Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 47: Bóng dáng cùng quýt xanh



Thần tướng phủ có người muốn mời, lễ phép mà lạnh lùng. Trần Trường Sinh để cho Lạc Lạc ở lại nơi này, đi về phía chiếc xe ngựa ở đầu hẻm, khi hắn đi tới, mới phát hiện bốn phía xe ngựa tĩnh lặng không tiếng động, không có một người nào, vị tùy tùng của thần tướng phủ lúc trước tới mời hắn không biết đã đi nơi nào.

Trước xe ngựa chiến mã hùng tráng cao lớn, bờm ngựa trong bóng đêm mơ hồ phiếm màu sắc đỏ sẫm, rõ ràng không phải dòng dõi phàm trần, không biết huyết mạch lai tạp với dị thú nào đó, cực kỳ bắt mắt, nhưng Trần Trường Sinh không có nhìn nó, bởi vì hắn muốn gặp, là người ở trong xe.

Người kia không xuống xe, vẫn ngồi trong xe, mặt kia của xe ngựa cũng có một chiếc đèn lồng đỏ, ánh sáng chiếu vào bên trong cửa sổ, lại từ bên đó xuyên thấu qua, đem thân ảnh của hắn chiếu vào trên rèm cửa, rõ ràng tựa như dùng đao kiếm để khắc ra.

Trần Trường Sinh đối với cái bóng trên rèm cửa hành lễ, cái bóng rất rõ ràng, người trong xe cũng rất rõ ràng, đạo uy thế cùng khí tức kinh khủng kia càng thêm rõ ràng, bây giờ hắn mới hiểu được lúc trước ở Thanh Đằng yến trước sau hai lần cảm nhận được áp lực đến từ nơi đâu —— một trong những mục đích để hắn tham gia Thanh Đằng yến, chính là muốn thấy tận mắt thấy đối phương, cả tràng yến tiệc, ánh mắt đối phương tựa như chưa từng dừng lại ở trên người của hắn, thì ra đối phương vẫn đang nhìn chăm chú vào hắn.

"Từ khi ngươi rời đi Tây Ninh đi tới kinh đô, đã qua thời gian rất lâu, cho đến bây giờ, ta vẫn không nghe được bất cứ một lời lẽ nào mà ta không muốn nghe, chứng minh ngươi là người thông minh, làm việc rất cẩn thận, ta rất thưởng thức điểm này."

Thanh âm của Từ Thế Tích từ trong cửa sổ xe truyền ra, bình tĩnh mà lạnh lùng "Sau khi tiến vào Quốc Giáo học viện, ngươi lại học được cách dựa thế, ta lại phát hiện thì ra ngươi còn thông minh hơn so với sự tưởng tượng của ta, không thể không nói ta càng ngày càng thưởng thức ngươi."

Trần Trường Sinh biết hắn đang nói thật, không phải giễu cợt cũng không phải chế ngạo, bởi vì mình không có tư cách để cho đường đường Đông Ngự thần tướng giễu cợt chế ngạo, lại càng không cần phải nói dối, nhưng không có vậy mà hắn vui sướng, bởi vì hắn phát hiện mình vẫn không thích mùi vị của Từ Thế Tích.

Mùi vị không phải đắng cay chua ngọt, là một loại cảm giác rất khó nói rõ, giọng nói của Từ Thế Tích lúc này, cũng là một loại mùi vị.

Bình tĩnh mà đạm mạc xa cách, cũng không cố ý nhưng lại tự nhiên mang theo ý tứ trên cao nhìn xuống, hơn nữa rất giống một trưởng bối.

Trần Trường Sinh không thích điểm này, nếu như không có hôn ước liên quan, nếu như không có nhục nhã chèn ép, lúc đó đối phương thật sự lấy thái độ của trưởng bối đối xử với chính mình, vậy cũng không sao, vấn đề là nếu như cũng không phải là sự thật.

Từ Thế Tích trầm mặc một lát, không biết bởi vì Trần Trường Sinh trầm mặc chờ đợi có chút ngoài dự liệu của hắn, hay bởi vì hắn cần suy tư một vài chuyện, gió đêm nhẹ phẩy ánh sáng mờ mờ, hắn hỏi: "Nàng là ai?"

Đúng vậy, đây mới là chuyện mà hắn quan tâm nhất, dĩ nhiên, sở dĩ quan tâm cùng với hôn thư trên người Trần Trường Sinh không hề có liên quan, hắn không để ý Trần Trường Sinh tiếp xúc với người khác phái nào, bởi vì hắn chưa bao giờ coi Trần Trường Sinh là hôn phu của con gái mình.

Bắt đầu từ khi Lạc Lạc đi lên thạch đài đối chiến trên Thanh Đằng yến, Đông Ngự thần tướng phủ thuộc hạ, đã bắt đầu âm thầm điều tra lai lịch của nàng, nhưng cho đến thời khắc Thanh Đằng yến kết thúc, Từ Thế Tích ngồi xe ngựa rời khỏi Thiên Đạo viện, vẫn không thể tra được bất cứ tin tức gì.

Từ Thế Tích hiểu rất rõ năng lực tướng sĩ dưới trướng của mình, cho nên hắn cảm thấy giật mình.

Tiểu cô nương kia cùng đi với Trần Trường Sinh, chuyện này làm cho hắn giật mình, bắt đầu có chút cảnh giác.

Trần Trường Sinh không trả lời vấn đề này, bởi vì hắn cảm giác mình không cần trả lời bất cứ vấn đề gì của đối phương.

Cái bóng trên cửa xe càng thêm rõ ràng, đường nét càng hung hiểm hơn, hẳn là Từ Thế Tích đang nhích lại gần cửa xe hơn.

Đạo uy thế kia trở nên kinh khủng hơn, áp lực phảng phất biến thành chân thật.

Trần Trường Sinh cảm thấy ngực mình hơi khó chịu, phảng phất có ngọn núi đè tới trên người.

"Thật ra ta cảm thấy có chút hối hận." Trong xe ngựa truyền ra thanh âm không một chút tâm tình của Từ Thế Tích.

"Lúc ngươi mới vào kinh đô, không người biết được, ta nên trực tiếp giết chết ngươi, từ bất chưởng binh (nhân từ không nắm được binh quyền) đạo lý này, tự nhiên ta rất hiểu, nhưng dù sao sư môn của ngươi cùng Từ phủ ta trước đây đã từng giao hảo, có người muốn ngươi sống, cho nên ta mới để cho ngươi còn sống."

Trần Trường Sinh cúi đầu không nói.

"Kinh đô giữa hè, là một nơi rất dễ chết người... Cơn lũ định kỳ rất khó xác định, nhưng có thể chắc chắn, chút ít con sông trong kinh đô tất sẽ dâng nước, thủy thế cực lớn, vô luận xác chết hay là tro cốt, cũng rất dễ bị cuốn đi."

Từ Thế Tích cách cửa sổ xe, giọng nói đạm mạc.

"Tỷ như Thiên Đạo viện giáo dụ Tào tiên sinh, sau tối nay, hoặc là hắn biến thành một cái xác chết trôi tới bình nguyên cách đây vài ngàn dặm, hoặc là biến thành thức ăn cho đàn cá nơi Lạc Thủy, nói tóm lại, không còn ai gặp lại được hắn."

Nghe thấy câu này, Trần Trường Sinh khiếp sợ ngẩng đầu nhìn cửa sổ xe, nghĩ thầm tại sao Thiên Đạo viện giáo dụ lại phải chết chứ?

"Tiểu quái vật kia dù sao cũng là người của Thiên Hải gia... Vô luận sau này phát triển thế nào, nhưng giáo dụ đại nhân tự mình sắp đặt, nương nương sẽ không vui, nương nương không vui, Chu Thông đại nhân sẽ rất tức giận, Chu Thông đại nhân tức giận... có thể hắn sẽ thảm hơn là chết."

"Cho nên, tối nay nhất định giáo dụ đại nhân sẽ tự sát."

"Ta quả thật tiếc nuối vì ban đầu không giết chết ngươi, hiện tại đã không tiện trực tiếp động thủ, nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, trên thế giới này có rất nhiều phương thức sinh tồn còn kinh khủng hơn cả tử vong, giáo dụ đại nhân hiểu được đạo lý này, hi vọng ngươi cũng có thể hiểu được."

Đèn lồng hơi đung đưa, ánh sáng mờ ảo, hơn mười tên thuộc hạ tì tướng từ trong bóng đêm hiện thân, bảo vệ xung quanh , xe ngựa chậm rãi chạy khỏi đầu hẻm, hướng Đông Ngự thần tướng phủ mà đi, thất chiến mã hùng tuấn cao lớn trước khi đi liếc nhìn Trần Trường Sinh một cái, lạnh lùng chí cực.

Trong xe Từ Thế Tích trầm mặc không nói, sâu trong tròng mắt có vô số u hỏa hiện lên, cũng không dữ dằn, mà là lạnh lẽo bức người, bởi vì hắn phát hiện có một số chuyện đang thoát khỏi phạm vi khống chế của mình, mặc dù có phong thư đến từ Thánh Nữ phong, hắn vẫn không thực sự khống chế được chuyện này, nhưng thế cục hiện tại trở nên càng thêm quỷ dị.

Hắn biết rõ nguyên nhân Trần Trường Sinh tiến vào Quốc Giáo học viện, vốn nghĩ chuyện này không có thâm ý gì, bây giờ nhìn lại, cho dù lúc đầu như thế, nhưng bây giờ có người đang lợi dụng chuyện này làm mưa làm gió, đám người trong Quốc Giáo vẫn trung với Trần thị hoàng tộc sau nhiều năm trầm mặc như vậy, cuối cùng phát hiện một cơ hội có thể lợi dụng, dần dần chuẩn bị tái xuất hiện, như vậy chuyện này đối với Đông Ngự thần tướng phủ sẽ tạo thành ảnh hưởng thế nào?

Chuyện này quá lớn, cho dù hắn là thần tướng mà Thánh Hậu nương nương tín nhiệm nhất, cũng không dám tham dự quá sâu, hắn hiện tại chỉ có thể bước đầu xác nhận một chuyện, nếu như Trần Trường Sinh thật sự bị người ta kéo vào trong vũng nước đục này, như vậy hôn ước càng không thể để cho người ta biết, ít nhất phải giấu diếm thêm vài ngày nữa.

Qua vài ngày nữa, liên hợp sứ đoàn các thế lực đến từ phía nam sẽ tới kinh đô, mười mấy tên học sinh tham gia đại triêu thí sang năm, cũng trong sứ đoàn này, chính vì nguyên nhân này, hai đêm sau của Thanh Đằng yến năm nay rất có khả năng sẽ chậm trễ một chút.

Từ giờ tới đại triêu thí sang năm còn thời gian rất lâu, người phía nam phá vỡ lệ cũ, trước mấy tháng thời gian đi tới kinh đô, chuyện này đã dẫn phát rất nhiều nghị luận và hiểu lầm, nhưng hắn biết rõ, Thánh Hậu nương nương rất hoan nghênh sứ đoàn này đến.

Toàn bộ đại lục chỉ có mấy người biết được, năm nay sứ đoàn phía nam đến trước, bởi vì bọn hắn chuẩn bị cầu hôn trong đêm thất tịch.

Sở dĩ Từ Thế Tích biết chuyện này, bởi vì đối tượng mà sứ đoàn phía nam cầu hôn là nữ nhi của hắn.

Hắn không cho phép bất luận kẻ nào, bất cứ chuyện gì phá hư hôn sự này.

Trần Trường Sinh không thể, tiểu cô nương lai lịch thần bí kia không thể, không ai có thể.

Còn về Quốc Giáo học viện, Thiên Đạo viện, hay là cựu hoàng tộc hoặc là sóng ngầm trong kinh đô, cái gì âm mưu cái gì sắp đặt, hắn không muốn để ý tới, nếu có người uy hiếp tới hôn sự này, hắn tuyệt đối không sợ giết người, cho dù là người không thể giết.

Bởi vì hắn có một nữ nhi rất tốt, như vậy chỉ cần không phản bội nương nương, làm chuyện gì cũng không sao cả.

Dĩ nhiên, nếu như có thể có phương thức tốt hơn để giải quyết nhân tố bất ổn này, tỷ như Trần Trường Sinh cùng tiểu cô nương kia, tự nhiên là chuyện tốt nhất, như vậy hắn đầu tiên phải xác định một vài chuyện, sau đó mời người khác chuẩn bị một vài chuyện.

"Đi Tiểu Kết viên." Hắn nói. (kết : là quả quất, quýt)

Xe ngựa của Đông Ngự thần tướng phủ ở trên đường chậm rãi chuyển hướng, dọc theo con đường u tĩnh, không để ý tới lệnh cấm đi lại ban đêm nghiêm khắc ở kinh đô, đi về phương hướng hoàng cung.

Tiểu Kết viên là một trang viên cách hoàng cung không xa, diện tích không lớn, trồng rất nhiều cây quýt, giống như trong hương dã.

Ở bên cạnh hoàng cung có thể có một chỗ lâm viên, gieo trồng cây quýt không đáng giá tiền, tự nhiên không phải là người bình thường.

Nơi đó là chỗ ở của Mạc Vũ cô nương.

...

...

Trở về Quốc Giáo học viện, đứng ở dưới tàng cây ven hồ, nghĩ tới lúc trước bóng dáng trên cửa sổ xe, tâm tình của Trần Trường Sinh càng thêm không vui, muốn hướng về phía hồ nước hô to mấy tiếng, lại sợ kinh động đến người ở Bách Thảo Viên, muốn mắng mấy lời thô tục, lại phát hiện sư phụ cùng sư huynh cũng chưa từng dạy hắn, không biết mở miệng như thế nào.

Hắn phẫn nộ xoay người đi về tàng thư quán, xuyên qua rừng cây ven hồ, thấy một cây quýt, trên nhánh cây rậm rạp sinh ra mấy quả, trong vô thức đưa tay hái lấy một quả đưa vào trong miệng, liền bị cảm giác chua làm cho mặt mũi xoắn lại với nhau.

"Ngay cả ngươi cũng bắt nạt ta ư?" Hắn đạp cây quýt này một cái, hơi thở trở nên dồn dập.

Quả quýt nho nhỏ màu xanh như mưa rơi tuôn xuống, phía sau cây truyền đến một tiếng ôi nhẹ nhẹ.

Lạc Lạc xoa đầu nhỏ đi ra, tay phải mang theo hộp đựng thức ăn, tay trái che miệng, khuôn mặt kinh ngạc, giống như nhìn thấy chuyện gì cổ quái.

Trần Trường Sinh cũng giật mình, hỏi: "Không phải về đi ngủ hay sao?"

Lạc Lạc nói: "Lý mụ mụ chuẩn bị đồ ăn khuya, tới đây cùng ăn với tiên sinh."

Trần Trường Sinh nhìn ánh mắt của nàng, không giải thích được hỏi: "Giật mình điều gì?"

Lạc Lạc mở to hai mắt, thật tình nói: "Không ngờ được, nhân vật như tiên sinh cũng có bộ dạng trẻ con như thế."

Trần Trường Sinh có chút lúng túng, đi tới tàng thư quán.

Một đạo thanh âm nhỏ bé không thể nghe rõ ở trong rừng cây vang lên, có chút chua cùng ủy khuất.

"Còn mấy tháng nữa mới mười lăm tuổi, ta trẻ con một chút thì thế nào..."​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.