Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 249: Nghịch lưu mà... lên hay không lên (p1)



Cửa của Chu Viên khi nào mở ra một lần nữa?

Trong những ngày này, trong vườn sẽ phát sinh chuyện gì?

Những người đó gặp phải chuyện gì?

Giữa bọn họ sẽ phát sinh chuyện gì?

Có ai có thể khống chế được cục diện?

Chu Lạc bỗng nhiên nói:
- Nàng đã đi vào.

Mai Lý Sa đã trầm mặc một lát, nói:
- Phải xem hắn.

Người bên trong của Chu Viên cũng không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.

Trần Trường Sinh và Chiết Tụ đang che dù, đi lại ở trong mưa nhỏ.

Rời khỏi cầu nhỏ nước chảy ở vườn yên tĩnh, liền tới giữa núi non màu xanh tràn đầy trong mắt.

Đứng trước một chỗ vách đá, nhìn rừng rậm dưới chân bị mưa ướt nhẹp, còn có thảo nguyên xa xa đắm chìm dưới ánh mặt trời, Trần Trường Sinh chỉ cảm thấy tâm trạng một khoảng trống trải.

Chu Viên, làm sao chỉ có một lâm viên, nơi này là một thế giới nhỏ thật sự.

Chu Độc Phu, quả nhiên không hổ là người mạnh nhất đại lục từ ngàn năm nay, hắn lưu lại thế giới nhỏ này, phải so với thế giới Thanh Diệp của Giáo Hoàng đại nhân còn phải lấy được rất nhiều lần.

Theo đường núi đi vào trong rừng rậm, lại đi ra rừng rậm, hai người tới trước một con sông, nhìn lại hướng xa xa, chỉ thấy vùng thảo nguyên kia còn tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, khoảng cách không có gần hơn một chút.

Trần Trường Sinh lấy bình nước chảy nhìn nhìn, phát hiện thời gian đi đến nơi đây đã tốn nửa canh giờ, và đếm thầm thời gian đối chiếu, xác nhận tốc độ thời gian trôi có thay đổi nhanh hay là thay đổi chậm không.

- Nghe được chỗ sâu trong vùng thảo nguyên kia, một tháng là một ngày bên ngoài vườn, dùng để tu hành không còn gì tốt hơn.
Chiết Tụ nói:
- Tuy nhiên đã có hơn trăm năm, không có người nhập vườn có thể đi đến chỗ sâu nhất của thảo nguyên, không có ai biết kế thừa của Chu Độc Phu có phải ở nơi nào hay không, chỉ biết là bên trong vùng thảo nguyên kia cất dấu rất nhiều nguy hiểm, có vài yêu thú đặc biệt hung mãnh.

Trần Trường Sinh cũng đọc qua ghi chép liên quan ở trong đạo điển, nghe hai chữ yêu thú, theo bản năng nhìn Chiết Tụ liếc mắt một cái.

Thiếu niên Lang Tộc thuở nhỏ sinh sống tại trên cánh đồng tuyết, am hiểu nhất hẳn là săn thú.

- Có thể yêu thú phồn diễn sinh sống ở bên trong vùng thảo nguyên kia, không phải người Thông U Cảnh có thể đối kháng.

Chiết Tụ mặt không chút cảm xúc nói:
- Cho nên ngươi không nên suy nghĩ nhiều quá.

Nhìn vùng thảo nguyên phương xa kia, Trần Trường Sinh không có cách nào không thèm nghĩ nữa, trong vô thức sờ sờ chuôi kiếm.

Tiếng nước bên sông có chút lớn, có lẽ trong đầu óc của hắn, tóm lại, Chiết Tụ không có nghe được hai tiếng Chi Chi hơi yếu.

- Chúng ta đi đâu?
Chiết Tụ hỏi.

Trong Chu Viên tổng cộng có năm khu vực, ngoại trừ vùng nhìn như yên tĩnh ở phương xa kia, trên thực tế thảo nguyên vô cùng nguy hiểm, còn lại bốn khu vực, mấy trăm năm qua trên cơ bản đã bị người tu hành của Nhân Tộc và Ma tộc tra xét xong, rất nhiều di vật của cao thủ đại lục từng oai phong một cõi năm đó được tìm được, nối tiếp kế thừa lần nữa, cũng có rất nhiều pháp khí thấy ánh mặt trời lần nữa. Thời gian mấy trăm năm trôi qua, cũng không ai biết trong Chu Viên còn có cái gì, nhưng các tông phái học viện đều có chung nhận thức, hiện tại muốn phải đạt được một ít pháp khí hoặc kế thừa ở trong chỗ này, tất nhiên nếu so với cái giá phải trả của người tu hành trước đây là càng cố gắng nhiều nữa, bốc lên càng nhiều nguy hiểm.

Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút, nói:
- Ngươi có nơi nào muốn đi xem không?

Thời điểm xem bia ở Thiên Thư Lăng, hắn cũng đã nghĩ kỹ sau khi tiến Chu Viên phải làm những gì.

Hắn muốn nhìn chút phong cảnh, tìm chút di tích, sau đêm đó, điểm du hành mục đích đã có sửa lại một chút, nhưng thảo nguyên nhất định là nơi cuối cùng sẽ có thể đi.

Chiết Tụ nói:
- Ta muốn đi hồ kiếm.

Sau đó hắn nói bổ sung:
- Nếu quả thật có hồ kiếm.

Trần Trường Sinh nói:
- Hồ kiếm chỉ là truyền thuyết, chưa từng có người thấy qua... Mấy trăm năm qua, nhiều người tu hành tiền bối như vậy, đều không có tìm được, ta không cho là chúng ta cũng có thể tìm được.

- Không có kiếm.
Chiết Tụ nhìn hắn chăm chú nói.

Trần Trường Sinh trầm mặc suy nghĩ một lát, quả thật như thế, mấy trăm năm qua, Chu Viên mở ra nhiều lần, nhóm người tu hành tiến vườn thám hiểm, phát hiện ra rất nhiều pháp khí, báu vật cùng với kế thừa trân quý nhất, lại duy nhất không có phát hiện ra kiếm, bất kể là tiếng thông reo như giận trong dãy núi, hay là sóng xanh trong như gương bên hồ lớn, đều không có kiếm.

Năm đó nhiều cao thủ đại lục thua ở trong tay của Chu Độc Phu như vậy, kiếm của bọn hắn đi nơi nào?

Truyền thuyết của hồ kiếm, quả thật rất có vài phần lý do.

- Cho dù chúng ta rất may mắn thật sự tìm được hồ kiếm, những thanh kiếm này khẳng định đều đã chặt đứt, linh khí đều không có, còn không bằng đi tìm xem động quật ở giữa vách núi, nói không chừng có thể tiện tay gặp được vài pháp khí.

- Ta không có kiếm.

Chiết Tụ nhìn hắn chăm chú nói:
- Nếu có thể, ta muốn tìm thanh kiếm dùng, hơn nữa, ta không thích pháp khí.

Trần Trường Sinh lúc này mới nhớ tới Chiết Tụ vẫn luôn là tay không tác chiến, ngẫm nghĩ một chút rồi nói ra:
- Ta nhớ được trong bút ký của tiền nhân thảo luận qua, theo con sông này bơi hướng lên trên, trong vòng hơn mười dặm phương tay phải có khe núi, có người từng nhặt được thanh vỏ kiếm tại dưới khe. Nếu trong Chu Viên thật sự có hồ kiếm, như vậy hẳn là đang gần đây.

Mưa chẳng biết ngừng lúc nào.

Trần Trường Sinh cất kỹ dù, và Chiết Tụ lên ngược dòng nước.

Chưa đi lâu, chợt nghe phía trước trên bờ sông truyền đến mấy tiếng kiếm kêu thê lương.

Vượt qua bãi đá, chỉ thấy một thiếu nữ ngồi dựa vào cây, trên vai trái tràn đầy máu tươi, đúng là vị sư tỷ Thánh Nữ Phong kia cùng Trần Trường Sinh từ kinh đô cùng nhau tới đây.

Tiểu cô nương kia gọi là Diệp Tiểu Liên vượt qua canh giữ kiếm ở trước người của nàng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy phẫn nộ.


Sặc lang một tiếng, ánh sáng kiếm bên sông đột nhiên thu lại, một đường kiếm bay trở vào bao. Trần Trường Sinh và Chiết Tụ nhìn sang, chỉ thấy người xuất thủ là người tu hành trung niên, một bộ áo tang, hai mắt trầm tĩnh có thần, bên cạnh còn có người đạo nhân trẻ tuổi, hẳn là đồng bạn của người này. Mấy trăm người tu hành tiến vào Chu Viên, cũng đã tiến vào Thông U Cảnh, phần lớn là lực lượng trung kiên của các học viện tông phái, người giống như tuổi tác có thể liếc mắt một cái nhìn ra không nhiều lắm, Trần Trường Sinh đang suy nghĩ, nếu không phải tán tu, như vậy càng nên xuất thân từ một vài tông phái nhỏ. Suy nghĩ của hắn không sai, người tu hành trung niên này tên là Phục Thiên Tùng, chính là một người tu hành gọi tên là Thanh Hư Quan của Thiên Nam, thậm chí là quan chủ của Thanh Hư Quan, một mình tu vi đã qua Thông U trung cảnh, đặt ở nơi nào đó của Ly Cung hoặc là Trường Sinh, hoặc là cũng không đặc biệt, nhưng ở trong tông phái tầm thường đã xem như cao thủ khó lường, người trẻ tuổi còn lại kia là đại đệ tử của hắn, mới vừa tiến vào Thông U Cảnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.