Trại Hoa Đỏ

Chương 1: Những ngôi nhà đá ong



Con đường độc đạo nhuốm màu vàng của đất khô, bị cô đặc rồi cuốn lên thành từng cơn lốc bụi mù mịt. Chính ngọ, mặt trời thẳng đứng xuống đám lá đang oằn lên xơ xác. Những dãy đồi trọc câm lặng bên vệ đường giương mắt nhìn chiếc xe duy nhất đang lùi lũi vật lộn với cơn lốc. Nó chậm chạp men theo triền dốc rồi đột ngột dừng lại. Người lái xe rời tay khỏi vô lăng.

- Bụi quá. Anh không nhìn thấy gì cả. Đi tiếp thì nguy hiểm.

- Ba ơi, con thấy buồn nôn.

- Đứa bé trai trạc bảy tuổi, da trắng xanh, tóc mái cắt ngang, đang nằm trên băng ghế sau vươn tay lên trước cầu cứu. – Con khó thở con muốn ra ngoài.

Người phụ nữ trẻ vội vàng lục một túi giấy bóng trong ngăn kéo đưa cho đứa trẻ.

- Con nôn vào đây. Bụi lắm không ra ngoài được đâu con.

- Nhưng con không thở được…

- Mẹ xin lỗi, tăng hơi lạnh lên anh, người phụ nữ rít khẽ.

Đứa trẻ cúi gập người. Chiếc túi nilon nhanh chóng ngập đầy một thứ chất lỏng màu trắng đục. Người đàn ông nhoài cánh tay ra sau, vỗ vỗ vào lưng đứa bé:

- Cố gắng lên con trai, sắp đến nơi rồi.

Khuôn mặt bé nhỏ ngẩng lên, đôi mắt dại hẳn đi. Nó đưa chiếc túi bóng cho mẹ rồi nằm trở lại xuống băng ghế. Người phụ nữ đắp chiếc khăn vừa nhúng ướt lên trán nó, miệng cằn nhằn:

- Thằng bé đang ốm. Em đã bảo anh rồi, cho con đi khổ lây sang cả nó. Mà mình đi công chuyện…Chiếc xe bất thần chao đi khiến những người trên xe nhãng chuyện không hay vừa rồi. Động đất. “Ôi…”, người phụ nữ tái mặt bíu chặt tay chồng, rồi theo bản năng, cô quờ lấy thằng bé. Nhưng chiếc xe đã rung lên bần bật khiến bàn tay cô trượt khỏi con trai mình. Bầu trời trở nên trắng nhợt. Nó choé dại một màu nhàn nhạt như ánh sáng trong bộ phim khoa học viễn tưởng. Mặt đất sau hồi giận dữ đã đứng yên trở lại và lặng đi một cách đáng ngờ. Bất thần bầu trời lầm bụi chuyển màu. Mây kéo tới đen kịt rồi nhanh như chớp ụp xuống một làn nước trắng xoá. những lớp nước mưa ùa thốc đám bụi đường rồi xoắn vào nhau thành một cơn lốc khủng khiếp. Nó tạt vào lớp kính xe ràn rạt. Bây giờ, mưa lốc đã tạo thành bức tường đặc quánh bao phủ lấy con đường. Người phụ nữ rên rỉ. Cô có khuôn mặt dịu dàng nhưng quý phái của người sinh ra trong một gia đình khá giả và có giáo dục. Mái tóc nâu tự nhiên cột cao lộ cái gáy trắng sứ yêu kiều trên chiếc cổ áo viền ren xanh nhạt. Cô không trang điểm, nhưng bản thân hai vệt lông mày sẫm màu hình cánh cung cân đối trên sống mũi thanh tú và bờ môi xẻ nửa đã là những trang sức vô giá. Người chồng, trái lại,có thân hình vạm vỡ và nước da nâu của một thanh niên miền biển điển hình. Chiếc sơ mi luạ kẻ sọc có vẻ không hợp với ngoại hình của anh khi chúng cứ cựa vào lồng ngực rắn chắc như thể sắp bật tung cúc ra ngoài. Nhưng anh là một người đàn ông đẹp và đáng kính trọng với đôi mắt đen sáng và khuôn mặt vuông vắn. Anh cố huýt sáo vẻ hài hước:

- Thôi, coi như chúng ta ăn picnic trên xe. Đằng nào thì cũng phải nghỉ ngơi. Mấy khi được ngắm cảnh thiên nhiên hùng vĩ thế này.

Người vợ thở dài nhìn bức màn mù mịt nước đang bâo lấy chiếc xe. Cô lục chiếc làn dưới chân và lấy ra va chiếc bánh mì kẹp thịt cũng một hộp nước quả tươi.

- Bảo, gắng dậy đi con. Con chỉ cần ăn nửa chiếc bánh là khoẻ.

- Con không muốn ăn.

- Thằng bé vẫn nhắm nghiền đôi mắt.

- Ăn đi con trai, lát nữa mới có sức mà chạy. Ở đây đất rộng, cây cối xanh tốt, tha hồ hít thở đầy lồng ngực. Rồi bố sẽ đánh bóng với con. Cả nhà sẽ đi bắt một con gà rồi cùng nướng ăn. Ngon tuyệt con ạ. Dậy đi nào.

Lời hứa hẹn quả là diệu kỳ, cậu bé Bảo đẩy khuỷu tay gầy gò xuống tấm nệm da để lấy thế ngồi dậy. Nó tựa vào thành xe, mệt nhọc, nhưng vẫn cố đưa chiếc bánh lên miệng. Người mẹ xót xa, nói khẽ:

- Lưu, anh cứ hứa hẹn với con như thế. Đã biết ở đấy thế nào.

- Em yên tâm, nghiên cứu địa hình cả tháng rồi. Sương nó là thằng đàn em của anh. Nó nịnh anh từ cái cốc uống nước đến cái ghế ngồi, sao dám lừa mình cả miếng đất.

- Em không yên tâm được, việc lớn như thế mà em không được bàn bạc.

- Anh nói rồi mà. Đấy là món quà bất ngờ anh tặng vợ yêu để kỷ niệm lần đầu tiên…Lưu không nói hết câu. Anh áp cặp môi dày của mình lên đôi môi xẻ nửa đang giận dỗi. Người vợ khẽ đẩy chồng ra. Lưu thở dài:

- Anh đành tiết lộ một nửa bí mật nhé. Đây là tập ảnh thằng Sương chụp các góc độ mảnh đất của mình.

Lưu rút từ cốp nhỏ một phong bì dày. Anh đưa cho vợ hơn chục chiếc ảnh.

- Đây là tấm hình toàn cảnh.

Một bãi đất trống phẳng như sân bóng rổ nhân tạo dành cho trẻ con, bao quanh là rậm rì cây cối. Khuất sau những lùm cây lá trắng, về phía tay mặt có một đám nhà dân lúp xúp, chúng được dựng bằng gạch đá ong, cũ kỹ, xám xịt khiến cảnh quan bị phá hỏng phần nào. Bù lại, những bụi cây dại dọc con đường tự tạo dẫn vào mấy ngôi nhà nở một loại hoa đỏ ối giúp cho màu sắc của chiếc ảnh được cân bằng trở lại. Đằng xa, dãy núi lờ mờ sau những cánh rừng lá trắng. Hẳn là tay Sương đã bấm máy từ trên một momr núi thấp nào gần đó. Bảo nhoài hẳn người lên đằng trước để xem ảnh. Nó có vẻ đã tươi tỉnh trở lại.

- Ba ơi, cái sân này ba để con chơi bóng.

- Một góc thôi con ạ, Lưu cười to, cậu khoái chí rồi hả. Chỗ đó sau này ba sẽ xây một căn nhà sàn để cuối tuần hai mẹ con về đây nghỉ. Còn khu vực này, anh sẽ phá đi làm cái ao với cầu gỗ nhỏ để nàng Diên Vĩ xinh đẹp đứng trên cầu tạo dáng.

Vĩ bậm môi cố giấu nụ cười đang nén lại. Mảnh đất mà Sương giới thiệu cho họ quả thật rất đẹp. Mỗi bức ảnh là một góc độ đặc tả cụ thể khu đất.

- Toàn bộ khu đất bên cạnh anh đã làm giấy tờ được rồi. Nhưng cái đám nhà dân này… Lưu khoanh tròn vùng xám xịt trên bức ảnh. Sương nó muốn anh đến tận nơi làm việc trực tiếp với họ hay hơn.

- Có gì đâu, sao anh không bảo Sương giải quyết nốt. Mấy cái nhà dân này không đáng bao nhiêu tiền. Bảo họ chuyển đi rồi sai thợ san bằng. Khi mình đến đã phẳng phiu rồi. Thợ thiết kế cũng dễ hình dung hơn.

- Có vướng mắc một chút…Một nhà nhất định không chịu chuyển đi nên Sương mới phải giao lại cho anh.

Lưu giở đến mấy tấm ảnh cuối cùng, là chiếc duy nhất mà Sương đưng trực tiếp tại khu đất để chụp chứ không phải từ trên cao. Ống kính đặt ngay sát một nhà dân và lia hết chiều dài khu đất. Đó là một chiếc máy kỹ thuật số và nó chụp rõ nét đến từng chi tiết của quang cảnh. Những bức tường đá ong buồn bã, thê lương, cánh cửa gỗ nâu mục ải, bụi hoa dại đỏ ối, và khuất sâu sau những lùm cây tối tăm, ẩm ướt, còn một ngôi nhà đá ong khác, trông không rõ ràng, và bị tán lá trắng che khuất.

- Ba sẽ nuôi một con khỉ ba nhé.

- Ừ, không chỉ có khỉ đâu, còn có cả đàn chó, mèo, lợn, gà và một đôi gấu thật to. Cái trang trại này sẽ đầy động vật để con trai của ba tha hồ làm mẫu vẽ. – Lưu véo tai cậu con trai bé bỏng và liếc nhìn vợ.

- Em thích cái màu hoa đỏ này. Mình sẽ nhân giống cho nó leo khắp xung quanh hàng rào trang trại.

- Ừ

- Lưu đồng ý – Anh sẽ lựa chọn kiến trúc sư để thiết kế một cái trang trại độc nhất vô nhị.

- Chỉ tội nó hơi xa quá. – Vĩ ngại ngần nhìn ra cơn mưa rừng vẫn vần vũ bên ngoài.

- Nhưng mình sẽ được hưởng thụ không khí núi rừng hoang dã. Còn tụi trưởng giả học làm sang thửa mấy cái trang trại ngoại ô, ban ngày bụi đường vẫn bốc vào nhà một lớp, ban đêm xe tải chạy rầm rập mất cả giấc ngủ.

Lưu chỉ ăn vài miếng là hết cái bánh mì. Bình thường anh vẫn ăn rất nhanh, nhất là hôm nay đói, cà anh gần như đã nhịn suốt chuyến đi kéo dài gần bốn tiếng đồng hồ. Vĩ rót cho chồng ít nước quả dâu vào một chiếc tách giấy. Lưu đỡ cốc nước từ tay vợ, và rồi có vẻ như một chiếc bánh mì vẫn chưa thấm tháp vào đâu với cái dạ dày khổng lồ của anh, Lưu run tay đánh rớt chiếc cốc giấy mỏng mảnh. Nước dâu ướt sũng một vạt quần kaki của Lưu. Vĩ vội vàng lấy giấy ăn để thấm cho chồng. Khi cô nhặt chiếc cốc giấy lên, cô tìm thấy cả mấy chiếc ảnh vừa bị Lưu làm rơi cùng chiếc cốc. Nước quả dâu đã thấm ướt mất vài tấm hình. Cô vội vàng đặt tờ giấy lên chúng. Nhưng chất nước đường như keo kết dính. Chúng bám chặt vào những bức ảnh, và màu nước quả dâu đỏ thấm loang lổ với những bụi hoa đỏ ối. Cái màu của nước quả khô đi, bao trùm lên những mái nhà đá ong một vệt loang, lúc này đã thâm lại như máu.

Mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn, nhưng bầu trời sẫm lại tựa hồ chỉ vài phút nữa thôi là bóng đêm sẽ lấp kín toàn bộ con đường. Lưu huýt sáo vui vẻ.

- Chừng hơn nửa tiếng nữa là đến nơi. Thời tiết thế này là ổn rồi.

- Sao anh biết, anh đã đến đây bao giờ đâu?

- Thằng Sương đã tả cho anh cái cột mốc này. Từ đây rẽ vào chỉ còn ngần ấy đường nữa.

Lưu hất mặt về bên phải. Trời tối quá nên Vĩ không để ý đến khung cảnh hai bên đường. Cô giật mình thấy phiến đá rất to nhô trên miệng hang núi hệt một hình người bị cụt đầu, hai tay đỡ lấy phần cổ một cách tuyệt vọng. Trời vẫn còn những vạch mây đỏ sậm nên bức tượng thiên nhiên tự tạo nổi lên như một bức ảnh công sáng.

- Cái tượng đá kia trông ghê quá.

- Hình người cụt đầu – Lưu thản nhiên và ngay lập tức quặt vô lăng vào một lối rẽ.

Vĩ băn khoăn nhìn qua ô cửa kính. Phiến đá lúc này đã xoay về góc ngang, sần sùi như lớp áo tơi của một lão ăn mày già nua. Cô nhìn con trai thở dài. Thằng bé đã ngủ say trên băng ghế. Cô không thích chuyến đi này, và cũng không thích cái trang trại mà mình sắp được tặng. Con đường không trải nhựa. Nó rộng rãi, đủ để hai chiếc xe tải tránh nhau, và khá bằng phẳng dù hơi lầy lội. Mới chỉ có hai giờ chiều song trời rất tối. Những tán lá cây cổ thụ xoà xuống càng khiến lối mòn hút dài trước mặt thăm thẳm như cõi u minh. Chừng như muốn cho không khí bớt phần ảm đạm, Lưu với tay bật radio. Tiếng sóng rè, rít lên vài quãng và giọng phát thanh viên loáng thoáng rồi tắc lại như vị ai chặn lấy micro. Lưu thở dài.

- Khu vực này mất sóng điện thoại, mất luôn cả sóng phát thanh. Sau này mỗi lần đi nghỉ ở đây là coi như cắt hẳn liên lạc với bên ngoài.

- Càng hay, cuộc sống hoang dã, thanh thản. Em chán không khí đô thị lắm rồi.

- Chừng như không muốn để chồng thất vọng về món quà mà anh đã có nhã ý tặng cho vợ, Vĩ nâng cao giọng cho thêm phần háo hức.

Lối mòn ngày càng tối sẫm lại và Lưu bắt đầu ngừng nói chuyện để tập trung vào việc lái xe. Đột nhiên Vĩ nhìn thấy có một vệt gì thâm thâm, nhỏ bé, chuyển động chậm chạp phía sát lề đường, mà cũng có thể là nó không chuyển động. “ Cái gì ấy nhỉ”, Vĩ băn khoăn.

- Cái gì đằng kia anh ?

- Anh không biết.

Lưu nheo mắt lại để nhìn cho rõ nhưng không giảm tốc độ. Cái vật đen lờ mờ ấy càng lúc càng tiến lại gần. Nó bất động. Từ đằng xa, Vĩ có thể nhận ra đó là một con chó đen tuyền. Không, hai con. Giống chó rừng hoang đang mùa giao phối. Một con có đôi tai trắng toát tương phản tức cười với lớp lông đen. Con đằng trước thản nhiên giương mắt nhìn chiếc xe một cách kì quặc. Khi chiếc xe chỉ còn cách hai con chó vài thước, con đằng sau với đôi tai trắng toát đột ngột ngoắt người lôi xềnh xệch bạn tình ra giữa đường. Lưu cuống cuồng nhấn bàn đạp nhưng không kịp. Vĩ thoáng thấy một bóng đen quật lên mũi xe đằng trước, rồi chiếc xe nảy lên, bánh xe gờn gợn, và Vĩ có thể cảm thấy một vật thể sống đang nằm dưới nó. Tiếng hét thất thanh của Vĩ và cú phanh kinh hồn khiến Bảo ngồi phắt dậy.

- Cái gì đấy hả mẹ?

- Không, con yêu, cái ổ gà thôi. Con nằm xuống ngủ tiếp đi.

- Sao mẹ sợ thế ?

Mặc dù chỉ là một cậu bé lớp hai nhưng Bảo sớm khôn trước tuổi. Những bệnh tật mà cậu phải gánh chịu từ lúc mới lọt lòng khiển Bảo có vẻ mặt như một người đã trưởng thành với đôi mắt luôn suy tư, buồn bã. Cậu bé rất tinh ý trước những cảm xúc của người khác, đặc biệt là đối với mẹ, người mà cậu có thể đánh đổi bất cứ thứ đồ chơi quý giá nào và mọi thú vui của trẻ con trên đời này để lúc nào cũng được ở bên cạnh mẹ. Vĩ thấy tay mình run lên. Cô bám chặt tay vào tay nắm cửa xe để lấy lại bình tĩnh. Lưu mở cửa định bước xuống. Một luồng hơi lạnh của núi rừng thốc vào bên trong. Vĩ rùng mình.

- Đừng anh… Anh đừng xuống.

- Sợ nó mắc vào bánh xe ấy chứ. Có một con thôi. Con kia chắc không sao.

- Anh nhìn thấy à? Nghĩa là một con . . . ở dưới ấy… còn con kia thoát? – Vĩ hỏi dồn dập.

- Ừ, bọn chó rừng lạ người, nhìn thấy xe thì sợ rúm cả lại.

- Cái gì thế hả ba? – Tính tò mò trẻ con khiến Bảo nhổm hẳn người lên đằng trước.

- Không con ạ. – Vĩ nắm chặt lấy tay thằng bé.

- Cứ nói cho con nó biết. Có sao đâu. Ba vừa chẹt vào một con chó. Là tự nó lao vào xe của ba thôi, ba không cố ý.

- Mình có phải đem chôn nó không ba?

- Mặt Bảo bắt đầu tái xanh giống hệt mẹ nó.

- Không, lũ chó rừng ngu đần sớm muộn gì cũng chết. Xác của bọn chúng mối sẽ tự động đùn lên thôi.

- Anh đừng nói thế, nghe kinh quá.

Lưu đạp ga, chiếc xe lại bon bon trên con đường mòn. Thốt nhiên, Bảo kêu lên vẻ vui mừng.

- Mẹ nhìn xem,con có thấy con chó nào đâu.

Vĩ giật mình quay lại. Con đường phía sau quả nhiên vắng lặng như không hề có dấu vết của sự sống, và trên mặt đường đất ẩm ướt, chỉ rải rác những đám lá cây lả tả vì bão.

- Không thấy con chó đâu anh ạ. – Vĩ thốt lên – Có khi mình không chẹt trúng nó.

- Không những trúng người nó mà còn nát bét ra rồi. – Lưu khẳng định một cách thản nhiên.

- Chắc là con còn sống lôi nó đi rồi. Mà không quan tâm đến chuyện này nữa. Chỉ là một con chó thôi mà. Hôm nay thật đúng chẳng ra làm sao.

Lưu tì vào tay lái một cách bực dọc. Anh có vẻ thèm thuốc, nhưng không muốn đỗ lại cái nơi âm u này để khoan khoái nhả vài hơi. Lưu liếc nhìn đồng hồ. 2 giờ 30. Anh bắt đầu căng mắt nhìn đường. Những bụi hoa đỏ ối lác đác xuất hiện bên vệ đường, và lá cây ở khoảnh rừng này không xanh như những chỗ khác. Nó trắng bệch bạc và sần lên những sống gân lá. Những bông hoa to bản xoè cánh như chiếc váy của người Di gan. Cánh lá mềm và lặng lẽ túm tụm vào nhau tạo thành một khối liền đỏ rực. Con đường rộng dần ra và những thân cổ thụ cũng bắt đầu thưa thớt. Màu đỏ rợp lên.

- Đẹp quá. – Vĩ buột miệng. Cô hạ kính cửa xe. Khí lạnh buốt xộc vào bên trong và còn lạnh hơn cả làn hơi đang phả ra từ chiếc điều hoà nhiệt độ khiến ngay lập tức Vĩ phải đóng kính cửa sổ lại. Từ xa, cô đã nhìn thấy khoảng đất trống.

Bé Bảo reo lên:

- Đến rồi, ba ơi.

Lưu mỉm cười vẻ thoả mãn:

- Ba đã nói rồi, những gì ba tặng, hai mẹ con không thể không thích…

Anh lao xe vào giữa bãi đất trống rồi dừng lại. Những ngôi nhà đá ong ở ngay trước mặt họ nhưng im lìm, vắng vẻ hệt một ngôi làng bị bỏ hoang. Các ngôi nhà đều không có cửa sổ, tường xây bít kín với một lối ra vào nhỏ bé giống kiểu kiến trúc của người Hà Nhì. Hơn thế nữa, nhà nào cũng có một bức tường ngăn ngay sau cửa ra vào, thành thử có đứng ngay trước cửa nhà cũng không nhìn được vào bên trong. Bé Bảo lẩm nhẩm đếm.

- Một…hai…năm…tám…Tám ngôi nhà mẹ ạ. Sao con không nhìn thấy ai hết?

- Ừ nhỉ. Sao không có người vậy anh?

- Chắc họ vào rừng lấy củi. Kệ họ. Hai mẹ con cứ ngồi nghỉ ở đây, anh ra ngoài hút điếu thuốc.

Bảo là một đứa trẻ biết nghe lời.

Mặc dù đã muốn tót ra ngoài để chạy nhảy cho bõ nửa ngày cuồng cẳng cuồng chân trên ghế, nhưng nó vẫn ở lại trong xe và hớn hở lẩm nhẩm một bài đồng dao:Rồng rắn lên mâyCó cây núc nắcCó nhà khiển binh,Hỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không…Vĩ không biết tại sao thằng bé lại thuộc bài đồng dao này. Những đứa trẻ cùng lứa Bảo, thậm chí lớn hơn thế, không mấy khi còn chơi trò dân gian nữa. Hồi bé, mỗi lần nấp sau lưng một đứa trẻ rồng rắn trên khoảnh sân gạch, cứ đọc đồng thanh đến câu cuối cùng là Vĩ thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đấy là sự hồi hộp và sợ hãi đầy thú vị, nhất là những khi cô đứng cuối hàng, không có đứa bạn nào che chở sau lưng. Và kẻ đuổi bắt, chính là một trong đám trẻ hàng xóm, trở nên hết sức nguy hiểm và đáng sợ. Những cuộc đuổi bắt thường diễn ra chóng vánh, cho đến khi cô bị một bàn tay bất thần đập mạnh vào bả vai, nghĩa là trò chơi đã chấm dứt, và cô phải thay thế vai trò của kẻ truy đuổi. Không đứa trẻ nào muốn bị rơi vào vị trí ấy, là vị trí của kẻ chủ động, là vị trí của kẻ doạ cho người khác sợ hãi, nhưng cũng là vị trí của kẻ bị thua cuộc. Chỉ có điều, khi đóng vai trò làm người đuổi bắt, Vĩ thấy máu nóng trong cơ thể dồn lên, những đứa trẻ dập dờn trước mắt và cô chỉ cần lựa chọn kẻ thay thế. Cô nhớ có lần vẻ mặt hăm dọa của mình đã khiến một đứa trẻ sáu tuổi trong đám rồng rắn khóc thét lên và trò chơi bị bỏ dở giữa chừng.

Vĩ mỉm cười. Cô đồng thanh với con” Rồng rắn lên mây…thầy thuốc có nhà hay không? “ và làm mặt hù doạ. Bé Bảo chúi vào một góc xe để tránh bàn tay của mẹ và cười như nắc nẻ. Khi cô túm được vạt áo sơ mi của thằng bé, nó hét lên và có vẻ sợ hãi thực sự, rồi lại cười khanh khách. Mỗi lần như vậy, Vĩ lại kéo con trai về phía mình để dụi mặt vào bộ ngực gày gò. Cô hít cái mùi thơm quen thuộc toả ra từ da thịt thằng bé và lần nào cũng thế, Vĩ thấy trong ngực mình quặn lại.

Bảo chỉ để yên vài giây rồi lại oằn ra, có vẻ như chưa muốn chấm dứt trò chơi. “ Rồng rắn lên mây. Có cây…”, đang cười hớn hở, thằng bé im bặt lại, mặt tái xanh và đôi mắt mở to hãi hùng.

- Sao vậy con ? – Vĩ hốt hoảng.

- …

- Con sao vậy? Con đừng làm mẹ sợ. – Vĩ nắm lấy bàn tay đã lạnh toát của con trai.

- Mẹ …Thằng bé vẫn mở to mắt nhìn mẹ nó trân trối. Không phải… là nó nhìn ra phía sau lưng cô. Sau vài giây lo lắng, Vĩ đã định hình được hướng nhìn của thằng bé. Có cái gì đó đằng sau cô hay sao? Vĩ lạnh toát người. Cô từ từ quay lại… Một khuôn mặt đang áp sát cửa kính xe với hai con mắt loé lên độc ác. Đó không phải cái mặt người. Nó chỉ cách Vĩ chừng hai phân, và cái kính cửa tròngz suốt lúc này không còn ý nghĩa gì nữa.

Tiếng hét của cô và tiếng gào khóc của bé Bảo khiến Lưu vứt vội điếu thuốc chạy lại. Anh lấy một cục đất và ném vào cái vật phía ngoài cửa xe.

- Đồ thần kinh, cút ngay đi chỗ khác.

Lưu mở cửa bế thốc Bảo ra ngoài và ôm chặt lấy thằng bé vẫn còn đang run lẩy bẩy. Vĩ thấy hình nhân đã rời khỏi xe và tiến ra giữa bãi đất trống. Hắn gần như không mặc quần áo, mớ tóc đen dài bết vào nhau, thành những cục vón bẩn thỉu, hai gò má hốc hác và đôi con mắt ngây dại. Tuy nhiên, hắn lại nở một nụ cười tinh quái và có vẻ như không hề sợ sệt trước tiếng quát mắng của người khách lạ.

- Ra đây em, hít thở không khí trong lành, thằng điên ấy mà.

Vĩ đã bắt đầu hoàn hồn. Cô bước ra ngoài và đứng nép bên cạnh Lưu. Anh đưa tay choàng lên vai vợ, cười vui vẻ.

- Hai mẹ con đúng là thần hồn nát thần tính. Có thằng điên mà cũng sợ.

Kẻ điên loạn đã tiến lại bụi hoa đỏ, ngắt một nắm cài lên mớ tóc rối bù và ngửa cổ lên trời hú một tiếng dài man dại. Tiếng hú dội vào những vách đá và luồn trở lại qua những khoảng rừng rậm rạp, tạo thành những chuỗi ngân dài ghê rợn. Ngay tức thì, tiếng hú của gã điên như một tín hiệu bí mật, từ các ô cửa nhỏ đồng loạt xuất hiện chủ nhân của những ngôi nhà.

Mỗi ô cửa có khoảng bốn năm người, già có, trẻ có, đàn ông đàn bà đủ cả, nhưng không có trẻ con. Thì ra họ ở hết trong nhà chứ không phải vào rừng như Lưu đã phỏng đoán. Họ đều mặc quần áo màu chàm, rách rưới, nước da đen xỉn và nhám cả lại. Họ im lặng, chầm chậm tiến lại gần 3 người khách, và chỉ sau vài phút đã bao lấy thành một vòng tròn giữa bãi đất. Bé Bảo sợ hãi nắm chặt tay mẹ. Vĩ nín thở:

- Anh nói gì đi chứ.

- Xin chào quý vị

- Lưu cất giọng hài hước như thường lệ

- Chúng tôi từ thành phố đến đây, đã phải vượt qua một quãng đường rất xa để gặp quý vị. Tất cả chỉ vì mảnh đất xinh đẹp này.

Một người phụ nữ quay sang nói gì đó với những người còn lại. Họ trao đổi bằng một thứ tiếng địa phương kỳ cục mà Vĩ chưa đoán được của bộ phận thiểu số nào. Người phụ nữ rất khó đoán tuổi. Có lẽ chị ta chỉ mới ngoài ba mươi nhưng cuộc sống nhọc nhằn ở vùng đất cách ly hoàn toàn với thế giới văn minh bên ngoài khiến chị ta trông già hơn đến gần hai chục tuổi. Đôi môi thâm sì, hàm răng đen như của người nghiện thuốc và tròng mắt trắng dã làm Vĩ thấy rợn con người này. Một ông già gầy gò, tóc bạc trắng mà Vĩ đoán là trưởng bản hỏi lại người phụ nữ kia vài câu. Chị ta nói vắn tắt và ông lão gật gù, rồi nhìn chòng chọc vào bé Bảo khiến cậu chùn thêm một bước. Nhưng chợt nhận ra đằng sau cũng có rất nhiều người đang quan sát mình, Bảo lại bước lên, rồi bối rối bước tới bước lui. Sau rốt cậu bé ôm chặt lấy mẹ.

Người phụ nữ tiến lên phía trước, nói bằng tiếng Kinh hơi lơ lớ:

- Anh là người của anh Sương.

- Tôi là Lưu, chủ tương lai của miếng đất này. – Lưu trả lời bằng một giọng đầy quyền lực.

Người phụ nữ chăm chú nhìn Lưu dò xét.

- Anh vẫn trả chúng tôi theo giá mà anh Sương đã thoả thuận?

- Đúng thế.

- Bao giờ thì chúng tôi phải chuyển đi?

- Sau khi trang trại đã xây dựng xong xuôi.

Vĩ quay sang nhìn chồng lạ lùng. Chừng như muốn giải thích luôn cho cả vợ và người phụ nữ kia hiểu, Lưu khoanh tay trước ngực theo kiểu đã quen với việc ra quyết định.

- Tôi muốn thuê người làng để xây dựng trang trại. Mọi người cứ ở trong nhà của mình. Khi nào công việc hoàn tất thì tôi mới san bằng khu nhà kia.

Người phụ nữ tiếp tục trao đổi với những người trong làng. Vĩ thấy rõ những khuôn mặt lầm lũi kia tỏ vẻ hài lòng, cho dù không ai mỉm cười. Từng ấy năm sống với Lưu, Vĩ luôn nể chồng ở mọi quyết định chính xác. Trong bất kỳ trường hợp nào, Lưu đều nảy ra cách giải quyết sáng suốt khiến người khác phải kinh ngạc. Lưu quay sang nháy mắt với vợ.

- Em thấy không, tại sao phải điều thợ từ nơi khác đến cho phiền hà. Nhân công ở đây vừa rẻ mạt, lại đã quen với địa hình. Họ thông thổ đường đi lối lại và khí hậu. Hẵng cứ để họ ở lại cho đến giờ phút cuối cùng. Khi nhà kia phá sau cũng được. Anh tính sẽ đặt vài chuồng nuôi gấu ở đó.

- Chúng tôi đồng ý

- Người phụ nữ quay sang nói với Lưu – Bao giờ thì anh bắt đầu?

- Tuần sau.

- Nhưng mà …

- Người phụ nữ băn khoăn liếc nhìn gã điên lúc nãy đang ngồi trên một mô đất và gườm gườm đôi mắt nhìn đám đông. – Anh vẫn phải hỏi ý kiến một chủ nhà nữa.

- Được rồi, việc ấy cứ để tôi lo. – Lưu vui vẻ

- Thôi, bây giờ chị dẫn vợ tôi đi tham quan khu đất nhé.

Người phụ nữ lại nói vài câu với đám dân bản. Ngay tức thì họ tự động tản về nhà mình, nhưng lần này, họ ngồi cả trên bực cửa để quan sát những người khách lạ.

- Những người không chịu chuyển đi, họ ở đâu ? – Lưu hỏi người phụ nữ.

- Đằng kia.

- Chị ta chỉ về phía những lùm cây.

- Họ vẫn ở trong nhà.

Vĩ dễ dàng nhận ra trong ngôi nhà trong bức ảnh, ngôi nhà thứ chín, nằm sâu trong những tán lá. Những ngôi nhà phía bên ngoài trông đã rệu rã, ảm đạm, nhưng ngôi nhà này thêm vào đó còn nằm ở một vị trí tách biệt đến kỳ dị. Những thân cổ thụ bao bọc quanh nó như một pháo đài đầy cảnh giác, khiến cho căn nhà tối đến độ Vĩ đã cố nheo mắt mà nhìn mãi vẫn chưa thấy cửa ra vào.

- Em đi theo chị ấy nhé, dẫn cả Bảo đi nữa. Vừa hít thở không khí trong lành vừa tham quan khu đất luôn.

- Anh làm gì? – Vĩ hoảng sợ. Cô không hề muốn ở một mình bên người phụ nữ thiểu số này một chút nào.

- Anh vào đàm phán với chủ nhà còn lại xem sao.

- Em đi cùng anh.

- Không cần thiết. Thấy đông người có thể họ ngại. Mà Bảo nó cũng muốn đi chơi, em chiều con một chút.

- Nhưng anh làm sao nói năng với họ nếu như không có chị này. – Vĩ vớt vát.

- Em không thấy bao nhiêu lần anh làm việc với khách Châu Phi mà không cần phiên dịch à. – Lưu cười to – Đi đi em, không khí ở đây dễ chịu lắm.

Bé Bảo cũng có vẻ không muốn vào ngôi nhà. Nó nhảy lò cò một chân và đu lấy tay mẹ.

- Mẹ ơi, đi…Lưu quay người về phía những lùm cây. Người phụ nữ hất cằm.

- Đi lối này.

Chị ta dẫn hai mẹ con vòng ra phía sau ngôi nhà. Một mùi gì đó hăng hắc đượm lên. Vĩ nhìn thấy hàng lớp, hàng lớp những rễ cây lạ phơi bên những hông nhà. Cô cho rằng cái mùi không dễ chịu này bốc lên từ những thứ đó. Khi Vĩ kéo tay Bảo nhảy qua một đám rễ phơi khô, cô chợt cảm thấy gáy mình nhói lên. Cô dừng bước, và đột ngột quay phắt lại. Có vật gì đó đã lẩn đi sau những bụi cây. Cô không nhìn thấy gì cả, nhưng cô chắc chắn thế.

Người phụ nữ vẫn lùi lũi bước. Họ đi xuống một con dốc ngoằn ngoèo và hẹp đến nỗi ngay cả bé Bảo cũng phải xếp hàng một. Con dốc có vẻ ngắn vì Vĩ đã nhìn thấy một chỗ ngoặt ngay lùm cây trước mặt. Nhưng khi họ xuống tới đó, cô mới thấy rằng con dốc thực ra còn rất dài. Các lối rẽ và cây lá um tùm khiến đi đoạn nào biết đoạn nấy đã đánh lừa thị giác.

- Có mệt không con?

- Không ạ. – Bé Bảo nghe chừng đã thở hổn hển nhưng có vẻ thích thú với những trò mà cậu chưa bao giờ từng trải qua.

Con đường càng ngày càng dốc, và lối đi trơn trượt vì trậh mưa hồi sáng. Bảo ngã oạch một cái. Vĩ vội vàng đỡ thằng bé dậy. Vạt áo sau lưng Bảo nhem nhuốc đầy bùn đất. Cô rút mấy tờ giấy ăn để gột bớt những vết bẩn, nhưng bất chợt, Vĩ lại cảm thấy bên tai phải của mình nhói buốt. Cô biết có kẻ đang theo dõi hai mẹ con cô. Vĩ vờ mải lau vết bẩn và bất thần ngẩng lên. Gã điên ban nãy. Kẻ bệnh hoạn đã đứng sừng sững đầu con dốc và cúi xuống nhìn Vĩ đầy đe doạ. Những cánh hoa đỏ trên đầu gã héo rũ và sẫm lại một màu gờn gợn quái đản.

Người dẫn đường đã biến mất sau chỗ ngoặt và giờ chỉ còn hai mẹ con cô đối diện với gã trong một lối đi hiểm giữa vùng rừng núi hoang vu. Gã chỉ đứng cách họ một quãng chục bước chân và hoàn toàn không nhúc nhích. Nhưng đối với một kẻ tâm thần, Vĩ không thể lường trước được gã đang nghĩ gì trong đầu. Cô vội vã kéo tay Bảo chạy nhúi về phía trước. Lần này thì chính Vĩ bị trượt ngã. Bảo kéo mẹ đứng dậy. Mặc dù sợ hết hồn nhưng cậu bé tỏ ra mình đang là chỗ dựa cho mẹ. Cậu bực tức lấy một viên đá mắc trong bụi cây và ném về phía gã điên như bố cậu đã làm. Viên đá trúng giữa bộ ngực bẩn thiủ của gã. Vĩ sững người. Nhưng gã điên không hề tỏ ra bực tức. Trái lại, gã nhếch mép cười tinh quái như thể tâm trí chưa hề mắc sự điên khùng nào. Vĩ quát to:

- Cút ngay.

Không ngờ thái độ tức giận của Vĩ tỏ ra có hiệu quả. Gã điên quay lưng bỏ đi và biến mất sau một khúc ngoặt. Vĩ không biết nên đi tiếp hay quay lại. Đi tiếp, có thể họ sẽ lạc đường, còn nếu quay lại, biết đâu gã điên chẳng đang chờ họ sau một lùm cây nào đó.

- Đi thôi mẹ.

- Ừ, mình đi tiếp.

Đôi khi, Bảo thường tỏ rõ tư chất quyết đoán di truyền của Lưu, mặc dù cậu bé khá nhút nhát. Khi họ vượt qua đoạn dốc cuối cùng, Vĩ không khỏi kêu lên kinh ngạc. Họ đang đứng trên một khoảnh đất trống bằng phẳng. Thì ra khu đất nằm trên một sườn núi và từ đây, họ có thể phóng tầm mắt ra toàn cảnh hoang vu, hìng vĩ của đại ngàn. Cánh rừng lá trắng nằm xếp lớp ken dày bao lấy dãy núi đá, và những vệt mây hồng còn rớt lại sau cơn mưa đang vắt ngang qua đỉnh núi.

- Đẹp quá mẹ ạ.

- Bảo reo lên.

- Ừ đẹp quá, con nhỉ. – Vĩ thấy lòng mình chùng lại sau những chuyện vừa rồi.

Ban nãy, lúc họ còn mắc lại trong con dốc, quang cảnh này đã bị che khuất bởi toàn bộ những thân cây cổ thụ và bụi cây chằng chịt. Vĩ giật mình thấy có vật gì vừa thoáng qua tầm mắt cô. Người phụ nữ ban này đã cởi chiếc khăn bịt đầu mầu đen và xổ tung mái tóc rậm dài che hết cả thân hình. chị ta ngồi trên một mỏm đá sát eo núi, quay lưng về phía họ, thản nhiên và bất động như quên mất vai trò dẫn đường của mình.

- Sao đi lâu thế ?

- Chị ta lên tiếng.

- Có ông điên đuổi theo hai mẹ con cháu. – Bé Bảo tỏ vẻ giận dỗi vì người kia đã bỏ rơi hai mẹ con cậu.

Người phụ nữ quay mặt lại, mớ tóc đen tuyền bao lấy khuôn mặt khiến đôi mắt trở nên tăm tối. Chị ta nhìn thẳng vào mặt Vĩ.

- Cô bao nhiêu tuổi?

- Hai sáu.

- Cô có con lớn nhỉ.

- Chị ta nhìn chòng chọc vào thằng bé khiến Vĩ theo phản xạ nắm chặt tay con trai.

- Tôi lấy chồng sớm. Trẻ con làng này đi đâu hết rồi hả chị? – Vĩ lảng sang chủ đề khác.

- Làng này không có trẻ con.

- Tại sao ?

- Ở đây đất dữ, chúng tôi không nuôi được.

- Chị ta đưa mắt nhìn đi chỗ khác.

Vĩ rùng mình, càng xiết chặt tay bé Bảo. Người phụ nữ tiến lại gần họ và giơ tay ra. Vĩ vội ẩy thằng bé lùi lại một bước. Nhưng chị ta không có ý định chạm vào Bảo.

- Cô đưa tay đây cho tôi.

Vĩ chìa tay ra như một cái máy. Chị ta nắm lấy tay Vĩ. Bàn tay lạnh toát, khô khốc và sần sùi như cây gỗ mục.

- Tại sao cô muốn mua mảnh đât này.

- Vì nó đẹp. – Vĩ hơi rút tay ra, nhưng chị ta đã nắm rất chặt.

- Cô rất đẹp, thằng bé cũng rất đẹp, nhưng trông nó không giống cô.

- Nó giống bố nó.

- Cô sung sướng lắm phải không.

- Người phụ nữ nhìn thẳng vào cô bằng đôi mắt u tối, rồi chị ta bắt đầu vuốt ve lòng bàn tay mịn màng của Vĩ.

Chị ta tẽ thẳng những ngón tay của Vĩ ra, và cúi xuống nhìn.

- Chị làm gì vậy? – Vĩ run giọng.

- Tôi đang xem chỉ tay cho cô.

- Chị nhìn thấy những gì?

- Tôi nhìn thấy có những điều cô đang nói dối tôi.

- Chị ta cười bí hiểm, hàm răng đen hơi lộ ra khiến Vĩ gai người.

Đột nhiên, người phụ nữ ngẩng phắt lên, cặp môi thâm sì mím lại.

- Cô phải cẩn thận. Hết sức cẩn thận.

- Chị ta vạch những đường kỳ lạ lên lòng bàn tay Vĩ – Tôi đã nhìn thấy những đường này. Tai họa. Đó là tai họa. Nó đang ở rất gần đây thôi, rất gần cô.

Vĩ kinh hoàng nhìn người phụ nữ kỳ lại. Cô lắp bắp.

- Sao chị biết? Làm sao mà tôi tránh được?

- Cô không thể tránh được. Cô phải đối diện với nó. Đó là nghiệp chướng.

- Chị còn nhìn thấy gì nữa?

- Tôi nhìn thấy máu

- Chị ta thì thào – Tôi nhìn thấy những đám mấy đen. Nó đang bao phủ quanh cô. Hãy tin tôi. Nguy hiểm đã ở rất gần cô.

Người phụ nữ ngửa mặt lên trời. Đôi mắt chị ta nhắm lại, như lên đồng. Vĩ thấy rợn tóc gáy. Cô rút vội tay ra.

- Bảo … Bảo ơi.

Dường như chỉ sau vài phút bị thôi miên bởi những lời lẽ kì lạ của người dẫn đường, Vĩ đã không còn thấy con trai ở trước mặt mình nữa.

- Bảo đâu rồi con?

Vĩ nhìn một lượt quanh những lùm cây vắng lặng. Bảo đã biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.