Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 181-1: Trùng tu cửa sân (p1)



Sau khi đối chiến kết thúc, hắn cũng đi ngồi một lát, nhưng không ngờ lại nghe được không dưới mười tiếng chúc mừng.

Chúc mừng, chúc mừng…. chúc mừng cái gì? Tất nhiên là chúc mừng Đại Triều Thí đạt được vị trí đứng đầu danh sách Đại Triều Thí, Đông Ngự Thần Tướng Phủ có được chàng rể tốt, vì sao lại không vui chứ?

Từ Thế Tích tất nhiên là không vui, những lời chúc mừng này đương nhiên là trào phúng, sắc mặt của hắn làm sao có thể tốt được chứ?

Hắn ngồi trên ghế, khẽ nhắm mắt lại, im lặng rất lâu.

Khi đã vào đêm, ánh nến trong phóng nhẹ lay động, trong viện đột nhiên đổ mưa, hơi nước đầu mùa xuân so với đông tuyết bình thường lại càng thê hàn hơn, ánh mắt của hắn liền trở nên ôn hòa.

Bởi vì cơn mưa này khiến hắn nhớ tới mấy trận mưa trong Tẩy Trần Lâu, liền nói với phu nhân:
- Ngày yết bảng chuẩn bị một bàn chiếu, không cần phải phong phú, mở tiệc thường ngày của gia đình là được.

Từ phu nhân mơ hồ đoán ra được ý tứ của hắn, khẽ kinh sợ không nói gì.

Tiệc thường ngày của gia đình, đó chính là gia yến.



Trần Trường Sinh lấy được vị trí đứng đầu danh sách Đại Triều Thí khiến Đông Ngự Thần Tướng Phủ bắt đầu chuẩn bị gia yến, lại làm cho yến hội trong rất nhiều nhà biến mất, cho dù còn giữ lại cũng giảm bớt quy mô, bởi vì có rất nhiều người đều thua tiền.

Căn cứ vào thông kê, các ván bài có liên quan tới Đại Triều Thí, tứ đại phường tổng cộng mở ra hơn ba trăm trận, trong đó mức ném lớn nhất là hơn một trăm trận, trên cơ bản đều có liên quan tới xếp hạng của Đại Triều Thí, bởi vì sự xuất hiện của Trần Trường Sinh, cũng bởi vì Thiên Hải Thắng Tuyết rút khỏi thi đấu và tình trạng phát sinh bất ngờ, ít lưu ít nhất lại xuất hiện nhiều lần, có rất ít người có thể thắng lợi trong ván bài năm nay.

Theo đạo lý, khách mà thua thì nhà cái sẽ thắng, nhưng năm nay tứ đại phường lại không kiếm đươc chút tiền bạc gì từ Đại Triều Thí, bởi vì trước khi Đại Triều Thí bắt đầu mấy ngày, liên tục có vài nét bút đặt tài chính số lượng đập vào trên người Trần Trường Sinh và Học Viện Quốc Giáo.

Bút thứ nhất tự nhiên là mấy người trong Học Viện Quốc Giáo, Trần Trường Sinh xem cuộc thi Đại Triều Thí là đánh cược cuối cùng trong cuộc đời mình, trực tiếp đem toàn bộ thân gia đều áp ở trên người của mình, Hiên Viên Phá không có tiền cũng tích góp từng tí một được mười bảy lượng bạc để đặt vào, khoản tiền lớn thật sự chính là do hai người Đường Tam Thập Lục và Lạc Lạc, tuy rằng bọn họ chỉ lấy tiền bạc bên người đi đặt, nhưng thân gia lại hào phú khiến số lượng bạc kia cũng không nhỏ, huống chi khi đó tỉ lệ đặt cược còn cực kỳ cao.

Đặt bút thứ hai cho Trần Trường Sinh đến từ Giáo Xa Xứ, ra mặt chính là Tân Giáo Sĩ, đại biểu cho vị giáo chủ đại nhân già nua khiến người khác sinh lòng sợ hãi, khoản bạc này rất lớn, nghe nói ngoài Giáo Chủ đại nhân ra, có rất nhiều giáo sĩ Giáo Xu Xứ vì muốn bày tỏ lòng trung thành của mình nên cũng ném vào bên trong không ít.

Người đặt cược thứ ba lại có số lượng bạc lớn hơn nữa, thậm chí có thể nói là có chút kinh người, khoản bạc này đến từ Vấn Thủy.

Tứ đại phường cũng bởi vì ba món đặt cược này mà phải bồi thường vô cùng thê thảm, nhất là người đặt bút thứ ba, trực tiếp khiến Thiên Hương phường có sức yếu nhất trong tứ đại phường cảm nhận được áp lực vô cùng lớn.

Có thể chủ trì ván bài bực này, tứ đại phường tất nhiên là có bối cảnh vo cùng lớn, tuy nói kinh doanh ván bài phải giữ chữ tín, nhưng nếu quả thật vào thời khắc sinh tử tồn vong, không thể cũng chỉ phải dựa vào quịt nợ, ít nhất cũng kéo dài được một thời gian ngắn.

Nhưng lúc này bọn họ không dám làm bất cứ cái gì, ngay cả dũng khí mời người biện hộ cũng không có, bởi vì tuy bọn họ có bối cảnh nhưng cũng không giám đắc tội với Học Viện Quốc Giáo có Lạc Lạc Điện Hạ, không dám đắc tội với Giáo Xu Xứ, cũng không dám đắc tội với chủ nhân đặt cược thứ ba.

Bút bạc đến từ Vấn Thủy tự nhiên là do Đường gia đưa ra.

Vấn Thủy chỉ có một Đường gia, đại lục cũng chỉ có một Đường gia, thế gian chỉ có Đường gia kia mới có thể tùy tiện mà xuất ra một khoản tiền lớn như vậy để mua Trần Trường Sinh thắng, chỉ vì muốn dụ dỗ thiếu gia nhà mình vui vẻ…

Bất cứ chuyện gì tới mức tận cùng đều trở nên vô cùng đáng sợ, loại giống như Đường gia Vấn Thủy chính là một gia tộc vô cùng có tiền, kia cũng không phải đáng sợ bình thường mà là vô cùng đáng sợ.

Chẳng qua là lão thái gia của Đường gia cũng thật không ngờ, thuần túy là vì cho cháu ngoan của mình tạo nên thanh thế ở kinh đô, đồng thời cũng khiến người ở kinh đô trợn mắt một cái, lại có thể có được thu hoạch không nhỏ, thậm chí có thể nói, người thắng lớn nhất ở Đại Triều Thí năm nay, ngoại trừ Trần Trường Sinh và Học Viện Quốc Giáo, chính là Đường gia.

Qua vài ngày sau chính là Xuân Minh Lễ, quà tặng của Giáo Xu Xứ trong ngày lễ cũng sẽ vô cùng dày, yến hội trong quý phủ giáo sĩ nhất định sẽ thêm không ít đồ ăn, kẻ có tiền bên trong Học Viện Quốc Giáo sẽ càng trở nên nhiều tiền, ngay cả người duy nhất không có tiền như Hiên Viên Phá cũng không cần lo lắng không có tiền, mà sòng bạc nổi danh đại lục Thiên Hương phường, sau một thời gian ngắn thanh bàn đã bán cho một nhà kinh doanh châu báu Nam Thương.

Những thứ này đều là ảnh hưởng do Đại Triều Thí mang tới.

Đương nhiên, những ảnh hưởng này chỉ là ở mặt ngoài, ảnh hưởng chân chính còn ẩn dưới đáy nước, đợi đến thời khắc phù hợp sẽ phát huy ra uy lực, hoặc sẽ hiện ra một phần vào thời điểm Đại Triều Thí chính thức yết bảng.

Trần Trường Sinh không biết việc này, không biết tiền của mình đã tăng lên mấy lần, với số tiền này cũng đủ để mình thoải mái sống ở kinh đô hơn mười năm ,đương nhiên, đầu tiên là nếu hắn có thể sống thêm trên mười năm.

Đường Tam Thập Lục cũng không biết việc này, hoặc là nói không quan tâm, số lượng tiền bạc hắn đặc cược ở bên ngoài vô cùng lớn, trên thực tế chỉ là mấy tháng tiêu vặt của hắn, ván bài trình độ thế này thật sự rất khó khiến hắn để trong lòng, về phần bên Vấn Thủy đã làm gì thì hắn cũng hoàn toàn không rõ ràng lắm.

Xe ngựa trở lại Học Viện Quốc Giáo.

Vô số dân chúng cũng theo đó mà đi vào chỗ sâu trong ngõ Bách Hóa, trở thành vô cùng náo nhiệt, thỉnh thoảng nghe được có người nói chúc mừng Trần bảng thủ, lại có rất nhiều tiếng nghị luận kỳ lạ.

Tiếng nghị luận này không phải nhằm vào Trần Trường Sinh, mà là nhằm vào cửa sân của Học Viện Quốc Giáo.

Đám người Trần Trường Sinh đi xuống xe ngựa, nhìn cửa sân, có chút giật mình, nghĩ thầm đây là có việc gì?

Năm trước trận mưa thu rơi lúc sáng sớm, chiến mã có huyết thống tốt đẹp của Thiên Hải gia ngã vào hố nước hấp hối, không ngừng phun ra bọt máu, mà cửa sân của Học Viện Quốc Giáo cũng bị tàn phá không chịu nổi, giống như một đống hoang tàn.

Bắt đầu từ ngày đó, cửa lớn của Học Viện Quốc Giáo vẫn duy trì bộ dáng này, không có sửa chữa, mà ngay cả công việc chà rửa cơ bản nhất cũng không làm khiến nó càng thêm hoang tàn.

supportLineBreakNewLine]>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.