Trạch Thiên Ký

Quyển 5 - Chương 117: Việt điểu chi minh



Bóng đêm đã tới, hướng đỉnh đầu Trần Trường Sinh phủ xuống.

Vô số kiếm quang sáng lên, trong bóng đêm lướt qua lướt lại, dường như muốn đem tất cả mọi thứ cắt thành mảnh nhỏ.

Cũng không ai biết, kế tiếp bóng đêm bị chém hay là kiếm quang bị nhấn chìm, trên thực tế cũng không có kết quả.

Bởi vì cực kỳ đột nhiên , ở trong hồ viên đầy dẫy hàn tuyết cùng băng sương, xảy ra một cuộc nổ tung kinh người!

Tựa như viên tinh thần nơi cực bắc thật sự biến thành lưu tinh.

Tựa như viên lưu tinh này thật sự rơi xuống đất.

Rơi ngay xuống ở chỗ này.

Đại địa chấn động bất an, bùn đất cùng băng tuyết bắn tung lên, vẩy vào thiên không, u lục quang mang tựa như tia chớp lúc ẩn lúc hiện.

Hai vết kiếm thẳng tắp mà rõ ràng xuất hiện trong bóng đêm, một ngang một dọc, tựa như chữ thập, đang chậm rãi biến mất.

Trận nổ tung này cùng với hai vết kiếm, đều đến từ Nam Khách.

Nàng đứng dưới vài cây hàn liễu, hai tay mang theo hai cây Nam Thập Tự Kiếm rất khoa trương, quan sát Ma Quân cách đó không xa.

Một dòng máu từ khóe môi của nàng trôi rơi, trên thân thể nhỏ nhắn khắp nơi đều là dấu vết kinh khủng do ma khí đốt, rõ ràng bị thương rất nặng.

Sắc mặt Ma Quân tái nhợt, vết thương huyết nhục mơ hồ trên ngực trở nên sâu hơn chút ít, bên trong lóe lên chút ít lục quang âm trầm.

Hắn cũng bị thương không nhẹ, hơn nữa trúng kịch độc của Khổng Tước Linh.

Không có người nào đến, Nam Khách bỗng nhiên xuất thủ, càng không nghĩ tới chính là, nàng ra tay với Ma Quân.

Trần Trường Sinh cũng không nghĩ tới, nàng cũng không phải người mà hắn nghĩ đến.

Ma Quân quan sát ánh mắt của Nam Khách, thanh âm hơi nghẹn có ẩn chứa khiếp sợ cùng tức giận không nén được: "Ngươi điên rồi ư?"

Ở trong thời gian hai năm qua, Nam Khách vẫn theo phụ thân lẩn trốn, từ phương diện này đến xem, nàng cùng Ma Quân trẻ tuổi đương nhiên là địch nhân thề bất lưỡng lập, nhưng Ma tộc là nơi coi trọng người mạnh là vua nhất thế gian này, tối nay Ma Quân đời trước đã chết, hơn nữa trước khi chết thừa nhận địa vị của Ma Quân hiện tại, đại cục đã định, nàng là Ma tộc nhất là một thành viên của hoàng tộc, không có bất kỳ đạo lý tiếp tục đối nghịch với Ma Quân—— không nên quên, Ma Quân là anh ruột của nàng, Hắc Bào là sư phụ của nàng.

Ma Quân đè nén tâm tình, nhìn nàng nói: "Ở trong các tỷ muội thì ta thương yêu ngươi nhất, ngươi cũng rất rõ ràng, sau Tuyết Lão thành chi loạn , toàn bộ các tỷ muội đều còn sống, ta ngay cả các nàng cũng không giết, càng sẽ không đả thương tới ngươi, nhưng... tại sao ngươi nhất định phải cùng ta đối nghịch?"

Nam Khách vẻ mặt như cũ đần độn, tựa như lúc trước xuất thủ cũng không phải là nàng, nhưng nói ra lời nói, cực kỳ giống tuyết trong Tuyết Lão thành , lạnh như băng hơn nữa rất kiên định.

"Các tỷ tỷ còn sống, nhưng các nam nhân đều bị ngươi giết sạch. Theo ý của ngươi, đây là nhân từ cùng hữu ái, nhưng trong mắt của ta, đây là thương hại cùng khinh miệt, bởi vì trong mắt ngươi, những nữ nhân chúng ta đều rất yếu, đối với ngôi vị hoàng đế của ngươi sẽ không tạo thành bất cứ uy hiếp gì."

"Ta, ghét nhất chính là điểm này."

Những lời này của Nam Khách là nói với Ma Quân, cũng là nói với phụ thân của nàng đang nằm trên mặt tuyết. Nàng nhìn di thể phụ thân sau khi chết tựa như tuyết, mang theo một loại cảm xúc cực kỳ phức tạp nói: "Phụ thân, thì ra từ trước tới giờ ngươi chưa từng nghĩ tới việc để cho ta tới thống lĩnh Thần tộc."

Đôi mắt của nàng cách nhau hơi xa, ánh mắt vẫn có chút dại ra, nhưng lại có thể thể hiện cảm xúc vô cùng phức tạp, là bởi vì thanh âm của nàng khẽ run, môi của nàng khẽ run, hoặc là ma tâm của nàng khẽ run.

"Lúc còn rất nhỏ, ta đã biểu hiện thiên phú huyết mạch của việt điểu, lúc ấy ngươi thật sự rất vui, mỗi lần yến hội cũng sẽ mang theo ta, sau đó, Từ Hữu Dung chứng minh thiên phú của nàng tốt hơn ta, từ đó về sau, ngươi không bao giờ ... yêu thích ta nữa. Ta vẫn luôn nghĩ đó là bởi vì ngài chuẩn bị đem ta bồi dưỡng trở thành người nối nghiệp của ngài, tương lai sẽ thống trị Thần tộc, lại phát hiện ta vô cùng nhỏ yếu, không cách nào gánh vác được trách nhiệm này, cho nên mới cảm thấy thất vọng."

Nam Khách nhìn Ma Quân đã chết tiếp tục nói: "Ta không muốn làm cho ngài thất vọng, cho nên ta rất cố gắng làm cho mình trở nên cường đại, ta thiên tân vạn khổ mới bái được quân sư làm sư phụ, ta vào Chu viên muốn giết chết Từ Hữu Dung, ta làm rất nhiều chuyện... Thậm chí, sau khi lão sư bọn họ phản bội ngài, ta vẫn không từ bỏ ngài, ta mạo hiểm thân hồn đều diệt, chịu đựng qua thống khổ bao đêm phệ thân, đem ngài từ đáy thâm uyên cứu về, ta cho rằng, như vậy có thể chứng minh sự cường đại cùng với trung thành của ta đối với ngài, như vậy ngài sẽ lại yêu thích ta, coi trọng ta, kết quả..."

Nàng ngẩng đầu nhìn viên tinh thần lộ vẻ ảm đạm ở phương bắc bầu trời đêm, vẻ mặt hờ hững nói: "Đến cuối cùng, ngài vẫn không chịu liếc nhìn ta một cái."

Cho đến tối nay, đến giờ khắc này, Ma Quân trẻ tuổi mới biết được, cô em gái của mình thậm chí có ý nghĩ như vậy. Mặc dù nàng có thiên phú huyết mạch của việt điểu, mặc dù thiên phú của nàng cực cao, chiến ý mạnh đến mức khó tìm ra người thứ hai nơi tuyết vực, nhìn như ngốc si, kì thực thông tuệ chí cực, nhưng...

"Ngươi cuối cùng vẫn là nữ tử." Ma Quân lạnh lùng nói.

Hắn tin tưởng đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao phụ thân cho tới bây giờ cũng chưa từng có ý nghĩ để cho Nam Khách kế vị.

"Ai nói nữ tử không thể làm Ma Quân?"

Nam Khách thu hồi tầm mắt, nhìn về Ma Quân trẻ tuổi.

Ánh mắt của nàng vẫn vẻ ngây ra, rồi lại mơ hồ lộ ra cuồng nhiệt, tựa như sâu trong đó có cái gì đang thiêu đốt.

"Thiên Hải chẳng lẽ không phải nữ tử ư? Chẳng lẽ ngươi dám nói mình tương lai có thể làm tốt hơn nàng hay sao?"

Không có ai có thể trả lời vấn đề này.

Ma Quân cũng không cách nào nói ra lời trái lương tâm.

Nam Khách tiếp tục nói: "Nếu nữ tử có thể được, tại sao lão sư chọn ngươi, phụ thân cũng chọn ngươi?"

Ma Quân nhìn mặt nàng, trầm mặc thời gian rất lâu, sau đó khẽ cười lên.

"Bởi vì ta mạnh hơn ngươi, mà Thần tộc ta chỉ coi trọng người mạnh là vua, cho nên lão sư cùng phụ hoàng cuối cùng đều sẽ chọn ta."

Nam Khách nhìn ánh mắt của hắn, thanh âm có chút cứng ngắc: "Ta giết chết ngươi, dĩ nhiên có thể chứng minh ta mạnh hơn ngươi."

Ma Quân vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nói: "Ngươi sẽ chết, cho dù để cho ngươi may mắn thắng một chiêu nửa chiêu, có thể chứng minh cho ai nhìn thấy?"

"Mặc dù hắn đã không nhìn thấy nữa, nhưng cuối cùng ta vẫn muốn thử xem."

Nam Thập Tự Kiếm trong tay Nam Khách tà tà chếch về phía trước, tựa như hai chiếc thương đâm về phía bóng đêm.

Tiếng gió cuồng bạo trong nháy mắt cắn nuốt toàn bộ đối thoại, ánh sáng màu xanh biếc đại biểu cánh chim lướt nhẹ trong đêm.

Bóng đêm ẩn chứa ma tức cường đại, cùng tinh quang do Nam Thập Tự Kiếm chém ra, ở trong tuyết cốc không ngừng xâm phạt lẫn nhau.

Thời gian cực kỳ ngắn ngủi, Ma Quân cùng Nam Khách đã giao thủ hơn mười chiêu, sau đó lại tách ra lần nữa.

Ma Quân vẫn đứng vững, huyết thủy màu vàng lan tràn trước ngực, nhưng không hề lảo đảo muốn ngã, lộ vẻ cực kỳ cường đại.

Nam Khách ngã xuống trên bùn đất ở đáy hồ, một tay chống đỡ, đã rất khó đứng lên.

Ma Quân rõ ràng đã thắng, nhưng trên mặt không thấy chút kiêu ngạo nào, ngược lại rất ngưng trọng.

"Thì ra thần hồn của ngươi đã thức tỉnh lần thứ hai... Khó trách có thể rời khỏi thâm uyên."

Nam Khách không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào kim huyết đang chảy trên người hắn.

Lần giao thủ này, nàng bị thương nặng hơn, phía trên cánh phải xuất hiện một vết rách.

Ở trong vết rách này, mơ hồ có tiếng khóc thảm truyền đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.