Trạch Thiên Ký

Quyển 1 - Chương 94: Chiến một tòa kinh đô (Thượng)



Trần Trường Sinh hiểu được ý của nàng —— nếu như không giống như trong truyền thuyết, Từ Hữu Dung cũng không muốn gả cho Thu Sơn Quân, thậm chí chính xác là không muốn lập gia đình, hôn ước chính là cái cớ tốt nhất để cự tuyệt Thu Sơn Quân cùng với bất kỳ kẻ nào khác ngoài hắn ra, có thể ngăn ngừa miệng lưỡi thế gian một cách hoàn mỹ nhất.

Tờ hôn thư này chính là lý do tốt nhất, mà hắn chính là tấm bia không thể phá vỡ của nàng.

Đúng vậy, cách giải thích này rất phù hợp với tình huống bây giờ, cũng có thể hoàn mỹ hô ứng với câu nói mà Từ Hữu Dung để cho Sương nhi đặc biệt mang đến —— không nên hiểu lầm. Nhưng Trần Trường Sinh cũng không đồng ý với cách nói của Mạc Vũ, không phải không có đạo lý, đơn giản là vì nàng nói quá khó nghe.

"Thoạt nhìn, quan hệ giữa ngươi cùng với Từ gia tiểu thư cũng không tốt như ta tưởng tượng."

"Chuyện này cùng với quan hệ thân cận không hề có sự liên quan, Ma tộc ở phương bắc nghỉ ngơi dưỡng sức đã mấy trăm năm, thế giới loài người cần giữ vững quan hệ liên minh với Yêu tộc, ngoài ra cần phải bảo đảm nội bộ đoàn kết, nam bắc hợp lưu là chuyện cực kỳ quan trọng. Hôn ước giữa Từ Hữu Dung và Thu Sơn Quân , thuộc về đại thế không thể thay đổi, hơn nữa còn là một sự tượng trưng... còn là tượng trưng để toàn bộ đại lục nhìn vào, ý tưởng và hành động của nàng lần này, vô cùng không lý trí.”

"Nhưng ngươi không thể làm gì được nàng, cho nên cố ý nói như thế để chọc giận ta?"

"Chẳng lẽ ngươi cảm thấy chuyện này không phải sự thật hay sao?"

"Bất cứ chuyện gì, cũng cần phải xảy ra xong mới có thể chắc chắn là sự thật."

Trần Trường Sinh nghĩ tới những lời đã nói trong phế viên, có thể không tính, bởi vì hắn không muốn trì hoãn thanh xuân cùng sinh mệnh của bất luận kẻ nào , nhưng hắn ở kinh đô gặp phải quá nhiều chuyện, cho nên không thể dễ tin, chí ít là có những chuyện phải ngay trước mặt nói ra mới tính là thật.

"Muốn ta chủ động giải trừ hôn sự này, thật ra cũng không khó, để cho Từ gia tiểu thư tự mình tới nói với ta."

Hắn nhìn Mạc Vũ nói: "Thế nhân đều nói nàng có khí độ của Thiên Phượng, nhưng ít ra trong chuyện này, ta không nhìn thấy."

Mạc Vũ bỗng nhiên nói: "Thật ra ta cảm thấy rất phiền."

Trần Trường Sinh nói: "Chuyện này cũng làm cho ta rất phiền não."

Mạc Vũ tóc đen tiệm tán, lông mày nhỏ như kiếm, nhìn hắn nói: "Nếu như có thể, ta thà rằng dùng một ngón tay để giết chết ngươi.”

Nàng bằng chừng ấy tuổi đã là cường giả cảnh giới Tụ Tinh , được Thánh Hậu nương nương tín nhiệm, ở Đại Chu triều có thể nói chỉ dưới một người, mà trên vạn người, là đại nhân vật cực kỳ tài giỏi, nhưng bị buộc xử lý hôn sự này, cũng bởi vì một chút nguyên nhân phải bó tay bó chân, điều này làm cho nàng thật sự rất buồn bực.

Trần Trường Sinh cảm thấy nguy hiểm, cho đến lúc này, hắn mới nhớ tới cô gái xinh đẹp trước mặt không phải là người bình thường, hắn quan sát ánh mắt của nàng, hỏi: "Ngài hôm nay tới Quốc Giáo học viện, để cho người của Thiên Hải gia làm những chuyện này, nương nương có biết không?"

Mạc Vũ cười lạnh mấy tiếng, không nói gì. Nàng có thể được Thánh Hậu nương nương tín nhiệm, có thể trong mấy năm ngắn ngủi, từ một nữ quan bình thường leo tới đỉnh phong của quyền lực, trừ năng lực của bản thân, nguyên nhân chủ yếu nhất là bởi vì nàng rất giỏi đọc tâm ý của nương nương.

Có rất nhiều chuyện, Thánh Hậu nương nương bởi vì nguyên nhân nào đó, không thể hiện thái độ rõ ràng, thậm chí ngay cả tâm ý cũng không thể lộ ra, bọn ta sẽ lặng yên âm thầm bắt đầu xử lý công việc, thay nương nương đem chuyện này xử lý thỏa đáng.

Tựa trận hôn ước liên quan tới nam bắc hợp lưu này.

Mạc Vũ chưa từng phạm sai lầm ở phương diện này, nàng rất rõ ràng nương nương muốn đạt được kết quả thế nào.

"Giáo khu xử giáo chủ đại nhân, còn có rất nhiều các lão già ở Ly cung hay ở nơi khác ... Những kẻ từng phong quang vô hạn trong Quốc Giáo ấy, vẻ ngoài nhìn như có nhiều che chở đối với Quốc Giáo học viện, trên thực tế chẳng qua đang lợi dụng ngươi, chẳng lẽ ngay cả chuyện này ngươi cũng không nhận ra sao?"

"Ta là bị ngài sắp xếp ở Quốc Giáo học viện đọc sách ."

Trần Trường Sinh nhìn ánh mắt của nàng, nói: "Nếu như các lão tiền bối trong Quốc Giáo thật sự muốn lợi dụng ta, hơn nữa cuối cùng lợi dụng ta thành công, trước khi lửa giận của nương nương rơi xuống trên đầu ta, ắt hẳn phải rơi vào trên người ngài trước, chẳng lẽ bởi vì sợ chuyện này, cho nên ngài mới cấp bách muốn ta từ hôn như thế, muốn lập công để đền bù sao.”

Mạc Vũ vẻ mặt khẽ biến, không biết có phải bị hắn nói trúng tim đen hay không, sau đó nàng nở nụ cười khinh miệt: "Nương nương tín nhiệm ta, đại lục đều biết, tiểu hài tử nhà ngươi chẳng lẽ cho rằng bằng vào mấy câu không mặn không nhạt này, có thể ảnh hưởng cái gì sao?"

Trần Trường Sinh nói: "Đúng vậy, ngài sắp xếp cho ta vào Quốc Giáo học viện chẳng qua là cơ duyên xảo hợp, nương nương có thể sẽ không nghĩ ngài có ý gì khác, nhưng nàng sẽ nhớ kỹ chuyện này, là ngài tùy ý quyết định một lần, làm cho tôn nghiêm của lão nhân gia bị khiêu chiến, hiện tại nương nương vẫn muốn tín nhiệm ngài, cho nên không có bất cứ vấn đề gì, tương lai một ngày nào đó, nếu như nương nương không muốn tín nhiệm ngài, như vậy chuyện này sẽ mang đến rất nhiều phiền toái cho ngài.”

Mạc Vũ chau đôi lông mày nhỏ nhắn, kiếm ý càng tăng lên.

"Cục diện bây giờ của Quốc Giáo học viện quả thật có chút khẩn trương, nhưng cục diện mà ngài gặp phải lúc này cũng không quá tốt.

Trần Trường Sinh nói: "Tựa như ngày đó ta nói trong phế viên, ta sẽ không chủ động từ hôn , trừ phi nàng chủ động thương lượng với ta, ở phương diện này, ngài sẽ không đạt được bất kỳ quyền chủ động hoặc là quyền chủ đạo nào, mời về phủ suy nghĩ phương pháp khác đi."

Mạc Vũ cảm giác mình nghe được những lời rất có ý tứ, lông mày nhỏ nhắn hơi buông lỏng, thanh âm lạnh nhạt: "Tiểu hài tử ngươi muốn đuổi ta đi sao?"

Trần Trường Sinh nói: "Không dám, là xin ngài rời đi."

Mạc Vũ nở nụ cười, bởi vì cảm thấy quá khó tin: "Ngươi lại dám đối với ta như vậy?"

Trần Trường Sinh nói: "Không muốn nói thêm nửa câu."

Cuộc nói chuyện này, hắn biểu hiện vô cùng giống một người lớn, nhưng trên thực tế hắn chỉ là thiếu niên, nhìn như lời nói chậm rãi, lời nói sắc bén, cộng thêm gương mặt còn nét ngây thơ cùng với động tác vung tay có phần cứng ngắc, thật ra nhìn rất khả ái, cũng rất ngốc nghếch.

Chỉ có khả ái cùng ngốc nghếch mới là chân thật. Cho nên Mạc Vũ cũng nổi giận thật sự, những lời phía trước, nàng có thể lý giải là đối phương nóng nảy phản kháng chính mình, cho đến cuối cùng, nàng mới tin chắc, thì ra Trần Trường Sinh thật sự không thèm để ý chính mình, cũng thật sự không sợ chính mình.

Từ khi theo thị giả Thánh Hậu nương nương tới nay, không có người nào dám đối đãi với nàng như thế, càng không có người nào dám chủ động yêu cầu nàng rời đi —— vô luận Tể tướng hay là Thiên Hải gia quý nhân, hoặc giả là đại nhân vật trong Quốc Giáo, ngay cả Giáo Hoàng đại nhân đối với nàng cũng có mấy phần cưng chiều, nhưng Trần Trường Sinh lại dám làm như vậy .

"Ngươi thật sự không sợ chết sao?" Nàng cắn môi oán hận nói.

Bởi vì tức giận, cho nên thất thố, bộ dạng của nàng tựa như một thiếu nữ chân chất.

Trần Trường Sinh thành thực nói: "Nếu như ngài có thể giết ta, đêm trước ở bên Hắc Long đàm, ta đã chết rồi, nếu ta không chết, nhất định là bởi vì nguyên nhân nào đó, ngài không thể giết ta, cho nên ta sợ chết, nhưng... Không sợ ngài.”

Vẫn là câu nói đó, càng chân thật lại càng đả thương người, cho nên những lời này của hắn càng đả thương người khác.

Ánh mắt của Mạc Vũ càng ngày càng lạnh.

"Không sai, ta đã nhận lời người khác, cho nên không thể động tới ngươi. . . Nhưng còn có rất nhiều người muốn động tới ngươi. Cho dù có hôn ước thì thế nào? Ngươi không thể cưới Từ Hữu Dung, nàng cũng không thể gả cho ngươi, bởi vì nàng là phượng hoàng độc nhất vô nhị trên phiến đại lục này, địa vị của nàng vô cùng thánh khiết, hôn ước giữa nàng và Thu Sơn Quân, là giai thoại nhân gian đàm luận nhiều năm —— tất cả mọi thứ liên quan tới nàng, ở trong suy nghĩ của mọi người, cũng hẳn là truyền kỳ, nhưng bây giờ có thêm một vết bùn như ngươi xuất hiện, ngươi cảm thấy mọi người sẽ đồng ý hay sao?"

Nàng nhìn Trần Trường Sinh, trào phúng nói: "Ngươi biết mình đang làm gì không? Ngươi đang hủy diệt tưởng tượng hoặc là mong đợi tốt đẹp trong lòng mọi người, tưởng tượng và mong đợi này tự nhiên rất non nớt đáng cười, nhưng ngươi đã làm cho toàn thế giới đều mất hứng, ngươi cho rằng thế giới này sẽ đối xử với ngươi thế nào?"

Mạc Vũ rời khỏi Quốc Giáo học viện, Trần Trường Sinh lấy thân phận chủ nhân Quốc Giáo học viện đưa tiễn, không có đưa đến viện môn, mà đưa đến chỗ sâu trong học viện, chỗ sâu nhất trong phiến rừng cây rậm rạp , nhìn nàng bước vào rừng cây, biến mất mất tích, hắn đứng ở nguyên chỗ thời gian rất lâu.

Trong rừng rậm có một bức tường, đó là tường viện giữa Quốc Giáo học viện cùng Bách Thảo Viên, tường viện kéo dài về phía cực sâu trong sương mù, ở nơi đó mơ hồ cùng một bức tường thật dầy gặp nhau, bức tường dầy kia có dấu vết loang lổ, rêu xanh trên gạch tích một lớp cũng thật dầy, có một phiến cửa đã rất lâu không có mở ra.

Đó là tường của Hoàng thành, Mạc Vũ bước qua cánh cửa kia trở về hoàng cung.

Trong ngày thường, đứng ở ven hồ hoặc ở trên đại dong thụ, đều có thể nhìn đến kiến trúc trong hoàng cung lúc ẩn lúc hiện đằng sau ngọn cây, hắn biết hoàng cung không xa, nhưng cho đến hôm nay, hắn mới biết được thì sâu trong Quốc Giáo học viện lại có cánh cửa này, thì ra hoàng cung lại gần như vậy.

Bởi vì Thanh Đằng yến, hắn đã tới hoàng cung một lần. Đối với tòa cung điện rộng lớn này, hắn nhớ được trung niên phụ nhân bên hồ nước, dĩ nhiên càng sẽ không quên con huyền sương cự long bị khóa sắt vây cấm không biết bao nhiêu năm dưới đáy Hắc Long đàm.

Trong lòng đất hắn từng nhận lời với hắc long, có thời gian mình sẽ đi gặp nó, cùng nó trò chuyện, hắn không quên hứa hẹn của mình, chẳng qua không biết như thế nào mới có thể vào hoàng cung, hôm nay thấy phiến cửa cũ phủ đầy rêu xanh, hắn chợt phát hiện thật sự có khả năng.

Chẳng qua hoàng cung lớn như vậy, cho dù hắn mạo hiểm lẻn vào, làm sao có thể tìm được phiến phế viên kia? Đêm đó có thể tìm được Vị Ương cung, hoàn toàn phải cảm tạ hắc dương dẫn đường, hiện tại hắn không có hắc dương, cũng không dám mò mẫm đi vào.

Trước khi Mạc Vũ rời đi lưu lại câu nói tương tự như nguyền rủa, nhưng rất nhanh lại biến thành thực tế.

Trận mưa thu này xác định dừng lại, mấy trăm người trẻ tuổi đi tới trước cửa Quốc Giáo học viện, có học sinh Thiên Đạo viện , có tạp dịch của Thanh Diệu Thập Tam ty, có sinh viên kinh đô phủ, phần nhiều còn lại là dân chúng tầm thường, nhàn tạp nhân đẳng, tạo thành rất phức tạp, nhưng việc bọn hắn muốn làm là nhất trí.

Mọi người vây quanh viện môn tàn cảm xúc xúc động phẫn nộ, quơ cánh tay, càng không ngừng hô hét.

"Để cho tiểu tử họ Trần kia lăn ra đây "

"Lang tâm tặc tử, người người đều truy giết."

"Ngươi coi là loại gì lại muốn cưới Từ Hữu Dung "

"Ngươi cho rằng ngươi là Thu Sơn Quân sao. "

"Giao ra hôn thư giả "

"Tiểu tử nông thôn kia, cút ra khỏi kinh đô đi "

"Con cóc cũng muốn ăn thịt phượng hoàng, ta nhổ vào "

Tiếng la mắng chói tai, quanh quẩn ở trước cửa Quốc Giáo học viện, thanh âm càng ngày càng cao, lời nói càng ngày càng khó nghe, tiểu tử nông thôn, tiểu tặc vô sỉ, cuối cùng biến thành ô ngôn uế ngữ trực tiếp hơn. Càng ngày càng nhiều người đi tới trước cửa Quốc Giáo học viện, bất kể gia nhập quát mắng hay là xem náo nhiệt đều nhìn có chút hả hê...

Tóm lại, cả tòa kinh đô, tại giờ khắc này, không có bất kỳ thiện ý gì đối với Quốc Giáo học viện.​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.