Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 243-2: Hoàng Chỉ Tán (p2)



Thấy Trần Trường Sinh, tên quản sự kia quỳ gối chào, có vẻ cực kỳ cung kính.

Thấy hình ảnh này, nhóm giáo sĩ địa phương của thành Vấn Thủy rất là giật mình.

Vấn Thủy Đường Gia kiêu căng từ trước đến nay, mặc dù là Thiên Hải Gia và Thu Sơn Gia cũng không coi trọng như thế, vị đại quản sự này ngày bình thường ngày cả mặt mũi của giáo chủ đại nhân đều rất ít cho, vì sao lúc này biểu hiện khiêm tốn như thế? Phải biết rằng viện trưởng của Quốc Giáo Học Viện chỉ là hư chức, bậc vị chỉ có tác dụng tại bên trong quốc giáo, cho dù Trần Trường Sinh giao hảo cùng vị độc tôn Đường gia kia, cũng không có mặt mũi trở thành lớn như vậy.

Trần Trường Sinh thật có lỗi đối với vị quản sự Đường gia kia nói:
- Theo đạo lý, vãn bối ta đây nên làm, như thế nào cũng nên đi thăm hỏi lão thái gia một chút, chỉ có điều thời gian Chu Viên chuyến này cấp bách, hơn nữa Giáo Hoàng đại nhân để cho ta phụ trách dẫn đội, cho nên không rời đi ngay, kính xin quản sự thay ta thỉnh an lão thái gia.

Nói xong câu đó, hắn lấy ra một cái hộp nhỏ đã chuẩn bị xong lúc ở kinh đô đưa tới.

Trong cái hộp này là thuốc. Lúc trước hắn cùng Đường Tam Thập Lục trộm vô số dược thảo kỳ quả ở trong Bách Thảo Viên, hơn nữa Lạc Lạc đưa tới những đặc sản Hồng Hà cực kì hiếm thấy ở thế giới loài người này, do Ly Cung Giáo Sĩ luyện chế thành nhiều đan dược, ngoại trừ thời điểm phá cảnh Thông U phục dụng một chút, còn thừa lại rất nhiều, dùng để trợ giúp hiệu quả tu hành không hiện ra, nhưng dùng để cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ còn lại là không còn gì tốt hơn.

Tên quản sự kia tiếp nhận hộp nhỏ, không ngớt lời gửi tới lời cảm ơn, sau đó cũng từ trong ngực lấy ra một cái hộp nhỏ, vẻ mặt khiêm tốn dâng hai tay, nói là lễ gặp mặt của Đường lão thái gia cho Trần viện trưởng, liền cáo từ.

Trở lại chủ điện u tĩnh trong phòng, Trần Trường Sinh mở ra cái hộp kia gác qua trên bàn, chỉ thấy trong hộp là một quả cầu kim loại hình tròn. Quả cầu kim loại này ước cỡ nắm tay, có vẻ cực kỳ nặng nề, mặt ngoài bóng loáng vô cùng, lại có một chút đường cong giống như vảy, quả cầu kim loại này phân cách thành ba bộ phận.

Chiết Tụ đi đến cạnh bàn nhìn thoáng qua, vẻ mặt khẽ biến sắc, sau đó đã trầm mặc thời gian rất lâu.

Trần Trường Sinh nhìn hắn hỏi:
- Làm sao vậy? Xem bộ dáng kinh ngạc của ngươi kìa.

Chiết Tụ nhìn hắn nói:
- Ngươi rốt cuộc cùng Đường Tam Thập Lục là quan hệ như thế nào?

Trần Trường Sinh không giải thích:
- Ta cùng hắn là bằng hữu.

Đúng vậy, Đường Tam Thập Lục là người bạn đầu tiên sau khi hắn vào kinh đô quen biết.

- Nếu chỉ là bạn bè, Đường gia làm sao sẽ tặng cho ngươi cái bảo bối này?
Mặt Chiết Tụ không chút cảm xúc nói.

Trần Trường Sinh giơ tay từ trong hộp lấy ra quả cầu kim loại nhìn giống như tầm thường không có gì lạ kia, cẩn thận quan sát, không có nhìn ra chỗ đặc thù gì.

- Đây là vật gì?

Chiết Tụ đi đến trước người hắn, nhìn quả cầu kim loại đó, từ trước đến nay trong mắt không có cảm xúc dao động gì, cũng nhiều cảm xúc khác thường.

Trận pháp phòng thủ đô thị của các quốc gia ở thế giới loài người, đều là do Đường gia thiết kế chế tạo, binh khí quân giới tốt nhất cũng là do Đường gia thiết kế chế tạo, đại lục ba mươi tám nón giáp sắt thần tướng cũng toàn bộ là do Đường gia thiết kế chế tạo, ngay cả Hồng Hà vây quanh thành Bạch Đế, nghe nói đều là do tổ tiên Đường gia tự mình thiết kế đốc tạo đấy.

Gia tộc kế thừa ngàn thế ở bên Vấn Thủy này, có tiền đến ngay cả Thánh Hậu nương nương đều có chút kiêng kị, không thể xuống tay.

Bảo bối của Vấn Thủy Đường Gia, đương nhiên không phải bảo bối bình thường.

Chiết Tụ nói:
- Thần khí trên Bảng Bách Khí này, chí ít có mười bảy dạng xuất từ Đường gia. Hiện tại Đường gia vẫn có thể chế tạo ra một vài binh khí phi phàm, tuy rằng bởi vì khoáng thạch quý hiếm này dĩ nhiên cạn kiệt, không thể bì kịp được những thần binh nọ trên Bảng Bách Khí năm đó, nhưng ở phương diện thiết kế tinh xảo còn kém hơn. Thần khí trên Bảng Bách Khí hiện tại phần lớn đều bị những học viện tông phái kia cất giấu, tựa như Sương Dư Thần Thương luôn luôn bị cung phụng ở trong Đại Chu hoàng cung, cao thủ đương thời đương nhiên muốn lấy được nhất chính là binh khí của Đường gia sản xuất, cho nên cho dù là tên điên Tiếu Trương như vậy, cũng không dám đắc tội Đường gia.

Trần Trường Sinh đột nhiên cảm giác được quả cầu kim loại trong bàn tay trở nên nặng nề.

Chiết Tụ tiếp tục nói:
- Nếu ta không có nhìn lầm, quả cầu kim loại này trong tay ngươi phải là Hoàng Chỉ Tán.

Trần Trường Sinh hơi lặp lại nói:
- Hoàng Chỉ Tán?

Hắn mơ hồ nhớ rõ giống như nghe qua tên này ở nơi nào.

- Đúng vậy, vị Tô tiểu sư thúc Ly Sơn Kiếm Tông kia năm đó, đính chế một pháp khí từ Đường gia, Đường gia đã tiến hành thiết kế nguyên sơ của hắn sửa chữa một ít, cuối cùng đã dùng thời gian ba mươi năm mới chế tạo thành công, pháp khí kia chính là quả cầu kim loại ngươi hiện tại đang cầm trong tay, tên gọi là Hoàng Chỉ Tán.

- Bọn Cẩu Hàn Thực họ thường nhắc tới vị sư thúc tổ kia? ... Nếu là pháp khí vị cao thủ huyền thoại kia đính chế, vì sao bây giờ còn đang ở Đường gia?

- Bởi vì cuối cùng vị Tô tiểu sư thúc kia chưa có tới lấy.

- Vì sao?

- Bởi vì... Hắn trả tiền không nổi.

Trong phòng một vùng yên tĩnh.

Trần Trường Sinh cảm thấy quả cầu kim loại trong lòng bàn tay lại nặng nề mấy phần, âm thanh đều trở nên nhanh lên:
- Thứ này... Rất đắt?

Chiết Tụ nói:
- Hoàng Chỉ Tán là danh tự của Đường lão thái gia tự lấy.

Trần Trường Sinh kêu lên thành tiếng, tỏ vẻ không rõ đây là có ý gì.

- Hoàng Chỉ chính là tiền giấy.
Chiết Tụ nhìn hắn nói.

Trần Trường Sinh suy nghĩ đã hiểu rõ, tiền giấy và ngân phiếu thế gian lưu thông không giống nhau, mệnh giá có thể tùy tiện viết.

Nếu biến số lượng trên tiền giấy thành thật, đó nên là bao nhiêu tiền?

Thế gian ngoại trừ Đường gia, còn có người có thể lấy ra nhiều tiền như vậy tới sao?

Khó trách vị tiểu sư thúc Ly Sơn huyền thoại kia, rõ ràng tự mình thiết kế pháp khí này, cuối cùng lại không thể không nhịn đau từ bỏ.

Hoàng Chỉ Tán này, khiến mọi người thế gian xấu hổ vì trong ví tiền rỗng tuếch.

Nhưng bây giờ đã rơi vào trong tay hắn.

- Tuy rằng chưa từng có người thấy tận mắt qua Hoàng Chỉ Tán, nhưng bởi vì chuyện này, cây dù này vô cùng nổi tiếng, trong Thiên Cơ Các có người thậm chí nói qua, nếu ngày nào đó Bảng Bách Khí thật sự trùng tu, ở trong danh sách tên binh khí và pháp khí đương thời, cây dù này hẳn là có tư cách nhập bảng nhất.

Chiết Tụ nhìn hắn tiếp tục nói:
- Không cần nói nữa ngươi và Đường Tam Thập Lục chỉ là bạn bè... Cho dù bởi vì ngươi bây giờ là viện trưởng của Quốc Giáo Học Viện, Đường Tam Thập Lục là học sinh của Quốc Giáo Học Viện, Đường gia vì nịnh bợ ngươi, cũng không cần phải lấy cây dù này đến, huống chi... Đường gia từ trước đến nay chỉ nhận mua người, không nịnh bợ người.

Trần Trường Sinh nghĩ đến những lời nọ khi Đường Tam Thập Lục nổi giận nói ở trong Thiên Thư Lăng, biết những lời này không sai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.