Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 1-2: Ta đổi ý



Thiếu niên kia là loại người thế nào?"

"Rất trầm ổn, đã ngồi nửa canh giờ, tư thế chưa từng thay đồi. Chỉ có ban đầu nhấp một ngụm trà, hẳn là lễ phép mà thôi, sau đó không uống nữa... Trên thực tế, ngụm trà đầu tiên hắn cũng chỉ khẽ nhấp môi, không giống như câu nệ, mà giống như cẩn thận, tâm tư khắc sâu, lòng đề phòng mạnh mẽ, thậm chí ẩn chứa địch ý."

"Xem ra cũng là người thông minh, ít nhất có chút thông minh... Bao lớn?"

"Mười bốn tuổi."

"Ta cũng nhớ hình như là tầm đó."

"Chẳng qua vẻ mặt quá trầm ổn, vừa nhìn cảm thấy già hơn số tuổi."

"Chính là người bình thường sao?"

"Đúng vậy... Khí tức tầm thường, rõ ràng còn chưa cả tẩy tủy, tuy nói không đánh giá được tiềm chất, nhưng đã mười bốn tuổi, cho dù bây giờ bắt đầu tu đạo cũng sẽ không có tiền đồ gì."

"Cho dù có tiền đồ, chẳng lẽ có thể so sánh được với đệ tử cả Chưởng môn Trường Sinh tông ư?"

"Phu nhân, chẳng lẽ thật sự có hôn ước này?"

"Tín vật là thật, hôn ước tự nhiên cũng là thật."

"Lão thái gia năm đó làm sao lại... lập ra hôn sự như vậy cho tiểu thư chứ?"

"Nếu như lão thái gia chưa chết, có thể sẽ hỏi được đáp án... Mở cửa, ta đi gặp hắn."

Cùng với một đạo thanh âm chi nha vang lên, cửa phòng chậm rãi mở ra. Ánh mặt trời thanh lệ từ ngoài viện chiếu vào trong phòng, chiếu sáng tất cả mọi góc, chiếu sáng dung nhan rực rỡ của phu nhân cùng với trong tay nàng nắm thật chặt nửa khối ngọc bội. Lúc trước vị lão ma ma nói chuyện với nàng đứng ở trong góc nhỏ, cả người bị bóng tối che giấu, nếu như không cẩn thận quan sát, thậm chí rất khó để phát hiện.

Phu nhân được lão ma ma kia đỡ vịn, hướng bên ngoài đi tới, như gió thổi cành liễu nhẹ nhàng đi về phía trước, trên tóc cắm kim trâm danh quý cùng hoàn bội trên người không phát ra bất kỳ thanh âm gì, lộ ra có chút quỷ dị.

Trong đình viện bóng cây loang lổ, trên mặt cỏ có hơn mười gốc đại thụ mấy người vây quanh mới có thể ôm kín, hai bên đường đá không có bất kỳ thân ảnh một tỳ nữ nào, nơi xa mơ hồ có thể thấy rất nhiều người đang quỳ, trong không khí tĩnh lặng tràn đầy cảm giác xơ xác, tựa như cây cối đang chỉ hướng thiên không, hoặc như binh khí lạnh lẽo trưng bày chung quanh khách sãnh.

Chủ nhân của tòa phủ đệ này, là Đông Ngự thần tướng Từ Thế Tích chiến công hiển hách Đại Chu vương triều. Thần tướng đại nhân trị phủ như trị quân, trong phủ từ trước đến giờ an tĩnh nghiêm túc, bởi vì hôm nay có chuyện phát sinh, tất cả tỳ dịch cũng bị đưa tới thiên viện, không khí nơi đây càng thêm lạnh lẽo, ngoài tường viện thổi vào xuân phong, phảng phất cũng như đông cứng lại.

Từ phu nhân xuyên qua đình viện, đi tới trước thiên sảnh, dừng bước lại, nhìn về thiếu niên trong đại sảnh, hai hàng lông mày khẽ chau lên.

Thiếu niên kia mặc một bộ đạo y đã giặt tới mức trắng bệch, dung nhan non nớt, mặt mày đoan chánh, đôi mắt sáng ngời, có vị đạo khó nói thành lời, tựa như có thể nhìn thấu vô số chân tướng, tựa như một tấm gương vậy.

Bên chân thiếu niên có đặt hành lý, hành lý nhìn rất bình thường, nhưng sắp xếp cực kỳ trật tự, hơn nữa hoàn toàn không thấy bụi trần bao phủ, phía trên hành lý là một chiếc nón lá, cũng được giữ cực kỳ sạch sẽ.

Để cho Từ phu nhân nhíu mày không phải là những thứ này, mà là trà ở trên bàn đã không còn hơi nóng, nhưng ánh mắt thiếu niên này vẫn yên tĩnh như cũ, nhìn không thấy được cảm xúc phiền chán, có được sự bình tĩnh cùng kiên nhẫn mà số tuổi này không có được.

Đây là một người không dễ tiếp xúc.

Cũng may người như thế thường thường rất kiêu ngạo.

...

...

Sau khi bước vào thần tướng phủ, cùng với vị ma ma kia nói mấy câu, liền không có người nào để ý tới chính mình, ở trong sảnh ngồi nửa canh giờ, tự nhiên khó tránh khỏi việc cảm thấy có chút nhàm chán, nhưng Trần Trường Sinh thuở nhỏ đã quen với việc vắng vẻ, cũng không cảm thấy quá gian nan.

Hắn một mặt yên lặng đem nội dung quyển thứ sáu của Hoa Đình Kinh đọc lại giết thời gian, một mặt chờ đối phương đến, hắn muốn đem hôn thư trả cho đối phương, sau khi giải quyết chuyện này hắn còn có rất nhiều việc khác muốn làm.

Trà trên bàn hắn quả thật có uống một hớp, cũng chỉ khẽ dính vào đôi môi, nhưng không phải như vị ma ma kia phỏng đoán là cẩn thận hoặc là nói đề phòng, mà vì hắn cảm thấy làm khách ở nhà người ta, vạn nhất uống quá nhiều nước trà phải đi nhà xí, không khỏi có chút không lễ phép, hơn nữa chén trà trong thần tướng phủ mặc dù là đồ sứ cực kỳ danh quý, nhưng hắn không quen dùng đồ của người khác để uống nước.

Ở phương diện này, hắn thích sạch sẽ một chút.

Hắn đứng dậy, hướng về vị phu nhân hoa lệ kia hành lễ, đoán được đối phương chính là Từ phu nhân của phủ thần tướng, nghĩ thầm cuối cùng có thể giải quyết chuyện này, đem tay đưa vào trong ngực, chuẩn bị lấy hôn thư ra.

Từ phu nhân giơ tay ý bảo đừng vội, chậm rãi ngồi xuống ở chủ vị, nhận lấy trà do quản sự phụ nhân bưng lên, nhìn hắn yên tĩnh nói: "Thiên Thư lăng còn chưa đi dạo qua sao? Nại Hà kiều thì sao? Hoặc là tới Ly cung xem trường xuân đằng đi, phong cảnh cũng rất đẹp ."

Trần Trường Sinh nghĩ thầm đây là muốn hàn huyên hay sao, hắn vốn cảm thấy chuyện này không cần thiết phải hàn huyên, nhưng nếu trưởng bối đã lên tiếng, hắn tự nhiên không thể thiếu lễ số được, ngắn gọn cung kính đáp: "Còn chưa đi qua, mấy ngày nữa sẽ đi."

Từ phu nhân tay cầm chén trà liền dừng ở giữa không trung, hỏi: "Nếu nói như thế, ngươi vừa đến kinh đô, đã tới phủ thần tướng trước hay sao?"

Trần Trường Sinh đàng hoàng đáp: "Không dám chậm trễ chút nào."

"Thì ra là vậy."

Phu nhân ngẩng đầu lên, lạnh lùng liếc hắn, nghĩ thầm thiếu niên nghèo khó từ thâm sơn cùng cốc tới đây, lại không bị thịnh cảnh của kinh đô hấp dẫn, đi thẳng tới quý phủ để nói chuyện hôn sự, tâm tư nóng bỏng như thế, thật sự là đáng buồn cười.

Trần Trường Sinh không rõ bốn chữ thì ra là vậy là có ý gì, hắn đứng dậy, sau đó đưa tay vào trong ngực, chuẩn bị lấy hôn thư trả cho đối phương, nếu đã hạ quyết tâm, hắn không muốn mất thời gian hơn nữa.

Nhưng động tác của hắn lại một lần nữa gây ra hiểu lầm, phu nhân nhìn hắn, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng, nói: "Ta sẽ không đồng ý cuộc hôn sự này, cho dù ngươi có lấy hôn thư ra, cũng không có ý nghĩa gì."

Trần Trường Sinh không hề dự đoán được sẽ nghe được câu này, trong lúc nhất thời khẽ giật mình.

"Lão thái gia nhiều năm trước được sư phụ ngươi cứu, sau đó mới định ra hôn sự này... chuyện này tựa như là một đoạn giai thoại hay sao?"

Từ phu nhân nhìn hắn, thần tình lạnh lùng nói: "... Nhưng trên thực tế đó là giai thoại chỉ có trong kịch mà thôi, không thể nào xuất hiện ở trong thế giới này, trừ những văn phụ ngốc nghếch ra, có ai tin tưởng chuyện này?"

Trần Trường Sinh đang muốn giải thích, nói rõ chính mình đến đây là muốn từ hôn, nhưng nghe đoạn đối thoại từ trên cao nhìn xuống này , nhìn trên mặt Từ phu nhân không thèm che giấu sự khinh miệt lạnh lùng, lại phát hiện mình khó mà mở miệng —— lúc này tay của hắn đã ở trong ngực, đã chạm vào trang giấy cứng rắn, trên trang giấy là hôn thư do tự tay Thái Tể viết ra, trên đó còn viết ngày sinh tháng đẻ của một vị tiểu cô nương.

"Lão thái gia bốn năm trước đã đi về cõi tiên rồi, hôn sự này coi như không tồn tại nữa."

Từ phu nhân nhìn thiếu niên trước mặt, tiếp tục nói: "Ta biết ngươi là người thông minh, như vậy chúng ta nên nói chuyện như những người thông minh đi, ngươi hiện tại đừng nên suy nghĩ về việc tiếp tục hôn sự thế nào, mà nên cẩn thận suy nghĩ xem có thể đạt được bồi bổ thế nào, ngươi cảm thấy đề nghị này của ta thế nào?"

Trần Trường Sinh đem tay từ trong ngực lấy ra, không cầm lấy hôn thư, buông khẽ xuống hai bên thắt lưng, hỏi: "Ta có thể hỏi tại sao không?"

"Tại sao? Đây không phải vấn đề mà người thông minh sẽ hỏi."

Từ phu nhân nhìn mặt hắn không chút thay đổi nói: "Bởi vì lão sư của ngươi dù y thuật không kém, cũng chỉ là đạo nhân bình thường, mà nơi này nhà ta là thần tướng phủ, bởi vì ngươi chỉ là một thiếu niên cùng khổ mặc đạo y cũ nát, mà con gái của ta là tiểu thư thần tướng phủ, bởi vì ngươi chỉ là người bình thường, mà thần tướng phủ không phải là nơi người bình thường có thể bước vào. Giải thích của ta đã rõ ràng hay chưa?"

Trần Trường Sinh khẽ nắm chặt tay, nhưng thanh âm không hề run rẩy: "Rất rõ ràng."

Từ phu nhân nhìn gương mặt ngây thơ này, quyết định gây thêm một chút áp lực cho hắn, nàng hiểu rất rõ, thiếu niên thông minh mà kiêu ngạo nhất định không chịu được điều gì, sau đó, hắn nhất định sẽ chủ động từ hôn.

Nàng đem chén trà đặt xuống trên bàn, đứng dậy, nói: "Chén trà trên bàn này là hồ điệp trà, năm lượng bạc trắng mới có thể mua một chút, chén trà này xuất xứ xa xôi, còn quý hơn cả hoàng kim, trà lạnh, ngươi không uống, nói rõ ngươi không có số để uống chén trà này, ngươi chẳng qua là cỏ dại bùn lầy, ngươi không phải đồ sứ, ngươi chỉ là gạch ngói, muốn thông qua thần tướng phủ để thay đổi cuộc sống của mình sao? Thật xin lỗi, chuyện này có thể làm cho ngươi khoái trá nhưng lại làm cho ta không thể cao hứng nổi."

Thanh âm của phu nhân rất bình tĩnh, không có cố ý sỉ nhục người khác, nhưng lại áp người ta xuống tận mặt đất, nàng không có cố ý từ trên cao nhìn xuống, nhưng tựa như đứng giữa thiên không nhìn một con kiến dưới đất.

Tất cả những tâm tình này, cũng truyền đạt chính xác cho Trần Trường Sinh.

Đây là nhục nhã trần trụi, nhất là câu nói thông qua thần tướng phủ để thay đổi cuộc sống của mình, đối với bất kỳ thiếu niên kiêu ngạo nào mà nói, cũng là chỉ trích không thể tiếp nhận, vì thế có thể ngẩng đầu, kiêu ngạo rời đi, cũng rất nhiều người cũng sẽ chọn lựa tức giận cãi lại, sau đó lấy hôn thư xé thành hai nửa, ném tới trước người của phu nhân, thậm chí còn nhổ nước miếng vào đó.

Mà đó cũng chính là hình ảnh mà Từ phu nhân muốn nhìn thấy —— nếu không phải hôn thư này quá mức đặc thù, nàng không có phương pháp nào khác, làm sao cần giống như hôm nay, còn phải hao phí tâm tư đi làm những chuyện này?

Trong sảnh hoàn toàn an tĩnh, không có bất kỳ thanh âm nào.

Nàng lạnh lùng nhìn Trần Trường Sinh, đang đợi thiếu niên tức giận.

Nhưng mọi chuyện phát triển hoàn toàn ngoài dự liệu của nàng.

Trần Trường Sinh nhìn Từ phu nhân bình tĩnh nói: "Thật ra ngài đã hiểu lầm, lần này ta tới thần tướng phủ, chính là muốn đem hôn thư trả cho quý phủ, ta vốn muốn tới đây là để từ hôn."

Cả sảnh đường đều yên lặng.

Gió từ trong vườn lướt qua cành trúc vang lên ba ba.

Phu nhân cảm thấy quái lạ, hỏi: "Ngươi nói lại lần nữa?"

Nàng không chú ý tới thanh âm của mình có chút khẩn trương, lại có chút ít buông lỏng, bởi vì bất ngờ mà khó có thể tưởng tượng, vô luận thiếu niên này vì không muốn mất mặt mà cố ý nói như vậy, hay thật sự là tới để từ hôn đều là việc mà nàng mong muốn.

Trần Trường Sinh nhìn nàng chân thành nói: "Thật ra... Ta tới để từ hôn ."

Trong góc của thiên sảnh, vị ma ma phảng phất biến mất thời gian rất lâu kia sắc mặt cũng có biến hóa.

Từ phu nhân vẻ mặt không đổi, bàn tay nhẹ nhàng rơi vào trước ngực.

Cả tòa thần tướng phủ, trong nháy mắt phảng phất cũng trở nên nhẹ rất nhiều.

Vẻ mặt của Trần Trường Sinh bỗng nhiên lại trở nên nghiêm túc.

Hắn nói: "Nhưng hiện tại... Ta đã đổi ý rồi."

Trong phủ xuân phong lần nữa trở nên lạnh lẽo, không khí trở nên trầm thấp, trong góc âm u của thiên sảnh, nếp nhăn trên mặt của vị ma ma kia sâu giống như vô số khe rãnh, đột nhiên tựa như hồng thủy vỡ tung.

Từ phu nhân đột nhiên cảm giác mình đã làm sai việc gì.

Nàng mạnh mẽ đè nén sự bất an không biết từ đâu mà đến, để cho thanh âm của mình cố gắng ôn hòa chút ít, nói: "Nếu như đã nghĩ rõ ràng rồi, cần gì tức giận nói lời như thế? Không bằng..."

Nhưng nàng ngạc nhiên phát hiện, thiếu niên kia căn bản không có ý tứ nghe mình nói tiếp .

Trần Trường Sinh từ trên mặt đất cầm lên hành lý buộc đến trên người, trực tiếp đi ra khỏi phòng.​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.