Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 28: Vượt tường gặp hắc bào



Tiểu cô nương này tên là Lạc Hành, nhũ danh là Lạc Lạc, bởi vì từ khi còn nhỏ nàng đã có thói quen thêm một vài chữ vào trong câu nói, ví dụ như lúc gọi thương ưng đậu lên cánh tay nhỏ bé của mình , hay như lúc gọi cá sấu đưa nàng tới bờ bên kia , luôn luôn nói: "Lạc lạc, nhanh lên một chút đi!"

Lạc Lạc năm nay mười bốn tuổi, tuổi còn rất nhỏ, cũng vì một chút duyên cớ, dung mạo thân thể còn nhỏ hơn số tuổi thực sự của nàng, ngây thơ chân thành. Tựa như bộ dáng ngây thơ của nàng, nàng từ khi ra đời đã được hưởng vinh hoa phú quý, không buồn không lo, cho dù rời khỏi quê quán đi tới kinh đô cũng vẫn như thế.

Nàng ở Bách Thảo Viên trong kinh đô đã sinh sống một năm, cực ít tiếp xúc với ngoại giới, khó tránh khỏi sẽ có chút ít cô đơn.

Đối với chuyện này, nàng cũng không để ý quá nhiều, bởi vì nàng chỉ quan tâm đến việc tu hành —— ở phương diện tu hành nàng gặp phải một số vấn đề không thể giải quyết, cho dù là vị phụ thân dường như không có gì làm không được của nàng cũng không thể giải quyết, cho nên nàng mới có thể vượt qua ngàn dặm đi tới kinh đô.

Nàng che giấu thân phận đi tới Thiên Đạo viện và Trích Tinh học viện nghe giảng, lén hỏi các vị giáo sư thanh danh hiển hách, thậm chí nàng còn cùng các vị cung phụng trong hoàng cung Đại Chu thảo luận tới những vấn đề liên quan, đáng tiếc nuối chính là những vấn đề kia cũng không chiếm được lời giải.

Ngay tại thời điểm nàng vô cùng thất vọng, bỗng nhiên một đêm nàng cảm nhận được một viên tinh thần sâu trong tinh hải phát sáng, nàng không biết viên tinh thần kia ở nơi đâu, nhưng lại biết đạo thần thức kia cực kỳ cường đại, cực kỳ yên lặng, hơn nữa thần thức của người tu hành trong nhân loại rõ ràng có chút không giống như thế —— có thể cảm nhận được những điểm này, hoàn toàn bởi vì nàng có thiên phú đặc biệt, cho nên khi nàng xác định phán đoán của mình là thật, nàng muốn tìm được người kia.

Nàng muốn đem vấn đề đã làm khó chính mình nhiều năm qua nói ra, hy vọng người này có thể cho mình lời giải đáp.

Nhưng đã hai mươi ngày trôi qua, nàng vẫn không thể tìm được người kia. Nàng còn phái thuộc hạ, thậm chí ngay cả cung phụng cao thủ trong hoàng cung cũng đang bận rộn kiếm tìm, cũng không tìm ra đầu mới, điều này làm cho nàng càng thêm thất vọng.

Tâm tình Lạc Lạc có chút buồn bã, ngay cả tùng vũ tân trà trong chén trà danh quý cũng không thu hút được sự chú ý của nàng. Nếu là thời khắc bình thường, nàng là một người đam mê trà đạo, làm sao có thể không để tâm tới mùi thơm ngát mê say lòng người — làm sao có những hành động vô lý như thế được?

Đúng lúc này, nàng ngửi thấy một mùi thơm.

Lạc Lạc trợn to hai mắt, thân thể hơi cứng ngắc.

Mùi thơm này rất nhạt, nhưng chạm vào chóp mũi, lại bỗng nhiên lan tỏa, trở nên cực kỳ rõ ràng, tựa như rượu ngon làm cho người ta say mê, vô số kỳ trân dị quả ở trong Bách Thảo Viên cũng tỏa ra mùi hương, nhưng không thể nào át qua được hương vị này!

Nàng khi còn bé sống trong sơn cốc đầy hoa quả dại, được ánh mặt trời đầu hè chiếu sáng nở rộ, cũng không thơm đến như vậy!

Nàng dám hướng về phía tinh thần khắp trời mà thề, cả đời này mình chưa bao giờ ngửi thấy mùi thơm như thế.

Nhưng nó lại vô cùng đạm như vậy.

Đây là mùi thơm gì? Mùi thơm này từ đâu mà tới?

Lúc Lạc Lạc nghĩ tới những chuyện này, chợt phát hiện mùi thơm biến mất. Chẳng qua trong nháy mắt, mùi thơm kia không biết đã đi nơi nào, cũng không tìm được chút nào sót lại, nàng có chút buồn bã thất vọng, cảm thấy như mình đã đánh mất một thứ gì cực kỳ quan trọng trong cuộc đời này.

Nàng dọc theo bờ tường đi về phía bờ tây mấy chục bước, đi tới bên dây leo đang nở rộ hoa, phát hiện mùi thơm không phải tới từ nơi này, trong vô thức nhìn cả bức tường phủ kín dây leo, mơ hồ cảm thấy mùi thơm giống như từ bên kia bay tới.

Bên kia tường là gì? Hình như là Quốc Giáo học viện đã bị bỏ hoang. Sau khi nàng vào ở trong Bách Thảo Viên, bên kia vẫn an tĩnh không một tiếng động, tựa như một nấm mộ, chẳng qua mấy hôm trước bỗng nhiên cực kỳ náo nhiệt, giống như đã xảy ra chuyện gì vậy.

Muốn đi qua xem một chút hay không?

Trong lúc mơ hồ, nàng cảm thấy mùi thơm này có liên hệ với người mà mình đang tìm kiếm.

Bàn tay Lạc Lạc khẽ nắm chặt trong ống tay áo rộng rãi, tâm tình biến thành hồi hộp, không quay người lại, dư quang nhìn về bóng đêm.

Nơi xa có một ngọn đèn dầu tỏa ra ánh sáng, rơi vào sâu trong bóng đêm dần dần tiêu thất vô hình.

Nói rõ nơi đó có người, hoặc là có lực lượng nào tồn tại.

Nàng biết những ngững người đó là ai, đó là tộc nhân chịu trách nhiệm bảo vệ cho nàng, nhưng đồng thời những tộc nhân này cũng muốn hạn chế hành động của nàng, mỗi lần muốn đi Thiên Đạo viện cùng Trích Tinh học viện cũng muốn chuẩn bị rất lâu, càng không cho phép nàng đi đâu lúc ban đêm.

Lạc Lạc nhìn bóng dáng của mình trên tường, cảm giác mình thật vô dụng, thật là nhút nhát.

Nàng bỗng nhiên cười cười, lắc đầu, từ tà áo bên trái cầm ra một cái nút áo, sau đó buông tay.

Viên nút áo hình tròn này do sừng tê ngưu mài thành, từ trong lòng bàn tay nhỏ bé của nàng rơi xuống đất.

Chỉ nghe một tiếng ba nhỏ vang lên.

Sương khói bao phủ phía dưới tường viện, từ trong đám dây leo tuôn ra tuôn vào.

Sưu sưu sưu sưu, hơn mười đạo thân ảnh từ khắp nơi trong bóng đêm lao tới như một mũi tên.

Một vị trung niên nam tử cầm đầu vươn tay vung ra, đem toàn bộ sương khói xua tan, lại phát hiện dưới tường không có một ai.

Hơn mười người này rõ ràng cảnh giới bất phàm, chính là cường giả mà trên thế gian đều biết, song lúc này sắc mặt của bọn họ cực kỳ tái nhợt, vô cùng sợ hãi.

Có người thanh âm run rẩy nói: "Điện... Tiểu thư... Không thấy nữa."

Tên trung niên nam nhân kia vẻ mặt âm trầm chí cực, thấp giọng quát: "Nhanh chóng báo cho trong cung biết!"

...

...

Lạc Lạc đi không xa, nàng chỉ đi qua bên kia bức tường mà thôi.

Nàng tin tưởng các tộc nhân sẽ không tìm được mình nhanh như thế —— bởi vì viên cúc áo mà nàng vừa sử dụng chính là Thiên Lý Nữu.

Thiên Lý Nữu là một loại pháp khí, có thể làm cho người ta trong nháy mắt rời đi cự ly rất xa, cho dù gặp phải địch nhân cường đại, cũng có thể dựa vào nó chạy đến rất xa, cực kỳ trân quý, thậm chí có thể nói chẳng khác nào thêm một cái mạng, coi như Đại Chu hoàng cung cùng Trường Sinh tông cũng không có mấy viên.

Nhưng nàng lại dễ dàng đem ra sử dụng như thế, hơn nữa lại dùng chỉ để vượt qua một bức tường.

Không nghi ngờ chút nào, đây chính là phung phí của trời, cũng chính vì vậy, nàng mới khẳng định các tộc nhân tuyệt đối không nghĩ tới việc mình dùng Thiên Lý Nữu chỉ để vượt qua một bức tường, nàng sẽ có đủ thời gian để tìm ra nơi mùi hương tỏa ra.

Chỉ cần tìm được người kia, hao phí một viên Thiên Lý Nữu có đáng là gì?

Từ trước đến giờ nàng là người rất hào phóng.

Hơn nửa năm trước lúc vào ở Bách Thảo Viên, bởi vì tò mò cùng hứng thú đối với câu chuyện mười mấy năm trước, nàng từng leo lên tường, quan sát Quốc Giáo học viện một lần, mà lần này cách mấy tháng nàng mới thực sự đi vào nơi đây, phát hiện lúc này khác hẳn với lúc đó.

Bốn phía vẫn an tĩnh, nhưng cỏ dại ven hồ đã được cắt tỉa gọn gang thành một tấm thảm xanh mượt, xuyên qua tinh quang có thể thấy rong rêu trong hồ nước cũng đã được dọn dẹp, mà biến hóa lớn nhất chính là kiến trúc, trừ chính lâu bị hủy hoại quá nhiều, lầu các còn lại đều được sửa chữa gọn gàng.

Bóng đêm thâm trầm, chỉ có tàng thư quán có ánh đèn.

Lạc Lạc đi tới bên kia mấy bước, bỗng nhiên có gió phất qua mặt, nàng nhắm mắt, hít sâu một hơi, rốt cuộc tìm được chút mùi thơm còn phảng phất trong làn gió, trên mặt nhất thời lộ vẻ mê say, biết mình không đã tìm đúng chỗ rồi.

Khi nàng mở mắt, vẻ mặt say mê biết thành cảnh giác, đôi lông mày non nớt hóa thành lạnh lẽo.

Phía sau tàng cây ven hồ, có một người chậm rãi bước ra.

Người kia mặc hắc bào dài đến đầu gói, hai tay áo dài tới khuỷu tay, nhìn cực kỳ gọn gàng, diện mạo lại bị cái mũ trên hắc bào che kín, lộ vẻ mười phần thần bí.

Lạc Lạc nhìn người này khẽ mỉm cười, tay phải lặng lẽ đưa sang vạt áo bên trái, âm thầm ra sức, giựt lấy một viên cúc áo làm bằng sừng tê ngưu.

Đó cũng là một viên Thiên Lý Nữu.

Nàng không biết hắc bào nhân kia là ai, nhưng rất rõ ràng đối phương vẫn đang đợi mình xuất hiện, đây mới là vấn đề.

Nàng từ nhỏ đã được dạy dỗ, đừng tự đưa mình vào trong nguy hiểm. Hơn nữa nàng cảm thấy rõ ràng, hắc bào nhân kia... Nhất là món đồ ngăm đen trong tay hắn, đối với mình có uy hiếp cực lớn.

Cho nên nàng không chút do dự chuẩn bị vận dụng viên Thiên Lý Nữu thứ hai.

Nàng thật rất hào phóng, rất phá sản, bởi vì nàng có tư cách đó.

Nàng buông tay ra, cúc áo rơi xuống mặt đất.

Nhưng đúng lúc này, người kia cả người bao phủ ở trong hắc bào, cũng buông lỏng bàn tay của mình.

Trong lòng bàn tay của hắn nắm một vật ngăm đen, tựa như làm bằng sắt, hai đầu rất nhọn, ở giữa hơi thô, bề mặt sáng bóng trơn mượt, nhìn giống như một cái thoi.

Món thiết khí ngăm đen kia, rơi vào trên mặt đất còn nhanh hơn viên cúc áo kia, phần đuôi bén nhọn cắm sâu vào mặt cỏ mềm mại.

Một tiếng vỡ tan khách khách vang lên, mặt ngoài bóng loáng của thiết khí, dùng tốc độ cực nhanh sinh ra lân phiến rất nhỏ, sau đó lân phiến chợt rách ra, biến thành vô số đạo thiết phiến nhỏ hơn, hướng về bầu trời đêm lặng yên không một tiếng động bắn ra bốn phía.

Theo thiết phiến bay múa, một đạo khí tức cường đại, trong nháy mắt bao phủ phương viên mấy trăm trượng ngay giữa Quốc Giáo học viện.

Sương khói tan dần.

Thân ảnh Lạc Lạc vẫn ở nguyên chỗ cũ, khóe môi tràn ra một đạo máu tươi!

Thiên Lý Nữu lại không thể trợ giúp nàng rời khỏi nơi này!

Nàng ngẩng đầu nhìn về bầu trời, chỉ thấy tinh quang phủ xuống tựa như khúc chiết.

Không biết pháp khí hình thoi kia là gì, nhưng nó đã đem toàn bộ không gian rộng lớn chung quanh phong tỏa!

Nụ cười của nàng đã thu lại, nhìn hắc bào nhân đứng bên cạnh cây to, thật tình nói: "Vất vả khổ cực tu hành đến Thông U thượng cảnh... A, ta quên mất... Bên kia của các ngươi không phân chia như vậy, nhưng tóm lại không phải chuyện dễ dàng. Ngươi xác định muốn tan thành mây khói, hơn nữa tộc nhân của ngươi đều bị đuổi giết một đời một thế, cho đến cuối cùng không còn một người sống sót hay sao? Trả một cái giá lớn như vậy, đáng giá hay không?"

Đây không phải uy hiếp, mà là trần thuật khách quan, cho nên mang đến lực lượng cực kỳ.

Bất kỳ người nào cố gắng gây ra bất lợi cho nàng, cũng chắc chắn phải thừa nhận lửa giận của tám trăm dặm Hồng hà.

"Như vậy, đầu tiên tất phải biết ta là ai."

Tên hắc bào nhân kia chậm rãi bỏ mũ xuống, lộ ra một gương mặt tầm thường không có gì lạ.

Đây là một trung niên nam nhân, không có bất kỳ điểm đặc thù nào, nếu ném hắn vào dòng người giữa kinh đô, tuyệt đối không có người nào có thể nhớ rõ hình dạng của hắn.

Nhất là thời điểm hắn búi tóc lên.

Tối nay, hắn không ngụy trang, tóc đen xõa trên vai, cho nên, một đôi ma giác màu đen ở dưới ánh sao rõ ràng như vậy.

Tên trung niên nam nhân này đến từ Ma tộc, mang theo thành kính chân thật đáng tin nói:

"... Hơn nữa nếu có thể ở giết chết Điện hạ ở kinh đô của loài người, đừng nói là tánh mạng của ta, cho dù cả linh hồn, ta cũng nguyện ý kính dâng."​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.