Trạch Thiên Ký

Quyển 4 - Chương 70: Mấu chốt nhất của chuyện này



"Sao thế?" Đường Tam Thập Lục hỏi.

Lúc ấy ở trước vách đá dựng đứng, Trần Trường Sinh muốn xác nhận vị nam tử bộ dáng như du khách có phải Vương Chi Sách trong truyền thuyết hay không, đối phương mỉm cười, chỉ lắc đầu, nhưng vị lão giả đi theo hắn lại rất chân thành nói, đây là thiên cơ không thể tiết lộ, nếu không sẽ gặp trời phạt...

"Chuyện này... tựa như ta không nên nói ra ngoài."

Trần Trường Sinh nhìn về Đường Tam Thập Lục cùng Chiết Tụ, có chút bất an nói: "Các ngươi không thể nói cho người khác được."

Đường Tam Thập Lục cùng Chiết Tụ hôm nay nhìn nhau lần thứ ba.

Trong phòng lần nữa lâm vào trầm mặc.

Không biết qua thời gian bao lâu, Đường Tam Thập Lục cùng Chiết Tụ gật đầu.

Thấy hình ảnh này, Trần Trường Sinh đã yên tâm, hắn biết rõ hai người bạn của mình, chuyện đã hứa nhất định có thể làm được.

"Mệnh của ngươi... Thật tốt ."

Đường Tam Thập Lục nhìn hắn nói, giọng nói rất cảm khái, thậm chí có thể cảm nhận được một tia hâm mộ như có như không —— tiền có thể thông thần, trên thế giới này có rất ít chuyện hắn làm không được, cho nên hắn rất ít hâm mộ người khác, nhưng cơ duyên tạo hóa của Trần Trường Sinh đủ để khiến hắn hâm mộ.

Vương Chi Sách trong truyền thuyết lại còn sống, hơn nữa tái xuất hiện trên thế gian, lại để cho Trần Trường Sinh thấy được, hơn nữa vừa vặn ở thời điểm hắn bị Ma Quân đuổi giết. Lúc đó, trừ người vốn không có khả năng xuất hiện như Vương Chi Sách, ai có thể cứu hắn đây?

Sau khi từ Tây Trữ đến kinh đô, Trần Trường Sinh nghe được đánh giá mệnh mình tốt quá nhiều lần, hắn dĩ nhiên biết số mệnh của mình không tốt, chẳng qua bị nói nhiều, có đôi khi cũng không nhịn được mà liên tưởng, chính mình gặp phải những cơ duyên này, có phải là tinh không bồi bổ lại cho vận mệnh của mình hay không?

Đường Tam Thập Lục lúc này có chút không giải thích được nói: "Nếu Vương đại nhân còn sống, vì sao nhiều năm như vậy vẫn không xuất hiện?"

Chiết Tụ ở bên mặt không chút thay đổi nói: "Hắn vì sao phải xuất hiện?"

Đường Tam Thập Lục nói: "Vô luận đối kháng Ma tộc, hay là giúp Đại Chu ta cường thịnh..."

Nói tới đây, lời của hắn ngừng lại, bởi vì hắn đã hiểu rõ ý tứ trong câu nói của Chiết Tụ. Ai cũng không biết Vương Chi Sách năm đó trước lúc biến mất đã phát sinh chuyện gì, nhưng toàn bộ đại lục đều biết, Thái Tông Hoàng Đế thật ra vẫn luôn không thích hắn, hơn nữa nếu như hắn thật sự xuất hiện, Đại Chu triều đình nên sẽ đối đãi với hắn như thế nào?

Về phần đối kháng Ma tộc... Vương Chi Sách đã làm quá nhiều, toàn bộ thế giới nhân loại đều không có tư cách yêu cầu hắn nhiều hơn.

"Ta bất tỉnh bao nhiêu ngày rồi?" Lúc này hắn mới nhớ tới chuyện phải hỏi vấn đề này.

Đường Tam Thập Lục còn đắm chìm trong khiếp sợ vì tin tức Vương Chi Sách còn sống mang đến, không để ý tới hắn.

Chiết Tụ đưa ra năm ngón tay, tựa như một cái tát.

Thì ra đã hôn mê năm ngày, không biết trong năm ngày này, chuyện gì xảy ra trên Hàn sơn, Trần Trường Sinh hỏi: "Có tình huống gì mới?"

Chiết Tụ suy nghĩ một chút, phát hiện nội dung cần phải nói quá nhiều, cho nên lắc đầu, trực tiếp phách vào lưng Đường Tam Thập Lục, đánh cho hắn tỉnh lại.

Đường Tam Thập Lục nói nói thế cuộc khẩn trương trên đại lục cùng với không khí khẩn trương trên Hàn sơn hiện tại.

"Vậy... Chử Thạch đại hội sẽ tiếp tục tiến hành chứ?"

"Dựa theo thái độ của Mao Thu Vũ cùng Lăng Hải chi vương, nếu như ngươi tiếp tục hôn mê bất tỉnh, bọn họ sẽ mang ngươi về kinh đô, đại hội tự nhiên sẽ kết thúc, nhưng ngươi hiện tại đã tỉnh."

"Mọi người tham gia Chử Thạch đại hội đều đến rồi chứ? Có gặp phải nguy hiểm gì hay không?"

Đường Tam Thập Lục vô cùng thâm ý nhìn hắn một cái, nói: "Người nên đến đều đã đến, không có chuyện gì."

Nghe tin tức Trần Trường Sinh tỉnh lại, Mao Thu Vũ cùng Lăng Hải chi vương vào tiểu lâu hỏi thăm một phen, xác nhận thân thể của hắn không có gì đáng ngại, sau đó thu hồi đề nghị trở về kinh đô . Thiên Cơ các nhân vật trọng yếu cũng tới thăm hỏi, thái độ rất cung kính, thậm chí lộ vẻ vô cùng nhún nhường, hơn nữa nói mấy ngày nữa, Thiên Cơ lão nhân sẽ đích thân như thế nào vân vân...

Trần Trường Sinh có chút không hiểu, nghĩ thầm coi như mình là người thừa kế Giáo Hoàng, cũng không đến mức để cho Thiên Cơ các phải nhỏ nhẹ như thế, huống chi Thiên Cơ lão nhân vốn đứng đầu Bát Phương Phong Vũ, vừa là thân phận cỡ nào, lại phải mấy ngày mới tới được, chẳng lẽ ở trong quá trình Ma Quân phá trận lao ra, Thiên Cơ lão nhân bị thương không nhẹ?

Nghĩ tới những vấn đề này cùng với vô số vấn đề khác, thời gian dần trôi, đi tới đêm khuya, mọi người trong ngoài tiểu lâu đều đã ngủ, Quốc Giáo kỵ binh cùng Thiên Cơ các cao thủ ở cách đó không xa cảnh giác tuần tra, bốn phía an tĩnh, có thể rõ ràng nghe được thanh âm dòng nước vuốt ve đá ngầm.

Sau khi tỉnh lại, Trần Trường Sinh đã hỏi Đường Tam Thập Lục người tham gia Chử Thạch đại hội có phải đã đến đủ hay chưa, có gặp nguy hiểm gì không, Đường Tam Thập Lục trả lời hắn người nên đến đều đã đến, trong ngôn ngữ như có thâm ý, đó là bởi vì chỉ có hắn rõ ràng người mà Trần Trường Sinh thực sự muốn hỏi là ai.

Thời điểm tất cả mọi người trên đỉnh núi đã ngủ, người nên đến kia cuối cùng đã tới.

Cửa sổ được mở ra, mang theo gió hồ nhàn nhạt ấm áp nhẹ nhàng đi vào, đồng thời bay vào còn có một đạo thân ảnh mạn diệu.

Đạo thân ảnh kia cùng gió hồ trực tiếp bay tới bên giường của hắn, ngồi xuống, nhẹ giọng hỏi: "Như thế nào?"

Trần Trường Sinh nhìn đôi mắt như thu thủy của nàng, nhìn trong con ngươi hiện lên thần sắc ân cần, chợt phát hiện bị thương cũng không phải là một chuyện khó có thể tiếp nhận.

"Ta không sao, thật sự."

Người tới tự nhiên là Từ Hữu Dung.

Nghe thấy Trần Trường Sinh nói không có chuyện gì, nàng cũng không yên tâm, hai mắt nhắm lại, giơ tay phải lên, cách không nhắm ngay mi tâm của hắn.

Một đạo thanh quang thánh khiết rơi xuống, tiến vào thân thể của Trần Trường Sinh.

Thế gian người có thể đem Thánh Quang Thuật dùng đến cảnh giới như thế đã cực ít, trừ Giáo Hoàng cùng ba vị hồng y giáo chủ của Thanh Diệu Thập Tam Ti, đại khái chính là nàng mạnh nhất.

Trần Trường Sinh chỉ cảm thấy gió mát nhẹ phất vào mặt, sau đó nhập vào cơ thể, chân nguyên trong kinh mạch như nước suối mùa xuân vui sướng lưu động, thương thế dần tan biến.

"Cảm ơn."

"Người này rốt cuộc là ai?"

Thánh Nữ phía nam trước đây và Tô Ly cùng nhau rời đi, hôm nay Nam Khê trai do thiếu nữ Từ Hữu Dung dẫn dắt, có chút tin tức không cách nào biết được quá mức chính xác.

"Hẳn là Ma Quân." Trần Trường Sinh nói.

Trong phòng rất an tĩnh, qua thời gian rất lâu sau, Từ Hữu Dung đưa tay vỗ vỗ bàn tay của hắn, nói: "Không có chuyện gì là tốt rồi."

Rất rõ ràng, nàng chưa từng làm chuyện an ủi người khác, cho nên vô luận là động tác vỗ tay hay là giọng điệu nói chuyện, cũng lộ ra vẻ có chút gượng gạo hoặc nói là ngốc nghếch.

Nàng không hỏi Trần Trường Sinh làm sao sống được, nhưng Trần Trường Sinh không định giấu nàng, mặc dù lúc ban ngày, hắn còn nói với Đường Tam Thập Lục cùng Chiết Tụ, chuyện này không thể nói ra.

"Có thể ta đã gặp được Vương Chi Sách đại nhân."

Nghe được câu này, Từ Hữu Dung thật sự kinh hãi. Trung niên thư sinh ở bên khe suối tạo nên vô số hình ảnh máu tanh đáng sợ,lộ ra cảnh giới thực lực vô cùng cường đại, hơn nữa dựa theo phản ứng của các cường giả thế giới loài người, nàng cũng đã cơ bản xác định đối phương là Ma Quân, chẳng qua cần từ chỗ của Trần Trường Sinh nơi này nhận được xác nhận cuối cùng, nhưng không nghĩ tới, lại từ Trần Trường Sinh nơi này biết được tin tức kinh thiên là Vương Chi Sách còn sống.

Đối với nàng mà nói, chuyện này so với tin tức Ma Quân tái hiện nhân thế càng thêm khiếp sợ.

Vương Chi Sách có địa vị vô cùng đặc thù ở trong lịch sử của thế giới loài người, năm đó liên quân Nhân tộc cùng Yêu tộc đối kháng Ma tộc thiết kỵ, Thái Tông Hoàng Đế là chủ soái, là lãnh tụ, hắn lại là phó soái, tự mình suất lĩnh liên quân xâm nhập mấy vạn dặm cánh đồng tuyết, ép thẳng tới Tuyết Lão thành, riêng lấy công lao bàn luận, hắn không dưới Thái Tông Hoàng Đế, thậm chí có thể nói là công đầu, nếu như không phải bởi vì Bách Thảo Viên chi biến cùng với nguyên nhân phức tạp khác, Thái Tông Hoàng Đế không thích hơn nữa kiêng kỵ đối với hắn, hắn tuyệt đối có tư cách đứng đầu trong Lăng Yên các.

Mặc dù tin tức kia rất khiếp sợ, Từ Hữu Dung vẫn rất nhanh tỉnh lại, hỏi: "Tại sao Ma Quân lại muốn tới giết ngươi?"

Ở trong suy nghĩ của Đường Tam Thập Lục cùng Chiết Tụ, tại sao Trần Trường Sinh có thể sống sót từ trong tay Ma Quân chính là trọng yếu nhất, hơn nữa tất cả mọi người đều quan tâm vấn đề này. Từ Hữu Dung không nghĩ như vậy, nàng càng tĩnh táo hơn, cũng thanh tĩnh hơn, hỏi thẳng điểm mấu chốt trong chuyện này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.