Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 179-1: Ánh nắng chiều



Hiên Viên Phá cũng rất kích động, hưng phấn nói không nên lời, mặt đỏ lên, gốc râu xanh mượt phảng phất muốn đâm rách làn da mà lòi ra, giơ lên nắm tay to như cái bát đánh vào trên ngực Trần Trường Sinh đang nằm trong cáng.

Lúc này bản thân Trần Trường Sinh bị trọng thương, nếu hắn bị đánh thêm một quyền, không biết sẽ như thế nào?

Cũng may quả đấm của Hiên Viên Phá bị một cái tay nhỏ chặn lại—— Lạc Lạc ngồi xổm bên cạnh cáng, thu hồi tay trái, nhìn Trần Trường Sinh sắc mặt tái nhợt, cả người đều là máu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn liền tràn ngập lo lắng.

- Ta đã đáp ứng mình, cũng đáp ứng với các ngươi nhất định sẽ thắng.

Trần Trường Sinh nắm tay phải của nàng, nhìn nàng nói:
- Ta thắng.

Thời điểm hắn nói những lời này, môi của hắn khẽ mở ra, cười vô cùng ngốc.

Đường Tam Thập Lục xoay người nhìn hình dạng của hắn, lo lắng nói:
- Không phải là bị đánh đến ngu đấy chứ?

Ngay vào lúc này, trước Tẩy Trần Lâu bỗng nhiên vang lên thanh âm của Quan Phi Bạch:
- Đây là có chuyện gì?

Thanh âm của hắn rất rét lạnh, rất phẫn nộ.

Quan Phi Bạch không thể nào cũng chấp nhận được việc nhị sư huynh sẽ thua Trần Trường Sinh.

Lúc trước bọn họ ở ngoài Tẩy Trần Lâu đã nhìn thấy được nhiều dị tượng, nhưng cho dù thế nào hắn cũng không thể tìm được lý do vì sao sư huynh lại thua Trần Trường Sinh…. Huống chi hiện tại Cẩu Hàn Thực cũng không bị thương tổn quá nặng, còn có thể đứng yên trên thềm đá, mà Trần Trường Sinh lại cả người đầy máu nằm trên cáng.

Loại tình huống này tại sao có thể là Trần Trường Sinh thắng chứ?

Thềm đá bên ngoài Lâu nháy mắt trên nên cực kỳ an tĩnh.

Vô số ánh mắt dừng ở trên người Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh.

Người nghĩ giống như Quan Phi Bạch có rất nhiều. Trừ phi Cẩu Hàn Thực chính mình thừa nhận thua, hoặc là có người có thể đưa ra lý do thuyết phục mọi người, bằng không ai cũng sẽ nghi ngờ trận đối chiến này có nội tình.

Cẩu Hàn Thực nâng tay phải lên, ra hiệu các sư đệ không nên nói cái gì nữa.

Trần Trường Sinh được Lạc Lạc nâng xuống, ngồi dậy nói, nhìn hắn chắp tay nói:
- Đa tạ.

Cẩu Hàn Thực trầm mặc một thời gian, trong đầu nghĩ lại cuộc chiến đấu trong Lâu kia một lần, quả thật không có quên cái gì, mới lên tiếng:
- Là người thắng, sao lại tạ ơn?

Trần Trường Sinh nói:
- Ta không bì được ngươi, chỉ là đã chiếm chút tiện nghi mà thôi.

Cẩu Hàn Thực hiểu được ý tứ của hắn, lắc đầu nói:
- Việc chiến đấu chính là thi ở tất cả phương diện, cho dù một trăm chỗ ngươi có chín mươi chín chỗ không bằng ta, chỉ cần có một chỗ hơn ta thì vẫn là thắng.

Ngoài Tẩy Trần Lâu một mảnh an tĩnh, Quan Phi Bạch, Thất Gian và Lương Bán Hổ vẻ mặt khó hiểu, không rõ đây là cách nói gì, cái gì mà dựa vào chín mươi chín chỗ không thắng, chỉ thắng một chỗ đã đủ rồi.

- Bởi vì kia là một chỗ trọng yếu nhất.

Cẩu Hàn Thực nhìn Trần Trường Sinh nói, đồng thời cũng giải thích với ba vị sư đệ:
- Cũng như một thùng gỗ, trọng yếu nhất vĩnh viễn là tấm ván gỗ ngắn nhất kia, ta không bì được ngươi ở chỗ đó thì mọi chuyện đều thua.

Chỗ trọng yếu nhất kia là cái gì? Chỉ có Cẩu Hàn Thực và Thích Thiếu Danh biết, kia chính là sinh tử quan. Trần Trường Sinh nghe xong lời nói này, trầm mặt một lát liền nói:
- Ta vẫn muốn nói tiếng xin lỗi.

Cẩu Hàn Thực cười cười, không có nói tiếp, quay lại nói với Quan Phi Bạch:
- Ta…. Có chút đói bụng.

Quan Phi Bạch vẫn không có tràng quyết chiến này rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu sư huynh đã nhận thua, với tính cách kiêu ngạo của hắn tự nhiên sẽ không dây dưa nữa, chỉ là có chút lo lắng cho tâm tình bây giờ của sư huynh, tận khả năng khiến thanh âm trở nên ôn nhu và bình tĩnh, hỏi:
- Sư huynh, huynh muốn ăn cái gì?

Cẩu Hàn Thực ngẫm nghĩ một chút liền nói:
- Cháo đi.

Lương Bán Hồ nói:
- Bên ngoài trời sắp tối rồi, cũng không biết có tìm được không.

Thất Gian nhẹ giọng nói ra:
- Ban ngày còn thừa đấy, chỉ là đã nguội lạnh rồi.

Cẩu Hàn Thực nói:
- Cháo lạnh càng tốt.

Chỉ nói chuyện bình thường với nhau vài câu, tứ tử Ly Sơn Kiếm Tông liền tiếp nhận kết quả cuộc thi Đại Triều Thí này, cùng đi ra khỏi Học Cung, bọn họ đều là người trẻ tuổi hùng mạnh mạnh kiêu ngạo, cho nên mới phải tự cao như thế.

Thần Quốc Thất Luật chính là Thần Quốc Thất Luật.

- Chúng ta cũng đi thôi.
Lạc Lạc nói.

Đường Tam Thập Lục và Hiên Viên Phá tiếp nhận cáng từ trong tay Giáo Sĩ Ly Cung.

Ngay vào lúc này, Mạc Vũ từ trong Tẩy Trần Lâu đi ra, đi tới trước mặt mấy người Học Viện Quốc Giáo, trước tiên là thi lễ với Lạc Lạc, sau đó nhìn về phía Trần Trường Sinh nói:
- Chúc mừng.

Trần Trường Sinh nói:
- Cảm ơn.

Mạc Vũ khẽ nhướn mày, giống như có thâm ý nói:
- Chỉ hy vọng việc này thật sự chính là một việc vui.

Lúc này các học sinh ở bên ngoài Lâu đã biết thân phận của vị mỹ nhân cung trang này, đều thi lễ, nhưng còn không kịp tiến lên thỉnh an thì Mạc Vũ đã nhẹ lướt đi.

Đám người Trần Trường Sinh suy nghĩ câu nói nàng lưu lại kia, tâm tình vốn vô cùng tốt đột nhiên trở nên lo lắng, chỉ có điều vẫn chưa kịp suy nghĩ sâu xa hơn, bởi vì ngay sau đó lại có người đến.

Tiết Tỉnh Xuyên và Trần Lưu Vương từ trong Tẩy Trần Lâu đi ra, biểu thị chúc mừng với bốn học sinh Học Viện Quốc Giáo, Trần Lưu Vương biểu đạt thiện ý rất dễ lý giải, nhưng Tiết Tỉnh Xuyên thân là thần tứng Thánh Hậu nương nương coi trọng nhất, không thể làm ra việc này, liền khiến đám người Trần Trường Sinh vô cùng ngạc nhiên.

Khi giáo chủ Mai Lý Sa đi ra khỏi Tẩy Trần Lâu, đi vào trước người bọn họ, tất cả mọi người đều biết, chắc có lẽ là có đại nhân vật khác xuất hiện, bởi vì lão nhân gia đã nói thẳng:
- Đi ra ngoài cung đi.

Không phải câu hỏi thăm dò, xem như mời nhưng lại không cho cự tuyệt, cũng không có đạo lý cự tuyệt.

Hiện giờ toàn bộ đại lục đều biết rằng, Trần Trường Sinh và Học Viện Quốc Giáo là đại biểu thế lực quốc giáo cũ, hơn nữa nhất định phải thừa nhận, nếu như không có lão nhân gia này cũng với thống lĩnh Giáo Xu Xứ âm thầm quan tâm, Trần Trường Sinh không thể có khả năng đi tới lấy được vị trí đứng đầu Đại Triều Thí.

Cho nên bất kể có thừa nhận hay không, mối quan hệ giữa Trần Trường Sinh, Học Viện Quốc Giáo và vị đại nhân vật già nua này đã không thể lấy ra mổ xẻ, việc bây giờ bọn họ có thể làm chỉ có thể nhận.

Tình huống của Lạc Lạc khá đặc thù, trong thời khắc nhạy cảm như vậy, nàng không thể cùng Mai Lý Sa đi ra ngoài xuất hiện trước mặt đám người Ly Cung, bởi vì nàng đại biểu cho thái độ của Yêu Tộc, trong đấu đá nội bộ ở thế giới nhân loại, nàng nhất định phải vô cùng cẩn thận, thậm chí không thể biểu lộ ra bất kỳ thái độ gì.

Trần Trường Sinh nhìn nàng an ủi nói:
- Không có việc gì, người về trước đi, chúng ta sẽ gặp ở học viện.

Cảm xúc hơi khó chịu của Lạc Lạc khẽ giảm xuống, nắm tay của hắn nói:
- Tiên sinh, hãy dưỡng thương cho tốt.

Sau khi Trần Trường Sinh dùng thuốc, lại tiếp nhận một phen trị liệu cũng không cần phải nằm trên cáng cứu thương.

t--> line-break'>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.