Trạch Thiên Ký

Quyển 5 - Chương 140: Thu thành khó gặp xuân phong



Một ngụm rượu mạnh trôi xuống cổ, La Bố vẫn thần tình lạnh nhạt.

Nhìn thân ảnh của hắn, Trần Trường Sinh lại cảm thấy có chút lưu luyến.

"Vậy... Chúng ta đi đây?" Hắn nói với La Bố.

La Bố cầm lên bầu rượu nhỏ quơ quơ, tỏ vẻ biết rồi, nhưng không lên tiếng.

Trần Trường Sinh có chút không vui, nghĩ thầm cho dù vì giữ vững phong thái không mở miệng nói chuyện, lúc lâm biệt chẳng lẽ không để cho mình uống một hớp rượu hay sao?

Thật ra những ngày qua hắn vẫn cảm thấy có chút kỳ quái, từ ngày đó bên cạnh khe núi uống rượu tâm sự, thái độ của La Bố đối với hắn đã phát sinh một chút biến hóa rất vi diệu.

Rất rõ ràng, hắn không muốn cùng Trần Trường Sinh nói chuyện, càng đừng nói tới thân cận, nhưng cũng không có địch ý, giống như muốn cố ý giữ vững cự ly, muốn làm người xa lạ.

Nhưng lại hoàn toàn không phải người xa lạ, bởi vì vô luận là thời điểm uống thuốc, hay là ở trên bãi cỏ cho ngựa ăn, hắn vẫn có thể cảm giác được là La Bố đang ở phía xa nhìn mình.

Cái nhìn này, càng giống như đang quan sát.

Rốt cuộc là tại sao chứ?

Trần Trường Sinh lắc đầu, không đi nghĩ những chuyện này nữa, không thể làm gì khác đành quy La Bố thành một quái nhân, mang theo Nam Khách đi tới sơn đạo phía trước.

Từ đầu đến cuối, cho đến khi thân ảnh của hắn và Nam Khách biến mất sau rừng tùng trên núi, La Bố cũng không quay đầu lại.

Hắn nhìn về phía Tùng Sơn trấn dưới chân núi trầm mặc mà uống rượu, cùng với nói là đưa tiễn Trần Trường Sinh, không bằng nói là đưa tiễn chính mình.

Đợi rượu mạnh trong bầu đã cạn, La Bố mới đứng dậy, đi tới dưới chân núi.

Hắn không trực tiếp đi vào Tùng Sơn quân phủ trình diện, mà chọn lấy một quán rượu rất tầm thường để đi vào.

Hắn để cho chủ quán đem bầu rượu đã rỗng rót đầy, sau đó ngồi vào trên bàn sau cửa sổ, muốn một đĩa đậu tương rang, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ba ngón tay rơi vào trong đĩa, không cần nhìn, mỗi lần cũng vô cùng chính xác bốc lên hai viên đậu tương đưa vào trong miệng, cứ lần lượt lặp lại như thế.

Thời gian tới giữa trưa, ánh mặt trời xuyên thấu qua tầng mây thật dầy, rơi trên đường phố ở Tùng Sơn trấn, đem mặt mũi mọi người chiếu rọi vô cùng rõ ràng.

Tùng Sơn quân phủ tân nhậm thần tướng Trần Thù, dưới sự hộ tống của thuộc hạ ra khỏi đại môn của quân phủ, phiên thân lên ngựa, bắt đầu lần dò xét đầu tiên.

Nhìn thân hình cố nhân rõ ràng cao hơn rất nhiều, La Bố cười cười, giơ lên chén rượu tương khánh, ở trong lòng chúc hắn đừng nên chết sớm.

Thời gian chậm chậm trôi tới hoàng hôn, ánh mặt trời trở nên ảm đạm rất nhiều, quang huy mặt trời lặn như ngọn lửa phủ lên kiến trúc cùng với mọi người ở trên đường.

Đậu tương đã ăn ba đĩa, rượu cũng uống bốn hồ, mắt La Bố càng ngày càng híp lại, nhưng không phải vì say rượu, mà vì hắn thấy được người mà mình muốn thấy.

Dĩ nhiên, sở dĩ hắn muốn nhìn thấy những người đó, là bởi vì hắn không muốn gặp những người đó.

Những người đó đến từ gia tộc của hắn, còn có chút người đến từ Vấn Thủy Đường gia, còn có Ngô gia cùng Mộc Thác gia.

Trừ hắn ra, không có ai có thể phân biệt ra những người này từ những người đang ở trên đường, tự nhiên cũng không ai chú ý tới, những người đó ra khỏi Tùng Sơn trấn, đi tới phương tây.

La Bố tiếp tục uống rượu, uống thời gian rất lâu, nhưng trong mắt không có men say, ngược lại càng ngày càng sáng, cho đến thật lâu sau, hắn mới thở dài, đứng dậy, tìm chủ quán muốn một bồn nước trong, rất cẩn thận đem mặt cùng râu cạo sạch, sau đó hát khúc ca mà phương bắc chưa ai nghe tới, ra khỏi Tùng Sơn trấn đi về phía tây.

Vết thương của Trần Trường Sinh còn xa mới hoàn toàn bình phục, nhưng đã có thể đi lại bình thường, cự tuyệt long tương mã mà Phản Nhai mã tràng cung cấp, ở dưới sự giúp đỡ của Nam Khách, tốc độ cũng không chậm, so với thương lữ bình thường mà nói nhanh hơn rất nhiều lần, sau khi rời đi Tùng Sơn trấn đi lại ở sơn lĩnh, rất nhanh đã đem dãy núi bỏ lại phía sau.

Hoàng hôn ngày hôm sau, hắn và Nam Khách đã đi tới ngoài Hán Thu thành.

Theo quan đạo đi tới thành trì trước mặt, hắn chú ý tới cây cối bên đường có chút dấu vết, nhất là núi rừng bên tay trái lộ vẻ có chút hỗn độn, cẩn thận nhìn lại có thể thấy rất nhiều bụi cây cùng với cây liễu tân sinh, rất rõ ràng ở mấy năm trước chịu một lần hư hao vô cùng thảm thiết.

Hắn ngây người, nhớ tới mấy năm trước mình và Chiết Tụ còn có rất nhiều người khác, chính là xuyên qua phiến rừng cây này để tiến vào Chu viên.

Lúc ấy có một đạo cầu vồng từ thiên nam cách xa vạn dặm đáp xuống, cửa vào Chu viên ở trong đình viện như thật như huyễn ngay sau cánh rừng này.

Hôm nay cửa vào Chu viên đang ở trên cổ tay của hắn, là tảng đá màu đen này, mà chìa khóa Chu viên cũng đã không còn trên đỉnh Ly sơn kiếm tông nữa, đã biến thành thần niệm của hắn.

Hắn nhớ tới rất nhiều hình ảnh mấy năm trước.

Khi đó, Chu Lạc ngồi trong đình, khoác áo choàng da, phong cách cổ dạt dào, cô ngạo vô song, không ai dám tới gần.

Khi đó, Mai Lý Sa ở trong xe, trầm mặc lạnh nhạt, không nói một câu, như một cành mai, tự có khí tức.

Hiện tại Mai Lý Sa cùng Chu Lạc đều đã chết, nhưng những người năm đó còn có rất nhiều người sống .

Trần Trường Sinh xoay người nhìn Nam Khách một cái.

Năm đó hắn lần đầu tiên gặp phải Nam Khách ở Chu viên, khi đó Nam Khách là Ma tộc tiểu công chúa hờ hững lãnh khốc, nghe theo lệnh của Hắc Bào, ở Chu viên tạo lên nội đấu trong người tu hành loài người, đồng thời tìm cơ hội giết chết Từ Hữu Dung, Chiết Tụ, Thất Gian, là địch nhân đáng sợ nhất của hắn.

Nàng bây giờ, chỉ là tiểu cô nương si ngốc ngây ngốc, cái gì cũng không biết, chỉ biết đi theo hắn, chăm sóc hắn, chờ đợi hắn.

"Cũng không biết sau khi ngươi tỉnh lại, còn có thể nhớ tới mấy ngày này hay không." Hắn nhìn Nam Khách cảm khái nói.

Nam Khách nắm một góc ống tay áo của hắn, ánh mắt vẫn dại ra, nhìn Hán Thu thành ở con đường phía trước, căn bản không ý thức được hắn đang nói cái gì.

Rất rõ ràng, đối với những chuyện năm đó ở Chu viên, nàng đã quên hết không còn nhớ điều gì.

Nhìn bộ dáng của nàng, Trần Trường Sinh không nhịn được thở dài.

Tuyết lĩnh đêm đó, nàng không để ý nguy hiểm thần hồn phá thể cứu hắn một mạng, hắn dĩ nhiên phải thực hiện lời hứa. Chẳng qua là hiện tại hắn cũng không biết rốt cuộc có thể trị lành cho nàng hay không. Hơn nữa đúng như hắn lúc trước cảm khái, nếu như hắn thật sự chữa khỏi cho nàng, sau khi nàng tỉnh lại nếu như còn nhớ rõ đoạn cuộc sống trên đường này, liệu có giết hắn hay không?

...

...

Cách Hán Thu thành càng gần, rừng cây hai bên quan đạo càng dày đặc, cây liễu cũng càng ngày càng nhiều, càng thêm biểu hiện khí tức của tòa thành này.

Đúng vậy, mỗi tòa thành đều có khí tức đặc biệt của riêng mình, khí tức của kinh đô là ở màu xanh của Thiên Thư lăng, khí tức của Lạc Dương là ở tường thành, khí tức của Hán Thu thành chính là cây liễu.

Chu Lạc năm đó thích cây liễu, cho nên ngoài Hán Thu thành có tòa Vạn Liễu viên, trong thành cũng đã trồng vạn gốc liễu.

Hôm nay Chu Lạc đã sớm biến thành mảnh nhỏ tinh thần dưới Thiên Thư lăng, hóa khói xanh mà mất tích, nhưng Hán Thu thành vẫn như năm trước, có rất nhiều dấu vết hắn lưu lại.

Ở một trình độ nào đó mà nói, Hán Thu thành là họ Chu , Chu gia cùng Tuyệt Thế tông ở trong tòa thành này có địa vị cao nhất cùng lực lượng khó có thể tưởng tượng. Nhưng Trần Trường Sinh cũng không lo lắng ở nơi này gặp phải điều gì, bởi vì hẳn là không ai biết hành tung của hắn, trọng yếu hơn là, Chu Dạ đã chết, hiện tại Chu gia không có nhân vật nào đặc biệt hơn người.

Quả nhiên, quá trình hắn và Nam Khách tiến vào Hán Thu thành rất thuận lợi, quan binh chỗ cửa thành cùng với đệ tử mặc đồ kiếm giả của Tuyệt Thế tông, rõ ràng còn không có thoát khỏi nỗi khiếp sợ vì tông chủ tử vong, ngoài mặt lộ vẻ phá lệ cảnh giác, trên thực tế trong mắt tràn ngập mờ mịt và bất an đối với tương lai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.