Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 204: Thiên lương vương phá



Trần Trường Sinh có chút kinh ngạc, nghĩ thầm rằng vị tiền bối tên Tuân Mai kia ba mươi bảy năm trước đứng đầu Đại Triều Thí thì tất nhiên không tầm thường, sao lại bị đánh giá như vậy?

- Tuân Mai tiền bối nổi danh nhất về ý chí tu hành cực kiên nghị, năm hắn bảy tuổi ở trước cửa nhà Vân Sơn tiên sinh đứng hứng tuyết ba ngày ba đêm, mới được nhận làm môn hạ.

Đường Tam Thập Lục nói:
- Bốn chữ Đạp tuyết Tuân Mai chính là ý nghĩa này.

Trần Trường Sinh hỏi:
- Vân Sơn tiên sinh?

- Vân Sơn tiên sinh là thầy của viện trưởng Mao Thu Vũ.

Đường Tam Thập Lục nhìn Trần Trường Sinh nói:
- Ngươi nói không sai, Tuân Mai chính là sư đệ của Mao viện trưởng.

Mao Thu Vũ là cường nhân đương kim đại lục ai cũng biết, tiểu sư đệ sẽ là nhân vật như thế nào. Hơn nữa chữ tiểu trong tiểu sư đệ cũng biểu hiện ý nghĩa gì đó —— tiểu sư đệ tất nhiên là đệ tử cuối cùng, mà chỉ có những người thiên phú cực kỳ nổi trội xuất sắc mới có thể được một tông phái hoặc là học viện thu làm đệ tử cuối cùng.

Tỷ như vị Ly Sơn tiểu sư thúc, lại tỷ như Thất Gian bây giờ.

- Tuân Mai năm đó là học sinh suất sắc nhất Thiên Đạo Viện, địa vị so với Trang Hoán Vũ bây giờ không biết cao hơn bao nhiêu, lại nói chúng ta không phải nên kéo Trang Hoán Vũ qua đây sao? Tuân Mai là tiền bối của hắn, nhìn hắn dập đầu cũng là chuyện tốt. Nếu ta không phải vào Quốc Giáo Học Viện, vừa rồi chẳng phải cũng cần dập đầu? Thật đúng là quá hiểm.
Đường Tam Thập Lục lớn tiếng cười nói, lại phát hiện Trần Trường Sinh và Chiết Tụ không có ý nói tiếp thì ảo não:
- Mấy người không thú vị các ngươi, thế gian có một đã đủ đè nén, như thế nào còn có tới hai? Lại còn để các ngươi đến với nhau? Thật đúng là khiến người ta bị đè nén.

Trần Trường Sinh không để ý tới hắn, hỏi Chiết Tụ:
- Tuân Mai vì sao không dám ra ngoài Thiên Thư Lăng?

Chiết Tụ chưa kịp nói chuyện, Đường Tam Thập Lục đã cướp lời nói:
- Ngươi coi như hỏi đúng người, nói như thế nào ta đã ở Thiên Đạo Viện nửa năm, biết rõ chuyện này. Năm đó Tuân Mai là kiêu ngạo của Thiên Đạo Viện, thiên phú rất là kinh người, nhưng không may trong số bạn cùng lứa có người còn có thiên phú ưu tú hơn.

Ánh mắt của Đường Tam Thập Lục bỗng nhiên trở nên trở nên nghiêm túc, nói:
- Chuyện bất hạnh nhất cả đời này của Tuân Mai chính là sống cùng thời đại với Thiên Lương Vương Phá, bắt đầu từ năm mười hai tuổi, bọn họ thường xuyên gặp mặt trong những lần tông phái tụ hội, luận bàn tỷ thí không dưới trăm lần, mà mỗi lần đều là Tuân Mai thua, trong Chử Thạch Đại Hội, Tuân Mai cũng thua liền ba trận.

Trải qua cuộc sống trong kinh đô một năm, kiến thức Trần Trường Sinh vẫn còn có chút nông cạn, nhưng hắn biết cái tên này, vì vậy chứng tỏ nó quá vang dội.

Trước Thu Sơn Quân, đó là cái tên vang dội nhất đại lục, mãi đến lúc này mới thôi, vì tên này đã lên Tiêu Dao Bảng lên, cao cao tại thượng.

Thiên Lương Quận Vương Phá.

Sau đó hắn chú ý tới nét mặt Đường Tam Thập Lục khi nhắc tới cái tên này vô cùng ngưng trọng và cảnh giác. Hắn có chút không hiểu, mặc dù Thu Sơn Quân hiện tại đã là người đứng đầu Điểm Kim Bảng, khoảng cách với Vương Phá thành danh đã lâu trên Tiêu Dao Bảng còn một khoảng cách rất xa, thấy thế nào, Đường Tam Thập Lục cũng không thể có vấn đề gì với Vương Phá.

- Thiên phú hơn người giống Tuân Mai, ý chí kiên nghị, lại gánh vác hy vọng của Thiên Đạo Viện làm sao có thể cam tâm cả đời sống dưới bóng ma của Vương Phá? Hắn tiến vào Thiên Thư Lăng xem bia ngộ đạo ba mươi bảy năm, thủy chung không chịu đi ra ngoài, chính là muốn ở đây ngộ ra thiên đạo chân chính, sau đó chiến thắng Vương Phá.

Đường Tam Thập Lục nhìn thoáng ra ngoài phòng, nói:
- Bây giờ nghĩ lại, Thiên Lương Vương Phá đã thành bóng ma trong lòng hắn, ngày nào hắn không tin tưởng mình có thể chiến thắng đối phương thì sẽ không rời khỏi Thiên Thư Lăng, không nỡ không dám ngượng ngùng... đều là đúng, bởi vì hắn biết rõ, khi hắn đi ra khỏi Thiên Thư Lăng, Vương Phá nhất định sẽ ở bên ngoài.

Trần Trường Sinh đứng dậy đi ra cửa, nhìn nam nhân ngồi dưới ánh sao, tâm tình có chút phức tạp.

Không thể đi ra khỏi Thiên Thư Lăng là vì không có dũng khí đối mặt với người kia sao? Hắn không cho là như vậy, kẻ từng là kiêu ngạo của Thiên Đạo Viện không thể thiếu dũng khí, ít nhất đối mặt với Vương Phá không thể thiếu dũng khí, bằng không năm đó cũng không thể liên chiến hơn trăm trận, như vậy vì sao hắn không dám ra khỏi Thiên Thư Lăng?

Rời khỏi có đôi khi là vĩnh biệt, Tuân Mai không dám rời khỏi Thiên Thư Lăng là vì hắn sợ hãi mất đi Thiên Thư Lăng. Từ tuổi thơ nghèo túng thất vọng, suốt ba mươi bảy năm đều ở nơi đây, Thiên Thư Lăng khiến hắn trở nên càng lúc càng mạnh, mà càng như thế, hắn càng không dám rời khỏi.

Như Đường Tam Thập Lục, với người tu đạo, Thiên Thư Lăng tựa như một bình rượu ngon, càng uống càng say, càng say càng muốn uống, đối mặt với một bình rượu ngon như vậy, uống bao nhiêu vì thích hợp, là say mãi không muốn tỉnh hay lướt qua là dừng, đó đều khảo nghiệm với mỗi người. Còn đối với Tuân Mai, bóng ma đến từ Thiên Lương Quận khiến lựa chọn của hắn càng thêm gian nan.

Chỉ là Tuân Mai thiên phú hơn người, lại ở Thiên Thư Lăng xem bia khổ tu ba mươi bảy năm, thực lực bây giờ đã tới cảnh giới nào? Hắn đã mạnh mẽ như vậy mà không có tự tin có thể chiến thắng đối thủ ngoài Thiên Thư Lăng, như vậy Thiên Lương Vương Phá còn mạnh tới cỡ nào?

Nhưng, cuối cùng là phải giải quyết vấn đề. Đường Tam Thập Lục nói, khi hắn đi ra khỏi Thiên Thư Lăng, Vương Phá nhất định sẽ ở bên ngoài, cũng không phải nói Vương Phá sẽ thật sự ở ngoài Thiên Thư Lăng chờ hắn, mà là nói hắn ra khỏi Thiên Thư Lăng sẽ đi tìm Vương Phá, như thế mới có thể cho cuộc đời mình, cho kiếp sống ba mươi bảy năm xem bia một câu trả lời thỏa đáng.

Ngoài Thiên Thư Lăng mang theo một cơn gió mát, cuồn cuộn lướt qua lá non xanh tươi, phát ra tiếng ào ào như mưa. Chỉ có một cơn gió lại chia làm hai phương hướng, lá non bị cuốn vào trong rừng, xoáy tròn như thác nước, cắt bầu trời đêm thành vô số mảnh vỡ.

Lưỡng tụ thanh phong Mao Thu Vũ xuất hiện, hắn nhìn vào một gốc cây hòe, vẻ mặt phức tạp nói:
- Hai mươi năm trước ta từng mời ngươi tới kinh đô khuyên hắn đi ra, nhưng ngươi không tới.

Dưới cây hòe có một người đang đứng, nhìn còn rất trẻ, giữa lông mày có chút sương ý, quần áo giặt sạch sẽ, tóc đen cũng bó thành nhánh, nhưng chẳng biết tại sao mang tới cho người ta cảm giác keo kiệt, giống như một vị thiếu niên công tử vì gia đạo sa sút, sau đó ở khách điếm làm tiên sinh tính toán sổ sách ba năm.

- Hắn không muốn đi ra, như vậy chả ai có cách khuyên hắn đi ra.
Người nọ nhìn Thiên Thư Lăng nói.

Mao Thu Vũ nói:
- Vậy sao hôm nay ngươi lại đến?

Người kia nói:
- Không biết vì sao, ta cảm thấy tối nay hắn sẽ ra ngoài, cho nên ta đến chờ hắn.

Rào tre bị đẩy ngã, gió đêm thống khoái ra vào, nhiệt độ nhà cỏ hạ thấp đi, so với tinh quang ngoài sân, đèn dầu trong phòng phá lệ ảm đạm

tối đa chỉ là ngại ra ngoài.

Luyến tiếc, không dám, ngượng ngùng, đều không phải từ dễ nghe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.