Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 265-2: Lang đột (p2)



Chiết Tụ lại đã trầm mặc một lát, nói:
- Ôm chặt một chút.

Thất Gian lại khẽ ừ một tiếng, sau đó hai tay đưa về phía trước ôm chặt cổ của hắn, đầu dựa vào vai hắn.

Đã làm xong tất cả chuẩn bị, Chiết Tụ hít một hơi thật sâu, trong cơ thể chân nguyên cuồng bạo vận chuyển, ý đồ theo muốn phát tán đi Khổng Tước Linh độc tố, sau đó cúi xuống bò đi.

Theo động tác của hắn, hai đầu gối, lấy một loại phương thức kỳ dị, trở nên cong xuống.

Giày trên chân hắn bục tan, móng vuốt sắc bén từ trong lông mao mọc ra, đâm vào vách đá cứng rắn, phát ra thanh âm ken két.

Đồng thời, hai má và phần bên cạnh cổ của hắn, sinh ra vô số sợi lông thô ráp cứng rắn.

Con ngươi của hắn bởi vì yêu hóa mà trở nên đỏ quạch, ở nơi sâu nhất trong đồng tử cùng độc tố màu lục lăn lộn, biến thành một màu sắc rất kỳ quái.

Nhìn giống như chanh vừa kết trái, vô cùng chua, có thể kích thích ra vô số tinh thần.

- Sợ sao?
Hắn hỏi.

Thất Gian không trả lời, tay ôm chặt hơn chút nữa, dựa vào cũng chặt hơn chút nữa.

Chiết Tụ dường như có chút không ngờ, an tĩnh một lát sau, khóe môi hơi hơi giơ lên, hẳn là mỉm cười.

Nếu Trần Trường Sinh nhìn thấy hình ảnh này phát sinh, nhất định sẽ vô cùng giật mình, bởi vì hắn không nhớ là mình từng nhìn thấy Chiết Tụ cười.

Tiếc nuối chính là, Thất Gian lúc này lại chôn mặt vào cổ của hắn, nên không nhìn được cảnh này.

Chiết Tụ không nói thêm gì nữa, ôm chặt hai chân của Thất Gian, liền hướng tới dưới vách núi vọt đi.

Cát đá văng khắp nơi, đá mảnh bay loạn.

Chiết Tụ cõng Thất Gian ở trong núi hoang, vừa chạy như điên, chân của hắn mỗi một lần hạ xuống, đều đâm thật sâu vào vách núi đá cứng rắn, tiếp đất vô cùng vững chắc.

Khổng Tước Linh độc tố, tổn hại đến thị giác của hắn, nhưng không ảnh hưởng đến những năng lực khác.

Thiếu nên Lang tộc sau khi yêu hóa, có được khả năng cân bằng và tốc độ gần như hoàn mỹ, nếu phải chạy trốn vô cùng thuận lợi, cùng với bản năng thích ứng hoàn cảnh, cường đại đến trình độ khó có thể tưởng tượng được.

Chỉ trong một, hắn cõng Thất Gian trên lưng, đã vọt xuống dưới vách núi.

Cách đó vài dặm trên sườn núi kia là phu phụ ma tướng, rõ ràng không ngờ tới bọn họ lại chọn phương thức này, dùng phương hướng này phá vây, khựng lại một lát mới bắt đầu tiếp tục truy kích.

Cùng với âm thanh ầm ầm, vách núi khẽ chấn động, hai bóng rồng theo sát lao tới.

- Nam dã, chẩn tinh vị, bốn dặm.

Thất Gian thu hồi tầm mắt, dùng giọng nói suy yếu tận tình nói:
- Ba trăm, hai trăm bốn mươi, hai trăm, một trăm bảy mươi, thềm đá, góc bốn mươi mốt độ, chuẩn bị... nhảy!

Chiết Tụ giống như một con sói trẻ tuổi, cõng theo Thất Gian trên lưng ở đây vùng sơn cước điên cuồng chạy, hóa thành một đạo bóng xám, hướng tiền phương nhảy hơn mười trượng, trực tiếp nhảy tới trên thềm đá đối diện.

Thất Gian cảm thụ được phía dưới truyền đến chấn động, bụng đau nhức, lại chịu đựng không phát ra bất kỳ thanh âm gì, suy yếu nói:
- Đi thẳng bốn trăm trượng, vào rừng?

Toàn bộ tâm trí của Chiết Tụ lúc này đều đặt ở việc chạy trốn, không có trả lời, chỉ gật gật đầu.

Thất Gian một lần nữa ngóc đầu gác vào trên vai của hắn, cảm thụ được chấn động không ngừng truyền đến, nhìn khu rừng càng ngày càng gần kia, hai tay càng bắm chặt, tâm tình cũng càng thêm căng thẳng.

Nhìn không thấy đường, lưng lại cõng theo một người bị trọng thương, vẫn phải dùng tốc độ nhanh nhất để chạy trốn.

Hơn nữa lại là trong núi hoang.

Điều này rất điên cuồng.

Chiết Tụ lại làm việc điên cuồng như vậy.

Điên cuồng tất nhiên phải trả giá thật nhiều.

Cho dù hắn đã yêu hóa, nhưng Thất Gian vẫn dùng hết tất cả cố gắng tính toán, càng không ngừng chỉ đường, vẫn như cũ khó tránh khỏi té ngã, hơn nữa ngã rất mạnh.

Nhưng tựa như ở trên vách núi, hắn đã nói qua, mỗi lần té ngã, hắn đều không chút nào ngừng nghỉ lại bò dậy, sau đó tiếp tục chạy trốn.

Bởi vì chỉ có như vậy không màng mạng sống mà điên cuồng chạy, mới có thể sống sót.

Ban đầu mấy lần ngã sấp xuống, Thất Gian đều trong vô thức nhắm mắt lại, nhưng sau đó hắn không hề nhắm mắt nữa, bởi vì mỗi lần ngã sấp xuống, Chiết Tụ ở trước khi ngã xuống đất, đều dùng thân thể dũng mãnh phối hợp năng lực điều chỉnh tư thế, bảo đảm chịu đựng nhiều nhất thương tổn, dùng hết khả năng không cho hắn bị bất cứ thương tổn gì.

Bất kể bọn họ ngã xuống là trên mặt đất hay ở nơi nào, là đất hay cát, là nước hay sỏi đá cứng rắn thậm chí vách núi sắc bén.

Thất Gian không hề nhắm mắt, không phải là bởi vì Chiết Tụ bảo hộ khiến hắn không phải sợ hãi nữa, mà là hắn muống dùng hết khả năng để nhìn rõ con đường phía trước hơn một ít, hy vọng hắn có thể ít ngã hơn vài lần.

Trên người của Chiết Tụ đã tràn đầy vết thương, máu tươi không ngừng chảy xuống.

Hắn nhắm mắt lại, cúi đầu, trầm mặc, tiếp tục chạy như điên.

Thất Gian ôm chặt hắn, đôi mắt đã đỏ lên.

Nàng muốn khóc.

Nhưng hắn nói đừng khóc.

Nàng nghe lời.

Cho nên nàng không khóc.

Một đường chạy trốn khỏi đuổi giết.

Nhìn thấy Mộ Dục, nhưng không cách nào tới gần, chỉ có thể đi về phía trước.

Cuối cùng, không còn đường để đi.

Chiết Tụ cõng Thất Gian đi tới mảnh thảo nguyên bên ngoài, rốt cục bước chân chạy trốn cũng dừng lại.

Lưu Tiểu Uyển và Đằng Tiểu Minh, cũng dừng bước chân truy kích.

Đối với phu phụ ma tướng, nhìn thấy vầng thái dương phía xa sắp sửa hạ xuống, đối với bóng dáng người thiếu niên phía trước, trong mắt toát ra vẻ bội phục.

Chiết Tụ cúi đầu, không ngừng thở hổn hển.

Mồ hôi và máu ở trên người của hắn loang lổ khắp nơi, bết dính bộ lông rối rắm vào một chỗ, nhìn khá chật vật.

Thất Gian tựa vào trên vai của hắn, dán mặt vào bộ long cứng rắn, rõ ràng hẳn là rất không thoải mái, nhưng nàng lại cảm thấy rất mềm mại.

- Thực xin lỗi.
Nàng chân thành nói:
- Ta không có chỉ đường tốt.

Chiết Tụ mặt không chút cảm xúc nói:
- Là do ta chạy không đủ nhanh.

Phương xa mặt trời vẫn chưa lặn xuống, thủy chung còn treo ở chân trời, không biết vì sao không hoàn toàn bị đường chân trời nuốt hết.

Trên thảo nguyên rộng lớn, dưới ánh nắng chiều hiện ra kim quang, giống như là quản trường Thần Quốc.

Nơi đó là trung tâm Chu Viên, thần bí nhất, cũng là nơi hung hiểm nhất —— trong truyền thuyết là thảo nguyên mặt trời không lặn.

Mấy trăm năm qua, đã từng có rất nhiều người tu hành có ý đồ tiến vào vùng thảo nguyên này, nhưng mà người đi vào, đều không thể sống quay trở về, chỉ để lại đi một chút tin đồn.

Nhắc tới cũng rất kỳ quái, nếu thật không có người có thể còn sống rời khỏi vùng thảo nguyên này, như vậy những lời đồn đó là từ đâu ra?

- Kế tiếp, chúng ta đi đâu?
Thất Gian nhẹ giọng hỏi.

Đi về phía trước đó là vùng thảo nguyên, là tử địa.

Xoay người, đó là chiến đấu, cũng là tử vong.

Tựa như ở Thanh Đằng Yế, Đường Tam Thập Lục và Trần Trường Sinh nói qua vậy, Thất Gian là một đứa nhỏ rất nhu nhược.

Nhưng hắn dù sao cũng là đệ tử của Ly Sơn kiếm tông, hơn nữa hắn là đệ tử cuối cùng của trưởng môn Ly Sơn, thứ treo ở eo hắn chính là Ly Sơn pháp kiếm.

Nếu theo hắn nhận định, nếu phải chết, như vậy đương nhiên phải xoay người làm trận chiến đấu cuối cùng rồi.

Chiết Tụ không xoay người, cũng không hỏi ý kiến của hắn, lưng hắn, liền hướng về phía thảo nguyên kia, bước nhanh tới.

- Không ai có thể còn sống mà đi ra khỏi vùng thảo nguyên này.
Thất Gian nói.

- Ta không phải người, ta là Sói.

Chiết Tụ nói:
- Thảo nguyên là nhà của ta, ta không tin có thảo nguyên nào có thể vây khốn ta.

Thất Gian không nói thêm gì nữa, ôm hắn, có chút thoải mái mà tựa đầu vào vai của hắn.

Trong thảo nguyên khắp nơi đều là cỏ dại giống nhau không có gì ngăn trở, không cần phải chỉ đường cho hắn nữa.

Như vậy, tùy tiện đi thôi, đi bao xa cũng được, đi bao lâu cũng được.

Cho dù là đường chết, có người đi cùng, cũng muốn đi đến cuối xem một chút.

Cỏ dại, chà sát vào quần áo của bọn họ, phát ra tiếng vang sột soạt.

Phương xa thái dương, vẫn không hạ xuống.

Quật cường giống như bọn họ vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.