Trạch Thiên Ký

Quyển 4 - Chương 40: Đây mới là thư hắn để lại cho thế gian này



Lão đạo cô nghe tiếng, vẻ mặt đột biến, ngẩng đầu nhìn về phương hướng Cam Lộ đài, há mồm muốn nói cái gì đó.

Thiên Hải Thánh Hậu đứng ở rìa Cam Lộ đài, mặt nhìn tòa phủ đệ phía nam, ánh mắt uy nghiêm chí cực, tựa như một đạo ánh sáng chân thật .

Từ khoảnh khắc đầu tiên khi lão đạo cô tiến vào kinh đô, nàng cũng đã cảm giác được .

Lão đạo cô ở trong ngõ hẻm hành hạ một con chó đến chết, chém tay cầm kiếm của Quan Bạch, cũng đã xúc phạm đến nàng.

Trong suy nghĩ của rất nhiều người, vô luận con chó hoang kia hay là Quan Bạch, so với lão đạo cô cũng không đáng giá nhắc tới.

Nhưng Thánh Hậu nương nương không nghĩ như vậy, bởi vì đây là thiên hạ của nàng.

Dưới bầu trời này, chó hoang dù đầy người thối rữa, cũng là chó của nàng, người dù không quan trọng đến đâu, cũng là con dân của nàng.

Dĩ nhiên, nếu như lão đạo cô lúc trước bị kiếm ý của Tô Ly đánh lui, lúc đó đàng hoàng rời đi, nàng cũng sẽ nể mặt phu quân của lão đạo cô mà không ra mặt.

Nhưng lão đạo cô không nên tiếp tục ở lại trong kinh đô.

Như vậy là bất kính đối với nàng.

Lão đạo cô càng không nên ở lại trong tòa phủ đệ này.

Như vậy là lợi dụng uy danh của nàng.

Thánh Hậu nương nương không thích, cho nên không muốn nghe lão đạo cô giải thích.

"Cút." Nàng mặt không chút thay đổi nói.

Theo chữ này vang lên, ngọc như ý bên hông nàng bỗng nhiên hóa thành một đạo lưu quang, hướng thành nam xa xôi bay đi.

Ngọc như ý hóa thành một đạo hắc long, mang theo uy thế phong lôi, nhưng lặng lẽ không tiếng động, phảng phất dung hòa vào với bóng đêm.

Cả tòa kinh đô, chỉ có khoảng hai ba người có thể cảm giác được hắc long kia xuất hiện.

Bắc Tân kiều sâu trong lòng đất, tiểu cô nương thần sắc đều là sát ý đang ăn gà quay Trần Trường Sinh vài ngày trước đưa tới, đồng thời thấp giọng oán trách hắn đã rất nhiều ngày chưa tới gặp mình, đồng thời lòng tràn đầy hi vọng mong mình có thể cùng hắn học Ly sơn kiếm pháp, tương lai nếu như có thể tu đến trình độ như của Tô Ly, xiềng xích phía sau làm sao còn có thể khóa được chính mình?

Đột nhiên, nàng ngẩng đầu nhíu mày nhìn lên phía trước, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra thần sắc sợ hãi.

Mượn bóng đêm che chở, ngọc như ý hóa thành hắc long đi tới thành nam.

Chữ cút như sấm ở bên tai lão đạo cô nổ vang.

Nàng vẻ mặt đột biến, không chần chờ nữa, xoay người rời đi, đồng thời phất trần rơi xuống, ở phía sau bày ra vô số bích hải.

Sưu một tiếng, ngọc như ý đi tới u viện, phá phất trần mà vào!

Hắc long vào biển, nhấc lên vô số gió lốc!

Oanh một tiếng, sau lưng lão đạo cô bị đánh trúng, áo đột nhiên vỡ vụn, một ngụm chân huyết cuồng bắn ra.

Nàng làm sao còn dám dừng lại, cố chống thân thể trọng thương, vận dụng bí pháp, nhảy vào trong bóng đêm, cũng không thấy nữa.

Một lát sau, trang viên u tĩnh có ngọn đuốc sáng lên.

Thiên Hải Thừa Vũ cùng mấy vị con cháu quan trọng, đứng ở dưới tường, sắc mặt khó coi tới cực điểm.

Nơi đó trên tường cùng trên cây trúc còn vương lại chân huyết của lão đạo cô loang lổ, phiếm kim quang.

"Cô mẫu sinh khí ."

"Chúng ta vừa rồi không muốn giết Trần Trường Sinh, chỉ muốn áp chế khí diễm của Quốc Giáo một chút... Nương nương thấy vậy cũng không đúng, rốt cuộc muốn chúng ta làm sao đây?"

...

...

Giáo Hoàng ngồi ở trên ghế, nhìn thanh diệp trong chậu càng ngày càng khỏe mạnh, nghĩ tới chuyện đã xảy ra tối nay, khẽ xuất thần một lát, lầm bầm nói: "Sư huynh ngươi năm đó đã phán đoán đúng, nàng quả thật mạnh hơn so với sự tưởng tượng của mọi người... Hơn nữa ta nghĩ, đây còn chưa phải trạng thái mạnh nhất của nàng."

...

...

Trừ đại nhân vật tầng cấp như Giáo Hoàng Bệ Hạ cùng lão đạo cô, trận chiến tối nay ở kinh đô, trừ Tô Ly triển hiện kiếm đạo tu vi kinh thế hãi tục của mình, đối với rất nhiều người mà nói chuyện quan trọng nhất là chứng kiến hắc phượng bá đạo vô song, lúc này mọi người mới chân chính xác nhận, thì ra Thánh Hậu nương nương đúng như suy đoán trong truyền thuyết, có thiên phượng huyết mạch cao quý chí cực, khó trách nàng sủng ái đối với Từ Hữu Dung như thế, từ phía góc độ thiên phú huyết mạch mà nói, nàng quả thật có thể coi Từ Hữu Dung làm nữ nhi của mình.

Chỉ có rất ít người biết, ở trước sau cuộc chiến kinh thiên giữa Thánh Hậu nương nương cùng Tô Ly, kinh đô còn xảy ra hai cuộc chiến đấu, nếu như đặt ở bình thời, hai trận chiến đấu đồng dạng là thần thánh lĩnh vực tất nhiên sẽ tạo thành vô số nghị luận trên thế gian này, nhưng mà ở tối nay hai cuộc chiến đấu này tất nhiên chỉ có thể trở thành lời chú giải tầm thườn.

Không có ai biết một trong Bát Phương Phong Vũ Vô Cùng Bích từng lẻn vào kinh, muốn đi Quốc Giáo học viện thay con trai độc nhất mà mình sủng ái tìm về thể diện, kết quả gặp phải hai vị truyền kỳ là Tô Ly cùng Thánh Hậu liên tục trấn áp, không những không thể tìm được một chút thể diện, ngược lại người bị thương nặng, vô cùng thảm đạm chạy đi.

Không bao lâu, bảy phong thư Tô Ly để lại cho đại lục cũng được thế nhân biết tới.

Vạn Liễu viên phía ngoài Hán Thu thành bị đốt thành mảnh đất khô cằn, chuyện này thật sự không có cách nào giấu diếm được, Thiên Lương quận Chu phiệt cùng Tuyệt Tình tông đột nhiên trở nên thu liễm hơn nhiều. Đồng thời, Trường Sinh tong Lương trưởng lão bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử, lại có hai vị trưởng lão thân chịu trọng thương, sau trận kịch biến hơn mười năm trước các cường giả còn lại từ đó điêu linh, Trường Sinh tông chiêu cáo thế gian, tức thì bế quan ba năm, ngay cả đại sự như nam bắc hợp lưu sắp đến, cũng không đếm xỉa đến, không còn phát biểu thái độ thế nào.

Trong thời gian rất ngắn, liên tiếp xảy ra nhiều đại sự như vậy, ai cũng biết nhất định có liên quan tới Tô Ly.

Chân chính để cho thế nhân phải sợ hãi , dĩ nhiên vẫn là cuộc chiến đấu giữa Tô Ly cùng Thiên Hải Thánh Hậu trong đêm tuyết ở kinh đô.

Ban đầu truyền đến tin tức Tô Ly cùng Thánh Nữ làm bạn tị thế, rất nhiều Nam nhân cho là hắn để kháng không nổi áp lực của Chu nhân, vì vậy mới đào binh, ban đầu yêu sâu đậm, hiện tại hận càng mãnh liệt, nhất là người trẻ tuổi phía nam từng coi hắn là thần tượng lúc nhắc tới hắn, trong lời nói rất nhiều bất kính, vô cùng thống hận.

Nhưng mà, Tô Ly cuối cùng vẫn là Tô Ly. Là gốc đại thụ chọc trời cao nhất phía nam mấy tram năm, hắn làm sao có thể bởi vì trốn tránh mà rời đi? Sao có thể bình tĩnh trầm mặc khiêm tốn thậm chí có chút ủy khuất rời đi? Trước khi đi, hắn tất nhiên muốn đoạn tuyệt mọi ân oán.

Hắn từng lãnh huyết vô tình giết rất nhiều người, thế giới này có rất nhiều lý do căm hận hắn, cừu thị hắn, mà hắn không có quá nhiều điểm cần oán hận thế giới này, nhìn lại những năm qua, cũng chỉ có từ Ma vực cánh đồng tuyết trên đường về nam chịu chút ít nhục nhã cùng thương tổn chưa thể xóa đi, đám người vô sỉ vén lên Ly sơn nội loạn còn sống, cho nên Vạn Liễu viên bị thiêu hủy rồi, Chu Lạc phế rồi, Trường Sinh tông dần dần muốn biến mất ở lịch sử trường hà. Về phần chữ phía trước trong từ ân oán, tự nhiên có lá thư trong ngực của Trần Trường Sinh, Hòe viện bỗng nhiên nhận được vạn khoảnh ruộng tốt, sát thủ nổi tiếng bỗng nhiên được Thiên Hải Thánh Hậu tự mình ban phát lệnh đại xá coi như chấm dứt.

Dĩ nhiên, ở thời khắc cuối cùng, hắn không có quên làm một việc hắn thật ra vẫn rất muốn làm, nhưng vẫn không có cơ hội để làm.

—— đấu một trận chân chính với Thiên Hải Thánh Hậu.

Rất nhiều năm trước, lúc Tô Ly còn rất trẻ, đã là thích khách đứng đầu trên Sát Thủ bảng, từng có vô số người nguyện ý tiêu tốn vô số kim tiền thậm chí là trả giá một châu một quận để mời hắn ám sát Thiên Hải Thánh Hậu, nhưng hắn thủy chung không nhận, thậm chí không tiếc cuối cùng cùng thuộc hạ trung thành của mình mỗi người đi một ngả.

Qua một số năm, hắn đã là sư thúc tổ bối phận cao nhất của Ly Sơn kiếm tông, Trần thị hoàng tộc và rất nhiều đại nhân vật phía nam bao gồm phụ lão cố hương của hắn, bày ra vô số đại nghĩa danh phận, lời nói khẩn thiết thậm chí nước mắt tung hoành mời hắn cầm kiếm vào kinh, thay vạn dân thiên hạ diệt trừ Yêu Hậu, hắn cũng không đáp ứng.

Hơn mười năm trước, Trường Sinh tông cùng Lương Vương phủ liên thủ giam giữ thê tử mang thai của hắn, buộc hắn đi giết Thiên Hải, hắn vẫn không làm.

Không phải bởi vì khi đó hắn còn không có kiếm đạo tu vi như hiện tại, không có lòng tin đi khiêu chiến một vị Thánh Nhân chân chính, cũng không phải là hắn không muốn thời cuộc rung chuyển, thế giới loài người nội loạn, vì thế để cho Ma tộc đại quân có cơ hội xâm nhập phía nam, mà là bởi vì những thời điểm đó cũng là người khác muốn hắn đi khiêu chiến Thiên Hải.

Tô Ly chính là tính cách như vậy, nếu có người muốn hắn đi làm gì, hắn sẽ càng không đi làm. Hiện tại hắn muốn rời khỏi thế giới này, không còn có ai dám ra lệnh hắn làm cái gì, cũng không có ai dám làm phiền tới hắn, ngược lại hắn vô cùng muốn thử một chút, rốt cuộc mình và Thiên Hải đến tột cùng ai mạnh hơn ai.

Kết quả cuối cùng là không có kết quả, nhưng tin tưởng hẳn sẽ rất hài lòng.

Thời điểm rời khỏi thế giới này, Tô Ly để cho thế giới này náo nhiệt một thời gian ngắn. Từ ý nghĩa nào đó mà nói, hắn là một người rất thích náo nhiệt, hắn rất lo lắng thế giới không có mình, sẽ có vẻ thật không thú vị. Hoặc là, hắn cũng rất lo lắng sau khi mình rời khỏi thế giới này, sẽ có thời gian rất lâu không có biện pháp thấy nhiều náo nhiệt như vậy.

Thời điểm hắn đi lên võ đài của thế giới này, vô cùng cảnh tượng, kinh tài tuyệt diễm, chói mắt chí cực, thời điểm hắn rời xa thế giới này, giống như trước oanh oanh liệt liệt, tiêu sái vô cùng, tin tưởng thế giới này không thể nào quên tên của hắn, cho dù hắn có thể sẽ có một thời gian rất dài sẽ không xuất hiện.

Hắn làm như vậy còn có một mục đích, đó chính là thay Ly sơn, thay Nam nhân lập uy.

Liệu Thiên kiếm chiếu sáng kinh đô, cùng tiểu kiếm Mộc Phượng rực rỡ trên bầu trời đêm.

Hắn đang nói cho Thiên Hải Thánh Hậu cùng Giáo Hoàng, hiệp nghị ban đầu đạt thành phải đảm bảo, sau khi nam bắc hợp lưu, sẽ đối tốt một chút với Nam nhân.

Đồng thời hắn đang nói cho toàn bộ đại lục, không nên thừa dịp chính mình không có ở đây, cố gắng gây chuyện đối với Ly sơn.

Nếu không, các ngươi sẽ chết rất khó coi như vị trưởng lão kia của Trường Sinh tông, nhà cùng sơn môn của các ngươi sẽ bị đốt thành một mảnh đất cằn cỗi như Vạn Liễu viên.

Trở lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.