Trạch Thiên Ký

Quyển 6 - Chương 160: Sư mệnh khó chống



Một con bạch hạc ở trên bầu trời.

Hình tượng này hấp dẫn vô số tầm mắt trong Bạch Đế thành.

Hơn mười con hôi thứu, từ chỗ cao trên hoàng thành bay lên, hướng trong bầu trời nghênh đón, nhưng đám hung cầm nổi danh hung mãnh khó thuần phục này, hôm nay chẳng biết tại sao lộ vẻ khiếp đảm vô cùng, căn bản không dám nhích tới gần bạch hạc, cách mấy dặm xa đã không dám tiến lên một chút nào.

Vô số tầm mắt di động theo con bạch hạc này.

Ở trong thời gian cực ngắn, con bạch hạc này từ dãy núi bên kia Hồng hà đi tới chỗ cao nhất của hoàng thành, sau đó đáp xuống.

Sau thời viễn cổ, đám yêu thú khủng bố như kiền thú, thổ tôn đã không còn tung tích, tiên cầm lại càng hiếm thấy.

Dân chúng Yêu tộc rất khiếp sợ, không ngừng phỏng đoán thân phận lai lịch người trên lưng hạc.

Tây Hoang đạo điện đại chủ giáo mang theo mười mấy giáo sĩ quỳ xuống.

Bọn họ vẻ mặt rất kính cẩn thậm chí có thể nói nhún nhường, nhưng cảm xúc trong mắt phi thường nóng bỏng thậm chí có thể nói là cuồng nhiệt.

Đường gia chấp sự cùng người tu hành thiên nam nhanh chóng tỉnh lại, mang theo cảm xúc khiếp sợ quỳ gối hành lễ.

Đại Chu sứ thần cảm xúc có chút phức tạp, nhưng không dám do dự lâu, cũng mang theo thuộc hạ quỳ xuống.

Thấy hình ảnh này, có chút dân chúng Yêu tộc nhớ tới con bạch hạc nổi tiếng nhất đại lục hiện nay, mơ hồ đoán được thân phận của người này.

Tiếng nghị luận trước hoàng thành đột nhiên biến mất, trở nên an tĩnh.

Yêu tộc cùng Nhân tộc kết minh đã ngàn năm, trao đổi rất nhiều, cũng có rất nhiều tín đồ Quốc Giáo, mang theo khiếp sợ và vui sướng, vội vàng quỳ xuống.

Còn có rất nhiều dân chúng căn bản không biết chuyện gì xảy ra, cũng không biết thân phận của người phía trên bạch hạc, chỉ là thấy bên cạnh có rất nhiều người quỳ rạp xuống đất, thành kính lễ bái, bị không khí như vậy ảnh hưởng, trong vô thức cũng quỳ xuống.

Từ hoàng thành đến Thiên Thủ các, ở tường đá cùng mặt cỏ, vô số dân chúng Yêu tộc quỳ rạp xuống đất, như một mảnh thủy triều.

...

...

Gió nhẹ nhàng thổi tới.

Trên sàn đá xanh một ít hoa trắng nhẹ nhàng mà rung động.

Bạch hạc chậm rãi thu hồi hai cánh.

Người kia đứng trên Quan Cảnh đài.

Tay trái của hắn nắm một cây thần trượng, còn có chút ánh sáng thần thánh chưa tan biến, vô cùng sáng ngời.

Ánh mắt của hắn, so với ánh sáng phía trên thần trượng phát ra càng thêm sáng ngời.

Quan Cảnh đài không khí phảng phất ngưng kết, an tĩnh tới cực điểm.

Vô số tầm mắt rơi vào trên người của hắn, có cảm xúc cực kỳ phức tạp.

Đại lục không có ai không nhận ra con bạch hạc này, cũng không có ai không biết chiếc thần trượng kia.

Như vậy, tự nhiên không có ai không biết hắn là ai.

Ngồi bạch hạc mà tới không phải tiên nhân, là Thánh Nhân.

Tay cầm thần trượng không phải thần minh, là Giáo Hoàng.

Từ Lư Lăng Vương phủ đến bên bờ Hồng hà, tám ngàn dặm đường ngày đêm kiên trình, mạnh mẽ đột phá cấm chế, Trần Trường Sinh cuối cùng đã đến nơi này.

Ở trên con đường dài dòng này, hắn xuyên qua không biết bao nhiêu mây, thổi qua bao nhiêu gió, nhưng mặt mũi vẫn sạch sẽ, đạo y màu xanh cũng không có một chút bụi bậm, chẳng qua đạo kế ngày thường được buộc rất chặt hôm nay có chút tán loạn mà thôi.

Lạc Lạc dụi dụi con mắt, nghiêng nghiêng đầu, lộ vẻ rất khả ái.

Nàng cho rằng mình nhìn lầm, cũng nghe nhầm rồi.

Đợi xác nhận không nhìn lầm, cũng không nghe nhầm, nàng cười.

Đây là nụ cười chân thật nhất từ trong ra ngoài, tựa như quá trình một đóa hoa nở rộ.

Bất kỳ ai thấy nụ cười này, vô luận lập trường thế nào, cũng có thể cảm nhận được sự hạnh phúc cùng vui vẻ của nàng lúc này.

Lạc Lạc chạy nhanh qua chỗ của Trần Trường Sinh.

Tựa như mọi người tưởng tượng.

Nhưng ở thời điểm cách Trần Trường Sinh còn mấy bước, nàng ngừng bước.

Nàng dừng vội vàng như thế, thế cho nên đáy giày để lại một dấu vết rõ ràng trên nền đá.

Nàng khẽ cúi đầu, hai tay nhẹ ấp, nghiêng người hành lễ, dùng tư thái hoàn mỹ, không có chút nào chê trách được.

"Gặp qua tiên sinh."

...

...

Trước ngạo mạn sau cung kính, tất có mưu đồ, bởi vì thay đổi tất nhiên là có nguyên nhân.

Biểu hiện của Lạc Lạc, tự nhiên cũng có nguyên nhân.

Trần Trường Sinh biết, cho nên không nói gì, chẳng qua là nhìn nàng.

Hắn đã rất lâu không gặp nàng.

Năm năm.

Không biết bởi vì thiên phú huyết mạch hay là được Tinh hải yêu mến, thời gian không để lại bất cứ dấu vết gì ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Lạc.

Trần Trường Sinh tựa như đang nhìn tiểu cô nương năm đó.

Năm năm này, hắn rất ít viết thư cho nàng, cho là nàng sẽ dần dần quên mất chuyện năm đó.

Nhưng thời gian đối với nàng mà nói quả thật không có tác dụng gì.

Nàng không quên.

Hắn dĩ nhiên cũng không quên.

Hắn bây giờ là Giáo Hoàng, là viện trưởng Quốc Giáo học viện, có rất nhiều học sinh, có rất nhiều tín đồ cuồng nhiệt giống như An Hoa.

Nhưng học sinh thực sự của hắn chỉ có một.

Hơn nữa nữ nhân này là người hâm mộ đầu tiên của hắn, khi hắn còn là một thiếu niên đạo sĩ không người biết đến.

Nghĩ tới những chuyện này, trên mặt Trần Trường Sinh xuất hiện mỉm cười, tựa như một luồng gió xuân.

Thanh âm của hắn cũng như gió xuân, không cố ý động lòng người, lại rất dễ dàng thân cận, sau đó quanh quẩn không rời.

"Đứng lên."

Lạc Lạc đứng lên.

Nàng nghe lời của hắn nhất.

Trần Trường Sinh hiểu rõ nàng nhất.

Cho nên câu nói thứ hai hắn nói là:

"Tới đây."

Lạc Lạc đi tới trước người của hắn.

Nàng đứng phía sau hắn.

Giống như đêm đầu tiên ở Quốc Giáo học viện năm đó.

Khi tên thích khách Ma tộc kia muốn giết nàng, Trần Trường Sinh đứng ở trước người của nàng.

Cũng như đêm đầu tiên ở Thanh Đằng yến.

Khi Thiên Đạo viện giáo dụ chuẩn bị ra tay, Trần Trường Sinh đem nàng kéo tới phía sau.

Lạc Lạc nhìn phía sau lưng của Trần Trường Sinh, nghĩ tới câu nói kia của phụ hoàng thật đúng.

Trời sập xuống, sẽ có người cao hơn chống đỡ thay ngươi.

Tiên sinh vẫn luôn cao hơn mình.

Tầm mắt của nàng rơi vào trên chéo áo của Trần Trường Sinh, nhớ tới hình ảnh Án Lâm đại chủ giáo nhắc tới trong thư, bỗng nhiên sinh ra một loại vọng động.

Ma tộc công chúa cũng có thể nắm, tại sao mình không thể nắm chứ?

Nhưng cuối cùng nàng không đưa tay ra, bởi vì nàng kiêu ngạo nghĩ đến, mình là học sinh của tiên sinh, căn bản không cần chứng minh cho người khác nhìn thấy.

Nàng không suy nghĩ những sự tình trong quá khứ nữa, không suy nghĩ thêm những chuyện hiện tại nữa.

Cha mẹ chi mệnh, hôn sự cùng Ma Quân, nàng đều không cần suy nghĩ.

Nàng biết tiên sinh sẽ giúp mình xử lý.

Nàng lúc này chỉ cần chuyên tâm nhìn Trần Trường Sinh.

Sau đó càng không ngừng cảm khái.

Bóng lưng của tiên sinh thật là đẹp mắt.

Tiên sinh vẫn thơm như vậy.

...

...

Rất nhiều tầm mắt đều rơi vào trên người Trần Trường Sinh.

Tựa như Lạc Lạc.

Trần Trường Sinh không để ý đến những tầm mắt này.

Hắn đang nhìn Mục phu nhân.

Mục phu nhân trầm mặc một lát, nói: "Giáo Hoàng tới xem lễ ư?"

Trần Trường Sinh nói: "Ta nói rồi, ta phản đối."

Mục phu nhân lạnh nhạt nói: "Ngươi phản đối có tác dụng sao?"

Trần Trường Sinh nói: "Ta không cho phép nàng gả, nàng không thể gả."

Có thanh âm từ địa phương cũng không xa truyền đến.

"Tại sao lại vậy?"

Trần Trường Sinh không đi nhìn, bình tĩnh nói: "Bởi vì ta là sư phụ của nàng."

Quan Cảnh đài vô cùng an tĩnh.

Gió phất hoa lê phát ra tiếng tuôn rơi, cũng trở nên rất chói tai.

Mục phu nhân lúc trước đã nói, hôn nhân chính là cha mẹ chi mệnh, môi chước chi ngôn.

Hôn sự của Lạc Lạc cùng Ma Quân, là nàng cùng Bạch Đế định ra, là Yêu tộc tổ linh đồng ý, như vậy ai có thể phản đối chứ?

Từ đạo lý mà nói, quả thật không tìm được ai có tư cách để phản đối.

May mắn chính là, Lạc Lạc có một vị tiên sinh.

Toàn bộ đại lục cũng biết chuyện này.

Thiên địa quân thân sư.

Một ngày là thầy, cả đời là cha.

Hắn rất có tư cách để phản đối hôn sự này.

Lạc Lạc từ phía sau hắn nhô đầu ra, nói: "Tất cả mọi người nghe rõ lạc, ta cũng không có biện pháp nào, sư mệnh khó chống a."

Lúc nói những lời này, nàng mở mắt thật to, lộ vẻ đặc biệt vô tội, đặc biệt khả ái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.