Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 192: Ba người đã từng (p1)



Cái gì là vận mệnh? Từ này có vô số cách giải thích: Giàu nghèo, lĩnh ngộ, sinh mạng, cái này mờ ảo không có quỹ tích, khó có thể nắm lấy, mà cũng có thể nói là thiên ý huyền diệu không thể biết?

Nếu vận mệnh thật sự không thể biết, cũng không thể thay đổi thì sự tồn tại này không còn ý nghĩa. Khi thiên thư đến trái đất, sinh mạng trên đại lục bắt đầu tu hành, bắt đầu hướng sao trời mượn lực cải tạo tự nhiên, người tu hành sẽ không tiếp nhận loại phán đoán suy luận này. Bọn họ sẽ tự hỏi vận mệnh của mình rốt cuộc là cái gì, sẽ dùng tinh thần không biết sợ đối mặt với vận mệnh, cũng dũng cảm làm ra thay đổi.

Lúc mỗi người tu hành và thế giới phát sinh liên hệ, đó là cái đêm xác định ngôi sao số mệnh, vì thế mọi người bắt đầu nhận thức vận mệnh, cuối cùng cũng rơi vào trong biển sao giữa bầu trời đêm.

Từ xưa đến nay, sao trong bầu trời đêm, bất kể vị trí hay độ sáng đều là cố định không thay đổi, trang nghiêm mà vĩnh hằng chiếu sáng nhân gian, liên hệ giữa vô số vì sao cũng không phức tạp, nhưng căn bản không thể hoàn toàn miêu tả được, tại sao đường cong tạo thành đồ án phải như vậy.

Nhìn lên trời sao mọi người sẽ thấy đồ án xinh đẹp tới mức làm lòng người kinh hãi, phức tạp đến làm lòng người kinh hãi, rồi sẽ tự nhiên cho rằng trong đồ án cất dấu ý nghĩa cực kỳ sâu xa.

Vô số năm trước, các tiền bối trong quốc giáo mơ hồ quan sát được cảm ứng nào đó, phỏng đoán trong tinh không có lực lượng, ở trong bóng tối ảnh hưởng đến số mệnh toàn bộ đại lục.

Còn đối với từng sinh mạng đơn độc mà nói, ngôi sao số mệnh của hắn cùng với ngôi sao số mệnh quanh mình, cùng với toàn bộ sao trời liên hệ với nhau, hoặc chính là mạng lưới vận mệnh của sinh mệnh.

—— cách nói này vừa vặn phù hợp với điển lý về vận mệnh, cũng là cách giải thích khó khăn nhất: Vận mệnh là quỹ tích vận động giữa người với người.

Tinh không vô hạn có thể cất chứa vô số nhân sinh, có thể cất chứa vô số ký thác và hy vọng, dù vận mệnh cá nhân huyền diệu thế nào cũng có thể ở trong đó tìm được miêu tả tương ứng.

Có thể nói, sau khi một người sinh ra, vận mệnh của hắn sẽ tìm được miêu tả đối ứng trong quỹ tích, cũng có thể nói, trước khi một người sinh ra, vận mệnh của hắn đã tồn tại ở trong tinh không, hoặc là một đường cong ngắn ngủn, hoặc là một bức họa đồ rộng lớn đầy khí thế.

Người tu hành muốn thay đổi vận mệnh thì phải thay đổi đường cong hoặc đồ án miêu tả bản thân, đầu tiên là phải thay đổi vì sao số mệnh vị trí hoặc là độ sáng. Mà nếu quả thật có thể làm cho vị trí và độ sáng của ngôi sao số mệnh phù hợp với nguyện vọng của mình, như vậy các đường nối và những vì sao khác cũng biến hóa theo, sẽ có vận mệnh của rất nhiều người theo đó thay đổi.

Vận mệnh chưa bao giờ là tồn tại độc lập, vận mệnh mỗi người hòa cùng một nhịp thở với vận mệnh của hắn, như trên đạo điển giải thích: Vận mệnh, là quỹ tích vận động của người với người.

Chỉ là qua trăm triệu năm, vô số người xem sao ghi lại, trong bầu trời đêm sao không thay đổi, bất kể vị trí hay độ sáng đều chưa từng biến hóa, muốn thông qua việc di động sao số mệnh để sửa lại vận mệnh của mình là chuyện không thể nào. Ai có năng lực đứng trên mặt đất ảnh hưởng tới thiên lăng? Ai có thể thân ở nhân gian mà di dời được sao? Quyển cuối của đạo điển tổng luận, chương vận mệnh tương quan cộng lại chừng hơn sáu trăm chữ cũng chỉ đề xuất khả năng, khi người tu hành tiến vào cảnh giới tự do chân chính mới có thể làm được điều này, nhưng mà cảnh giới tự do so với thần ẩn trong truyền thuyết càng thêm huyền diệu, cho tới bây giờ chỉ là tồn tại trong tưởng tượng, làm sao có thể là thật?

Như vậy, rốt cuộc có ai từng Nghịch Thiên Cải Mệnh thành công? Dựa theo ghi chép trong đạo tạng, từ khi thiên thư đến trái đất tới nay, trên đại lục chưa từng xuất hiện qua chuyện như vậy, cho dù thật sự phát sinh qua, bởi vì không có chứng cớ nên ảnh hưởng cũng không quá lớn, căn bản không có ai dám công khai nghị luận.

Trên thực tế, dân gian vẫn lưu truyền, phỏng đoán, ngàn năm qua, từng có ba người Nghịch Thiên Cải Mệnh.

Chỉ có kia ba người bị hoài nghi Nghịch Thiên Cải Mệnh mới có năng lực khiến Khâm Thiên Giám xóa sạch toàn bộ ghi chép, mới có uy quyền khiến cả nhân loại cũng không dám thảo luận chuyện này, bởi vì ba người kia đều là các đế vương của đại lục.

Ba người kia theo thứ tự là Đại Chu Thái tổ Hoàng đế, Thái Tông Hoàng Đế cùng với... Thánh Hậu nương nương.

Ngàn năm trước, dân chúng lầm than, bắc có Ma tộc giương mắt hổ, nam có đám thế gia ly tâm bối đức, vô số nghĩa quân khởi binh, chinh chiến liên tục, giang sơn sắp tan vỡ.

Trong chiến hỏa liên miên, trên đại lục mạnh xuất hiện vô số cường nhân, thậm chí nối tiếp xuất hiện mấy vị theo thánh cảnh đại cường nhân, đó cũng là lần đầu tu hành giới bạo phát.

Trong lúc nhất thời, thành Lạc Dương đầu biến hóa không lường, hôm nay một vị Đại tướng quân mang theo phế đế sát nhập đông khâu, ngày mai phía nam Tiêu Gia nhị công tử tự phong Tư Mã, cầm cáo thư Thánh Nữ Phong mang theo cường giả chư tông phái đi thanh quân trắc, cũng không đến cuối ai sẽ tới thu thập những mảnh vỡ đã bị tàn phá này.

Thái tổ năm đó là quân thủ quận thiên thủy, bởi vì là người thân của sủng phi phế đế cho nên được tín nhiệm phụng mệnh thủ thành, có thể nói hắn khiêm tốn, cũng có thể nói hắn chính là người rất bình thường. Tóm lại, chiếm một chỗ như thiên thủy quận mà ngay cả cờ không dám ra khỏi núi một bước, trong mắt thế nhân là tầm thường vô vi đến cực điểm, căn bản không có ai cho là hắn có khả năng đoạt được thiên hạ, chỉ điểm giang sơn, thường thường chẳng ai nhắc tới họ tên của hắn, mọi người chỉ nói thiên thủy quận vị trí địa lý không tệ, hơn nữa thái tổ mới sinh được người con tên Anh Tuệ, bằng cách ẩn nhẫn tự bảo vệ mình trong cơn sóng gió.

Ai nghĩ, theo thời gian trôi qua, đại lục thay đổi bất ngờ, quần hùng giao chiến không ngớt, các thế lực tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, thái tổ ở thiên thủy quận nghỉ ngơi lấy lại sức, từ từ hùng mạnh, rồi có một ngày dẫn ba vạn đại quân vượt qua ngọn núi phía đông, khắc chế liên tiếp mười bảy thành, liên minh với thế gia phía nam đạt được sự ủng hộ của đạo môn. Ở ngoài thành Lạc Dương đại thắng lấy tên Hổ Khâu nghĩa quân, thành công giết tiến thành Lạc Dương, năm thứ hai tiến thẳng đến kinh đô, trước Thiên Thư Lăng chính thức đăng cơ, thật sự là nhất thống giang sơn

Khi xem lịch sử giai đoạn Đại Chu lập quốc có chứa nhiều chỗ không thể giải thích, có rất nhiều chuyện theo đạo lý mà nói là không có khả năng xảy ra, tỷ như vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất, hơi chút hướng Thiên Lương Quận liếc mắt nhìn, chỉ sợ sẽ gặp giành trước bóp chết còn rất nhỏ yếu thái tổ; thái tổ ra kỳ núi sau khi Top 3 tràng huyết chiến, mỗi lần mắt thấy thế cục nguy ngập là lúc, lại tổng có thể gặp dữ hóa lành; thành Lạc Dương ngoại hợp với hơn mười tràng thảm thiết chiến đấu, thái tổ sớm nên chết rồi, cố tình vẫn chưa có chết, dường như tối tăm trong có loại lực lượng luôn luôn tại phù hộ hắn.

Nếu như nói là vận khí, bực này đại vận khí, liên tục thời gian dài như vậy vận khí, đó chính là số mệnh.

Thái tổ cho kinh đô đăng cơ về sau, chư tử mang theo vô số danh tướng chung quanh chinh phạt, phía nam chư thế gia tông phái danh nghĩa xưng thần, này không phục khắp nơi vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất đều bị quét sạch, trong lúc nhất thời, thiên hạ anh hùng nhân vật hoặc tử hoặc bị bắt, đều mang đến kinh đô, này cường nhân làm sao cam tâm chịu phục, ở pháp trường thượng a thiên mắng địa không ngớt.

Có loại cách nói đó là từ đó trở đi bắt đầu truyền lưu. Thái tổ Hoàng đế sở dĩ có thể nhất giặt rửa tầm thường khí, cho trên đời cường nhân hoàn sừng sững bên trong giết sắp xuất hiện đến, bởi vì hắn ở hơn mười năm trước liền cùng đạo môn đứng đầu, đó là là kia một thế hệ Giáo hoàng kết minh, dùng bí pháp nào đó Nghịch Thiên Cải Mệnh, đem ngôi sao số mệnh của hắn biến thành đế sao

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.