Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 247-2: Mưa tới, nên mở dù (p2)



Hắn nhìn cái mâm vuông màu đen yên lặng cầu xin, những cảnh vật trên cái mâm này càng phát ra rõ ràng, thậm chí có thể nhìn đến mấy trăm người tu hành của loài người vừa mới vừa đi vào Chu Viên.

Trong mấy trăm người tu hành của loài người, hắn rất dễ dàng tìm tới mục tiêu của chính mình, duỗi ra ngón tay, vỗ tay phát ra tiếng ở đỉnh đầu của Thất Gian và Chiết Tụ, châm hai luồng lửa mệnh, sau đó đem lửa mệnh đặt vào trong hai cái bình đồng thau, mặc kệ lơ lửng ở trong gió tuyết, gió lạnh tuyết giận cũng không thể thổi tắt hai luồng lửa mệnh.

Người đàn ông Ma tộc lẳng lặng nhìn cái mâm vuông màu đen, lại tìm một lát, ánh mắt dừng ở trên vài cô gái Thanh Diệu Thập Tam Ti mặc đồ lễ màu trắng vừa mới đi vào Chu Viên.

Cái bình đồng thau thứ ba, đã phiêu du trong gió tuyết.

Cuối cùng, hắn nhìn phía Trần Trường Sinh.

Hắn đang nhìn thân ảnh của Trần Trường Sinh, đã trầm mặc thời gian rất lâu, sau đó cười cười.

Hắn đem vị trí của Thất Gian, Chiết Tụ và thiếu nữ Thanh Diệu Thập Tam Ti kia, truyền cho những thuộc hạ của mình, những người này mới vừa từ gò trà tiến vào Chu Viên.

- Ta cho rằng ngươi hẳn là phải tiếp tục sống, ít nhất phải sống đến hai mươi tuổi, cho nên ta sẽ không để cho ngươi dễ dàng đi tìm cái chết, cho nên ta sẽ vẫn nhìn ngươi.

Hắn nhìn Trần Trường Sinh nói, một bộ áo bào đen ở trong gió tuyết là nổi bật như vậy.

Trên cổng vòm Chu Viên viết hai chữ Thông U, điều này cũng đại biểu quy tắc nơi đây. Chỉ có người tu hành Thông U Cảnh, mới có thể tiến đến nơi đây, mới có thể không bị quy tắc của thế giới nhỏ này chôn vùi.

Mấy trăm người tu hành theo thứ tự thông qua cổng vòm đi tới nơi trong vùng lâm viên u tĩnh này, sau đó đều tự tản đi, trước khi người tu hành đứng đầu quốc giáo rời khỏi phần lớn đều đã đặc biệt tiến đến cáo từ Trần Trường Sinh, mà mọi người của chư tông phái học viện phía nam, thì chỉ biết nói một tiếng với Lương Tiếu Hiểu.

Không có thời gian quá lâu, lâm viên liền trở nên u tĩnh lần nữa.

Trần Trường Sinh đứng ở trên cầu nhỏ, nhìn nước chảy dưới cầu, đột nhiên cảm giác được có chút không thích ứng.

Chiết Tụ đứng ở phía sau hắn, nói:
- Đây không phải hẳn là thời điểm xuân thương thu buồn, ngươi cũng không hẳn là người xuân thương thu buồn.

Trần Trường Sinh cười cười, cũng chuẩn bị rời khỏi, nhưng mà vừa lúc này, hắn đột nhiên cảm giác được có chút cảm giác quỷ dị, dường như có ai ở nhìn trộm chính mình.

Hắn nhìn lại bốn phía lâm viên, không có nhìn thấy bất cứ kẻ nào, nhưng loại cảm giác này vẫn tồn tại như cũ.

Hắn tu chính là Thuận Tâm Ý, cho nên không có vội vã rời khỏi, mà là đang đứng thời gian rất lâu trên cầu.

Đột nhiên, trong Chu Viên hạ xuống trận mưa nhỏ, nhiều điểm vết nước trên cầu, mặt nước gợn sóng từng vòng.

Hắn nhìn hướng lên bầu trời, trầm mặc một lát, từ trong lòng ngực lấy ra một cây dù mở ra.

Cái dù kia nhìn có chút cũ nát, lại có chút nặng nề.

Đúng là Hoàng Chỉ Tán.

Trong nháy mắt đang mở cây dù đó, loại cảm giác này đã biến mất.

Hắn nhìn phía Chiết Tụ, nói:
- Đi thôi.

Chiết Tụ đi đến phía trước, nhìn Hoàng Chỉ Tán trong tay hắn, hỏi:
- Làm sao vậy?

Trần Trường Sinh không biết nên giải thích thế nào, ngẫm nghĩ một chút rồi nói ra:
- Tâm huyết dâng trào?

Chiết Tụ đã trầm mặc một lát, nói:
- Đó là bệnh.

Trần Trường Sinh mỉm cười, nói:
- Bệnh này ta có thể trị được.

Hai người đi xuống cầu đá, cầm Hoàng Chỉ Tán, biến mất ở trong mưa bụi.

Một lát sau, vài nữ tử của Thanh Diệu Thập Tam Ti sau khi tới Chu Viên cũng đi tới trên cầu đá.

Một thiếu nữ trong đó dung nhan thanh tú, khí chất rất bình thường, giống như là đệ tử bình thường tu hành trong tông phái thông thường.

Cô gái kia đứng ở đầu cầu, ngẩng đầu nhìn hướng mưa bụi rơi xuống từ trong bầu trời, liền có chút không tầm thường.

Một nữ tử Thanh Diệu Thập Tam Ti tuổi hơi lớn một chút, nhìn khuôn mặt của thiếu nữ này, trong mắt toát ra vẻ mặt kính sợ.

Lại một cô gái nhìn thiếu nữ đó cố lấy dũng khí hỏi:
- Sư tỷ, tỷ không muốn gặp hắn như vậy sao?

Người thiếu nữ kia bình tĩnh nói:
- Gặp hay không gặp, cũng giống như nhau, hà tất gặp lại như vậy, ta không thích nhất phiền toái.

Trong gió tuyết ở ngoài cách thành Hán Thu mấy vạn dặm, người đàn ông Ma tộc toàn thân bao phủ bên trong ở áo bào đen, nhìn cái mâm vuông màu đen, nhíu mày.

Ngay thời khắc lúc trước đó, thân ảnh của Trần Trường Sinh biến mất không thấy gì nữa, ngay sau đó, Chiết Tụ cũng biến mất không thấy gì nữa.

Hắn cũng không biết rằng Trần Trường Sinh mở chuôi cây dù mà Vấn Thủy Đường lão thái gia đem tặng, im lặng nghĩ, cuối cùng là chuyện gì xảy ra.

Thế gian hiện nay, không người nào hiểu rõ Chu Viên hơn so với hắn, cũng không có ai mưu đồ càng sâu xa so với hắn, hắn tự nhận là có thể hoàn mỹ khống chế cục diện của Chu Viên, nếu cái mâm vuông màu đen này là bàn cờ, những người đó bên trong Chu Viên đều là con cờ của hắn, lúc này lại chợt phát hiện, có quân cờ biến mất từ trên bàn cờ, điều này làm cho hắn thật bất ngờ.

Ba cái bình đồng thau lơ lửng ở trong gió tuyết, đã đốt mệnh hỏa ba người của Chiết Tụ, đã bị hắn cùng với cấp dưới liên quan đó lẻn vào Chu Viên, nhưng hắn còn chưa kịp xử lý Trần Trường Sinh, hắn chỉ có thể chờ Trần Trường Sinh hiện ra tung tích lần nữa, cũng không biết trận mưa nhỏ bên trong Chu Viên khi nào mới có thể ngừng lại.

Gió tuyết bỗng nhiên ngừng.

Không phải ngừng bình thường, mà là ngừng thực sự.

Gió yên tĩnh không tiếng động, tuyết rơi giống như lông đuôi khổng tước, yên lặng lơ lửng trên không trung, rải rác bốn phía của người đàn ông Ma tộc trong trời đất.

Người đàn ông Ma tộc ngẩng đầu lên, nhìn phía nơi nào đó ở chỗ tuyết rơi dày, vẻ mặt vẫn hờ hững, hai mắt híp lại, lộ vẻ dài nhỏ mà thanh tú, cũng là không khí trầm lặng như vậy.

Một vết kiếm rõ ràng, chậm rãi hiện ra tại chỗ đó, phảng phất muốn mở khoảng không tuyết ra.

Đây là một đường kiếm từ nơi nào đến, không ngờ có thể ngừng gió tuyết của Ma Vực?

- Vì để mưu hại một vài hậu bối, liền đã bại lộ công pháp bổn môn, chẳng lẽ ngươi không biết là cái giá phải trả quá lớn sao?

Một giọng nói vang lên ở trong khoảng không tuyết, âm thanh này rất rét giá, lại lộ ra luồng hương vị phân tán.

- Nói thật, thời gian mấy trăm năm chúng ta đã tra xét những người này, cho tới hôm nay mới biết, hoá ra quân sư Ma tộc lại là Chúc Âm Vu.

Người đàn ông Ma tộc khẽ mỉm cười, không nói gì thêm.

Hoá ra hắn chính là thần bí nhất trong truyền thuyết, quân sư Hắc Bào của Ma tộc đáng sợ nhất.

Khó trách toàn thân hắn là áo bào đen, nổi bật ở trong gió tuyết như thế.

Chủ nhân của âm thanh rét giá như vậy là ai?

Đối mặt quân sư Hắc Bào của Ma tộc không lường được, người nọ lại không có chút ý sợ hãi nào, thậm chí có vẻ có chút rất không cần quan tâm.

Cùng với âm thanh kinh khủng xé rách không gian, vết kiếm chậm rãi khuếch trương kia bên trong khoảng không tuyết, một người từ bên trong đi ra.

Đi qua vết kiếm, người nọ dường như đã bị mạ một tầng cạnh sắc, giữa quần áo bốn phía và mặt mày, lộ vẻ sáng ngời rực rỡ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.