Trạch Thiên Ký

Quyển 5 - Chương 96: Bia đá cấp bậc truyền thuyết



Cổ luân mộc mang hàm ý bảo phải cẩn thận trong tiếng nói của Ma tộc.

Hải Địch dĩ nhiên biết Trần Trường Sinh có Da Thức bộ, năm ngoái còn ở trên chiến trường tự mình cảm thụ kiếm pháp của Trần Trường Sinh, biết vị Giáo Hoàng Bệ Hạ trẻ tuổi này quả thật có tu đạo thiên phú cùng kiếm đạo tu vi vượt xa bạn cùng lứa tuổi, nhưng hắn cũng không cho rằng Trần Trường Sinh có thể chiến thắng mấy tên thuộc hạ đắc lực chính mình mang đến.

Nhưng khi Trần Trường Sinh biến mất, tuyết cốc nhấc lên một trận mưa gió kiếm, hắn cảm nhận được sự cảnh giác mãnh liệt.

Hắn lúc này mới biết được, lúc trước Trần Trường Sinh thi triển mấy kiếm, dĩ nhiên là cố ý ẩn tàng trình độ chân thật.

Một năm ngắn ngủi, cảnh giới của Trần Trường Sinh không thay đổi, nhưng kiếm đạo lại lần nữa tăng lên, đã đến trình độ nào đó khó có thể tưởng tượng.

Dùng điểm này đến nghĩ, hắc y thiếu nữ đón đỡ bia gãy của hắn, tất nhiên là bọn họ trước đó đã sắp xếp.

Loại sắp xếp này, thể hiện lòng tin hoặc là nói quyết tâm vô cùng cường đại của bọn hắn

Bọn họ tin tưởng hắc y thiếu nữ nâng bồn thanh diệp trong tay, ít nhất có thể đem đại nhân vật kinh khủng như Hải Địch giữ chân một thời gian ngắn.

Bọn họ tin tưởng trong đoạn thời gian này, Trần Trường Sinh có thể đem toàn bộ địch nhân còn lại sau đó chạy tới giết chết!

...

...

Tuyết cốc khắp nơi đều là kiếm, nhưng không thấy được chân thân của kiếm, chỉ có thể cảm nhận được kiếm ý.

Mưa gió đều là kiếm, kiếm ẩn nấp trong mưa gió, thỉnh thoảng lộ ra hình dáng , tất nhiên là đã nhích tới gần thân thể mấy tên cường giả Ma tộc này.

Xoa xoa xoa xoa, thanh âm kim khí ma sát cùng cắt vào, tùy ý vang lên không có bất cứ tiết tấu nào.

Bốn phía thân ảnh cao lớn của mấy tên cường giả Ma tộc, vết kiếm vô cùng sắc bén không ngừng xuất hiện không có bất cứ quy luật nào.

Vết kiếm là dấu vết kiếm cắt lên thân thể các cường giả Ma tộc, tựa như tia chớp, phá lệ chói mắt, kinh tâm động phách.

Ma tộc thân thể trời sinh đã cực kỳ bền bỉ, cho dù là Ma tộc bình thường nhất, cường độ thân thể cũng có thể so với Nhân tộc hoàn mỹ tẩy tủy, tối nay mấy vị cường giả này là quân nhân trong Ma tộc theo Hải Địch tới để giết người, cường độ thân thể lại càng khó có thể tưởng tượng, hơn nữa ma khí màu đen phủ quanh người, cho dù trong mưa gió ẩn giấu đều là danh kiếm, cũng không có cách nào phá vỡ trong nháy mắt.

Nhưng các cường giả Ma tộc cũng không có cách nào phản kích, bởi vì bọn họ lúc này không cách nào xác nhận vị trí của Trần Trường Sinh.

Kiếm ẩn ở trong mưa gió, Trần Trường Sinh núp sau mưa gió, muốn tìm được hắn, đầu tiên phải xua tan được những thanh kiếm này.

Cục diện như thế cũng không duy trì quá lâu, bởi vì mưa gió đột nhiên cuồng bạo, số lượng kiếm bay múa trong tuyết cốc, trong nháy mắt tăng thêm rất nhiều lần.

Nước chảy đá mòn là hình ảnh miêu tả sự biến đổi thời gian, Trần Trường Sinh muốn đem vô số năm tháng áp súc vào trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Két lách tách một tiếng vang nhỏ, dưới mái hiên tảng đá tràn đầy rêu xanh nứt ra, sau đó có chút vô lực ngả sang hai bên, từ đó vỡ nát.

Két lách tách một tiếng vang nhỏ, trên người một gã cường giả Ma tộc cũng xuất hiện một vết nứt, kế tiếp chính là vô số vết nứt.

Trong mưa gió kiếm quang đột nhiên sáng ngời, chiếu sáng bầu trời tuyết u ám, mấy trăm vòi máu màu lục, từ trên người các cường giả Ma tộc xì ra, nhìn qua tựa như họa sĩ trong Tuyết Lão thành vương vãi màu vẽ lên một tấm màn đen, có cảm giác yêu dị vô tận.

Mấy tiếng gầm nhẹ mang theo đau đớn vang lên trong tuyết cốc.

Hai gã cường giả Ma tộc thân ảnh cao lớn như núi sụp đổ.

Nếu như thế cục tiếp tục kéo dài, chỉ cần cho Trần Trường Sinh thêm một thời gian ngắn, hắn có thể làm cho tất cả Ma tộc cường giả trong tuyết cốc trọng thương, sau đó xoay người lại cùng tiểu hắc long liên thủ, tiền hậu giáp kích Hải Địch, mặc dù vẫn không phải đối thủ của Hải Địch, nhưng sẽ có cơ hội thoát thân.

Là đại nhân vật có địa vị gần với Ma Soái trong quân đội Ma tộc, Hải Địch tung hoành Ma vực cánh đồng tuyết đã nhiều năm, làm sao có thể không nhận ra được chuyện này?

Một tiếng hét bao hàm sát cơ, từ trong khóe môi của Hải Địch vang lên, đồng thời một vầng sáng màu trắng đục cũng từ môi của hắn bắn ra, tan ra vào trong ma ý ngập trời.

Đạo vầng sáng trắng đục kia rất tinh khiết, không có bất kỳ tạp chất, thậm chí làm cho người ta cảm giác rất thần thánh.

Năm đó trong Tầm Dương thành, Trần Trường Sinh đã từng thấy vầng sáng như vậy, lúc này mặc dù hắn không kịp xoay người, đã biết là thứ gì —— đây là ánh trăng, đến từ vầng trăng sáng chỉ có nơi phương bắc của đại lục, có quang huy không thua tinh thần, thậm chí từ trên trình độ cuồng bạo mà nói có khi còn mạnh mẽ hơn!

...

...

Ba ba ba ba , vô số thanh âm vỡ nát thanh thúy, ở trong đình viện đã sớm thành phế tích đồng thời vang lên.

Giống như mấy vạn cái nến đồng thời nổ tung, hoặc tựa như pháo nghênh đón năm mới.

Vô số viên băng trong suốt đồng thời vỡ vụn, từ trong bầu trời đêm chậm rãi bay xuống, vẩy vào trên người tiểu hắc long, cũng rơi vào trên cầu gãy.

Bia gãy trong tay Hải Địch phá vỡ băng vụ, hướng tiểu hắc long tiếp tục áp đi.

Rìa lá một mảnh thanh diệp khẽ cuộn lên, mơ hồ có thể thấy một vết rách, rết rách mảnh như sợi tóc, nhưng nhìn thấy mà giật mình.

Trong đồng tử tiểu hắc long phát lên vẻ căm tức cùng tức giận.

Quần áo của nàng đã có vô số vết rách, chính là khóe mắt cũng đã rách ra.

Long huyết mang theo khí tức khó có thể hình dung, từ khóe mắt của nàng chảy ra, nhưng ngay sau đó đã bị ngưng tụ thành hai đạo huyết sương.

Nếu như Trần Trường Sinh còn không nhanh chóng trở về, hoặc là sau một khắc, nàng sẽ trở thành một con rồng chết dưới tấm bia gãy này.

Tuyết cốc mưa sa chợt ngừng nghỉ, nhưng gió không ngừng lại, thân ảnh Trần Trường Sinh hóa thành một đạo lưu quang, đang muốn lướt ngược trở về.

Mấy tên cường giả Ma tộc nghe được Hải Địch đại nhân hú gọi, biết Trần Trường Sinh kế tiếp muốn làm gì, làm sao để mặc hắn như ý?

Cuồng phong đột nhiên vỡ thành vô số sợi gió mát, trong mấy tiếng kêu đau đớn, ẩn giấu mấy tiếng vù vù trầm thấp.

Tay phải mấy tên cường giả Ma tộc biến thành một chùm vòi máu trong bóng đêm.

Bọn hắn hẳn là không chút do dự vận dụng huyết giải bí pháp của Ma tộc!

Trần Trường Sinh giống như trước không chút do dự, không ngừng cố gắng tránh né, mượn gió thổi cùng quyền thế trở lui, càng đi nhanh hơn.

Mấy tiếng va chạm trầm muộn vang lên trong bóng đêm, sau đó lượn lờ tiêu tán, chưa có vọng về.

Trần Trường Sinh đã trở lại trên cầu gãy, đứng ở trước người tiểu hắc long.

Vạt áo trước của hắn đã có vô số lỗ thủng, lộ ra da thịt bên trong, mấy dấu quyền khắc sâu lưu tại phía trên.

Bia gãy đang rơi xuống.

Một đạo ánh sáng chiếu sáng cầu gãy hồ cạn.

Như tia chớp.

Rồi lại cực kỳ trầm trọng .

Tựa như vượt qua xích sắt trên sông lớn.

Rồi lại rất chắc chắn.

Càng giống đê hai bờ sông lớn không gì có thể phá vỡ.

Một kiếm này là Bổn Kiếm chỉ có kẻ ngốc như Trần Trường Sinh cùng Vương Phá mới có thể học được.

Biết cái ngốc, thủ cái si, cho nên một kiếm này chính là thủ đoạn phòng ngự mạnh nhết thế gian.

Cho dù kinh khủng như Hải Địch, cho dù là toàn lực của hắn hung mãnh đập xuống, cho dù là tòa bia đá cấp bậc truyền thuyết không người biết được này, cũng không cách nào phá vỡ một kiếm này.

Kiếm của Trần Trường Sinh chặn lại bia gãy.

Nhưng, kiếm của hắn không ngăn được đạo lực lượng này.

Đạo lực lượng bàng bạc tựa như tới từ viễn cổ, trực tiếp tràn vào thân thể của hắn.

Tay phải đang nắm kiếm, nặng nề đập vào lồng ngực của mình, vang lên tiếng xương vỡ vụn.

Hắn bay ngược về phía sau, đụng vào trên người tiểu hắc long, một ngụm máu tươi từ môi của nàng bắn ra.

Bọn họ như hòn đá phá không mà bay, xuyên qua đầy trời vụn băng cùng bóng đêm, đâm nát tuyết đình giữa cầu, rơi vào bên kia hồ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.