riêng tư của mình. Cũng giống như ông chủ của các vị sẽ chẳng bao giờ hỏi tối qua các vị đã dùng bữa với những người đàn ông may mắn ở nhà hàng nào, có phải vậy không?”

Đây là đáp án của Mạc Hướng Vãn ở thời điểm hiện tại. Nếu như là bốn năm trước, e rằng câu trả lời của cô sẽ là: “Dựa vào cái gì mà các người cho rằng trong tay tôi có thông tin? Lẽ nào tôi sống qua ngày bằng cách theo đuôi các nghệ sỹ sao?”

Bốn năm qua, cả tính tình lẫn cách cư xử của cô đều điềm đạm hơn nhiều, cô đã đủ thông minh để hiểu rằng, không thể đắc tội trực diện với những người đang nói chuyện được.

Lời vừa buông, cô liền đưa tay vẫy một chiếc taxi rồi “ấn” Trâu Nam ngốc nghếch, thẫn thờ nãy giờ theo mình ngồi vào trong, sau đó hai người cùng lên xe trở về nhà.

T¬T

Sau khi đưa Trâu Nam về tận cửa, cô mới yên tâm về nhà mình. Trước tiên, Hướng Vãn vào phòng của con trai, khẽ khàng bật đèn lên, nhìn đứa trẻ đang nằm trên giường.

Mạc Phi ngủ không được ngon giấc, quay bên này, lật bên kia, khi phát hiện mẹ đã về liền mỉm cười tươi rói rồi reo lên: “A, mẹ đã về!”

Giọng nói ngô nghê của con trẻ hoàn toàn làm ngắt quãng luồng suy nghĩ của Mạc Hướng Vãn, khiến cô nhanh chóng lấy lại sinh lực. Cô kiểm tra chiếc chân bó bột của con, trong lòng cảm thấy vô cùng hối hận, đáng lẽ cô không nên đồng ý cho Mạc Phi tham gia đội bóng đá. Bởi vì, vừa mới tập buổi đầu tiên, Mạc Phi đã bị trẹo chân rồi.

Mạc Phi nũng nịu trong lòng mẹ, nheo nheo đôi mắt, giống hệt như chú mèo con cuộn tròn trong vòng tay ấm áp, âu yếm của mẹ. Mạc Phi nói: “Mẹ ơi, sáng mai mẹ còn phải đưa con đến trường nữa, vậy nên mẹ con mình ngủ thôi.”

Mạc Hướng Vãn vỗ nhẹ lên trán của con: “Tiểu quỷ, đúng là nhiều trò, nhiều chuyện.”

Mạc Phi mỉm cười ngây ngô, mở to đôi mắt, hai đồng tử sáng long lanh. Ở đứa trẻ này có sự tinh ranh hiếm thấy so với các bạn cùng trang lứa, luôn biết cách tỏ ra dễ thương, nũng nịu khiến cho cô chẳng thể nào từ chối nổi yêu cầu của con.

Mạc Phi cứ lật người qua, lật người lại, ôm chặt eo cô nũng nịu đòi mẹ ngủ cùng. Mạc Hướng Vãn không biết làm gì khác, đành ôm chặt lấy con vào lòng rồi vỗ nhẹ lên lưng.

Bác sỹ bảo trẻ con không ngủ ngon giấc thường ảnh hưởng đến thời gian làm lành vết thương, vì vậy Mạc Hướng Vãn cố gắng dỗ dành cho con ngủ, nhưng cậu bé vẫn không chịu nhắm mắt. Lập tức, cô không nịnh con nữa mà nói một cách nghiêm nghị: “Có khi mẹ phải nói với giáo viên chủ nhiệm lớp rằng con không thích hợp tham gia đội tuyển bóng đá của trường thôi.”

Quả nhiên, Mạc Phi nghe xong liền cảm thấy sợ hãi, lập tức nhắm mắt ngủ ngay.

Mạc Hướng Vãn không vội tắt đèn mà ngây người đứng bên giường ngắm khuôn mặt khôi ngô, xinh trai của con mình.

Được di truyền từ cô, Mạc Phi chẳng những có đôi mắt to tròn, hoạt bát mà còn có cả hàng lông mi vừa dài vừa dày như con gái vậy. Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng may mắn khi các nét trên khuôn mặt đứa trẻ đa phần đều giống cô.

Nhưng tính tình đứa trẻ này lại rất cứng đầu, hiếu động, thích đấu đá, học đòi làm người lớn, tác phong chẳng khác nào một thiếu niên trưởng thành, càng lớn cô càng khó quản lý.

T¬T

Mạc Hướng Vãn không phải chưa từng nuôi dạy con. Cô từng nói với Mạc Phi khi mới vào lớp một rằng: “Thứ nhất không được cãi nhau, gây sự với các bạn cùng lớp, phải biết khiêm nhường. Thứ hai, không được cùng bạn chơi mấy trò nguy hiểm, bởi vì nếu con bị thương, mẹ sẽ phải xin nghỉ ở nhà để đưa con đi khám bệnh. Như vậy, mẹ sẽ bị trừ lương, đến Tết không có tiền mua ô tô mô hình cho con đâu.”

Mạc Phi liền cau đôi mày bé xinh rồi nói với mẹ: “Con không cãi nhau với các bạn nhưng nếu các bạn cố tình gây sự với con thì sao? Sau khi tan học, nếu các bạn rủ chơi trò chơi thì chẳng lẽ con lại không đi cùng?”

Câu hỏi này khiến cô đau đầu, cô nghĩ bản thân mình vẫn còn quá trẻ, vậy nên đành phải nghiêm mặt nói: “Nếu các bạn cố tình gây sự thì con đi tìm cô giáo. Lúc các bạn rủ con đi chơi phải hỏi ý kiến của mẹ trước rồi mới được đi cùng với các bạn.”

“Nếu như lúc đó mẹ đang đi làm thì con cũng có thể hỏi được sao?”

“Con đã biết số điện thoại công ty của mẹ rồi thì có thể gọi đến hỏi.”

“Nếu như mẹ đang họp thì sao ạ?”

“Con có thể gọi vào di động cho mẹ.”

Mạc Phi nắm ngay được chỗ sơ hở trong câu nói của mẹ: “Mẹ à, từ trước đến giờ, mẹ chẳng bao giờ nghe điện thoại trong lúc họp cả.”

Trước mặt con trai, từ trước đến nay cô giống một người chị hơn là người mẹ. Mạc Phi chẳng hề sợ cô chút nào, hơn nữa lại còn biết cách nói lý lẽ với cô.

Giống hệt khi nãy, may mà đứa trẻ này còn biết nhìn sắc mặt của người lớn, ngoan ngoãn nhắm mắt vào ngủ. Mạc Hướng Vãn kéo chăn lên đắp cho con trai, liếc qua chiếc chân đang bó bột, khi cảm thấy mọi thứ đều ổn thỏa thì mới yên lòng, rón rén nhấc chân quay về phòng khách.

Lúc này ở nước ngoài, chắc sếp đang dùng cơm tối. Cô liếc qua đồng hồ rồi gọi điện thoại đường dài quốc tế cho Vu tổng.

Lúc nhận điện thoại của cô, quả nhiên Vu Chính đang dùng bữa tối. Không biết có phải vì thức ăn hôm nay hợp khẩu vị hay không mà khi nói chuyện điện thoại cùng cô tâm trạng của anh rất vui vẻ. Sau khi nghe Mạc Hướng Vãn báo cáo tình hình, anh liền nói: “Vậy thì cứ làm theo kế hoạch của em đi, vài ngày nữa hãy mở cuộc họp báo cho cô ấy.”

“Dạ vâng, còn phía bên công ty đĩa hát thì cần phải có Judy lo liệu.”

“Mary[1], em cứ thế mà làm nhé!”

[1] Tên tiếng Anh của Mạc Hướng Vãn.

Nghe xong, Mạc Hướng Vãn hoàn toàn hiểu ý anh. Từ trước đến nay, Vu Chính không bao giờ quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt của các nghệ sỹ dưới trướng, tất cả đều giao cho cấp dưới đắc lực tự sắp xếp, xử lý. Vị Tổng giám đốc này đã chinh chiến nhiều năm trong làng giải trí, ít khi có dịp đi nghỉ dài ngày, năm nay khó khăn lắm mới dồn được mấy ngày rảnh rỗi để nghỉ ngơi, thư giãn, vậy nên hoàn toàn có thể thông cảm với thái độ không muốn tham gia vào bất cứ công việc gì của anh lúc này.

“Em sẽ nói chuyện với Judy.”

“Anh biết là em có thể xử lý tốt vụ này, anh sẽ ở lại đây thêm hai tuần nữa, hãy vỗ về, an ủi Tương Tương nhé!”

Mạc Hướng Vãn không biết nói gì nữa, đành kết thúc cuộc gọi: “Have a good time!”

T¬T

Ngày hôm sau, tất cả mọi chuyện đều trở nên vô cùng hỗn loạn.

Buổi sáng, Mạc Phi thức dậy rất nhõng nhẽo, luôn miệng kêu “đau chân”, quyết không chịu ra khỏi giường. Trẻ con, nói cho cùng vẫn thường bướng bỉnh. Mạc Hướng Vãn đã gọi mấy lần nhưng cu cậu vẫn chẳng chịu thức dậy, cô không khỏi tức giận, ngồi bên cạnh cậu bé rồi nghiêm nghị nói: “Mạc Phi, con đừng nghĩ bị ngã đau chân nên đi muộn học là chuyện có thể chấp nhận được, con sẽ hại mẹ đi làm muộn theo con đấy, có biết không?”

Mạc Phi liền thò đầu ra khỏi chăn, cảm giác mình đã nhõng nhẽo quá đáng, liền nhanh chóng mặc quần áo, miệng vẫn không ngừng nói: “Cô giáo bảo rằng, con trai khó thức dậy là chuyện có thể chấp nhận được, cho nên mẹ cần phải thông cảm cho con. Mẹ đến muộn vì phải chăm sóc con nhỏ cũng hoàn toàn đáng được thông cảm. Mẹ à, sếp của mẹ sẽ thông cảm cho mẹ thôi, mẹ đừng lo!”. Nói xong, thằng bé nhe răng làm mặt xấu.

Trước vẻ mặt này, Mạc Hướng Vãn không thể không bật cười. Mạc Phi có khiếu hài hước bẩm sinh, lại còn có thể tạo ra một số biểu cảm và hành động tinh nghịch, đáng yêu vô cùng mà những đứa trẻ cùng trang lứa khác không làm được, cho nên các thầy cô giáo đều yêu quý thằng bé.

Điểm này không phải do cô di truyền lại.

Cô không phải là người có khiếu hài hước bẩm sinh.

Ngay từ khi còn nhỏ, mỗi lần ra ngoài ăn uống, tiếp đãi khách hàng, bố thường đưa cô theo. Lúc nào cô cũng chỉ biết tỏ ra ngoan ngoãn, lễ phép chào hỏi người lớn chứ tuyệt nhiên không biết nói thêm gì, lại càng chẳng thể làm ra những điệu bộ đáng yêu dễ thương nào cả. Hoàn toàn không giống với tiểu Mạc Phi.

Vừa mới bước vào cổng trường, cậu bé đã biết tâng bốc, khen ngợi giáo viên chủ nhiệm để ém nhẹm việc đi học muộn: “Cô giáo Cát, hôm nay trông cô xinh quá! Cô lấp lánh, y như ánh trăng tối hôm qua vậy.”

Cô giáo Cát vừa mới tốt nghiệp đại học, gần đây lại đang hẹn hò, vừa nghe thấy lời tâng bốc của cậu học trò nhỏ liền cảm thấy vô cùng vui vẻ. Cô quay sang nói với Mạc Hướng Vãn: “Trường quyết định cử Mạc Phi làm đại diện tham gia cuộc thi hùng biện của thiếu nhi trong tiểu khu đấy ạ.”

Mạc Phi liền nhìn mẹ chớp chớp mắt, ý như muốn nói: Mẹ thấy chưa? Cô giáo không hề bảo con là đi học muộn rồi nhé!

Mạc Hướng Vãn cảm thấy vừa bực bội lại vừa buồn cười vì cậu con láu cá, nhưng quyết không thỏa hiệp, vỗ vỗ lên đầu thằng bé: “Lên lớp học hành cho tử tế vào đấy!”

Cô giáo Cát cho học sinh khác đỡ Mạc Phi vào học. Thằng bé quay đầu lại cười tít mắt, một tay vẫy vẫy chào mẹ, một tay khoác lên vai bạn vào lớp.

Cô giáo Cát đứng ngoài cổng trường hàn huyên với Mạc Hướng Vãn vài câu rồi tiện miệng: “Gần đây, chị có bận lắm không? Cuộc họp phụ huynh lần trước không thấy chị tham dự.”

Mạc Hướng Vãn liền cúi đầu tỏ vẻ xấu hổ: “Gần đây, công ty tôi cũng khá bận rộn. Rất xin lỗi cô giáo!”

Cô giáo Cát tỏ ra thông cảm nói: “Thành tích học tập của Mạc Phi rất tốt, ở lớp rất ngoan, rất nghe lời thầy cô, chị có thể an tâm mà làm việc.”

Mạc Hướng Vãn mở túi xách lấy ra một chiếc phong bì rồi đưa cho cô giáo Cát: “Tháng sau, công ty chúng tôi sẽ tổ chức một show ca nhạc dành cho những nghệ sỹ mới ra mắt, không biết cô có thời gian rảnh đến chung vui không?”

Cô giáo Cát cầm lấy đôi vé, vô cùng vui vẻ nhận lời: “Mẹ Mạc Phi, cảm ơn chị nhiều nhé!”

Mạc Hướng Vãn chỉ mỉm cười không nói gì thêm.

Vào hôm Mạc Phi bị ngã, chính cô giáo Cát đã đưa thằng bé đến bệnh viện và ở lại bên cạnh nó cho tới tận bảy giờ tối. Mạc Hướng Vãn vô cùng cảm động, đương nhiên cũng phải cảm ơn theo cách mà cô giáo Cát thích nhất.

Phương thức này đừng nói là trẻ con không hiểu. Năm ngoái, Mạc Phi vừa mới học lớp một mà đã nghiêm nghị bàn bạc với mẹ rằng: “Mẹ ơi, sắp đến lễ Giáng sinh, bố của bạn Vu Lôi đã tặng hoa và chúc mừng cho cô giáo rồi đấy, mẹ xem mình có nên mua một tấm thiệp phát nhạc tặng cô không?”

Thấy vậy, Mạc Hướng Vãn liền mua một tấm thiệp mừng giáng sinh kèm theo đôi vé đi dự show ca nhạc mừng năm mới tặng cho cô giáo Cát. Từ đó, cô giáo Cát luôn quan tâm chăm sóc đến Mạc Phi. Hơn nữa cô cũng hoàn toàn thông cảm với việc Mạc Hướng Vãn quá bận rộn, ít khi để tâm đến việc học hành của Mạc Phi ở trường.

Sau này, khi biết được Mạc Hướng Vãn là bà mẹ đơn thân, cô giáo liền chia sẻ: “Chị một thân một mình nuôi con đúng là vô cùng vất vả”. Có lẽ vì thông cảm hoặc do yếu tố nào đó nữa, nên cô giáo cũng quan tâm đến Mạc Phi hơn.

Chẳng mấy ai nghi hoặc trước việc cô mới từng này tuổi mà đã có đứa con lớn như vậy cả.

Sau khi được thăng chức làm Giám đốc quản lý nghệ sỹ, Mạc Hướng Vãn luôn ăn mặc nghiêm chỉnh, màu son quanh năm suốt tháng chỉ duy nhất một màu nâu giản dị, cộng thêm cặp kính cận già dặn, lúc nói chuyện bao giờ vẻ mặt cũng nghiêm nghị, tốc độ nói vừa phải, khoan thai.

Thực tế, năm nay cô mới hai mươi bảy tuổi.

Một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi có một cậu con trai tám tuổi. Đây thật sự là chuyện hiếm thấy ở một thành phố tân tiến, mở cửa như nơi đây.

Biết giải thích câu chuyện có vẻ lạ lùng này bắt đầu từ đâu chứ? Ba năm trước, đối với Mạc Hướng Vãn thì đây là một chuyện vô cùng đau đầu, nhức óc. Sau đó, tuổi đời lớn dần, cách ăn mặc, trang điểm già dặn hơn, mọi người không còn ai hỏi han gì nữa. Lúc đó, cô mới có thể an tâm thở phào nhẹ nhõm.

T¬T

Tối qua, quá nửa đêm rồi mà cô vẫn chưa được ngủ nên trạng thái tinh thần không được tốt lắm. Cô giáo Cát hàn huyên tâm sự vài câu, cô cũng chỉ biết mỉm cười cho qua chuyện.

Cô giáo Cát nhìn thấy quầng thâm trên mắt của cô liền hỏi thăm đầy vẻ quan tâm: “Mẹ bé Mạc Phi, mấy người bạn của tôi đi Hồng Kông về có mang theo mấy hộp kem xóa quầng thâm mắt của Estée Lauder đấy, chị có cần không ạ?”

Đương nhiên, câu nói này là lời quan tâm tận tình, chỉ có điều là không đúng chỗ mà thôi. Mạc Hướng Vãn bất giác đưa tay lên sờ vào đôi mắt của mình. Nhãn hiệu Estée Lauderchuyên sử dụng cho những phụ nữ đã ngoài ba mươi tuổi, trong lòng cô cảm thấy xót xa, đành phải gượng cười trước lòng nhiệt thành của cô giáo: “Ở nhà tôi vẫn còn khá nhiều, tạm thời chưa cần dùng đến, cảm ơn cô.”

Cô gióa Cát thích hàn huyên với cô nhiều cũng bởi vì công việc cô đang làm. Ở trường, Mạc Phi chưa bao giờ nói về chuyện trong gia đình, nhưng do mấy món quà Mạc Hướng Vãn tặng nên cô giáo Cát đoán được công việc của mẹ cậu bé, từ đó thường hỏi thăm để thỏa mãn trí tò mò muốn biết một số chuyện trong làng giải trí.

Phụ nữ bẩm sinh đã thích hóng chuyện, có điều đối với Mạc Hướng Vãn, việc tò mò chuyện trong làng giải trí vẫn tốt hơn nhiều so với việc hiếu kỳ về hoàn cảnh gia đình của mình. Chí ít là ở ngôi trường này, không có bất cứ thầy cô hay bạn học nào cho rằng Mạc Phi là đứa trẻ không có bố.

Như vậy cũng hay, Mạc Hướng Vãn tự nhận thấy đã che đậy hết sức thành công, mặc dù Quản Huyền vẫn hay nói cô đang cố tình tự lừa dối mình. Có điều sau đó, Quản Huyền cũng bổ sung thêm: “Cái xã hội này cười nghèo không cười giàu, chỉ cần em đứng cho vững chân, chẳng ai dám nói em đang tự lừa dối mình cả.”

“Đúng thế, trong xã hội bây giờ nhiều gia đình đơn thân là thế, ai có hơi sức đâu mà quan tâm đến mẹ con em chứ?”. Cô mỉm cười đáp.

Quản Huyền cười nhạt rồi thẳng thắn: “Có điều, làm mẹ đơn thân khi mới mười tám tuổi thì quá sớm.”

Mạc Hướng Vãn chẳng mấy để tâm: “Dù gì em cũng không phải minh tinh, không phải hứng chịu búa rìu dư luận, nếu không chỉ cần có tí xíu chuyện đã bị đem ra bàn tán, đánh giá rồi.”

Quản Huyền nhẹ nhàng than thở: “Vậy thì tại sao em lại phải ăn vận trang điểm cho mình già nua đến thế? Trông cứ như chuẩn bị đón mùa xuân thứ hai[2] đến nơi rồi ấy.”

[2] Hồi xuân.

“Mùa xuân của em đã đến rồi sao?”

“Vậy thì Mạc Phi từ đâu ra chứ?”

“Lúc đó, đầu óc hồ đồ cho nên em mới quyết định sinh Mạc Phi. May mà mang thai con trai cũng nhẹ nhàng, bụng to ra cũng chỉ là chuyện béo gầy của phụ nữ mà thôi”. Mạc Hướng Vãn còn bổ sung thêm: “Nếu như lúc đó là con gái, có lẽ em đã không sinh rồi.”

Quản Huyền vỗ vỗ vào đầu cô rồi nói: “Trời ơi! Em đúng là hết thuốc chữa!”

T¬T

Quản Huyền mở một quán bar ở khu vực phía Tây thành phố lấy tên là More Beautiful, những người trong giới giải trí thường tới đây tụ tập.

Khi đó, thai phụ mười tám tuổi Mạc Hướng Vãn không có tiền nên đành trốn về quê sinh con. Lúc cái bụng còn chưa to lên rõ rệt, cô đã từng làm thêm ở More Beautiful. Tay nghề pha chế rượu của cô rất thuần thục, kỹ thuật khéo léo, nói chuyện với khách hàng lại có duyên.

Có lần, một vị khách đã say mềm, nằm rạp trên quầy bar, tay cầm viên thuốc nhỏ màu trắng bỏ vào trong ly rượu Martini, Mạc Hướng Vãn ngay lập tức cầm ly đó đổ đi. Quản Huyền nói sẽ trừ vào tiền boa buổi tối hôm đó của Mạc Hướng Vãn, cô lập tức phản đối: “Không được, em còn phải sinh con nữa.”

Câu nói vô cùng thẳng thắn.

Lúc này, Quản Huyền mới nhận thấy phần bụng của Mạc Hướng Vãn hơi nhô ra, sắp sửa không giấu được nữa, liền kinh ngạc thốt lên: “Nhóc con vắt mũi còn chưa sạch, ai cho phép đùa cợt ở đây hả?”

Mạc Hướng Vãn lặng im buộc lại tóc. Tóc cô xoăn tự nhiên, lúc đó đã dài đến phần eo, đuôi tóc màu nâu vàng, thời điểm đó màu tóc này chói mắt và sặc sỡ biết mấy.

Quản Huyền đưa ánh mắt đầy tin tưởng sang nhìn cô: “Chị sẽ giới thiệu cho em một bác sỹ giỏi, cũng ở gần đây thôi, chỗ làm bí mật, kín đáo, tay nghề rất khá, không đau đớn chút nào đâu.”

“Những nơi cần đến em đều đã qua rồi, em không muốn làm việc đó.” Mạc Hướng Vãn nói đầy kiên quyết.

Quản Huyền liền đưa tay đặt lên trán cô, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiện: “Em không bị sốt đấy chứ, tiểu cô nương, nghĩ kỹ chưa thế?”

Mạc Hướng Vãn mỉm cười nhìn Quản Huyền, đôi lông mày của cô đen rậm, giống y lông mày của nữ diễn viên Vương Tổ Hiền[3]. Cặp mắt sáng ngời, thông minh, hàng lông mi vừa dài vừa cong vút. Thường ngày, Mạc Hướng Vãn không bao giờ trang điểm và chắc cũng vì mới mang thai mấy tháng đầu nên da mặt hơi khô, khuôn mặt hơi phù nề, vì thế mà ngay lúc đầu Quản Huyền không hề nhận ra khuôn mặt của Mạc Hướng Vãn lại cân đối, xinh đẹp và kiều diễm đến thế.

[3] Nữ diễn viên xinh đẹp nổi tiếng Hồng Kông một thời.

Mạc Hướng Vãn nói: “Em chỉ còn thiếu một nghìn đồng nữa thôi, chỉ cần tiết kiệm được một nghìn đồng nữa là em có thể đi Nam Vị hoặc Phụng Hiền rồi.”

Quản Huyền nhìn bộ dạng kiên cường của cô, đôi mắt ngày càng trừng to, đôi lông mày rậm nhếch lên, hai tay đưa lên đặt trước bụng như thể gà mẹ đang bảo vệ gà con vậy.

Quản Huyền quyết định phải lo chuyện bao đồng này.

Mạc Hướng Vãn liền nói đùa: “Quản Huyền, vốn dĩ ban đầu em tưởng chị là nghệ sỹ, ai ngờ lại là nhà từ thiện cơ đấy.”

“Đúng vậy, chị không phải tên là Quản Huyền mà phải gọi là “Quản việc bao đồng” mới đúng.”

Tiểu Mạc Phi được sinh ra ở bệnh viện. Có cảm giác như các mối quan hệ của Quản Huyền khá rộng, không ngờ cô ấy có thể lo được cả vấn đề hộ khẩu cho thằng bé.

Sau này, Mạc Hướng Vãn thắc mắc: “Quản Huyền, tại sao chị lại giúp đỡ em?”

Quản Huyền trả lời một câu vô cùng trầm ấm mà cũng rất văn vẻ như sau: “Nhìn thấy em của ngày hôm nay thật chẳng khác nào chị của ngày hôm qua.”

Mạc Hướng Vãn liền phản bác: “Em với chị chẳng giống nhau chút nào cả.”

Quản Huyền nhẹ gảy điếu thuốc dài mỏng trong tay, vẻ mặt chẳng mấy để tâm rồi nói: “Điều đó thì đương nhiên rồi, em là em, là “Mạc Vô Địch””.