Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 163: Một cơn mưa mới xóa đi bụi cũ



Nước trong từ trong bầu chậm rãi rơi xuống, rơi vào trong chậu cây màu xám, thanh diệp bị dòng nước ập vào, không ngừng rung động.


Tưới nước xong, Giáo Hoàng đại nhân đem bầu gỗ ném về trong ao, chắp tay sau lưng đi tới ngoài điện, tựa như vừa làm một chuyện rất bình thường.


Đất trong chậu cây trở nên ướt át , thanh diệp lúc trước hơi héo trở lại như lúc ban đầu, rìa ngoài không còn quăn xoắn, gân lá càng thêm rõ ràng, một giọt nước như giọt sương nhẹ nhàng lăn trên mặt lá.


Nhiều ngày trước, Giáo Hoàng đại nhân từng nói chuyện với giáo chủ đại nhân ở chỗ này, lúc ấy giáo chủ đại nhân nói, trưởng thành cần nước mưa tới ôn dưỡng, có đôi khi còn cần áp lực, hiện tại, phiến thanh diệp này đã chịu quá nhiều áp lực, chính là lúc cần nước mưa tới ôn dưỡng.


Tẩy Trần lâu trong Thanh Diệp thế giới.


Thân thể Trần Trường Sinh nóng hổi, sắc mặt đỏ bừng, máu trên y phục đã sớm bốc hơi.


Khí tức của hắn càng ngày càng mạnh, đồng thời, trong lầu càng thêm oi bức.


Mạc Vũ đứng bên cửa sổ, nhìn thiếu niên kiêu ngạo đang chịu đựng thống khổ, vẻ mặt hờ hững như cũ, nhưng hai tay trong tay áo đã nắm thật chặt.


"Có thể làm cho hắn dừng lại hay không?" Trần Lưu vương không dễ dàng phát giác nhìn nàng một cái, sau đó hỏi.


Mạc Vũ trầm mặc không nói. Trần Trường Sinh lúc này đang trong thời khắc sơ chiếu mấu chốt, đừng bảo là hắn nhắm mắt, không biết chuyện bên ngoài, cho dù có thể cùng ngoại giới trao đổi, hắn cũng không cách nào dừng việc thiêu đốt tinh huy trong cơ thể, nếu như hắn có thể làm được, làm sao có thể rơi vào cục diện nguy hiểm như hiện nay?


Có thể cắt đứt quá trình này, đem hắn từ bên bờ vực tử vong cứu vớt, chỉ có thể là lực lượng từ ngoại giới, hơn nữa phải vô cùng cường đại, thậm chí phải là lực lượng truyền kỳ.


Ở kinh đô, chỉ có hai người có loại lực lượng này, Giáo Hoàng đại nhân cùng với Thánh Hậu nương nương.


Vấn đề là Trần Trường Sinh cùng Quốc Giáo học viện chính là biểu tượng mà Quốc Giáo lão nhân cùng cựu phái thế lực trung với Trần thị hoàng tộc dùng để khiêu chiến uy nghiêm của triều đình, Thánh Hậu nương nương cùng Giáo Hoàng đại nhân làm sao có thể xuất thủ được?


Nhiệt độ của Tẩy Trần lâu trở nên càng ngày càng cao, tiếng ve ngoài lâu càng ngày càng vang dội, đây là phản ứng của Thanh Diệp thế giới.


Trần Trường Sinh đúng là vẫn còn đánh giá thấp trình độ nguy hiểm của việc thiêu đốt tinh huy, bởi vì thân thể của hắn bất đồng với mọi người, tự thiên thư hàng lâm đến nay, trên phiến đại lục này chưa từng xuất hiện tình huống như hắn, cho dù là Tam Thiên Đạo Tàng cũng không có ghi lại tương tự, hắn thật sự có thể chết đi, hoặc bị đốt thành một người ngu ngốc.


Ai có thể thay đổi mọi thứ? Ai có thể dập tắt ngọn lửa vô hình trong cơ thể hắn, để cho nhiệt độ trong Thanh Diệp thế giới hạ xuống.


Vừa lúc đó, trong bầu trời xanh lam, bỗng nhiên có một giọt mưa rơi xuống.


Sau đó, chính là ngàn giọt mưa, vạn giọt mưa, một trận mưa sa.


Ào ào ào ào


Mưa rơi bàng bạc, từ trên trời rơi xuống, rơi vào dưới mái hiên của Tẩy Trần lâu, rơi xuống trên cát vàng, cũng rơi vào trên người của Trần Trường Sinh.


Trừ tiếng mưa rơi, không có thanh âm gì khác.


Mọi người nhìn thiên không, nhìn cơm mưa kia, rung động im lặng, tràn đầy kính sợ.


Trong mắt Mạc Vũ, bỗng nhiên sinh ra sợ hãi, còn có chút ngơ ngẩn.


Không có mây, lại có một trận mưa.


Trận mưa này tự nhiên là từ thế giới bên ngoài .


Một vị thánh đường chủ giáo nhìn trận mưa từ trên trời rơi xuống này, thần sắc trên mặt không ngừng biến hóa.


Làm một trong sáu vị cự đầu của Quốc Giáo, tự nhiên biết rõ trận mưa này đến từ nơi nào.


Nhưng là thân tín của Giáo Hoàng đại nhân, hắn rất khó hiểu, tại sao lại có trận mưa này.


Tại sao Thánh Nhân lại muốn ra tay cứu giúp thiếu niên của Quốc Giáo học viện?


Nước mưa có thể xóa đi bụi bậm, cũng có thể mang đi nhiệt độ.


Nước mưa rơi vào trên người Trần Trường Sinh, cùng da thịt nóng hổi của hắn tiếp xúc, trong nháy mắt bốc hơi thành hơi nước, cùng lúc đó, nhiệt độ trong cơ thể hắn cũng giảm rất nhanh.


Nhiệt độ trong Tẩy Trần lâu, cũng đang cấp tốc giảm xuống, lúc trước phảng phất chính là giữa hè, nóng bức vô cùng, sau một trận mưa dường như đã chuyển sang thu, hơi lạnh khẽ bốc lên.


Trang Hoán Vũ đột nhiên cảm giác lạnh lẽo.


Thời khắc trước đó, hắn nghe được một tiếng ho từ lầu hai truyền đến.


Hắn không biết là ai vừa ho, nhưng biết, người kia đang nhắc nhở chính mình, phải đoạt xuất thủ trước khi trận mưa thu này kết thúc.


Mặc dù không rõ ràng trên người Trần Trường Sinh đã phát sinh chuyện gì, nhưng không để cho cơ hội ngoài ý muốn phát sinh.


Nhưng hắn không cử động.


Bởi vì ... mưa thu quá mức bàng bạc, ở trên cát vàng tạo thành vô số khe rãnh, để cho hắn sinh lòng kính sợ, không dám vượt qua.


Dù vậy, cũng không sao cả.


Bởi vì hắn là kiêu ngạo của Thiên Đạo viện, hắn rất kiêu ngạo.


Hắn vốn muốn chứng minh cho toàn bộ đại lục cùng Lạc Lạc Điện hạ thấy, Trần Trường Sinh không bằng chính mình, như vậy ở thời điểm Trần Trường Sinh mạnh nhất chiến thắng hắn, là chuyện tốt nhất.


Một trận thu mưa một trận lạnh lẽo.


Trong lầu dần dần trở nên thanh lạnh.


Mưa sa dần tan biến, trở nên tí tách.


Trần Trường Sinh mở mắt.


Ánh mắt của hắn rất sáng, giống như hạt mưa, có thể phản chiếu hình ảnh ẩn giấu trong thế giới này rất rõ ràng.


Cát vàng bay quanh người đã rơi xuống, toàn bộ chân nguyên tràn ra ngoài đã thu liễm vào trong thân thể.


Lần nữa sơ chiếu, nhờ đó thành công vượt biên, lúc này hắn đang đứng ở thời khắc đỉnh cao nhất.


Hắn giơ đoản kiếm trong tay.


Một đạo kiếm ý như mưa thu bao phủ toàn bộ Tẩy Trần lâu, trong nháy mắt đi tới trước mặt Trang Hoán Vũ.


Chung Sơn Phong Vũ Kiếm thức thứ nhất, Khởi Thương Hoàng.


Sắc mặt của Trang Hoán Vũ trong nháy mắt tái nhợt.


Hắn không ngờ tới, chỉ qua một thời gian ngắn như thế, tựa như chỉ qua một trận mưa, Trần Trường Sinh nhắm mắt, sau đó mở mắt ra, hắn đã trở nên mạnh như thế.


Kiếm ý như mưa thu, ngưng luyện tới cực điểm, chân nguyên ẩn chứa bên trong cũng đã cường đại đến cực điểm.


Tâm thần hắn khẽ run lên, lại không kịp thời ứng đối, bị đẩy vào hoàn cảnh xấu vô cùng.


Đạo kiếm ý ngưng mà không phát kia, giống như mưa thu từ trên trời rơi xuống, cách mi tâm của hắn không tới một thước.


Tí tách, nước mưa đọng trên mái hiên chậm rãi rơi xuống, rơi trên mặt đất.


Cát vàng đã bị nước mưa cuốn đi, lộ ra đá xanh phía dưới.


Nước mưa chạm vào đá xanh, thanh âm đơn điệu, làm không khí trong lầu dị thường khẩn trương.


Trần Trường Sinh không tiếp tục xuất kiếm.


Một kiếm này là kiếm đầu tiên sau khi phá cảnh, tinh thần kiếm thế đang ở trạng thái đỉnh phong, Trang Hoán Vũ nhất thời thất thần, rất có khả năng bị một kiếm này đánh bại.


Nhưng hắn không làm thế.


Hắn chờ Trang Hoán Vũ tĩnh trí.


Bởi vì thời điểm lúc trước hắn nhắm mắt tọa chiếu, Trang Hoán Vũ cho hắn thời gian.


Vô luận bởi vì trận mưa thu kia ở trên cát vàng tạo thành khe rãnh, để cho Trang Hoán Vũ không dám tiến lên, hay bởi vì kiêu ngạo, tóm lại, hắn đã cho Trần Trường Sinh cơ hội.


Cho nên, hiện tại Trần Trường Sinh muốn đem cơ hội này trả lại cho hắn.


Tẩy Trần lâu hoàn toàn an tĩnh.


"Thiếu niên chiến đấu, quả nhiên không giống."


Lầu hai có người cảm khái nói.


Nếu là người trưởng thành, ở trong tỉ thí quan trọng như đại triêu thí, tuyệt đối không cho đối thủ của mình bất cứ cơ hội nào.


Chỉ có người trẻ tuổi, mới có thể làm như vậy.


Có thể bởi vì bọn hắn chưa từng trải, trên người không nhiễm quá nhiều bụi bậm, cũng có thể là bởi vì ... trận mưa thu này tẩy đi bụi bậm trên người bọn họ, tóm lại, so với người trưởng thành, bọn họ vẫn tin tưởng công bình, có lẽ chuyện này rất ngây thơ trẻ con , nhưng là đại biểu tinh thần phấn chấn cùng tự tin nào đó.


"Hiện tại, ngươi đánh không lại ta."


Trần Trường Sinh nhìn Trang Hoán Vũ nói: "Nhận thua đi."​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.