Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 167: Hai trận chiến kéo dài



Có người thấy Đường Tam Thập Lục lần lượt đưa giấy cho Chiết Tụ, nhưng không ai nghĩ đó là tấm ngân phiếu, bởi vì ấn tượng thiếu niên Lang Tộc lưu lại cho mọi người không dung tục như thế, tựa như Lạc Lạc và Hiên Viên Phá, dù tận mắt nhìn thấy cảnh này vẫn thấy khó tin.

Chiết Tụ đi vào Tẩy Trần Lâu, Chiết Tụ đi ra Tẩy Trần Lâu, đối thủ của hắn không có đi ra khỏi Tẩy Trần Lâu, giống như Cẩu Hàn Thực, hắn lại nghênh đón một thắng lợi nhẹ nhàng, nhưng so với Cẩu Hàn Thực hắn mang tới nhiều tranh luận hơn, bởi vì đối thủ của hắn bị trọng thương tới trực tiếp đưa ra học cung.

Các thí sinh nhìn hắn đi xuống thềm đá, đi tới bên mấy người Quốc Giáo Học Viện.

Đường Tam Thập Lục có chút không biết nói gì, nói:
- Ngươi dùng thân phận Trích Tinh Học Viện báo danh, bây giờ còn dùng tên giả, vị nhân huynh kia là người cùng trường với ngươi, sao lại ra tay nặng như vậy?

Chiết Tụ trầm mặc một lát, dường như không thế nào lý giải hắn vì sao quan tâm loại chuyện này, sau đó nói:
- Ta nói rồi sẽ hảo hảo đánh.

Ngân phiếu của Đường Tam Thập Lục khiến hắn rất hài lòng, cho nên hắn gật đầu ra hiệu, hứa hẹn sẽ hảo hảo mà đánh, với người lười lý giải cái gọi là đạo lí đối nhân xử thế như thiếu niên Lang Tộc mà nói, hảo hảo đánh chính là dốc hết toàn lực đánh, như vậy kết cục của đối thủ có thể nghĩ.

- Giờ ngươi tới làm gì?

Các thí sinh nhìn về bìa rừng, điều này làm cho Đường Tam Thập Lục cảm giác áp lực, hắn không muốn để giao dịch giữa Quốc Giáo Học Viện và Chiết Tụ bị người ta biết được, cái này không liên quan tới vinh dự mà là hắn muốn bảo vệ bí mật này, Chiết Tụ có thể dùng tiền vàng thu mua bí mật.

Chiết Tụ hiện tại chẳng khác gì là lính đánh thuê của Quốc Giáo Học Viện, lính cường đại như thế đương nhiên không có ai biết là tốt nhất.

- Lại đàm phán giá cả.
Chiết Tụ nói.

Đường Tam Thập Lục hiểu hắn ám chỉ trận tiếp theo.

Không có gì bất ngờ, Chiết Tụ đối mặt Cẩu Hàn Thực.

Lạc Lạc và Hiên Viên Phá cúi đầu nhìn cỏ cây, không nói lời nào, dùng hành động này che dấu bối rối của mình.

Trần Trường Sinh không có, bởi vì đây là chuyện của hắn, nếu sau sẽ bị người nhạo báng, hắn cho rằng người bị nhạo báng cũng có thể là mình, mà không phải Đường Tam Thập Lục.

- Thứ ngươi muốn, ta không thể bảo chứng... Ta có hay không, nhưng ta sẽ tận lực tranh thủ cho ngươi.
Hắn nhìn Chiết Tụ nói.

Chiết Tụ nhìn chằm chằm ánh mắt của hắn, vẻ mặt hờ hững nói:
- Ngươi nhất định phải có.

Trần Trường Sinh nói:
- Nếu có, sẽ cho ngươi.

Chiết Tụ trầm mặc rất lâu, nói:
- Có thể.

Sau đó hắn nhìn phía Đường Tam Thập Lục, lại trầm mặc rất lâu, nói:
- Gấp ba?

Đường Tam Thập Lục giật mình, sau đó mới tỉnh hồn lại, cố gắng đè nén sự vui mừng, bình tĩnh nói:
- Không thành vấn đề.

Chiết Tụ gật đầu ra hiệu, xoay người đi ra ngoài.

- Xem ra người kia chỉ biết giết người, hoàn toàn không biết mặc cả.

Đường Tam Thập Lục nhìn bóng lưng của hắn, cảm thán nói.

Đánh Cẩu Hàn Thực, giá gấp ba, Chiết Tụ ra giá khiến hắn thật sự có chút không ngờ.

Sau đó hắn nhớ tới một việc, quay đầu nhìn Trần Trường Sinh nhíu mày hỏi:
- Ngươi có biết hắn muốn cái gì không?

Rất rõ ràng, thiếu niên Lang Tộc rất thiếu tiền, chỉ có điều hắn nguyện ý giúp Quốc Giáo Học Viện chỉ là một lý do, nguyên nhân trọng yếu nhất là hắn muốn đạt được thứ gì đó từ Trần Trường Sinh.

Trần Trường Sinh nhìn Lạc Lạc nói:
- Ta đại khái có thể đoán được hắn muốn cái gì, chỉ có điều không xác định có thể giúp hắn hay không?

Trận cuối của bát cường là Lạc Lạc và tên thư sinh Hòe Viện kia.

Không hổ là hạng 9 Thanh Vân Bảng, ở trong Tẩy Trần Lâu biểu hiện ra chân nguyên rất cường đại, tu vi và kiếm pháp, thành công... giữ vững được thời gian nửa nén hương.

Ly Cung Giáo Sĩ tuyên bố kết quả rồi trầm mặc rời khỏi Tẩy Trần Lâu.

Nhìn bóng dáng thí sinh Hòe Viện, Lạc Lạc không có cảm giác gì, lẳng lặng nhìn ra cửa chờ đợi đối thủ kế tiếp.

Nàng không có rời khỏi Tẩy Trần Lâu, nàng yêu cầu đánh trận đầu bán kết, các nhân vật lầu hai phải cho nàng chút mặt mũi.

Cửa Tẩy Trần Lâu đóng lại một lúc lại mở ra.

Nghe âm thanh két, Lạc Lạc đi tới, sau đó thật cẩn thận nâng đối thủ vào.

Đối thủ của nàng là Trần Trường Sinh.

Qua một trận mưa, nền cát ẩm ướt, dựa vào thềm đá cũng coi như sạch sẽ, khô ráo.

Lạc Lạc đỡ Trần Trường Sinh ngồi vào thềm đá, đưa nước cho hắn uống:
- Dược lực còn bao lâu nữa mới phát tán?

Trần Trường Sinh nhìn vòng kim tuyến vô danh quấn trên ngón tay trái, nói:
- Cũng sắp rồi, ngươi không cần lo lắng, nếu không được, ta sẽ nghĩ biện pháp.

Lạc Lạc nói:
- Tiên sinh, vậy trước hết nghỉ ngơi một lát.

Trần Trường Sinh nhìn phía lầu hai, nghĩ vậy có được không?

Tẩy Trần Lâu là nơi đối chiến Đại Triều Thí, thí sinh vào trong đều tập trung chiến đấu, có rất ít cơ hội đánh giá tòa lầu này.

Hắn lúc này có thể xem xét kỹ.

Chỉ có điều, chung quy có chút bất an.

- Có bị người ta nói không?
Hắn nhìn Lạc Lạc hỏi.

Lạc Lạc vốn muốn nói sẽ đấy, nhưng nghĩ tính hắn cẩn thận, nói:
- Chúng ta ở đây tán gẫu cũng tốt.

Tán gẫu chuyện gì? Dung thụ trong Quốc Giáo Học Viện có lớn thêm tý nào? Đứng trên cây còn có thể thấy cửa hàng tạp hóa trong ngõ bách hoa? Mùa đông năm trước Quốc Giáo Học Viện tuyết rơi dày hay không?

- Tiên sinh, ngài làm thế nào thắng Trang Hoán Vũ?
Lạc Lạc hỏi một vấn đề mà tất cả mọi người quan tâm.

Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút, cẩn thận kể lại trận đối chiến lúc trước, các chi tiết cũng không có quên.

Lạc Lạc giật mình, còn có sợ hãi nói:
- May mắn có cơn mưa kia…

Trần Trường Sinh gật gật đầu, lúc này hồi tưởng lại, nếu như không có cơn mưa kia, hắn không bị ánh sao thiêu cháy cũng sẽ vì nhiệt độ cực nóng khiến bản thân bị trọng thương.

Mưa kia, là từ đâu tới?

- Học cung ở trong thanh diệp thế giới của Giáo hoàng đại nhân, có thể làm mưa ở đây chỉ có Giáo hoàng đại nhân.

Lạc Lạc không biết nghĩ tới điều gì, trầm mặc rất lâu, sau đó nói:
- Tiên sinh, chuyện này càng ngày càng phức tạp.

Trần Trường Sinh trầm mặc không nói, nếu người hạ xuống cơn mưa kia là Giáo hoàng thì phải giải thích như thế nào?

Hắn và Quốc Giáo Học Viện là đối tượng thế lực quốc giáo cũ trọng điểm bồi dưỡng.

Ai cũng biết, thế lực quốc giáo cũ trung thành với Trần thị hoàng tộc, đối tượng nhằm vào là Thánh Hậu nương nương và Giáo hoàng đại nhân.

Giáo hoàng đại nhân tại sao phải trợ giúp mình? Càng chính xác ra là, cứu giúp mình?

Toàn bộ đại lục đều biết tân sinh Quốc Giáo Học Viện, tuyên cáo của giáo chủ đại nhân cất dấu rất nhiều vấn đề.

Trần Trường Sinh làm đương sự đương nhiên rõ ràng hơn, chẳng qua trước kia hắn chưa từng nghĩ tới.

Một là bởi vì hắn không muốn suy nghĩ, mục tiêu của hắn là đứng đầu danh sách, các đại nhân vật muốn làm gì cũng không liên quan tới hắn.

Hai là hắn nghĩ mãi mà không rõ, suy nghĩ của các đại nhân vật không phải thứ thiếu niên hắn có thể đoán được.

- Ít nhất, bây giờ nhìn lại đối với ta là có lợi.
Trần Trường Sinh nhìn Lạc Lạc vẻ mặt ngưng trọng, trấn an nói.

Lạc Lạc nói:
- Ta nghĩ, hoặc là có thể dựa thế.

Trần Trường Sinh có chút khó hiểu, hỏi:
- Mượn thế thế nào?

Ánh mắt của Lạc Lạc dừng trên vết thương của hắn, nói:
- Trận quyết chiến sau, tận lực hành hiểm.

Trần Trường Sinh hiểu ý của nàng.

Nếu dựa theo bản ý của Lạc Lạc, tuyệt đối sẽ không đề nghị hắn làm như vậy, nhưng nếu Trần Trường Sinh nhất định phải đứng đầu danh sách, như vậy không làm không được.

Nàng và Trần Trường Sinh cũng không biết các đại nhân vật suy nghĩ gì, nhưng biết các đại nhân vật đã làm gì.

Có rất nhiều đại nhân vật muốn Trần Trường Sinh thất bại, cũng có rất nhiều đại nhân vật không muốn Trần Trường Sinh tử.

Giáo hoàng đại nhân có thể khiến cho học cung có mưa, cũng có thể làm ra rất nhiều cơn mưa.

Như vậy Trần Trường Sinh tìm sống trong chết mới có thể mượn thế của đại nhân vật, hoặc là mượn mấy cơn mưa của Giáo hoàng đại nhân.

Cái gọi là dựa thế, đó là thuận thế.

Lạc Lạc có chút bất an nói:
- Nhưng ngài nhất định phải chú ý an toàn.

Trần Trường Sinh vuốt tóc nàng, nói:
- Yên tâm đi, ta không có việc gì.

Lạc Lạc cúi đầu nói:
- Thật có lỗi, hôm nay không thể giúp gì cho tiên sinh.

Nàng ở chỗ Giáo hoàng đại nhân khẩn cầu một đêm mới có thể tham gia Đại Triều Thí, thứ tự đối với nàng không có ý nghĩa, việc nàng cần phải làm là hộ tống Trần Trường Sinh, tỷ như lúc này nàng để Trần Trường Sinh ngồi ở trên thềm đá nghỉ ngơi, không cần phải dùng cơ thể trọng thương đối chiến.

Chỉ có điều với nàng, đó căn bản không coi là gì.

Mục tiêu của nàng là Thiên Hải Thắng Tuyết và Cẩu Hàn Thực.

Thiên Hải Thắng Tuyết đã bỏ thi, chỉ còn thừa lại một Cẩu Hàn Thực.

Tẩy Trần Lâu rất an tĩnh.

Ngoài Tẩy Trần Lâu rất náo nhiệt, nhưng không ai quan tâm tới thắng bại trong trận đấu, tất cả mọi người đều biết Lạc Lạc Điện Hạ sẽ làm gì. Các thí sinh ngồi thảo luận khả năng xếp hạng, suy đoán thực lực của Trần Trường Sinh rốt cuộc mạnh bao nhiêu, có thể cầm cự được với Cẩu Hàn Thực mấy chiêu.

Chỉ có điều theo thời gian trôi qua, Tẩy Trần Lâu vẫn an tĩnh như cũ, cánh cửa kia vẫn không mở ra, các thí sinh có chút nhàm chán, có ít người bắt đầu mệt rã rời.

Quan Phi Bạch nhìn cửa Tẩy Trần Lâu đóng chặt, tức giận nói:
- Nào có đạo lý như vậy?

Lương Bán Hồ nhìn qua, lắc đầu thở dài:
- Ngay cả Đường Đường cũng cảm thấy mất mặt, điện hạ nàng sao không biết xấu hổ?

Cẩu Hàn Thực trầm mặc không nói, nghĩ Quốc Giáo Học Viện vì để cho Trần Trường Sinh đứng đầu danh sách mà dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, trận cuối cùng chỉ sợ không đơn giản.

Bên rừng, Hiên Viên Phá ngồi chồm hổm trên đất, không biết đang nhìn gì, Lạc Lạc trước ngồi cạnh hắn đã đổi thành Đường Tam Thập Lục, vô số ánh mắt nhìn bọn họ làm bọn họ cảm thấy áp lực, ngay cả nói chuyện cũng chỉ có thể rầm rì.

- Đây là cái gì?

Tẩy Trần Lâu, bên cửa sổ lầu hai, thánh đường đại chủ giáo nhìn thiếu niên nam nữ trên bậc thang, sắc mặt khó xem tới cực điểm.

Trần Trường Sinh và Lạc Lạc ngồi nói chuyện phiếm, hình ảnh thầy trò hai người ngồi một chỗ kỳ thật rất đẹp, rất ngây ngô động lòng người.

Vấn đề ở chỗ, nơi này là Tẩy Trần Lâu, là hội trường thi đấu Đại Triều Thí trang nghiêm, không phải hồ nước bên Quốc Giáo Học Viện, cũng không phải dưới vườn dưa Bách Thảo Viên.

Tiết Tỉnh Xuyên nhíu mày, nói:
- Chuyện này... Không thích hợp lắm?

Trần Lưu Vương rất muốn cười, nhưng vì nghĩ cho tâm tình của những người ở đây mà nín nhịn.

Mạc Vũ mặt không chút cảm xúc, lẳng lặng nhìn Trần Trường Sinh và Lạc Lạc Điện Hạ.

Tất cả mọi người đều biết ý đồ của Lạc Lạc Điện Hạ là gì, nàng muốn biến trận đối chiến này thành thời gian nghỉ ngơi cho Trần Trường Sinh, đương nhiên càng lâu càng tốt. Nhưng mà hiện tại toàn bộ đại lục đều khẩn trương chờ đợi xếp hạng Đại Triều Thí, chẳng lẽ nàng và Trần Trường Sinh bắt cả thế giới phải chờ đợi sao?

Vấn đề phiền toái ở chỗ, Đại Triều Thí cũng không có quy tắc trói buộc. Ai nói đối chiến song phương nhất định phải đối đầu? Ai nói đối thủ không thể thông cảm tán gẫu vài ba câu? Lạc Lạc và Trần Trường Sinh có vô số lý do để kéo dài thời gian, biến đối chiến thành nói chuyện phiếm.

Thánh đường đại chủ giáo căm tức nói:
- Mời điện hạ nhanh lên, nếu thật sự không động thủ sẽ phán hai người tiêu cực, trực tiếp bị loại.

Ly Cung Giáo Sĩ truyền đạt ý của đại chủ giáo tới đôi thiếu niên nam nữ đang nói chuyện ở thềm đá.

Lạc Lạc rất tức giận, nói:
- Không thấy chúng ta đang súc thế sao? Ai dám phán chúng ta bị loại?

Ly Cung Giáo Sĩ rất muốn nói điện hạ cho là mọi người mù hết sao? Có súc thế gì súc tới nửa canh giờ, hai người súc gì mà vai dựa vai? Nhưng hắn cũng không dám nói gì.

Két.. Một tiếng vang nhỏ, cửa sổ lầu hai rốt cục lần đầu mở ra.

Tiết Tỉnh Xuyên đi đến gần Lạc Lạc, mỉm cười hạ giọng nói vài câu.

Lạc Lạc vẫn như cũ không chịu đứng dậy rời khỏi.

Trần Trường Sinh nói:
- Nghỉ ngơi cũng tạm rồi, cùng đi ra đi, đừng làm mọi người khó xử.

Lạc Lạc nghe lời của hắn, hơn nữa cũng biết không có khả năng ở lại trong Tẩy Trần Lâu lâu, đỡ hắn đứng dậy đi ra ngoài.

Tiết Tỉnh Xuyên nhìn đôi thiếu niên nam nữ, không kìm nổi lắc lắc đầu, có vẻ rất là bất đắc dĩ.

Cứ như vậy, trận bán kết một Đại Triều Thí kết thúc.

Lạc Lạc Điện Hạ như mọi người tưởng tượng, trực tiếp bỏ quyền, đồng thời vì Trần Trường Sinh tranh thủ thời gian nghỉ ngơi và dưỡng thương cực quý báu.

Trần Trường Sinh tiến nhập quyết chiến Đại Triều Thí.

Hắn từng là bị toàn bộ đại lục nhạo báng tiến tới bước này.

Chỉ có điều quá trình này có vẻ có chút hoang đường.

Tuy nhiên, hắn không cần quan tâm.

Lạc Lạc cũng không để ý.

Đại Triều Thí đối chiến càng về sau càng nhanh. Bởi vì thực lực của hai bên càng lúc càng mạnh, phân ra thắng bại cũng chỉ trong mấy chiêu. Qua đợt thứ hai, mỗi tràng đối chiến cần rất ít thời gian, bằng không cũng không có khả năng đi tới thời khắc cuối cùng nhanh như vậy.

Trần Trường Sinh và Lạc Lạc đối chiến ước chừng tiêu hao nửa canh giờ, dài bằng mười trận đối chiến trước cộng lại, đương nhiên, tất cả mọi người đều biết đây là tình huống đặc biệt, cũng chỉ có Lạc Lạc Điện Hạ thân phận đặc thù mới có thể làm như thế.

Nhưng mà khi tất cả mọi người nghĩ đây là trận chiến dài nhất Đại Triều Thí năm nay, trận bán kết giữa Cẩu Hàn Thực và Chiết Tụ lại mang tới cho mọi người sự khiếp sợ, bởi vì trận đối chiến giằng co rất lâu, hơn nữa nhìn tình hình dường như còn có thể tiếp tục kéo dài thêm nửa canh giờ nữa.

Nghe âm thanh khủng bố trong Tẩy Trần Lâu thỉnh thoảng vang lên, ánh mắt của Đường Tam Thập Lục ngưng trọng, kính ý càng lúc càng đậm.

Hắn xoay người nhìn Trần Trường Sinh, nghiêm túc nói:
- Ngoại trừ mệnh, Lang tể tử tìm ngươi muốn cái gì, ngươi cứ cho đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.