Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 119: Bí hiểm



Hắc dương lẳng lặng nhìn Trần Trường Sinh, bỗng nhiên cúi đầu nhẹ nhàng cọ vào trán của hắn.


Trần Trường Sinh hiểu sai ý, sờ sờ trên người, phát hiện không mang theo đồ ăn, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên cành cây bên tay phải có mấy quả hỏa sơn trà, nhìn màu quả chắc mới vừa chín, đối với hắc dương tỏ vẻ đừng có lên tiếng, nhẹ nhàng đi hái, sau đó đưa tới trước mặt của nó.


Hắc dương khẽ nghiêng đầu, vẫn lặng yên nhìn hắn. Điều này làm cho hắn cảm thấy có chút lúng túng, thấy ánh mắt của nó giống như đang cười chính mình, không khỏi luống cuống chân tay, mà vào lúc này, hắc dương cúi đầu, đem trái hỏa sơn trà nuốt vào trong miệng, chậm rãi nhai.


Trần Trường Sinh thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như mình vừa hoàn thành một chuyện vô cùng giỏi.


Hắc dương nhai trái cây xong, vừa cọ vào đầu gối của hắn, sau đó đi tới trong rừng thu. Lần trước ở trong hoàng cung, thời điểm nó dẫn đường cho Trần Trường Sinh, chính là làm như vậy, Trần Trường Sinh đi theo về phía trước, nghĩ thầm không biết nó muốn dẫn mình đến nơi nào? Đang suy nghĩ, lại nhìn thấy ánh đèn phía bên kia khu rừng.


Vẫn là một chiếc bàn đá, một chén đèn dầu, một cái bình trà, hai chiếc chén trà, cùng vị trung niên phụ nhân không nói chuyện được kia.


Trần Trường Sinh hành lễ đối với trung niên phụ nhân, ánh mắt yên tĩnh, nhưng tâm tình có chút khẩn trương —— hắn biết hắc dương có địa vị rất đặc thù ở trong hoàng cung Đại Chu, trong truyền thuyết, chỉ có Mạc Vũ mới có thể thân cận, tối nay hắc dương lại theo vị trung niên phụ nhân này đi tới Bách Thảo Viên, vị trung niên phụ nhân này đến tột cùng sẽ là ai?


Dĩ vãng hắn cho rằng trung niên phụ nhân là nữ quan trong hoàng cung, thậm chí là thủ lĩnh nữ quan quyền thế thật lớn, bây giờ đánh giá lại, nói không chừng địa vị của nàng còn cao hơn thế.


Hắn có nghĩ đến một loại khả năng, nhưng lập tức ở trong lòng bác bỏ khả năng này, bởi vì thế nhân đều biết, vị Thánh Nhân kia long lanh diệu thế, trong thời kỳ Thái Tông chính là mỹ nhân nổi danh nhất đại lục, nếu quả thật là vị Thánh Nhân kia, cần gì cố ý sửa đổi dung nhan tới gặp một tiểu nhân vật giống như mình?


Phát hiện người đến là Trần Trường Sinh, trung niên phụ nhân không có tỏ vẻ bất ngờ, chẳng qua chỉ nhìn hắc dương khẽ nhíu mi, tựa như không đồng ý nó mang hắn tới đây, hắc dương hoặc là đoán được nàng không muốn quấy rầy, sau khi dẫn Trần Trường Sinh tới bên này rừng thu, xoay người rời đi, căn bản không tiếp xúc với ánh mắt của nàng.


Tiếng soạt soạt vang nhẹ, phụ nhân dùng ngón tay gõ nhẹ vào bàn đá.


Trần Trường Sinh ngồi xuống, nâng bình trà lên rót đầy hai chén trà, cung kính đem một chén trà đến trước người phụ nhân.


Phụ nhân dùng hai ngón tay nâng chung trà, tựa như nhặt một cục đá ở bờ sông, đưa đến trước môi chậm rãi uống.


Trần Trường Sinh dùng hai tay nâng chung trà lên, tựa như nâng một viên dạ minh châu, đưa đến trước môi nhẹ nhàng thổi hơi.


Phụ nhân nhìn bộ dáng của hắn, cười không tiếng động, vẻ mặt không câu chấp tự nhiên nói không thành lời, giống như đang cười hắn quá mức cẩn thận.


"Quá nóng, cũng không phải vì nguyên nhân gì khác."


Trần Trường Sinh giải thích có chút ngượng ngùng. Sau đó nhớ tới việc nàng không nói chuyện được, thật giống như cũng không nghe được thanh âm, đem chén trà đặt lên trên bàn, sau đó đưa tay ra hiệu.


Sau đó, chính là uống trà.


Giống như đêm đó lần đầu tiên gặp nhau ở Bách Thảo Viên, phụ nhân cùng thiếu niên không nói chuyện với nhau, chẳng qua ngồi đối diện uống trà, ánh mắt cũng rất hiếm khi rơi vào trên người của đối phương.


Trần Trường Sinh rất thích loại không khí này, điều này làm cho hắn lại nhớ tới sư huynh của mình, không biết sư huynh bây giờ đang ở Tây Trữ trấn miếu cũ sinh sống thế nào, lúc nào mới có thể nguyện ý tới kinh đô.


Hắn cũng không biết Mạc Vũ đã phái người tới Tây Trữ trấn, nơi đó đã người đi miếu trống, Kế đạo nhân cùng Dư Nhân sư huynh của hắn, không biết đã đi nơi nào rồi.


Ánh mắt của Trần Trường Sinh rơi vào trên người trung niên phụ nhân, dừng lại chốc lát.


Hắn vẫn muốn vào hoàng cung đi gặp hắc long, nhưng thủy chung không tìm được đường, loại chuyện này, cũng không có cách nào nhờ vả hắc dương... Tối nay đoán được vị trung niên phụ nhân này có địa vị không giống tầm thường trong hoàng cung, hắn bỗng nhiên muốn thỉnh giáo đối phương, làm sao mới có thể len lén tiến vào hoàng cung? Ngài có từng nghe nói tới một con hắc long?


Vô luận đánh giá thế nào, hắn làm như thế cũng là đang tìm đường chết —— đối với một vị quý nhân trong hoàng cung thân phận thần bí hỏi thăm cách để vào hoàng cung, còn muốn chuyện tuyệt đối cấm kỵ như chuyện của hắc long, không phải muốn chết thì là cái gì?


Cũng không biết tại sao, hắn cảm thấy đối phương sẽ nguyện ý nói cho, hơn nữa sẽ không làm tổn thương đến mình.


Hắn thuở nhỏ đã sống cùng với Dư Nhân sư huynh, vẫn luôn cảm thấy người câm đều là người tốt tâm địa thiện lương, hắn nhìn vị phụ nhân này dễ dàng nhớ tới sư huynh, cảm thấy thân thiết, cảm thấy có thể tín nhiệm, tựa như cảm giác đầu tiên của rất nhiều người khi thấy hắn, hơn nữa đêm đó nàng đưa tay vuốt ve mặt hắn, để cho hắn nhớ tới một người đã thật lâu không còn nghĩ tới, hoặc có thể nói, một cái danh từ đã thật lâu không nghĩ tới.


Hắn là cô nhi, hai người hoặc là hai danh từ kia cho tới bây giờ cũng không tồn tại trong cuộc sống của hắn, tự nhiên rất khó để nhớ tới, tự nhiên rất dễ dàng thật lâu không còn nghĩ tới.


Trà nóng trong ấm dường như vĩnh viễn cũng không cạn, hơi nóng trên chén trà vĩnh viễn không cách nào tiêu tán, chẳng qua theo gió đêm khẽ nổi lên, hơi nóng có chút phiêu tán.


Trần Trường Sinh giơ hai tay, nhanh chóng biến hóa ở trước người, biểu đạt ra ý tứ của hắn.


Phụ nhân nhìn động tác của hắn mặt không chút thay đổi, không khí yên lặng lúc trước đã bị sự lạnh lẽo thay thế, rất rõ ràng vấn đề của Trần Trường Sinh làm cho nàng cảm thấy không vui.


Sau khi Trần Trường Sinh hỏi xong chuyện của hắc long, nàng giơ tay phải lên, dùng ba ngón tay tại trong gió đêm tùy ý điểm mấy cái.


Động tác điểm của nàng như gió mát khó có thể nắm bắt, nếu không phải là Trần Trường Sinh có mục lực nhạy cảm, hơn nữa vô cùng chuyên tâm, căn bản không cách nào thấy rõ, lại càng không cần nói tới việc hiểu được ý của nàng.


Dĩ nhiên, hiểu được ý của nàng, cũng không có gì đáng để cao hứng.


Nàng hỏi Trần Trường Sinh: ngươi không sợ chết sao?


Trần Trường Sinh làm dấu nói, chính mình không muốn chết, nhưng hứa hẹn là chuyện rất quan trọng, hơn nữa chính mình có thể sẽ gặp phải một vài vấn đề tương đối phiền toái, nếu như giải quyết không tốt, có thể không có cơ hội tiến vào hoàng cung, không có cơ hội gặp lại hắc long, cho nên hắn mới mạo hiểm hỏi thăm nàng.


Rừng thu u lãnh, phụ nhân lẳng lặng nhìn hắn thời gian rất lâu, bỗng nhiên cười không tiếng động, làm dấu nói: xem ra ngươi thật sự không sợ chết.


Câu thứ nhất không sợ chết ư, đại biểu nàng không vui cùng uy hiếp hắn, một câu không sợ chết này, đại biểu phán đoán của nàng đối với hắn.


Đây cũng chính là điểm mà nàng rất thích ở hắn.


Phụ nhân đưa tay chấm vào trong chén trà, ở trên bàn viết mấy nét, sau đó đứng dậy đi về phía hoàng cung.


Hắc dương không biết từ nơi nào trong vườn đi ra, đi theo phía sau của nàng khuất vào trong rừng, quay đầu lại nhìn Trần Trường Sinh một cái.


Trần Trường Sinh vốn định như lần trước, đem nàng đưa đến cánh cửa bí ẩn trên tường viện hoàng cung, nhưng lo lắng chữ trên bàn biến mất không thấy được nữa, không thể làm gì khác đành phải lưu lại.


Trà là hắc trà, nước trà màu đỏ, viết ở trên bàn đá màu xám, vô cùng rõ ràng.


Đó là một chữ "Băng".


Trần Trường Sinh cảm thấy khó hiểu, ngẩng đầu nhìn lên, lại không thấy thân ảnh của phụ nhân cùng với hắc dương.


Hắn và phụ nhân kia không thể nói chuyện với nhau, nói đều là ách ngữ, mà chữ này cũng thật là bí hiểm.​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.