Trạch Thiên Ký

Quyển 6 - Chương 34: Ra khỏi từ đường



Trần Trường Sinh cùng mọi người trong Quốc Giáo trở lại đạo điện.

Gió tuyết không ngừng, rơi xuống suốt một đêm.

Hắn cũng đợi suốt một đêm.

Đường gia không có bất cứ động tĩnh gì, cũng không có bất kỳ dấu hiệu rung chuyển nào cả.

Ba năm qua, Đường gia Nhị gia trên thực tế trông coi việc làm ăn của gia tộc cùng chuyện của các phòng, không nghi ngờ chút nào là nhân vật trọng yếu nhất của tòa thành thị này.

Nhưng hắn biến mất tựa như không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đối với tòa thành thị này.

Chuyện này lại một lần nữa chứng minh, Vấn Thủy thành vĩnh viễn là tòa thành của Đường gia, mà Đường gia vĩnh viễn vẫn thuộc về Đường lão thái gia.

Để mọi người trong Quốc Giáo cùng Trần Trường Sinh cảm thấy bất an chính là, suốt một đêm thời gian trôi qua, cửa từ đường vẫn đóng.

Đường Tam Thập Lục còn chưa được thả ra.

Sáng sớm luồng dương quang thứ nhất rơi vào trên Vấn Thủy, một mảnh bông tuyết cuối cùng cũng đồng thời rơi xuống, sau đó tuyết đã ngừng.

Gió tuyết dừng rất đột nhiên như vậy, thế cho nên tất cả mọi người không có bất kỳ tâm tư chuẩn bị, tựa như phong thư mà Đường gia nhà cũ đưa đến đạo điện.

Trong thành đường phố tích tầng tuyết thật dầy, phản xạ ánh bình minh ấm áp, nhìn tựa như sân cỏ đang thiêu đốt.

Trần Trường Sinh cùng đoàn người Quốc Giáo lần nữa đi tới ngoài nhà cũ, lần này hắn được đãi ngộ long trọng hơn rất nhiều so với hôm qua, Đường lão thái gia tự mình ở trong viện chờ hắn.

"Vốn nên đi đạo điện đón chào Giáo Hoàng đại nhân, chẳng qua là cảm lạnh chưa lành, thân thể lão hủ không chịu nổi." Đường lão thái gia nói với Trần Trường Sinh.

Vô luận thần thái hay là giọng nói cũng không có bất kỳ thành ý nào cả, dĩ nhiên cũng không cần thành ý, hai bên đều biết chỉ là làm ra cho người khác nhìn thôi.

Trần Trường Sinh theo nói: "Bệnh của đích tôn đại gia không biết như thế nào?"

Nơi này nói bệnh tự nhiên là ám chỉ độc.

Đường lão thái gia nói: "Hôm qua đã có người đi Trường Sinh tông mời cao nhân tới để chữa trị."

Nơi này nói chữa trị tự nhiên là chỉ Đường gia đã xác nhận Trường Sinh tông có thuốc giải, lấy năng lực của Đường gia tự nhiên có thể lấy được.

Nghe được câu này, Trần Trường Sinh rốt cục yên lòng, độc Hoàng Tuyền lưu trên người Trừ Tô, mặc dù không cách nào làm hắn và Nam Khách trúng độc, nhưng hắn và Nam Khách cũng không có tự tin có thể giải độc cho người khác.

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới trong nhà, tất cả tầm mắt cũng bị ngăn cách bên ngoài, tự nhiên không cần dối trá khách sáo thêm nữa, trực tiếp tiến vào chuyện chính.

"Nếu như có thể giải độc tự nhiên tốt nhất, cho dù không thể giải độc cũng không sao cả, chết thì cứ chết."

Đường lão thái gia vẻ mặt đạm mạc nói: "Lão Nhị cũng chưa nghĩ kỹ chuyện này, cho dù ngày hôm qua hắn giết được Đường ca nhi, ta cũng sẽ không chọn hắn."

Bởi vì hắn có rất nhiều con, hơn nữa hắn còn có thể sống mấy chục năm thậm trí trăm năm, còn có thời gian giáo dục bồi dưỡng được một người thừa kế để làm gia chủ.

Trần Trường Sinh cũng không tin lời của Đường lão thái gia.

Nếu như hôm qua Đường Tam Thập Lục thật sự bị giết chết, Đường gia tất nhiên gặp phải phản kích của Trần Trường Sinh cùng Quốc Giáo, chỉ sợ vì đạt được ủng hộ của Thương Hành Chu cùng triều đình, hắn cũng sẽ đem Đường gia Nhị gia đẩy tới vị trí gia chủ.

Nhưng Trần Trường Sinh hiểu tại sao Đường lão thái gia muốn nói như vậy.

Đường lão thái gia muốn hắn biết, trong loại cục diện như ngày hôm qua, hắn có thể không để Đường gia cho chi thứ hai, như vậy vào tình hình hôm nay, hắn vẫn có thể không để cho đích tôn.

Bởi vì quan hệ giữa Trần Trường Sinh cùng Đường Tam Thập Lục quá thân mật, đích tôn cùng Quốc Giáo quan hệ cũng vẫn quá mức thân mật.

Đường lão thái gia phế vị trí gia chủ của Nhị gia, nhưng vẫn lựa chọn đứng về phía Thương Hành Chu cùng triều đình.

Hắn nhìn Trần Trường Sinh hỏi: "Ngươi có phải nghĩ mãi vẫn không rõ, tại sao ta lại kiên định ủng hộ sư phụ của ngươi như thế hay không?"

Trần Trường Sinh nghĩ tới sáng sớm hôm qua ở trên đường nhìn thấy con chó kia, trầm mặc một lát sau nói: "Đại khái có thể hiểu được một chút, bởi vì các ngươi là người trong đồng đạo."

"Đồng đạo hai chữ dùng rất tốt, bởi vì rất nhiều năm trước, sau khi Lạc Dương giải vây, ta cùng sư phụ của ngươi Thương còn có Dần đúng là đồng đạo (cùng đường) về kinh đô."

Đường lão thái gia nhìn chiếc giếng trong đình viện, tầm mắt rơi vào tuyết đọng trên miệng giếng.

"Mấy năm đó ta du lịch khắp nơi, nhưng khi biết ta là Đường gia đại thiếu gia, vô luận tiền triều hay là Đạo môn hay là phản vương, ai dám có chút bất kính đối với ta, căn bản không có cơ hội biết thế đạo gian nguy là gì, ta vốn tưởng rằng chuyện trên thế gian này đại khái chỉ là như thế, mặc dù có người có thể sẽ sống khó khăn một chút, nhưng cùng ta có quan hệ gì chứ? Ta cuối cùng vẫn là quý công tử cẩm y ngọc thực, không người dám chọc, nhưng ai có thể ngờ đến Lạc Dương thành lại bị Ma tộc vây thành, vây suốt ba tháng, trong đó phát sinh vô số thảm sự... Đến cuối cùng, ai còn để ý ngươi có phải Đường gia đại thiếu hay không?"

Đường lão thái gia khẽ híp mắt, khóe mắt thỉnh thoảng hiện nếp nhăn, mang theo chút ít tự giễu, nhiều hơn lại là trầm thống.

Chiến hỏa liên miên ba tháng trời, trong Lạc Dương thành ngay cả hồng ưng để đưa tin cũng bị có chút cường giả len lén làm thịt để ăn, lại càng không trông cậy vào nơi nào còn có vỏ cây. Ma tộc ở ngoài thành cưỡng gian giết chết bắt người cướp của, Nhân tộc loạn binh ở trong thành bởi vì tuyệt vọng mà điên cuồng, Ma tộc ở hai bờ Vị hà ăn thịt người, người trong Lạc Dương thành cũng ăn thịt người, trong nước đâu đâu cũng là xương trắng.

Cho dù là tâm chí nguội lạnh như hắn, năm đó chút ít hình ảnh, hắn cũng không muốn hồi tưởng lại.

Dĩ nhiên, hắn càng không muốn thấy hình ảnh như vậy xuất hiện lại ở trước mắt của mình.

Cho nên.

"Không thể loạn , là ba chữ đời này ta để ý nhất."

"Tiêu diệt Ma tộc, đời này ta muốn làm nhất chính là chuyện này."

"Đường gia đầy đủ cường đại, có tư cách để lựa chọn, như vậy ở giữa Quốc Giáo cùng triều đình sẽ chọn làm sao?"

"Ta chọn phe mạnh nhất."

"Mạnh là thế nào? Trừ nắm đấm của ai lớn hơn, còn tại ai ra quyền ổn hơn."

Đường lão thái gia nhìn Trần Trường Sinh nói: "Quả đấm của ngươi bây giờ còn chưa đủ lớn, về phần ổn, nhanh còn kém lão sư của ngươi quá nhiều."

Trần Trường Sinh biết đây cũng là thái độ cuối cùng của Đường lão thái gia, sẽ không đưa ra ý kiến nào khác đối với chuyện này nữa.

"Ta không có lời gì muốn nói rồi, ta chỉ muốn đem hắn mang đi, ta tới Vấn Thủy vốn chỉ muốn đem hắn đón đi, mà không phải muốn thuyết phục Đường gia thay đổi chủ ý."

Hôm đó ở đạo điện, hắn cũng nói với Đường gia Nhị gia như vậy.

Chỉ bất quá Đường gia Nhị gia không tin lời của hắn, đáp bằng nụ cười không tiếng động mà giễu cợt.

Đường lão thái gia ánh mắt mạnh hơn rất nhiều so với con mình, tự nhiên nhìn ra được Trần Trường Sinh nói chính là lời thật lòng.

Cả chuyện chính là đơn giản như vậy, người trẻ tuổi làm việc chính là đơn giản như vậy.

Đường lão thái gia nhớ tới rất nhiều năm trước cùng Thương cùng Dần từ Lạc Dương rời đi phát sinh qua những chuyện thú vị này, trầm mặc thời gian rất lâu.

Bọn họ thế hệ hiện tại không sai biệt lắm đều đã chết, mặc dù hắn cùng với Thương Hành Chu còn sống cũng đã dần dần già nua, nhưng bọn hắn dù sao đã từng trẻ tuổi.

"Ta đáp ứng ngươi." Đường lão thái gia nhìn hắn nói: "Nói đến, hắn lúc này hẳn là đã đi ra."

...

...

Hôm nay Vấn Thủy thành so với mấy ngày hôm trước lộ vẻ náo nhiệt hơn rất nhiều.

Đường gia Nhị gia không biết bị giam tới nơi nào, chi thứ hai thất thế, tra sổ cùng thanh tẩy đang từng bước tiến hành, nhưng cửa hàng dọc theo đường đã mở ra, người đi đường cũng nhiều hơn.

Trên đường chính trước từ đường, lúc này lại càng tiếng người huyên náo, Đường gia đích tôn quản sự cùng chưởng quỹ còn có bọn hạ nhân, che chở Đường phu nhân chờ ngoài cửa.

Bỗng nhiên, cửa gỗ trầm trọng của từ đường chậm rãi mở ra.

Đường Tam Thập Lục từ bên trong đi ra.

Tựa như rất nhiều năm trước hắn từ bên trong Thiên Thư lăng đi ra giống nhau, rối bù, đầy người tro bụi, thon gầy rất nhiều, phảng phất chịu rất nhiều vất vả.

Nhưng ánh mắt của hắn trở nên càng thêm sáng ngời, vẻ mặt so với thường ngày bình tĩnh rất nhiều, khí chất trầm ổn.

Nhìn con của mình, mắt Đường phu nhân đã ướt, mạnh mẽ đè nén tâm tình, không dám khóc ra thành tiếng.

Chuyện phát sinh kế tiếp, hướng mọi người chứng minh, hắn còn là Đường Tam Thập Lục lúc trước.

Bất kể bị giam trong từ đường nửa năm, ánh mắt cùng khí chất của hắn cùng dĩ vãng đã có rất nhiều bất đồng.

Hắn đối với đám người hỏi: "Lão bất tử kia đâu rồi?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.