Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 64: Hỏi thế gian



Trên mặt đất của thiên điện có rất nhiều người đang quỳ, như đại dương bình tĩnh, trung niên phụ nhân hờ hững đi qua, nước biển tự nhiên sẽ tách ra, nhấc lên lan tỏa, một vị thủ lĩnh thái giám nhẹ ho hai tiếng, cung phụng, cung nữ cùng thái giám quỳ trên mặt đất như được đại xá, vội vàng nhổm dậy, lặng yên không một tiếng động lui ra khỏi điện.

Thủ lĩnh thái giám kia khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhìn cực kỳ già nua, nhưng cẩn thận đỡ tay trung niên phụ nhân, thấp giọng nhún nhường nói: "Lai lịch của thiếu niên kia cho dù có chút ít vấn đề, nhưng làm sao đáng giá cho nương nương ngài phải phí tâm như thế."

Trung niên phụ nhân này chính là Thánh Hậu nương nương, nghe lão thái giám nói, vẻ mặt nàng đạm mạc nói: "Nếu chỉ là người bình thường, tự nhiên không cần phí tâm."

Thủ lĩnh thái giám biết nương nương nói đến bình thường, tự nhiên không phải là chuyện nhỏ nhặt có thể tu hành hay không, suy nghĩ một chút rồi nói: "Đã điều tra lá thư tiến cử kia, không có vấn đề gì, đúng là Giáo Hoàng đại nhân năm đó để lại cho Mạc Vũ cô nương cùng Bình Quốc công chúa để chơi đùa... Ly cung bên đó truyền sang tin tức, Giáo Hoàng đại nhân không biết chuyện này, thiếu niên kia chẳng qua là đúng lúc mà bị cuốn vào, mặc dù hôn ước cùng Từ phủ làm người ta cảm thấy bất ngờ, nhưng lão nô thực sự không nhìn ra hắn có điểm gì đặc biệt."

Thánh Hậu dừng bước, nhìn phiến bóng đêm thâm trầm phía sau thiên điện, trầm mặc một lát hỏi: "Ngươi đã gặp người không sợ chết chưa?"

Thủ lĩnh thái giám biết câu hỏi này của nương nương tất nhiên là có thâm ý vô cùng, bắt đầu cẩn thận suy tư.

Đều nói nhân vật anh hùng trên thế gian có thể khinh sinh tử đạm biệt ly, nhưng chỉ có những người chân chính trải qua vô số sinh tử biệt ly mới hiểu được, khinh và đạm này, chẳng qua là dựa vào ý chí cường đại chiến thắng sự sợ hãi tử vong mà thôi, nhưng sự sợ hãi này vẫn luôn tồn tại.

Vị thủ lĩnh thái giám này ở trong hoàng cung Đại Chu sinh sống đã mấy trăm năm, quyền thế cực cao, gần hai mươi năm trước sau khi tiên đế băng hà, hoàng tộc phản đối nương nương lên ngôi, ý đồ vào cung tạo phản, nương nương có thể dễ dàng ổn định triều cục, trừ Giáo Hoàng đại nhân ủng hộ ra, hắn cũng đóng một vai trò cực kỳ mấu chốt.

Hắn là đại nhân vật đã trải qua vô số sinh tử biệt ly, hắn xác định không có ai không sợ chết, cho dù nam nhân vĩ đại giống như Thái Tông Hoàng Đế Bệ Hạ, trước khi chết trên giường bệnh vẫn không thể bình tĩnh, hai mắt quan sát tinh thần trong bầu trời đêm, đều là tiếc nuối cùng sợ hãi.

Hắn lúc ấy đang ở bên cạnh Bệ Hạ, chứng kiến rõ ràng những hình ảnh này.

"Không có ai không sợ chết." Hắn nói.

"Lúc trước có một thời khắc, thiếu niên kia thật sự không sợ chết, cho nên, hắn không phải người bình thường." Thánh Hậu nghĩ tới những lời trước đó thiếu niên nói trước mặt hắc sắc cự long, nói: "Ta vẫn cho rằng chỉ có đứa bé nhà Thu Sơn mới có thể xứng đôi với nha đầu kia, bây giờ nhìn lại... cũng chưa hẳn vậy."

Thủ lĩnh thái giám hơi run sợ, nghĩ thầm chẳng lẽ nương nương muốn thay đổi thái độ đối với chuyện này sao?

Thiên điện lại một lần nữa an tĩnh.

Gió đêm nhẹ phẩy chậu hoa bên ngoài lan can, cây xanh trong chậu hơi rung lên, trong rừng cây nơi xa, sóc ở trên nhánh cây chạy nhanh hơn một chút.

"Tối nay là đêm thất tịch, ngoài cung khẳng định rất náo nhiệt, ta chuẩn bị đi ra ngoài xem một chút."

"Nương nương... Ta nghĩ rằng ngài sẽ ở trong cung chờ kết quả Thanh Đằng yến chứ."

"Chờ điều gì? Nhìn xem học sinh của học viện nào có tiền đồ nhất sao? Ta cũng không hứng thú với chuyện này."

Thủ lĩnh thái giám không hiểu nổi, nói: "Chẳng lẽ ngài không muốn biết hôn sự kia đến cùng có thể thành hay không sao?"

Thánh Hậu nương nương nói: "Từ phủ muốn kết thân với Thu Sơn gia, hay là thực hiện lời hứa năm đó chiêu Trần Trường Sinh làm tế, cũng không phải chuyện chính bọn hắn có thể quyết định."

Thủ lĩnh thái giám khẽ khom người, nói: "Tất cả mọi chuyện trên thế gian này, đều nghe theo ý chí của nương nương."

Thánh Hậu bình tĩnh nói: "Ngươi lại sai lầm rồi, chuyện này cũng không phải chuyện ta có thể quyết định."

Thủ lĩnh thái giám kinh ngạc, trong lòng nghĩ trừ lão nhân gia ngài, ai có thể quyết định được hướng đi của tràng hôn sự này?

"Muốn kết hôn chính là Hữu Dung, như vậy, có muốn gả hay không, muốn gả cho ai, cuối cùng muốn xem thái độ của Hữu Dung."

Thánh Hậu nói: "Nha đầu kia là một người có chủ ý, người dù làm nhiều chuyện, lại có ý nghĩa gì? Tăng thêm trò cười mà thôi."

...

...

Phía ngoài nam thành của hoàng cung có một mảnh đường phố, khác với cảnh rực rỡ trong đêm thất tịch, nơi đây vắng lạnh hơn nhiều, hoặc là vì cách hoàng cung quá gần, cũng có thể bởi vì ban ngày nơi đây chuyển rất nhiều băng ra ngoài, ban đêm trên đường tràn đầy vết nước, cực kỳ lạnh lẽo, không người nào nguyện ý buôn bán ở chỗ này.

Chỗ này gọi là Bắc Tân kiều, nhưng không có cầu, chính xác hơn, cây cầu hình vòm do đá xanh xây thành là giả —— Lạc Hà chảy quanh biên giới hoàng thành, dọc theo bảy con đê dài chậm rãi chảy trong kinh đô, tới đây nhưng lại vòng theo đường khác mà qua, dưới cầu không có một giọt nước.

Cách Bắc Tân kiều không xa có một chiếc giếng, trong giếng lạnh lẽo, phảng phất bên dưới giếng không phải là nước, mà là lớp băng vạn năm không tan, lúc này là đêm khuya, ánh sáng trong hoàng cung không chiếu tới nơi này, cành liễu giống như một cây bút khô trám đầy mực, ở bốn phía miệng giếng nhẹ nhàng phe phẩy.

Thánh Hậu nương nương đứng bên miệng giếng, cầm trong tay một viên dạ minh châu từ trên Cam Lộ đài lấy xuống , nàng đưa tay đến phía trên miệng giếng buông ra, dạ minh châu trong nháy mắt chiếu sáng vách giếng, sau đó nhanh chóng trầm xuống, dần dần bị hắc ám trong đáy giếng cắn nuốt.

Không biết qua thời gian bao lâu, sâu trong đáy giếng truyền đến một tiếng vù vù, bởi vì cự ly quá xa, thanh âm cũng không lớn, giống như tiếng vọng của nước giếng vỗ vào vách giếng, nhưng nàng biết đây không phải tiếng nước chảy, mà là con hắc long kia tức giận khẽ kêu.

Hắc long rất tức giận, bởi vì nó cảm thấy loài người lại lừa gạt chính mình, rõ ràng đã nói cho ta một viên dạ minh châu, thiếu niên kia đã cầm đi một viên, ngươi phải cho ta hai viên mới đúng, coi như ngươi là nữ nhân mà ta chọc không nổi, lại không thể khi dễ người ta như vậy a!

Thánh Hậu nương nương có chút không vui, nói: "Nghiệt súc, viên kia vốn chính là hắn , khi ngươi còn bé Lão Long không dạy cho ngươi số học hay sao?"

...

...

Trần Trường Sinh rất giỏi số học, chính xác hơn là, chỉ cần là năng lực liên quan tới học tập, hắn cũng rất mạnh, nhưng bản lĩnh tìm đường không mạnh, rời đi thiên điện, tiến vào thâm cung dưới bóng đêm trầm trầm, hắn rất nhanh đã phát hiện mình bị lạc đường.

Bầu trời đầy sao, ngọn đèn phía trước, hắn biết hướng bắc ở đâu, tự nhiên có thể xác định phía nam ở chỗ nào, thậm chí loáng thoáng có thể thấy Vị Ương cung ánh đèn, nhưng mà trong hoàng cung hoa thụ phồn đa, con đường bách chuyển thiên hồi, hắn lo lắng gặp phải thị vệ, không dám đi đại lộ, cũng không biết nên đi như thế nào mới có thể tới bên kia.

Lúc này, ngự viên dưới bóng đêm vang lên thanh âm nhẹ vô cùng.

Một con dê đen từ trong bóng đêm đi ra, lặng lẽ không tiếng động, giống như nó là một phần của bóng đêm.

Ban đầu ở Quốc Giáo học viện, Trần Trường Sinh đã từng gặp nó, lúc trước ở ngoài Vị Ương cung, hắn cũng đã gặp nó, không biết tại sao, hắn rất xác định hắc dương đối với mình không có ác ý gì, hắn suy nghĩ một chút, nói: "Ngươi... Muốn giúp ta ư?"

Hắc dương lẳng lặng nhìn hắn một cái, sau đó xoay người hướng trong bóng đêm đi tới.

Trần Trường Sinh không dám chần chờ, vội vàng đi theo, trước khi đi, hắn hướng Vị Ương cung phương hướng nhìn thoáng qua, nơi đó vẫn đèn dầu rực rỡ, nhưng tiếng lễ nhạc đã biến mất, sứ đoàn phía nam cầu hôn đã đến một bước nào? Chính mình tới có kịp hay không?

...

...

Thanh Đằng yến đã tới trung đoạn, sứ đoàn phía nam chính thức bắt đầu cầu hôn.

Vị Ương cung đại điện có rất nhiều đại nhân vật, tỷ như Ly sơn Trưởng lão Tiểu Tùng Cung, tỷ như Thánh Nữ phong nữ tử kia, tỷ như Thiên Đạo viện viện trưởng Mao Thu Vũ, tỷ như Từ Thế Tích, tỷ như Trần Lưu Vương cùng Mạc Vũ, ở trong quá trình cầu hôn, bọn họ sắm vai nhân vật bất đồng.

Có đương sự giả, cũng có người quan sát, cũng có người chứng kiến.

Trên điện nhạc vũ mạn diệu mới vừa kết thúc, rượu chất món ngon còn chưa lạnh, không có ai dung đồ ăn, mọi người mang theo mỉm cười nhìn chăm chú vào trong tràng .

Thu Sơn gia chủ đứng dậy bắt đầu xướng lễ, Mạc Vũ đại biểu Thánh Hậu nương nương tỏ vẻ cảm tạ, tỏ vẻ Đại Chu vương triều vô cùng vui lòng thấy môn hôn sự này, hơn nữa hi vọng loài người có thể mượn hôn sự đoàn kết gắn chặt chung một chỗ, có thể chung sức đối kháng Ma tộc.

Thánh Nữ phong nữ tử kia là sư thúc của Từ Hữu Dung, nàng đại biểu Thánh nữ giáo phái phía nam đương đại, đối với hôn sự này tỏ vẻ đồng ý. Từ Thế Tích sau đó đứng dậy, đối với chư vị tân khách phía nam tỏ vẻ hoan nghênh, đối với hôn sự căng thẳng mà tỏ vẻ đồng ý, dĩ nhiên, ai cũng biết hắn căng thẳng chỉ là ra vẻ căng thẳng.

Một môn hôn sự như thế nào thì tính là thành công?

Cầu hôn làm tân, nghiêng thân làm lễ, khế ước làm thư, đây chính là đính hôn.

Thiên địa quân thân sư.

Hiện tại, Thánh Hậu nương nương đồng ý hôn sự này, Từ Thế Tích đồng ý môn hôn sự này, Thánh nữ giáo phái phía nam đồng ý hôn sự này.

Thiên địa vô ngôn, hôm nay quân thân sư, đều đã đồng ý hôn sự này, ở trong lòng mọi người, hôn sự này tự nhiên coi như đã thành, chưa từng có người nghĩ tới, Từ Hữu Dung chính mình đối với hôn sự này có thái độ thế nào, dĩ nhiên, cũng không có ai nghĩ tới Từ Hữu Dung bản thân sẽ phản đối.

Làm một đôi nam nữ sặc sỡ loá mắt nhất thế hệ trẻ trên đại lục, hôn sự giữa Từ Hữu Dung cùng Thu Sơn Quân, trong lòng của mọi người chính là ông trời tác hợp, chuyện xưa giữa bọn họ đã sớm truyền lưu thời gian rất lâu trên thế gian, tất cả mọi người cho rằng đó là câu chuyện đẹp đẽ nhất.

Kế tiếp, chính là một câu hỏi sau cùng trong nghi thức đính hôn tam vấn.

Đại Chu triều lễ tiết cũng không phiền phức, chủ yếu đến từ chính Quốc Giáo tương quan đạo điển, theo Quốc Giáo ngày càng hưng thịnh, Chu lễ cũng theo đó khuếch trương đến phía nam, sứ đoàn phía nam tối nay cầu hôn, hoàn toàn dựa theo Chu lễ tiến hành, cũng không thuần túy là tôn trọng nhà gái, chính bọn hắn cũng đều như thế.

Nếu nói tam vấn, chính là vấn thiên địa, vấn thân tộc, vấn quân sư có phản đối hôn sự này không, một câu sau cùng, chính là vấn thế gian.

Sở dĩ ở Chu lễ có tam vấn, nhất là một câu sau cùng, danh nghĩa là cho thế nhân một lần cơ hội cuối cùng chỉ ra nhà trai hoặc là nhà gái ẩn giấu vấn đề , mà trên thực tế, cực ít phát sinh loại chuyện này, mà càng giống như cho nhà trai hoặc là nhà gái một cơ hội cuối cùng để đổi ý.

Trong tình hình chung , nghi thức đính hôn rất ít có người nói lên ý kiến phản đối, bởi vì chuyện này đồng nghĩa sẽ đắc tội với cả nhà trai cùng nhà gái, tối nay rất rõ ràng, song phương trong hôn sự cũng không thể đổi ý, cho nên cuối cùng vấn thế gian, tự nhiên chính là một cái hình thức mà thôi.

Trần Lưu Vương đứng ở trước điện, nhìn mấy trăm người trong điện, mỉm cười hỏi: "Thu Sơn Quân muốn cùng Từ Hữu Dung kết làm vợ chồng, có ai phản đối hay không?"

Trong điện yên lặng như tờ, nhưng không khí cũng không đè nén, trên mặt mọi người cũng nở nụ cười, ở thời khắc tốt đẹp như vậy, mọi người chỉ muốn chúc phúc, chỉ muốn chờ sau khi Trần Lưu Vương hỏi xong, sẽ đứng dậy hướng hôn sự song phương nâng cốc chúc mừng ăn mừng.

Trong góc ở chỗ ngồi của Quốc Giáo học viện, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Lạc không có nụ cười, chỉ có khiếp sợ mang đến tái nhợt —— nàng đã mở túi gấm trong tay áo , nhìn hôn thư có chút úa vàng, nhìn hai cái tên phía trên hôn thư, nàng mới biết được, thì ra ngày đó lời nói đùa của mình lại là thật, nàng lúc này rốt cục hiểu được, ân oán giữa tiên sinh cùng Đông Ngự thần tướng phủ là gì, nàng mới biết được, tại sao Mạc Vũ mấy người đó nghĩ hết biện pháp cũng muốn tiên sinh không có ở đây...

Vấn thế gian muốn hỏi ba lần.

Trần Lưu Vương ôn hòa mà cười, lần nữa hỏi: "Có người phản đối hay không?"

Trong điện vẫn an tĩnh, mọi người trên mặt tràn đầy mỉm cười chúc phúc, thế giới vô cùng tốt đẹp.

Trần Lưu Vương nhìn Từ Thế Tích một cái, mỉm cười như muốn thể hiện chúc mừng.

Từ Thế Tích khẽ vuốt râu ngắn, không hề cố ý căng thẳng, gật đầu thăm hỏi.

Trần Lưu Vương lại nhìn hướng Thu Sơn gia chủ, gật đầu cười.

Thu Sơn gia chủ mỉm cười, rõ ràng cực kỳ vui sướng.

Trần Lưu Vương nhìn về trong điện, một lần cuối cùng hỏi: "Có ai phản đối không?"

Đối với hôn sự này, toàn thế giới đều tán thành, không có ai phản đối.

Cho nên, toàn bộ thế giới cũng rất an tĩnh, rất tốt đẹp, tất cả mọi người đang đợi.

Trong góc, Lạc Lạc bỗng nhiên đứng dậy.

Không có ai chú ý tới nàng.

Đúng lúc này, ngoài điện truyền tới một giọng nói.

"Ta phản đối."

Một thiếu niên từ ngoài cửa điện đi đến.

Hắn cả người ẩm ướt, tóc đen tán loạn, áo rách tàn phá, nhìn vô cùng chật vật.

Hắn nhìn mọi người trong đại điện, đôi mắt phát sáng, vẻ mặt kiên định.

Trong điện chợt an tĩnh.​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.