Trạch Thiên Ký

Quyển 5 - Chương 4: Một đạo ý chỉ



Sắc thu bao phủ trong ngoài tàng thư lâu, rất là an tĩnh.

Bỗng nhiên một giọng nói vang lên, thanh âm kia rất già nua, rất bình tĩnh, rất ưu nhã, rất bằng phằng, làm người ta cảm thấy tin phục.

Lâm lão công công nói: "Ta biết ngươi nghĩ thế nào. Ngươi cảm thấy Bệ Hạ đã bị đám gian thần chúng ta bức ép, cho nên mới ban xuống đạo ý chỉ ba ngày trước, để cho người ta vây kín Quốc Giáo học viện, không để cho người ở bên trong rời đi, nhưng ngươi nhầm rồi, đây đúng là ý chỉ mà Bệ Hạ tự mình ban xuống, bởi vì... hắn muốn bảo vệ ngươi."

Lúc nói những lời này, hắn vẫn nhìn người tuổi trẻ bên bờ cửa sổ, hoặc có thể nói là quan sát đối phương, tựa như muốn nhìn thấu hắn. Nhưng người tuổi trẻ kia không có bất kỳ phản ứng gì, vô luận nghe được cái gì, cũng vẫn cúi đầu, trầm mặc không nói. Làm sao lại không có phản ứng chứ? Bất kể là cảm kích, không tin, giễu cợt, tức giận, hay là thứ gì khác, sau khi nghe những lời này, vốn phải có chút tâm tình biến hóa, không phải hay sao?

Tàng thư lâu vẫn hoàn toàn an tĩnh, có lẽ cũng vì vậy, Lâm lão công công không nói thêm điều gì, cũng không tuyên đọc ý chỉ, mà để cho nơi này tiếp tục chìm trong an tĩnh.

Không biết qua thời gian bao lâu, người tuổi trẻ kia mới ngẩng đầu lên, nhìn phiến sắc thu trong trẻo lạnh lùng ngoài cửa sổ.

Hiện tại cách trận đại chiến ở Thiên Thư lăng kia đã ba ngày, sắc mặt của hắn vẫn tái nhợt như vậy, rõ ràng gầy gò hơn rất nhiều, vẻ mặt lại bình tĩnh như cũ.

Ở trên mặt của hắn không thấy được vẻ bi thương cùng tức giận, không thấy được ngơ ngẩn cùng luống cuống, mà chỉ là bình tĩnh.

Gương mặt non nớt, bởi vì như có điều suy nghĩ trở nên càng thêm trầm ổn, không phải là người trưởng thành sớm như dĩ vãng thế nhân từng đánh giá, mà là đã thật sự trưởng thành.

Trong một đêm, đã trải qua nhiều chuyện như vậy, vượt qua sinh tử, thấy nhiều phong cảnh hoặc là xấu xí, hoặc là tráng lệ như vậy, cho dù là bất cứ ai cũng sẽ trở nên trưởng thành.

Nghĩ tới những chuyện này, trong ánh mắt Lâm lão công công nhìn về người trẻ tuổi kia, chợt mang theo chút thương hại.

Phong thánh chỉ màu vàng sáng đã được lấy khỏi tay áo của hắn, không có mở ra, mà giống như một chiếc thương, được hắn nắm chặt trong tay.

"Ngươi biết hôm nay ta tới Quốc Giáo học viện làm gì chứ." Lâm lão công công trầm mặc thời gian rất lâu, sau đó nói: "Ta muốn mang di thể nương nương đi."

Tàng thư lâu vẫn an tĩnh, gió thu từ ngoài cửa sổ rót vào, ở trên giá sách cùng sàn nhà tự do qua lại.

"Sau đó thì sao?" Trần Trường Sinh nói.

Ba ngày ba đêm, hắn không ăn gì, không uống nước, không mở miệng, cho đến tận lúc này.

Hắn nói rất chậm, thanh âm khàn khàn, giống như sa mạc bị mặt trời chiếu rọi ba năm.

"Ngươi cuối cùng đã mở miệng nói chuyện."

Lâm lão công công nhìn hắn nói, trong thanh âm có rất nhiều cảm khái.

Trần Trường Sinh lắc đầu, nói: "Ta lúc trước đã nói rồi, nếu như ta không mở miệng nói chuyện, làm sao ngươi có thể đi tới nơi này?"

Lúc nói những lời này, hắn vẫn nhìn ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ là mảng sân cỏ đang úa vàng, hồ thu lạnh lẽo cùng với đại dong thụ ven hồ. Thanh âm của hắn rất bình tĩnh, tựa như không có bất kỳ tâm tình, vẻ mặt rất chân thành, không có bất kỳ đùa cợt, bởi vì ... đây là những lời trần thuật rất khách quan.

Nhưng Lâm lão công công có chút không thích ứng, cảm thấy ngực mình khó chịu.

Đây là sự thật, mặc dù có chút vô tình, nhưng cuối cùng vẫn là sự thật, chính là hắn để Tô Mặc Ngu mở cửa Quốc Giáo học viện.

Không có bất cứ quan hệ nào với Lâm lão công công, cũng không có quan hệ quá lớn đối với phong thánh chỉ này, chẳng qua là hắn muốn nói chuyện.

Tựa như ba năm trước, Lý Tử Viên khách sạn có một thiếu niên đã nói như vậy, Trần Trường Sinh cùng Từ Hữu Dung, đều là người làm cho người ta không còn lời nào để nói.

Trong lầu lần nữa trở lại an tĩnh, cho đến khi Lâm lão công công mở miệng lần nữa.

"Đúng vậy, nhưng cuối cùng ngươi vẫn phải mở miệng nói chuyện." Hắn nhìn Trần Trường Sinh nói: "Tựa như cuối cùng không phải tất cả mọi người sẽ đồng sanh cộng tử với Quốc Giáo học viện."

"Quốc Giáo học viện không phải là Trích Tinh viện, không có viện quy nghiêm khắc , cũng không có chuẩn tắc đạo đức gì, nơi này chỉ là một nơi để học tập, có tư cách gì để yêu cầu những điều này?"

Đối với các thầy trò rời khỏi Quốc Giáo học viện, Trần Trường Sinh không có bất kỳ hận ý, cũng không nghĩ mình cần phải giải thích với lão thái giám này.

"Sau đó thì sao?" Hắn nhìn cảnh thu ngoài cửa sổ hỏi.

Đây là lặp lại, cũng là gia tăng, quan trọng hơn đây là đáp án mà hắn muốn biết.

"Đem phượng thể của Thánh Hậu nương nương đón về, tự nhiên là chôn cất long trọng, không... Đương nhiên là quốc táng." Lâm lão công công mặt không chút thay đổi nói: "Mặc dù trong mắt của ta, Yêu Hậu đáng bị nghiền ra tro, ném vào trong khe nước thối, nhưng nàng dù sao cũng là vợ của tiên đế, là mẹ ruột của Bệ Hạ, thân phận địa vị như vậy, ngươi không cần lo lắng những vấn đề này."

Trần Trường Sinh vẫn lẳng lặng nhìn cảnh thu ngoài cửa sổ, nói: "Ta đã chôn cất nàng rồi."

Tàng thư lâu lần nữa an tĩnh, thời gian rất lâu cũng vẫn như thế, không có bất kỳ thanh âm.

Nếu đã chôn cất, dĩ nhiên là có mộ, nếu có mộ, tự nhiên không thể đào lên, cho dù là thánh chỉ, cũng không có ý nghĩa.

Bởi vì trong đó có luân lý, có cương thường, có tôn trọng người đã khuất.

"Chu lăng nếu cũng có thể mở ra, như vậy không có ngôi mộ nào không thể đào lên."

Lâm lão công công khẽ hpí mắt, nhìn hắn nói: "Ngươi có thể trực tiếp nói cho ta biết, mộ của nàng ở nơi đâu."

Nàng được chôn ở sâu trong Bách Thảo Viên.

Trần Trường Sinh lặng yên suy nghĩ, không đáp lời.

Mấy năm qua, hắn cùng với Thiên Hải Thánh Hậu gặp gỡ, đều ở trong Bách Thảo Viên.

Hắn không hỏi Thánh Hậu nương nương, vì sao thích uống trà ở Bách Thảo Viên, cái bàn đá đó, bình trà bằng sắt, còn có hắc trà cùng với bạch trà, đến tột cùng có ý nghĩa như thế nào đối với nàng.

Nhưng ở Bách Thảo Viên, nàng từng vuốt ve mặt của hắn, nhìn vào ánh mắt của hắn, hắn ở trong ánh mắt của nàng nhìn thấy hồi ức, hắn biết nàng thích nơi này nhất, bởi vì nơi này từng có một đoạn hồi ức tươi đẹp nhất của nàng.

Cho nên, hắn đem nàng chôn cất ở Bách Thảo Viên.

"Trần viện trưởng làm thế là muốn kháng chỉ sao?"

Lâm lão công công híp mắt càng thêm lợi hại, sắc bén lộ ra, giọng nói dị thường cường ngạnh.

Đây là lần đầu tiên hắn dùng viện trưởng để gọi Trần Trường Sinh, rất nghiêm túc, vẻ mặt cực kỳ thật tình.

Trần Trường Sinh nhìn sắc thu ngoài cửa sổ, không nói gì.

Hắn lúc này mới phát hiện, mùa thu không có mưa, quả thật là mất đi ý nghĩa.

Không có nước mưa rơi trên lá cây màu đỏ hoặc vàng, ngoài tường viện dâng lên bụi mù, ánh mặt trời tản mát, không còn thanh lệ, ngược lại trở nên chán ngán, làm người ta không thoải mái.

Hắn không thích mùa thu như vậy.

"Vô luận Chu Lạc hay là Quan Tinh Khách, sau khi chết cũng hóa thành tro bụi và lưu quang, trở về Tinh hải, không để lại bất cứ dấu vết gì ở nhân gian. Cảnh giới của nương nương nàng vượt xa hai vị Phong Vũ này, nếu như nàng nguyện ý, lúc sắp chết có thể hóa thành một mảnh tinh quang, nhưng mà, nàng không làm vậy, ngươi có hiểu được nguyên nhân hay không?"

Lâm lão công công đi tới trong lầu, đứng ở trên sàn nhà đen nhánh rồi lại sáng ngời .

Đạo cánh cửa cao cao kia ngay ở phía sau hắn.

Hắn nhìn Trần Trường Sinh tiếp tục nói: "Bởi vì nương nương biết ngươi trọng tình, biết ngươi nhất định sẽ mang theo di hài của nàng rời đi, như vậy, sẽ lưu lại rất nhiều phiền toái như hiện tại."

Lúc nói những lời này, ngữ khí của hắn trở nên có chút ngưng trọng hoặc có thể nói là trầm trọng, vẻ mặt rất nghiêm túc thật tình.

Trần Trường Sinh hiểu được ý tứ của hắn, biết tuyệt đại đa số người trên thế gian này đều nghĩ như vậy, nhưng hắn cũng không tin.

Người như Thiên Hải Thánh Hậu, trước khi trở về Tinh hải, làm sao có tâm tư để nghĩ những chuyện nhỏ như thế?

Đáng tiếc, không có ai tin tưởng chuyện này.

"Yêu Hậu chết trên đỉnh Thiên Thư lăng, ngươi có công , chớ đừng nói tới chuyện ngươi còn là sư đệ của Bệ Hạ."

Lâm lão công công thanh âm trở nên càng ngày càng nghiêm nghị: "Nhưng, tất cả mọi người thấy được, nàng đã cứu ngươi trên đỉnh Thiên Thư lăng, cũng nhìn thấy, ngươi cõng nàng rời đi."

Trần Trường Sinh vẫn nhìn cảnh thu ngoài cửa sổ, không nói gì.

Lâm lão công công nói: "Ở trong mắt người khác, ngươi hiện tại không phải là bất cứ cái gì, không để ý tới ngươi, hoặc là giết ngươi, đều là chuyện rất đơn giản, cho dù là Thương viện trưởng, cũng cho là ngươi không còn tác dụng, giữ lại ngươi cũng chẳng được gì, nhưng... ta không nghĩ như vậy, cho nên hôm nay là ta tới Quốc Giáo học viện ban chỉ, bởi vì ta muốn cho ngươi một cơ hội."

Trần Trường Sinh mở trừng hai mắt, dường như muốn nghiền nát toàn bộ ý thu ngoài cửa sổ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.