Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 246-1: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p4)



Nhân loại muốn tiếp tục tồn tại trên vùng đại lục này, thì nhất định phải nhẫn tâm một chút đối với đám thanh niên nhận trọng trách tương lai.

Giáo sĩ giảng giải quy tắc tiến hành cảnh cáo nghiêm túc về hướng nhóm người tu hành vào vườn, càng nhiều giáo sĩ còn lại thì phân phát đồ vật về hướng người đăng ký trong danh sách vào vườn, chứa ở trong túi vải chính là hai thứ đồ vật, một là bình nước chảy phụ trách tính toán thời gian, còn có một là bụi dẫn đường.

Có ít người không hiểu vì sao cần bình nước chảy đặc biệt thời trước, cho dù mặt trời bên trong Chu Viên không thể tính toán thời gian chân thật bên trong thế giới, nhưng thân là người tu đạo Thông U Cảnh, luôn luôn không có khả năng hoàn sai số ngày tháng. Về phần bụi dẫn đường tác dụng thì rất rõ ràng, nếu có người đang gặp phải nguy hiểm không thể vượt qua trong Chu Viên, hoặc là cảm thấy thu hoạch của mình đã thỏa mãn, hoặc là không dám tiếp tục xâm nhập thám hiểm nữa, chỉ cần châm bụi dẫn đường này, sẽ được trực tiếp vận chuyển đến chỗ cửa vườn của Chu Viên.

Chu Lạc ở bên ngoài Chu Viên—— trong thế giới loài người không có trăng sáng, hắn chỉ có thể ở dưới trời sao uống một mình, nhưng bất kể hắn tiếp tục uống say không còn biết gì, chỉ cần mọi người nhìn thấy hắn một khắc này, liền đã an toàn.

Trần Trường Sinh nghe giáo sĩ giảng giải quy tắc, tiếp nhận Tân Giáo Sĩ hỗ trợ đưa tới túi vải, tâm tư cũng tại nơi khác, tầm mắt di động qua lại ở giữa đám người ngoài rừng, hơi hơi khẩn trương.

Vị sư tỷ Thánh Nữ Phong kia cùng hắn một đường từ kinh đô đã đến thành Hán Thu, đồng hành vẫn là Diệp Tiểu Liên, lúc này hai người nàng cùng vài nữ tử đứng ở một chỗ, hẳn là đồng môn của Thánh Nữ Phong, hắn nhìn nhìn rất chân thành, nhưng không có phát hiện có người lớn giống nàng —— hắn chưa từng gặp qua nàng, nhưng nghe nói nàng sinh ra cực kỳ xinh đẹp, như vậy hẳn là chỉ cần liếc mắt nhìn thì có thể nhận ra.

Từ Hữu Dung rốt cuộc có tới không? Nếu đến đây, lúc này là ở nơi nào?

Nắng sớm dần dần chiếu sáng, sương lại không có dấu hiệu tản ra, giữa rừng cây và ngọn núi, sương mù ngược lại trở nên càng ngày càng đậm, ánh sáng mặt trời khúc xạ tản ra tại trong đó, biến thành đủ loại đường cong kỳ quái.

Bỗng nhiên trong đám người vang lên một tiếng thét kinh hãi.

Mọi người nhìn phía trong vùng mây mù đó, chỉ thấy mơ hồ xuất hiện một cây cầu nhỏ ở giữa, dưới cầu là nước chảy, nhìn thấy hành lang vòng, chỗ rẽ đó là một gốc cây mai lâu năm, vắng vẻ xinh đẹp, một khu viên lâm.

Chính là Chu Viên sao?

Mãnh vườn yên tĩnh trong sương mù như thể là hư ảo vậy, rồi lại là tồn tại chân thật.

Như ảo ảnh bình thường.

Chu Viên xuất hiện một sát na kia, Chu Lạc liền mở mắt.

Hắn nhìn phía vườn trong sương yên tĩnh sau núi rừng, trong mắt tuôn ra cảm xúc phức tạp, đã nhớ lại rất nhiều chuyện.

Tay của hắn đã rơi vào trên lan can, vỗ nhẹ không ngừng.

Mai Lý Sa cũng mở mắt, trì hoãn vừa nói:
- Đi thôi, chớ nên tham mà quên thời gian.

Thời điểm Mai Lý Sa nói những lời này, đang nhìn mấy trăm người tu hành chuẩn bị tiến vào Chu Viên, toàn bộ những người tu hành này có được cảnh giới Thông U, đã coi là cao thủ ở trên ý nghĩa thông thường, tuổi tác cũng không phải quá lớn, có thể nói mấy trăm người tu hành cảnh Thông U này, là tương lai của thế giới loài người.

Trần Trường Sinh ở bên trong mấy trăm người này, hắn biết rằng những lời này của giáo chủ đại nhân là nói với chính mình, khẽ gật đầu tỏ vẻ hiểu được, liền theo đám người đi về hướng trong rừng cây.

Rừng cây sáng sớm vô cùng thanh u yên tĩnh, có lẽ bởi vì nguyên nhân Chu Viên ẩn hiện xa xa trong sương, ngay cả một tiếng chim hót đều nghe không được, chỉ có âm thanh mọi người dẫm lên trên lá rơi vi vu trong rừng.

Thơi gian đi không bao lâu, mấy trăm người tu hành đã đi tới chỗ sương dày đặc, khu vườn như ẩn như hiện ở trong sương mù này trở nên càng thêm rõ ràng, dường như đang ở trước mắt, lại tựa như vẫn ở chân trời.

Rất nhiều người tu hành đã cảm giác được rõ ràng, vùng nguyên khí dày đặc tràn đầy này, đó là giống như ánh sao, càng giống là năng lượng nào đó có trong tinh thạch, người tu hành không thể trực tiếp hấp thu, nhưng cũng có điểm tốt thật lớn, có sự trợ giúp rất lớn ở phương diện yên tĩnh định thần.

Nhưng mây mù ở trong chỗ sâu thì ẩn chứa nguy hiểm thật lớn, có những người tu hành thị lực tốt, thậm chí đã thấy được ở ngoài khu vườn yên tĩnh như thực như ảo đó, trong sương mơ hồ có tia chớp ngắn gấp rút không ngừng sáng lên, sau đó biến mất.

Giáo sĩ quốc giáo chủ trì Chu Viên mở ra cùng với các sư trưởng tiền bối của học viện tông phái, đều lưu ở ngoài sương, không có tiến thêm một bước nữa về phía trước, có lẽ những tia chớp đó trong sương, sẽ sinh ra tác động qua lại nào đó đối với người tu hành vượt qua cảnh Thông U, sẽ mang đến một số hậu quả cực kì kinh khủng.

Trong đây đã là bên ngoài vườn của Chu Viên.

Mấy trăm người tu hành đứng dọc theo ranh giới, hơn nữa mười mấy tên không có người tu hành Vu Môn thuộc về nơi tu luyện bình thường cùng với hoang dã, trong rừng sương cũng rất là yên tĩnh, không có người nói chuyện.

Tất cả mọi người đang đợi Chu Viên mở ra.

Chu Viên mỗi mười năm sẽ xuất hiện một lần ở đại lục, mỗi lần sẽ mở ra suốt trăm ngày, nhưng cũng không nhất thiết mỗi lần đều có thể được người phát hiện, trong quá khứ mấy chục năm không có xuất hiện qua một lần.

Năm nay Chu Viên sẽ xuất hiện tại bên ngoài thành Hán Thu, cũng không phải là loài người phát hiện ra trước, mà người xác nhận ra là vị quân sư Hắc Bào thần bí khó lường của Ma tộc kia. Vô cùng may mắn chính là, một vị cấp dưới Hắc Bào nếm thử thất bại ám sát Lạc Lạc ở trong kinh đô Quốc Giáo Học Viện, bởi vì tham sống sợ chết mà không có tự sát tại chỗ, bị Tiết Tỉnh Xuyên bắt giữ, cuối cùng Chu Dũng dùng thủ đoạn bức cung độc nhất vô nhị, rốt cục đã tìm được một tổ chức gián điệp Hắc Bào ẩn sâu ở bên trong xã hội loài người, tiện thể thông qua manh mối này, phát hiện tin tức thời gian cùng địa điểm đúng lúc Chu Viên mở ra.

Muốn khống chế Chu Viên, địa điểm mở ra cũng không là chuyện quan trọng nhất, chuyện quan trọng nhất là chìa khóa nắm giữ Chu Viên, trong khoảng thời gian không vì loài người biết được đó, Ma tộc đã phái ra mấy vị cao thủ Thượng Cảnh Thông U, ở phía trước Chu Viên chưa thâm nhập thành Hán Thu, ý đồ đi trước cướp lấy chìa khóa, đã thu được tin tức có liên quan thế giới loài người, ở bên ngoài tỏ vẻ không biết, trên thực tế cũng đã phái người lặng lẽ lẻn vào bên ngoài vườn Chu Viên. Bởi vì muốn giấu diếm ánh mắt của Ma tộc, muốn lặng lẽ không một tiếng động giành được trước tiên, cho nên chỉ đi một người.

Quyết định quan trọng này là do tập thể ngũ thánh nhân làm ra, người bọn họ phái đi chính là Thu Sơn Quân —— bất kể là loài người hay là Ma tộc hay là Yêu tộc, ở giai đoạn cảnh Thông U, đại sư huynh Ly Sơn là người vô địch.

Thu Sơn Quân nhìn như mạo hiểm, trên thực tế đã không có thành công ngoài ý muốn.

eakNewLine]>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.