Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 121: Long chi hoạn



Hắc long hờ hững nhìn hắn một cái, không có bất cứ tâm tình gì, hoặc có thể là tâm tình quá mức đơn điệu. Nhưng tựa như long ngữ mà nó phát ra, tuy hình thái đơn giản nhưng lại có thể ẩn chứa tin tức quá sức phiền phức. Trần Trường Sinh tiếp xúc với ánh mắt hắc long chẳng qua chỉ trong nháy mắt, phảng phất thấy được vô số tinh thần, tiếp thụ vô cùng nhiều ý tứ mà nó muốn biểu đạt.


Chiếc giếng cạn này do Vương Chi Sách tự mình đốc tạo, là sinh môn trong trận pháp nhốt hắc long, cùng một đạo lý như Trần Trường Sinh ở trong phế viên nhìn qua Hắc Long đàm là sinh môn của Đồng cung, đáy giếng vốn có ba cái lưới do hỗn kim thạch tạo thành, vừa có thể bảo đảm sinh môn trong trận pháp quán thông, lại có thể bảo đảm sẽ không có dân chúng trong kinh đô trượt chân rơi vào trong giếng, biến thành thức ăn cho hắc long, chẳng qua trước đó không lâu —— Trần Trường Sinh không hiểu nó biểu đạt không lâu này là bao nhiêu thời gian, là mấy chục năm trước hay là mấy ngày trước —— trong hoàng cung có người không biết tại sao đem ba đạo hỗn kim võng này lấy đi .


Hắc long chỉ liếc nhìn một cái, đã có vô số tin tức tràn vào trong đầu Trần Trường Sinh, hắn đã hiểu rất nhiều chuyện, nhưng còn có rất nhiều tin tức không kịp tu chỉnh lại cùng với xử lý, không rõ có ý gì, nhưng hắn đã hiểu được ý niệm mà hắc long muốn biểu đạt—— loài người thật sự rất nhàm chán.


Một cái sinh mệnh đã bị nhốt mấy trăm năm, không cách nào trao đổi, cô tịch hàn lãnh qua ngày, lại còn nói loài người nhàm chán, Trần Trường Sinh cảm thấy không dễ tiếp nhận, nghĩ thầm nếu như ngươi không phải là vì quá nhàm chán, đêm đó vì sao thủy chung không chịu để cho mình rời đi, còn bắt mình tới nói chuyện phiếm với nó? Chẳng qua tại sao lại có người lấy đi ba đạo hỗn kim võng kia? Chẳng lẽ không lo lắng có người rơi xuống đây sao?


Hắn nhìn hai đạo khóa sắt phía sau hắc long, sau đó nhìn tới chỗ xa vô cùng, ánh mắt rơi vào trên bức họa hai vị truyền kỳ thần tướng cao như núi trên thạch bích, sinh ra rất nhiều nghi vấn không giải thích được.


Hắn cũng không quá mức muốn giúp hắc long thoát khốn, thứ nhất hắn không rõ ràng là truyền thuyết kia có mấy phần thật giả, nếu như hắc long rời khỏi không gian dưới đất, có thể mang đến hủy diệt cho dân chúng kinh đô hay không, mà nguyên nhân quan trọng hơn, chính là tòa trận pháp nhốt hắc long này, là Vương Chi Sách cùng một vài tuyệt thế cường giả niên đại Thái Tông bố trí, dựa vào năng lực hiện tại của hắn, muốn phá trận ư? Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy hoang đường.


Đột nhiên, hắn nghĩ đến một chuyện, nếu hắc long có thể hiểu được tiếng nói của loài người, chính mình có thể trực tiếp đạt được tin tức từ ánh mắt của nó, như vậy mình trao đổi với hắc long sẽ không có bất cứ vấn đề gì —— nhắc tới cũng lạ, tu hành cường giả cảnh giới Tụ Tinh trở lên, đều có thể dùng thần niệm trao đổi trong khoảng thời gian ngắn, huống chi là thần thánh sinh mệnh tầng thứ như huyền sương cự long?


Trần Trường Sinh nhìn vào mắt hắc long, muốn nói chuyện này với nó, không ngờ hắc long dường như đã biết được ý nghĩ của hắn, dùng tốc độ rất nhanh nhắm chặt mắt lại, băng sương văng ra khắp nơi. Nhìn phản ứng của nó, Trần Trường Sinh ngây người, mơ hồ đoán được thì hắc long không chỉ muốn trao đổi, còn muốn nghe một chút tiếng nói của chủng tộc mình? Chuyện này là vì sao? Bởi vì tưởng niệm ư?


"Đêm hôm đó ta hứa sẽ nhanh chóng đi tìm nhìn ngài, chẳng qua là... rất khó đi vào hoàng cung, muốn tới một lần cũng không dễ dàng, phải mạo hiểm rất lớn, ngài biết đấy, ta rất sợ chết. Nhưng hiện tại ta gặp phải một vấn đề, giải quyết không tốt, có thể ta sẽ chết, cho nên muốn trước đó đến thăm ngài một lần, cho nên, ta tới đây."


Trần Trường Sinh không nhắc tới việc vị trung niên phụ nhân kia viết chữ trên bàn đá, cũng không nhắc đến việc chính mình vì muốn gặp hắc long, hao phí bao nhiêu tâm thần cùng tinh lực.


"Đêm hôm đó lần đầu tiên gặp ngài, ta đã nói rất nhiều về tử vong, hôm nay lại nhắc tới..., hi vọng ngài không thấy phiền."


Nói tới đây, hắn bỗng nhiên nghĩ đến, Long tộc trời sinh đã nắm giữ lực lượng bổn nguyên của thiên địa tinh thần, dựa vào trí tuệ của bọn họ, hẳn là hiểu rất rõ về những thứ này, trong lòng hắn chợt sinh ra vô hạn mong đợi, đem vấn đề khúc mắc của mình trong lúc tu hành nói rõ, sau đó nghiêm túc chờ đợi nó mở mắt.


An tĩnh kéo dài rất lâu, hắc long chậm rãi mở mắt, mảnh tuyết tuôn ra rơi xuống.


Nó nhìn Trần Trường Sinh, ánh mắt vẫn hờ hững như vậy, nhưng Trần Trường Sinh thấy được biến hóa rất nhỏ trong ánh mắt của nó, đó là ngơ ngẩn và khốn hoặc.


Ở trong ba cái phân chi huyết thống cao quý nhất, cường đại nhất của Long tộc, huyền sương cự long từ trước đến giờ đều nổi danh về trí tuệ, ngay cả nó cũng không giải quyết được vấn đề mà mình gặp phải, làm cho Trần Trường Sinh cảm thấy càng thêm buồn bã.


Mà lúc này, hắc long khẽ nâng râu rồng, đi tới trước người hắn, sau đó cẩn thận đâm tới, điểm nhẹ ở trên mi tâm của hắn, làm cho hắn giật mình tỉnh lại.


Động tác này, cho thấy nó đã không nhịn được nữa.


Một người thiếu niên tu hành, liên quan gì tới nó chứ? Nó chỉ quan tâm làm sao có thể làm cho hắn mau chóng nắm giữ long ngữ, sau đó đi làm một số chuyện.


Trần Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu, tâm tình có chút khổ sở, hắn ở Tây Trữ trấn đọc Đạo Tàng, nhớ rõ bên trong ghi lại Long tộc vốn cao ngạo bạo ngược, nhưng lúc đó nào có thể ngờ đến, mình đời này lại hội ngộ với một con rồng thực sự, hơn nữa còn là một con rồng thích lên mặt dạy đời?


Một lát sau.


"Ngao..."


Trần Trường Sinh phát ra một tiếng gầm thét trầm thấp, giống như tiếng gió, tuyệt đối không giống cách phát âm bình thường ——thanh âm này rất đơn giản, cũng rất phức tạp, phải dùng rất nhiều cơ nhục bộ vị rất nhỏ trên cổ họng, thậm chí còn cần đối với một số nơi mà ý thức tự chủ không cách nào khống chế điều khiển tinh vi, mới có thể phát ra được, nhưng lại không cần dùng đến lưỡi.


Đây là chữ đầu tiên đêm đó hắc long dạy cho hắn, hắn thuở nhỏ ở Tây Trữ trấn miếu cũ đã học qua phát âm tương tự, cho nên học tập rất nhanh, hơn nữa cũng không quên. Cái chữ này có ý tứ rất phức tạp, nếu như dùng tiếng nói của nhân loại tới để đối sánh, ít nhất bao gồm mấy chục tin tức, tin tức phức tạp nhất có thể phải dùng một đoạn văn tới miêu tả, mà tin tức đơn giản nhất chính là: ta.


Hắc long phi thường hài lòng đối với biểu hiện của Trần Trường Sinh, râu rồng lướt nhẹ, vô cùng đắc ý đối với tài dạy học của mình, chẳng biết lúc nào, trên đỉnh không gian có hai khỏa dạ minh châu rơi xuống, nhanh như chớp chuyển đã xuất hiện trước chân trước. Nếu như dạ minh châu lớn thêm chút nữa, hoặc móng vuốt của nó nhỏ đi chút ít, vậy thì trông nó càng giống lão tiên sinh dạy học ở nông thôn.


Nó khẽ chuyển động con ngươi, nhìn viên dạ minh châu bên cạnh Trần Trường Sinh.


Trần Trường Sinh nhớ rất rõ, đêm hôm đó con hắc long tham lam này cố gắng chiếm lấy dạ minh châu của mình không trả, vì vậy vội vàng đem dạ minh châu cất đi.


Râu rồng nhẹ nhàng bay xuống, lộ ra vẻ bất đắc dĩ, sau đó nó phát ra một cái thanh âm.


Đó là chữ thứ hai nó muốn dạy cho Trần Trường Sinh.


Dạ minh châu, ngọc lưu ly, cầu vồng, mặt hồ kim lân, mây chiều thiêu đốt, hoặc có thể nói là... quang minh.


Trần Trường Sinh cười cười có chút ngượng ngùng, vuốt vuốt mi tâm, để cho mình trở nên tập trung hơn, sau đó bắt đầu cố gắng mô phỏng phát âm của hắc long. Đối với loài người mà nói, học tập long ngữ thật sự là quá khó, cho dù hắn đã có rất nhiều kinh nghiệm, cũng cảm thấy như thế, hơn nữa hao tổn tâm thần lớn vô cùng, sắc mặt của hắn dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được trở nên trắng bệch .


Mấu chốt nhất chính là thời gian. Đại triêu thí đã gần tới, vấn đề tẩy tủy còn chưa được giải quyết, ám ảnh tử vong nguy hiểm đang ngay trước mặt, thời gian đối với Trần Trường Sinh mà nói, là thứ quý giá nhất thế gian, theo đạo lý mà nói, không nên lãng phí để học tập long ngữ, phải biết rằng, chuyện này so với việc học tập thuật đồ long còn vô nghĩa hơn.


Nhưng hắn không cự tuyệt yêu cầu của hắc long, cũng không rời đi, tiếp tục chuyên tâm học tập . Bởi vì hắn thích học tập, mà quan trọng hơn là vì hắn đã hứa với đối phương —— chuyện của mình mình làm, chuyện đã hứa rồi nhất định phải làm được, cho đến lúc chết mới thôi. Đây là thói quen từ nhỏ của hắn, chưa chắc đã hài lòng, nhưng rất cường đại.


Không gian dưới đất bị ngăn cách, mặc dù có vô số viên dạ minh châu chiếu rọi, vẫn cảm thấy hàn lãnh tịch thanh, trống trải vô cùng.


Trên mặt đất, Trần Trường Sinh ở trước mặt hắc long khổng lồ, giống như một con kiến.


Hắn giống một đứa bé đang bi bô tập nói.


Trong không gian dưới đất trống trải, thỉnh thoảng vang lên thanh âm rất kỳ quái, đó là âm thanh phát âm sai của hắn.


Sau đó, sẽ nghe thấy tiếng cười chi chi của hắc long vang vọng không ngừng.​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.