Trạch Thiên Ký

Quyển 5 - Chương 145: Đình viện lòng người sâu mấy phần



Trong đình viện u tĩnh, nam nữ ôm nhau, tình ý thật sâu, không biết có mấy phần.

Đối diện đình viện có một khỏa cổ hòe, trời đông giá rét cũng còn vương chút lá cây, dưới tàng cây có một người áo xanh đang đứng.

Người áo xanh mang mặt nạ làm bằng đồng trên mặt, nhìn qua giống như là một con quỷ.

Mục Tửu Thi tựa đầu trên vai Biệt Thiên Tâm, lẳng lặng nhìn người áo xanh này.

Hình ảnh này thật sự rất quỷ dị.

Biệt Thiên Tâm không hề phát hiện.

Người áo xanh lắc đầu, bóng lá của cổ hòe ở trên mặt nạ đồng lưu lại bóng dáng khẽ nhúc nhích.

Mục Tửu Thi khẽ cau mày, nhắm mắt lại, không nhìn người kia nữa.

Biệt Thiên Tâm cảm giác thấy động tác của nàng, trong lòng hơi nóng, muốn đưa tay, rồi lại không dám.

Không biết qua thời gian bao lâu, gió rét thổi tới cây hòe, phát ra thanh âm tuôn rơi, Biệt Thiên Tâm mang theo tâm tình lưu luyến không rời rời khỏi đình viện.

Mục Tửu Thi đi tới cổ hòe, quan sát ánh mắt lộ ra ngoài mặt nạ đồng của người áo xanh kia, hỏi: "Vì sao không để cho ta giết hắn?"

Người áo xanh thanh âm tựa như cát sỏi: "Ngươi cũng rất rõ ràng, giết chết hắn chỉ là thủ đoạn mà không phải mục đích của chúng ta."

Mục Tửu Thi thanh âm trở nên bén nhọn, tràn đầy tức giận: "Ta thật vất vả mới để cho Trần Trường Sinh cùng phế vật này gặp gỡ, có thể nào bỏ qua cơ hội như vậy được!"

Người áo xanh nói: "Cho dù ngươi giết chết Biệt Thiên Tâm, cũng không có cách nào đem việc này đổ lên trên người Trần Trường Sinh được."

Mục Tửu Thi cười lạnh nói: "Huyền sương long tức chẳng lẽ còn không đủ để làm bằng cớ ư? Phải biết rằng đại lục hiện nay, có thể chỉ còn một vị duy nhất ở bên cạnh hắn."

Người áo xanh nói: "Vấn đề là Chu Sa hôm nay cũng không ở bên người Trần Trường Sinh."

Mục Tửu Thi ngây người, hỏi: "Vậy tiểu cô nương bên cạnh hắn là ai?"

Người áo xanh nói: "Không biết, có người đang tra xét."

Mục Tửu Thi nghĩ tới hình ảnh lúc trước, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp toát ra cảm xúc vô cùng chán ghét, nói: "Vậy ta còn phải nhẫn nhịn bao lâu?"

Người áo xanh trầm mặc một lát rồi nói: "Không ai biết khi nào mới là thời điểm thích hợp nhất, vì vậy vẫn cần chờ đợi."

Mục Tửu Thi cười lạnh nói: "Chẳng lẽ chúng ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Trường Sinh đi vào Vấn Thủy thành ư?"

Người áo xanh sủng nịch vuốt ve đầu của nàng, nói: "Cho dù hắn vào Vấn Thủy thành, đối với cục diện trong thành cùng với đại thế ngoài thành cũng sẽ không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào cả, người sống trong tòa thành kia đại đa số cũng là họ Đường, chính là Thiên Hải cùng Dần năm đó cũng không có biện pháp nào, hắn có thể làm được gì đây? Dĩ nhiên, để tránh cho ngoài ý muốn phát sinh, có không ít người sẽ thử giữ chân hắn ở bên ngoài, bao gồm cả ta."

...

...

Mặt đầy râu tựa như bụi cây hỗn độn, ở thiên nam phồn hoa ôn nhu có thể sẽ nhận được những ánh mắt sợ hãi và bài xích, nhưng ở phương bắc phiến ranh giới bị huyết hỏa tưới nhiều năm sẽ làm cho ngươi thuận tiện rất nhiều, tỷ như ngươi có thể chửi bới từ trong tay lão bản quán rượu cướp đi chén rượu mạnh của người khác, nhưng không ai dám nói ngươi điều gì.

Chẳng qua là lúc uống rượu sẽ có chút bất tiện mà thôi.

Vô luận nhấp từng ngụm nhỏ hay là dũng cảm chí cực uống cạn, cũng rất dễ dàng để cho rượu làm ướt nhẹp chòm râu.

Lúc ấy xem ra, đây là chuyện rất tiêu sái không sao, nhưng sau khi say tỉnh lại, luôn dính dính làm người ta không vui, phải rửa sạch rất nhiều lần.

Nuôi râu suốt ba năm, La Bố nhìn rượu từ râu mép nhỏ xuống mặt đất, lần đầu tiên bắt đầu suy nghĩ có cần đem râu cạo sạch hay không.

Sau đó hắn cảm thấy hơi kinh hãi, nghĩ thầm chính mình từ khi nào bắt đầu để ý tới những chuyện nhỏ nhặt này?

Hình ảnh khuôn mặt đầy râu cùng ăn thịt uống rượu, ở trên người của hắn đã phát sinh vô số lần, vì sao thời điểm ban đầu ở Thất Lý Hề du kỵ hắn không để ý tới, thời điểm ở Phản Nhai mã tràng cũng không để ý tới, nhưng bây giờ lại có ý nghĩ không đồng dạng như vậy?

Có thể là bởi vì những ngày gần nhất, hắn biết một người đặc biệt yêu thích sạch sẽ? Tên kia vừa tỉnh lại, ngón tay còn không thể động, đã vội vã dùng ánh mắt ý bảo người bên cạnh lau mặt giúp hắn, dưỡng thương cũng không quên mỗi ngày thay đổi xiêm y sạch sẽ, tựa như một người đàn bà.

La Bố bỗng nhiên trầm mặc, nghĩ thầm chẳng lẽ sư muội lại thích như vậy?

Vừa lúc đó, hắn cảm thấy điều gì, ngẩng đầu nhìn ra ngoài quán rượu, chỉ thấy Biệt Thiên Tâm từ trong ngõ nhỏ kia đi ra.

Hôm nay sáng sớm ở ngoài quán bán nước hoa, hắn thấy Biệt Thiên Tâm liền cùng đến nơi này, phát hiện tòa đình viện u tĩnh trong ngõ nhỏ, nhưng không đi vào, bởi vì hắn mơ hồ cảm giác được đình viện có người, người này rất mạnh.

La Bố lấy ra một cây bút chì, ở trên tờ giấy trắng đã chuẩn bị xong bắt đầu vẽ tranh.

Hắn vẽ chính là Biệt Thiên Tâm cùng hoàn cảnh quanh mình, tỷ như ngõ nhỏ cùng với chỗ sâu mơ hồ có thể nhìn qua một góc cổ hòe.

Rất rõ ràng, hắn rất am hiểu làm chuyện này, bút chỉ chỉ tùy ý vẽ mấy nét, ngõ hẻm cùng cổ hòe đã có thể thấy rõ ràng đại khái hình dáng, về phần Biệt Thiên Tâm trong bức họa lại là theo bút pháp di động, trở nên càng ngày càng rõ ràng, cho đến trông rất sống động, hai đạo lông mày dường như muốn bay lên, tựa như người thật.

Nếu như vị họa sĩ bên cạnh Vương Chi Sách thấy được bức họa của hắn, nhất định sẽ nghĩ biện pháp đem hắn mang tới cổ tự để làm đồ đệ.

Đúng vậy, hắn vẽ tốt như vậy, tựa như hắn giỏi ở tất cả các lĩnh vực khác nhau.

Vẽ xong hắn không rời đi, mà tiếp tục ngồi trong tửu quán chờ đợi, cho đến qua thời gian rất lâu, rốt cục thấy được người mà hắn muốn nhìn.

Mục Tửu Thi cùng với một gã quái khách áo xanh mang mặt nạ đồng ngồi xe rời đi, đúng có trận gió ập tới, nhấc lên rèm vải trên cửa.

Chẳng qua chỉ thoáng nhìn, thậm chí không đủ để ở trong đôi mắt lưu lại hình ảnh đầy đủ rõ ràng, nhưng dưới ngòi bút của La Bố lại có thể.

Không bao lâu, một bức họa đã hoàn thành.

Bức họa này chi tiết cực kỳ phong phú, mơ hồ tự có thần vận, chỉ cần là người biết Mục Tửu Thi cùng quái khách áo xanh tuyệt đối sẽ không nhận lầm.

Nhìn hai người trên bức họa, La Bố nhíu mày nói: "Đại Tây Châu quả nhiên là có dã tâm, chẳng qua là cụ thể sẽ rơi vào trên người ai đây?"

...

...

Trần Trường Sinh không tin chuyện gặp Biệt Thiên Tâm ở Hán Thu thành là tình cờ, bởi vì xác suất quá nhỏ.

Cuộc gặp gỡ này rất có khả năng là bị người khác an bài, điều này cũng đồng nghĩa hành tung của hắn đã không phải là bí mật.

Trên thực tế ở trong Liễu Túc gặp phải quái vật kia, đã chứng minh được điểm này.

Từ Hán Thu thành đến Vấn Thủy còn có hơn nghìn dặm đường, dọc theo con đường này hắn còn có thể gặp rất nhiều chuyện.

Nếu như dựa theo ý nghĩ của hắn, dĩ nhiên không muốn tiến vào cục diện như thế, rời đi Phản Nhai mã tràng sẽ không thông báo cho bất luận kẻ nào trong Quốc Giáo, trước tới Vấn Thủy thành rồi hãy nói. Nhưng lá thư này đã nói rất rõ ràng, nếu như hắn muốn an toàn trở lại kinh đô, như vậy đầu tiên phải đem người kia tìm ra.

Người đem hành tung của hắn tiết lộ ra ngoài, đến tột cùng là ai?

Năm đó ở trên hoang nguyên hắn theo Tô Ly học kiếm pháp, đồng thời cũng học binh pháp mưu lược, nhưng bởi vì tính tình nên vẫn còn không cách nào hiểu trình độ phức tạp của lòng người cùng với trình độ phức tạp của thế giới này, may nhờ người viết thơ kia vô cùng hiểu rõ những thứ này, cho nên hiện tại hắn căn bản đã biết đáp án của chuyện này.

Rất đơn giản, bởi vì chỉ có ba người biết hành trình của hắn.

Trần Trường Sinh nhìn về tảng đá màu trắng ở rìa đường, trầm mặc thời gian rất lâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.