Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 79: Từ sơn dã tới triều đình



Mọi người cuối cùng xác nhận hắn đang khen Cẩu Hàn Thực, mà không phải Trần Trường Sinh.

Trần Trường Sinh để cho Lạc Lạc dùng là chiêu thứ nhất nhìn như bình thường, trên thực tế là lựa chọn tốt nhất khi khởi thế, người ra chiêu trước chờ đợi, người ra chiêu sau sẽ phá, cho nên người ra chiêu trước, hẳn phải tính đến bảo thủ trước, làm cho đối phương không có chiêu nào để phá.

Ở trong lòng Mao Thu Vũ, lựa chọn này rất tốt, nhưng không có ai có thể nhỉnh hơn, cho nên không thể xưng là hay.

Cẩu Hàn Thực ứng đối chiêu này, ai nấy đều thấy rõ chứ đừng nói đến tinh diệu ——một môn phái nhỏ không người biết được ở Đông Lâm quận, có thể có kiếm pháp tinh diệu cỡ nào? —— nhưng vào lúc này, đã vô cùng hay, bởi vì Trần Trường Sinh tựa như mọi người nơi này, cũng không có xem qua bộ kiếm pháp kia.

Nếu nói nhã, phương pháp ứng đối của Cẩu Hàn Thực là linh dương quải giác, không tìm ra dấu tích, nếu nói tục, hắn chính là tùy ý rải thóc ra ruộng, sau đó không để ý tới, về phần sang năm phiến ruộng lúa này sẽ biến thành thế nào, thậm chí có thể trồng đầy cỏ dại hay không, chính hắn cũng không biết.

Vậy Trần Trường Sinh có thể biết làm sao?

...

...

Lãm Vũ Nhập Hoài, đây chính là ứng đối của Trần Trường Sinh.

Mặc dù chỉ là diễn chiêu, vẻ mặt Lạc Lạc vẫn rất chuyên chú, tâm thần đều ở trên tiên, một chiêu này sử dụng chính là thần ý viên mãn, đã đến gần hoàn mỹ.

Cẩu Hàn Thực lại nói một chiêu.

Trong quảng trường giống như trước không người nào biết được lai lịch của chiêu kiếm này, cho đến một tên học sinh hương dã tham gia dự khoa khảo thí khiếp sợ kêu ra, mọi người mới biết được, thì ra chiêu kiếm pháp này là lão đạo trong một ngôi miếu đổ nát quanh vùng Vấn Thủy sáng tạo ra, ở phiến hương dã này cũng có chút ít danh khí.

Sắc mặt của Đường Tam Thập Lục có chút khó coi, nghĩ thầm chính mình từ nhỏ lớn lên ở Vấn Thủy, cũng chưa từng nghe qua bộ kiếm pháp kia, Cẩu Hàn Thực quanh năm cư ngụ Ly sơn, làm sao lại biết được?

"Hay lắm." Thánh Nữ phong vị sư thúc mặt mang lụa trắng tán thán nói.

Trần Trường Sinh để cho Lạc Lạc dùng thức thứ bảy của Chung Sơn Phong Vũ Kiếm đối địch.

Cẩu Hàn Thực ngay sau đó lại nói ra một chiêu thức, đồng dạng là kiếm pháp của môn phái nhỏ không người biết được.

Trần Trường Sinh tiếp tục ứng đối.

...

...

Trong nháy mắt, Lạc Lạc cùng Quan Phi Bạch cách hơn mười trượng cự ly, xuất ra hơn mười chiêu, trên thềm đá đám người không có đổi thành an tĩnh, ngược lại thanh âm nghị luận ngày càng lớn.

Ánh mắt mọi người nhìn Cẩu Hàn Thực tràn đầy bội phục, lại có thể biết được nhiều thiên môn kiếm pháp như vậy, thật sự là quá thần kỳ .

Từ Thế Tích khẽ gật đầu, Thu Sơn Gia chủ thần tình tĩnh lặng, đối với cục diện bây giờ cũng rất hài lòng.

Có ít người nhìn Trần Trường Sinh, cảm thấy thiếu niên này cũng rất rất giỏi, bởi vì dưới sự chỉ đạo của hắn , Lạc Lạc chỉ dùng Chung Sơn Phong Vũ Kiếm, đã tiếp nhận kiếm pháp thiên môn chí cực của Cẩu Hàn Thực , thậm chí trong đó có hai lần dùng kiếm chiêu hoàn toàn giống nhau, nhưng có thể tạo được hiệu quả hoàn toàn bất đồng .

Mà tại trong mắt những người khác, còn có một người rất giỏi—— đó chính là Thần Quốc tứ luật Quan Phi Bạch.

Cẩu Hàn Thực biết nhiều thiên môn kiếm pháp như vậy, có thể nói hắn kiến thức uyên bác, thế nhân đều biết hắn đọc một lượt đạo tàng, đọc nhiều sách vở, Ly Sơn kiếm tông cất giấu vô số kiếm pháp bí kíp, mặc dù bội phục nhưng cũng không quá bất ngờ, nhưng mỗi lần hắn nói một chiêu kiếm, Quan Phi Bạch có thể không chút do dự thi triển ra, chuyện này nói rõ điều gì?

Chuyện này nói rõ Quan Phi Bạch cũng biết các loại thiên môn kiếm pháp, hơn nữa có thể đã hoàn toàn nắm giữ!

Thế gian đạo pháp hàng vạn hàng nghìn, kiếm pháp đếm không hết, có thiên môn kiếm pháp, mọi người nghe cũng chưa từng nghe qua, nhưng hắn lại biết tất cả!

Chuyện này cần hao phí bao nhiêu thời gian để luyện tập? Chuyện này cần nghị lực cùng kiên nhẫn như thế nào?

"Ly Sơn kiếm tông, quả nhiên danh bất hư truyền, khó trách những năm qua xuất hiện nhiều thanh niên tài giỏi như thế..."

Mao Thu Vũ nhìn Quan Phi Bạch, tâm tình phức tạp cảm khái .

Nghe lời này, đám người trên thềm đá đang xem cuộc chiến mới giật mình thức tỉnh, học sinh của Thanh Đằng chư viện, nhất là học sinh Thiên Đạo viện cảm thấy rất xấu hổ.

Đúng lúc này, chiến cuộc bỗng nhiên phát sanh biến hóa.

Theo thanh âm của Cẩu Hàn Thực, kiếm pháp của Quan Phi Bạch đột nhiên biến đổi, từ kiếm pháp thiên môn chí cực, biến thành huyền tông kiếm pháp thường thấy nhất .

Bộ kiếm pháp kia chính là sơn môn kiếm pháp của giáo phái phía nam, đường đường chánh chánh, quang minh vô cùng.

Đây cũng chính là kiếm pháp Quan Phi Bạch am hiểu nhất, ở thế hệ trẻ người tu đạo trên đại lục hiện nay, riêng lấy tu vi thành tựu về kiếm pháp này ra bàn luận, Thu Sơn Quân không nghi ngờ chút nào xếp hạng đầu, mà hắn xếp thứ hai.

Nhìn kiếm chiêu trên quảng trường trước điện đột nhiên trở nên bao la hùng vĩ lên, nhìn trường kiếm ở trong bóng đêm thẳng thắn đâm tới , mọi người rốt cục trầm mặc lại.

Rất nhiều người biết bộ kiếm pháp này, cũng không ít người đã luyện bộ kiếm pháp này, nhưng có thể đem bộ kiếm pháp này luyện đến loại cảnh giới như thế, không dùng chân nguyên, lại như cũ có thể hoàn mỹ triển lộ kiếm ý thì không có mấy người.

Tối nay Quan Phi Bạch làm được chuyện này, đồng thời cũng là cho những học sinh trẻ tuổi trước điện một bài học.

Theo thanh âm của Cẩu Hàn Thực vang lên, Quan Phi Bạch dùng sơn môn kiếm mà tới, áp lực trên người Lạc Lạc nhất thời tăng mạnh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn non nớt lần đầu tiên toát ra vẻ ngưng trọng —— đối thủ dùng bộ kiếm pháp kia cũng không ly kỳ, nhưng theo thiên môn kiếm pháp mà vào, đã tạo thành một loại tiết tấu rất kỳ lạ.

Lúc trước nàng vẫn dùng Chung Sơn Phong Vũ Kiếm, Khởi Thương Hoàng tới Lạc Đông Sơn, vẫn duy trì tiết tấu của mình, nhưng theo đối thủ biến hóa, loại tiết tấu này lại bị đánh loạn, càng mơ hồ bị dẫn vào tiết tấu của đối phương.

Nàng phải làm ra biến hóa tương ứng, mới có thể từ tiết tấu của đối phương thoát ra ngoài.

Nên biến hóa thế nào?

Trường kiếm của Quan Phi Bạch như dùng khí thế lửa cháy lan khắp đồng cỏ mà hỏi nàng, mặt không chút thay đổi nhìn nàng.

Nên nàng ra chiêu .

...

...

Lạc Lạc cảm nhận được áp lực, Trần Trường Sinh cảm nhận được áp lực càng lớn hơn, hắn không nghĩ tới Cẩu Hàn Thực sẽ ở thời khắc không ai ngờ tới, bỗng nhiên từ núi rừng dã quận chuyển về tông phái sơn môn, nhất thời có chút ứng phó không kịp.

Nhìn Cẩu Hàn Thực ánh mắt yên tĩnh ở quảng trường đối diện, hắn không thể không thừa nhận người này thật rất rất giỏi.

Người tu đạo chiến đấu với nhau, coi trọng thật thế, sau đó mới đến chân nguyên, mà thế lại là một loại khái niệm càng thêm phức tạp, có thể là kiếm chiêu, có thể là pháp môn, có thể là pháp bảo, cũng có thể là trạng thái trong lòng, giống như đánh cờ, quân cờ dày mỏng như thế nào, cuối cùng là muốn xem thế cục biến hóa trên bàn cờ.

Từ dã quận núi rừng thất tinh kiếm trực tiếp chuyển về sơn môn kiếm, từ vùng đất hỗn loạn về tới triều đình, loại tiết tấu này biến hóa, rất mạnh mẽ mà đột nhiên, đáng sợ hơn chính là, loại biến hóa đột nhiên này, vô số lần cường hóa sơn môn kiếm kiếm ý, cho đến lúc này phảng phất ngưng thành thật thế, làm sao có thể dùng kiếm phá đây?

Biến hóa rất đơn giản, ẩn giấu trí tuệ cùng kinh nghiệm sâu không lường được của Cẩu Hàn Thực.

Trần Trường Sinh biết mình sắp thua —— hắn thuở nhỏ cũng đọc một lượt đạo tàng, ở Quốc Giáo học viện tàng thư lâu không ngừng khổ học, nhưng dù sao chính thức tiếp xúc tu hành mới có mấy tháng thời gian, vô luận kiến thức pháp môn hay là kinh nghiệm chiến đấu, cũng còn kém Cẩu Hàn Thực một đoạn cự ly.

Hắn không muốn thua, càng không muốn Lạc Lạc vì chính mình mà thất bại.

Hoặc là tối nay rất khó chiến thắng thiên tài phảng phất nắm giữ tất cả các loại pháp môn như Cẩu Hàn Thực , nhưng hắn muốn ít nhất phải cầu bất bại.

Dưới thời khắc như vậy, vẫn có thể có lòng tin, cùng đạo mà hắn tu hành từ nhỏ —— thuận tâm ý —— không có quá nhiều quan hệ, bởi vì hắn tin tưởng Lạc Lạc mạnh hơn Quan Phi Bạch.

Như vậy đầu tiên ở trên chiêu thức, hắn không thể thua Cẩu Hàn Thực.

Vô số đạo tàng ở trong đầu của hắn hiện lên, Quốc Giáo học viện tàng thư quán các loại sách tu hành, kiếm pháp không ngừng xuất hiện tại trước mắt của hắn, bị gió đêm cùng với phong kiếm càng ngày càng lăng lệ trong sân phất động, các bậc tiền bối các cường giả từng dùng qua chiêu thức, kinh nghiệm biến thành hình ảnh nhanh chóng xẹt qua.

Nên dùng chiêu thức nào?

...

...​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.