Trạch Thiên Ký

Quyển 5 - Chương 87: Thanh mai một lò lửa



An Hoa chú ý tới đôi phụ nữ hát rong này, là bởi vì nàng từ một chút chi tiết phát hiện ra cổ quái.

Áo của vị nhạc công kia rất cũ kỹ, nhìn bề ngoài có vẻ không thường xuyên thanh tẩy, nhưng sạch sẽ dị thường, kỳ quái hơn chính là, trong ngoài Cao Dương trấn đều có tuyết, trên đường bùn lầy khó đi, đôi giày vải của hắn hoàn toàn không có vết bẩn, sạch sẽ như mới.

Còn cô bé thanh lệ kia, không có vẻ e dè hoặc sợ hãi như tiểu cô nương hát rong tầm thường, cứ như vậy lẳng lặng ngồi trong góc phòng, khẽ nâng đầu, ánh mắt hơi ngốc nghếch, thần sắc hờ hững trên mặt nàng, cũng có thể lý giải là khinh thường đối với tất cả sự vật quanh mình, tóm lại có một loại cảm giác ngăn cách xa cách.

Đây không phải là một đôi phụ nữ hát rong bình thường, ít nhất không phải là phụ nữ hát rong thường gặp.

An Hoa vừa nghĩ đến những lời này, một tiếng đàn thanh thúy động lòng người vang lên dưới ngón tay của vị thư sinh, sau đó cũng không ngừng, róc rách giống như nước chảy.

Cùng lúc vang lên chính là tiếng ca của tiểu cô nương, thanh âm của tiểu cô nương rất êm tai, nhưng phát âm có chút đặc thù, cuối âm đầu lưỡi hội khẽ cuộn lên, dường như muốn đem âm tiết này nuốt lại một lần, nhưng cũng không làm người ta cảm thấy mơ hồ không rõ, cũng sẽ không khiến người nghe cảm thấy nhàm chán không thú vị, ngược lại tựa như một vị tuyệt thế mỹ nhân ẩn mình sau nửa tấm rèm che.

An Hoa sống ở kinh đô,đã nghe rất nhiều danh gia diệu khúc, nhưng chưa từng nghe bài hát như vậy, bất giác đắm chìm vào, tạm thời quên đi cảm giác cổ quái trong lòng khi trước.

Một khúc đã xong, khách sạn lầu hai yên lặng một lúc lâu, mới vang lên tiếng vỗ tay cùng tiếng than thở. Tiếng vỗ tay cùng tiếng than thở không phải đặc biệt nhiệt liệt, không phải bởi vì mọi người cảm thấy đôi phụ nữ này hát không hay, mà bởi vì tất cả mọi người giống với An Hoa, cảm thấy dư vị khó quên, không đành lòng dùng tiếng vỗ tay cắt đứt.

Đôi phụ nữ không đứng dậy đáp lễ, cũng không tỏ vẻ cảm tạ, ngay cả động tác lấy tiền cũng không có, lẳng lặng ngồi trong góc phòng.

Phụ thân chỉnh lại dây đàn, tiểu cô nương vẫn mặt không chút thay đổi.

An Hoa phân phó thị nữ đi dẫn tiểu cô nương kia tới, cũng muốn hỏi đối phương mấy câu.

Tiểu cô nương không để ý đến, vẫn nhìn ngoài cửa sổ, ánh mắt có chút mơ hồ, không biết nhìn nơi nào.

An Hoa có chút buồn bực, nhưng tính tình của nàng ôn hòa , cũng không nghĩ là ngỗ ngược, gọi tới tiểu nhị khách sạn hỏi mấy câu, mới biết được, đôi phụ nữ hát rong này hôm qua mới đến Cao Dương trấn. Vị phụ thân kia là người câm, nữ nhi cũng có chút vấn đề, tựa như có quái bệnh nào đó.

An Hoa đứng dậy đi tới góc phòng, hướng về phía vị nhạc công câm kia mỉm cười thăm hỏi, sau đó ở trước người tiểu cô nương kia ngồi xổm xuống, đưa tay nắm lấy tay nàng.

Nàng là Thanh Diệu Thập Tam ty giáo chức, Thánh Quang thuật cùng y thuật cũng cực cao minh, chỉ khẽ nắm tay, ngón tay cũng đã hoàn thành bắt mạch. Cảm thụ được mạch tượng từ ngón tay truyền tới, nàng cau mày, phát hiện thân thể của tiểu cô nương quả thật có vấn đề, hơn nữa rất phức tạp, rất có khả năng đã mang đến tổn thương thật lớn đối với thức hải.

Nàng ngẩng đầu nhìn tiểu cô nương.

Tiểu cô nương vẫn nhìn ngoài cửa sổ.

Tầm mắt của An Hoa rơi vào một bên mặt của tiểu cô nương.

Tiểu cô nương trừ đôi mắt cách nhau hơi rộng, không có bất cứ vấn đề nào khác, dáng vẻ rất là đẹp mắt, thậm chí có thể nói là hết sức xinh đẹp.

—— bé gái xinh đẹp như thế, lại có chút ngu dại, thật là đáng tiếc.

An Hoa sinh ra rất nhiều đồng tình đối với tiểu cô nương này, từ trong tay áo lấy ra một cái túi nhỏ, chuẩn bị len lén kín đáo đưa cho đối phương.

Trong túi nhỏ có chút bạc vụn.

Lúc này, tiểu cô nương kia thu hồi tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn về An Hoa.

Lúc này cách thời điểm tay nàng bị tay An Hoa nắm đã một lúc rồi, phản ứng của tiểu cô nương tựa như có chút chậm chạp.

Nhưng An Hoa không bao giờ nghĩ như vậy nữa, hoặc là nói, không dám nghĩ như vậy nữa.

Bởi vì nàng thấy được ánh mắt của tiểu cô nương.

Cách cự ly gần như vậy, nàng cuối cùng đã hiểu, ánh mắt của tiểu cô nương cũng không ngây dại, mà chẳng qua là bình tĩnh.

Khí tức của nàng không phải xa cách, mà là ngạo nhiên tới tận xương cốt.

Trong thiên địa trừ tuyết bay, không có ai hoặc là chuyện gì có thể làm dao động lòng nàng, làm cho nàng không còn bình tĩnh.

Thấy ánh mắt của tiểu cô nương, An Hoa đột nhiên cảm giác được toàn bộ tuyết ngoài cửa sổ tràn vào, xuyên thấu áo cùng huyết nhục, trực tiếp rơi vào trên thức hải của mình.

Tựa như một cây cỏ dại thấy được vô tận phong tuyết, tựa như một con kiến nhỏ thấy được người khổng lồ.

Thân thể của nàng trở nên vô cùng hàn lãnh, cực kỳ cứng ngắc, ngay cả cử động một ngón tay cũng không làm được.

Nàng thậm chí cảm thấy được chỉ một khắc sau thức hải của mình sẽ bị đông thành băng, sau đó lặng lẽ không tiếng động mà chết.

Đúng lúc này, tiểu cô nương kia đã thấy được cái túi nhỏ trong tay của nàng.

Tiểu cô nương rất chậm chạp gật gật đầu, động tác rất nhỏ bé, nếu không cẩn thận quan sát, căn bản không cách nào nhận ra được.

Sau đó, nàng quay đầu lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cuồng bạo phong tuyết dừng lại, cự nhân hờ hững nhìn xuống biến mất, An Hoa lúc này mới cảm thấy chút ấm áp trong phòng.

Thân thể của nàng không còn cứng ngắc, có thể sống động, không dám dừng lại thêm giây phút nào nữa, mang theo thị nữ đi xuống lầu.

Đi tới dưới lầu, nàng mới phát hiện toàn bộ áo của mình đã bị mồ hôi làm ướt nhẹp.

...

...

An Hoa không đem chuyện này nói cho bất luận kẻ nào, bao gồm cả tướng quân dẫn đầu , cùng với tên Thánh Y quán quản sự họ Dương kia. Bởi vì nàng có cảm giác mãnh liệt, chính mình suýt nữa vì biết một cái bí mật mà chết, bây giờ có thể sống sót, hẳn là đem chuyện này coi làm bí mật tiếp tục giữ kín.

Đây chính là yêu cầu không nói thành lời của tiểu cô nương kia đối với nàng.

Bởi vì sợ hãi, cho nên khi nàng trở lại hậu viện, nghe tướng quân nói tốt nhất lập tức lên đường, không có bất kỳ ý kiến, chỉ đưa ra một vài câu hỏi.

"Xác nhận vị trí cụ thể chưa?"

"Quân phủ đã phái người tra xét đường đi của dược liệu hai ngày, chắc sẽ không sai."

Cao Dương trấn có một tiệm thuốc, theo thám báo hồi báo, rất nhiều dược liệu sẽ vận chuyển đến tiệm thuốc này, sau đó lúc nửa đêm, lại chuyển tới ngoài thành, không biết tung tích. Rất rõ ràng, chủ nhân Chu Sa đan lựa chọn Cao Dương trấn cũng bởi vì hiện tại chỗ này giao thông tiện lợi, muốn loại thuốc gì cũng có thể lấy được.

Xế chiều hôm đó, tướng quân, An Hoa, Dương tiên sinh cùng với mười mấy quân sĩ, mang theo thị nữ còn có trận sư tuổi trẻ trên băng ca, bước lên con đường tìm thuốc.

Rời Cao Dương trấn, lệch khỏi quan đạo và quân đạo, hướng sâu trong hàn sơn tìm kiếm, trên đường tuyết phủ dày hơn, không còn bùn lầy, nhưng vẫn khó đi như trước.

Càng đi vào trong núi sâu, càng yên tĩnh, càng xinh đẹp, có làn khói nhẹ của ôn tuyền thấp thoáng giữa hàn tùng.

Nếu không có chiến tranh, có lẽ nơi đây đã biến thành phong cảnh danh thắng.

Toàn bộ ánh hoàng hôn biến mất, bóng đêm phủ xuống, mượn tinh quang thấp thoáng, đội ngũ khó nhọc đi về phía trước, chẳng biết lúc nào, rốt cục đã tới mục tiêu.

Sâu trong dãy núi có một gian tiểu viện, cạnh viện có một cái guồng nước, hơi nước bốc lên, xác nhận có dẫn dắt ôn tuyền chảy tới.

Bởi vì địa nhiệt, cho dù giữa trời đông giá rét, bốn phía tiểu viện vẫn sinh cơ dạt dào, theo cự ly với ôn tuyền dần dần hình thành sắc thái bốn mùa.

Bên kia tường viện có rừng trúc xanh miết, trước đình hỏa cỏ nở rộ, phía trước cửa sổ cây cối đang rụng lá.

Dĩ nhiên, tuyệt đại đa số địa phương vẫn cực kỳ lạnh giá, tỷ như hồ nhỏ lúc này đang phủ kín tuyết.

Trong tuyết hồ có đình, bốn phía có rèm, bên trong mơ hồ có hai bóng người.

Gió phất lên, nhấc lên một góc rèm.

Trong đình có một lò lửa, mấy cành mai.

Một nam tử cùng một cô bé ngồi đối diện nhau cách lò lửa.

Cô bé kia vẻ mặt ngây thơ, một thân áo đen, cả người lạnh lẽo.

Nam tử kia tuổi không lớn, ánh mắt sạch sẽ.

Vô luận tuyết hay mai, đều không sánh bằng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.