Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Chương 10



UỐNG RƯỢU HOA

Đã mấy ngày không liên lạc gì với Dương Hùng Vĩ, chắc chắn là hắn đã nghe nói tới chuyện tôi lấy lòng được Lôi tổng, giọng điệu trong điện thoại hơi bất thường:

- Lấy lòng được Lôi tổng là quên hết anh em rồi?

Câu này mang hai lớp nghĩa, vô cùng sắc bén, mối quan hệ giữa hắn và Lôi tổng giờ đang rất đặc biệt, Lôi tổng tuy là Tổng Giám đốc, nhưng dù sao cũng mới đến, Dương Hùng Vĩ là kẻ có thực quyền trong công ty, bởi vậy lời nói của hắn rất có trọng lượng, nhưng người quyết định cuối cùng vẫn là Lôi tổng, trong chuyện phân quyền mua hàng, hai người tất nhiên có chút mâu thuẫn. Người làm ăn chúng tôi chỗ nào cũng phải thắp hương, không được đắc tội ai, nếu không, chẳng khác nào dựng một bức trường ngay trước mặt mình, muốn mọi con đường đều thông, việc gì cũng phải thận trọng, nếu hắn thực sự tưởng rằng tôi thấy lớn quên nhỏ là phiền phức lắm. Việc này tôi cũng từng lĩnh giáo rồi, đó là lần hợp tác với một nhà xưởng ở Thuận Đức, tôi đã “giải quyết” xong Tổng Giám đốc, Trưởng phòng Mua hàng và Trưởng phòng Kỹ thuật, tưởng đâu mọi chuyện đã xong nhưng lại quên không lo lót cho đám nhân viên mua hàng và thủ kho bên dưới, thế là rõ ràng đơn đặt hàng đã nhận được cả tuần rồi nhưng trước ngày hết hạn trên đơn một ngày mới gửi cho chúng tôi, hơn nữa còn chú thích: Không giao hàng đúng hẹn sẽ bị hủy đơn! Đúng là không cho chúng tôi thời gian chuẩn bị, khiến tôi trở tay không kịp. Đến khi chuyển hàng tới nhà kho còn phải xếp hàng, hết giờ làm là cái gã thủ kho lập tức thay quần áo ra về, không quan tâm tới việc hàng của chúng tôi mới chuyển đến một nửa, khiến tôi điên tiết chỉ muốn đánh nhau. Bị rắn cắn một lần nên tôi khôn ra, cũng học được nhiều kinh nghiệm từ Dương Hồng Năng và Triệu Hữu Tài, chỉ cần bước chân vào địa bàn của khách hàng là ai cũng phải lấy lòng, gặp ai cũng phải cười. Ngày lễ ngày tết là bắt phòng Bán hàng liệt kê ra từng cái tên, bất cứ ai có liên quan đều phải dùng bánh trung thu hoặc thẻ mua hàng để “biếu xén”, thà tặng nhầm mười người còn hơn bỏ xót một người!

Hiện nay cho dù thế nào cũng không được đắc tội với Tài thần Dương Hùng Vĩ, hơn nữa nhất định phải hầu hạ hắn thật tốt. Tôi lập tức mỉm cười đẩy đưa:

- Đâu dám… Ai cũng quên được nhưng anh thì không thể quên!

Chưa chờ hắn châm biếm tiếp, tôi đã lập tức nói:

- Bên Đường Gia mới mở một nhà hàng vi cá, tối nay chúng ta đến đấy gặp nhau. – Dương Hùng Vĩ ấp úng:

- Xa quá, từ sáng tới tối chỉ ăn, chán lắm.

Khóe miệng tôi cười lạnh:

- Nhưng lần này khác, tôi sắp xếp cho hai em sinh viên “uống rượu hoa” (“Uống rượu hoa” là uống rượu có gái phục vụ, tương tự như “bia ôm” ở Việt Nam) với anh!

Từ bãi đỗ xe đi vào đường Hải Tân, chỉ có hai cây số ngắn ngủi mà mất tới mười phút, xung quanh toàn là xe, tôi bị bao vây giữa một loạt những ánh đèn xe màu đỏ, sốt ruột ấn còi liên tục, khiến người đi đường cũng phải dừng bước chân nhìn tôi chòng chọc. Nghĩ lại thấy ba, bốn năm trước thích thật, hồi đó Châu Hải đường rộng, người và xe cộ đều ít, đi dọc đường Cửu Châu, lái xe với tốc độ tám mươi ki-lô-mét để hóng gió cũng không sao, nhưng bây giờ không biết tiền của các đồng chí ấy kiếm được ở đâu ra mà chỉ trong có một đêm, ô tô đã nhiều lên trông thấy, biển số xe cũng phải bổ sung liên tục, đầu số “8” mới cấp xong đã thấy đầu số “9” xuất hiện trên đường, cho nên không thể tùy tiện đỗ xe hai bên đường được nữa, mà lòng đường cũng ngày càng tắc nghẽn. Từ Cát Đại đi đường Hải Tân đến vịnh Đường Gia, tại ngã tư chỗ công viên Hải Tân phải chờ ba phút đồng hồ, sau đó lại bị tắc đường ở đường Hải Yến, chỗ ngã rẽ sang đường Tình nhân đèn đỏ liên tục, chỗ vịnh Mỹ Lệ đặt mấy cái camera nên không dám lái nhanh, lúc xe đến được Đại học Châu Hải đã là bốn mươi phút, tôi nhìn vào cổng, hai người đẹp trang điểm lộng lẫy đang đứng ở đó nhìn ngó kiếm tìm.

Vừa lên xe là họ đã luôn miệng trách cứ, nói:

- Sao anh Phi bây giờ mới tới, bọn em đứng chờ rã cả chân.

Tôi quay người ra sau, tay phải giữ lấy lưng ghế phụ, nhìn họ nói:

- Sorry, vừa nãy tắc đường quá, lát nữa anh sẽ xoa bóp miễn phí cho các em được không?

Cô nàng tên Tiểu Cầm để tóc mái nói:

- Xì, em chẳng thèm, như thế khác nào đưa dê vào miệng cọp!

Cô nàng còn lại tên Tiểu Mỹ thắt bím hai bên thấy tôi chỉ nhìn chằm chằm vào quần áo của cô thì nói:

- Có gì không đúng à?

Tôi nói:

- Chẳng có gì, chỉ là cảm thấy con gấu này hạnh phúc quá.

Mỹ mặc một chiếc áo phông cổ tròn màu trắng, trước ngực in hình một con gấu hoạt hình, hai bàn tay gấu vừa vặn đặt lên bầu ngực của Tiểu Mỹ. Tiểu Mỹ nhìn xuống, lập tức hiểu ra, vội vàng đưa hai tay ra trước ngực, luôn miệng giậm chân nói:

- Anh Phi xấu xa! Xấu hơn cả anh Hoàng.

Anh Hoàng mà cô nói là Hoàng Lực, tôi quen Tiểu Mỹ là nhờ hắn giới thiệu, lần đó sau khi “happy” ở trung tâm Tụ Long xong, tôi dặn dò đưa mấy cô gái vào “phỏng vấn”, Hoàng Lực lập tức ấn tôi xuống, nói chờ lát nữa có mấy cô gái tới, đều là sinh viên ở gần đây:

- Giới thiệu cho anh mấy em sinh viên, đổi khẩu vị một chút!

Tôi buột miệng nói:

- Thế tiền boa chắc đắt lắm? – Hoàng Lực nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh:

- Tiền boa? Được ăn, được uống còn phải boa cái gì?

Lần đó có bốn cô gái tới, trong đó có Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm. Họ ở chung một phòng trong ký túc, đều là người mới, trang điểm ăn mặc hơi lạ, há miệng là “oa”, đóng miệng là “ngất”, vừa ngồi xuống là đã vội vàng giành micrô, giành điều khiển từ xa, mấy bài như “Em là hoa hồng của anh” hay “Đôi cánh vô hình” được họ chọn liên tục rồi cãi nhau là ai hát hay hơn, ai hay bị hát sai nhạc. Tôi hài lòng về Tiểu Mỹ nhất trong số bốn người này, nước da trắng nõn nà, chiếc áo rộng rãi không che được bầu ngực căng tròn của cô. Chiêu này là Lâm Thăng dạy tôi, nói là nhìn đàn bà không thể chỉ nhìn vào phục trang của cô ta, ánh mắt phải có khả năng xuyên thấu, phải thông qua biểu tượng bên ngoài mà nhìn vào bản chất, ngực to có thể là do độn thêm, eo nhỏ có thể là do thắt lại, bây giờ đồ giả quá nhiều! Thế nên tôi thường quan sát Tiểu Mỹ ở nhiều góc độ khác nhau, khi hai tay cô cầm lên micrô đặt lên khóe miệng và say sưa hát, tôi nhớ tới động tác kinh điển trong phòng mát xa. Khi cô hát hết một bài, tôi vỗ tay, sau đó dịch sang ngồi cạnh cô, nói:

- Người đẹp hát hay quá, ký cho anh một chữ! – Tiểu Mỹ hơi kinh ngạc:

- Ký tên? Tên của em không đáng tiền đâu!

Tôi nói:

- Hôm nay không đáng tiền nhưng ai dám đảm bảo năm năm sau em không trở thành người nổi tiếng? Anh tranh thủ lúc này em vẫn chưa trở thành người nổi tiếng để xin em chữ ký, năm năm sau nó sẽ đáng tiền, như thế gọi là “mua vào lúc rẻ”! – Tiểu Mỹ bật cười ha ha, nhìn tôi đánh giá:

- Không ngờ anh cũng hài hước ra phết.

Vùa nghe thấy câu này là tôi đã biết mấy lời đường mật ban nãy đã có hiệu quả, cá đã cắn câu, thế là tranh thủ ngay, nhưng không trực tiếp hỏi xin số điện thoại của cô mà chỉ nói gửi một tin nhắn đố để kiểm tra cô, cô vừa nghe thấy thế đã vỗ tay nhảy loạn lên:

- Đây là thế mạnh của em, anh không làm khó anh được đâu!

Tôi bật cười trong lòng, đừng có mừng quá sớm, em còn chưa biết câu hỏi mà anh đặt ra cho em kia mà. Tôi ấn điện thoại một hồi, rồi chọn ra một tin nhắn đặc sắc mà tôi sưu tầm được gửi cho cô. Tiểu Mỹ đọc to từng từ, không hề có cảm giác xấu hổ như tôi tưởng tượng, chỉ lườm tôi một cái, sau đó nghiến răng, cắn môi, lông mày cau tít lại, làm ra vẻ trầm tư suy nghĩ.

- Người đẹp không đoán được phải không, có cần gợi ý không?

- Mấy cái đồ hạ lưu này của anh chắc chắn là em không đoán ra được!

- Không được cứ nói là không được, việc gì phải nói đề bài của anh là hạ lưu?

Tiểu Mỹ cau mày, hai tay chống nạnh:

- Khai thật đi, nói mau, nếu không bổn cô nương không chơi với anh nữa!

Tôi kéo cô lại gần, ghé sát miệng vào tai cô, nói ra hai từ, đầu tiên cô khựng lại, sau đó cười ha hả, hai chân nhấc lên đung đưa loạn xạ, nhân lúc cô cười, tôi ôm lấy eo cô, nói là hôm nào đó sẽ mời em đi ăn. Cơ thể cô thoáng chuyển động, nhưng không hề phản kháng, liếc tôi một cái, nói:

- Em thích ăn hải sản lắm!

Tôi nói hải sản có là gì, bào ngư vi cá cũng được. Tiểu Mỹ càng hứng thú hơn, chủ động hỏi tôi làm gì, tôi lập tức nhớ tới Dương Hồng Năng, nói là “làm gà” (Từ “gà” và từ “máy” trong tiếng Trung có cách phát âm giống nhau), cô khựng lại, trợn mắt nhìn tôi, tôi nói không phải là gà mà là máy nén, dùng trong điều hòa.

Cô cười nắc nẻ, cười tới mức thở hổn hển, suýt chút nữa làm rơi cả điện thoại xuống sàn.

Hoàng Lực lại gần:

- Nói chuyện gì mà vui thế, người đẹp, cẩn thận cái người bên cạnh em nhé, hắn là một con dê xồm đấy!

Tiểu Mỹ không sợ Hoàng Lực:

- Thế càng tốt, các anh là bạn của nhau mà! Trên mạng có nhiều lắm! – Sau đó kéo hắn ngồi xuống. – Anh Hoàng, đố anh một câu nhé!

Hoàng Lực châm một điếu thuốc:

- Đừng chơi mấy trò này với anh, anh nổi tiếng là người não phẳng!

Tiểu Mỹ vẫn không buông tha cho hắn, nắm chặt tay hắn, uốn éo thắt lưng:

- Đi mà, chơi cho vui thôi!

Hoàng Lực không chịu nổi:

- Được thôi, vì em phá lệ một lần!

Tiểu Mỹ đọc tin nhắn mà tôi gửi cho cô lên một lần, Hoàng Lực vừa nghe đã bụm miệng cười, có vẻ chắc ăn, Tiểu Mỹ vừa đọc xong, Hoàng Lực đã nói:

- Tiểu Mỹ, chúng ta cá cược được không? Nếu đoán ra em cho anh ôm một cái, nếu không đoán ra anh cho em ôm một cái.

Tiểu Mỹ nghe thấy thế thì xì một tiếng rất dài:

- Còn nói là anh não phẳng nữa, anh tưởng em không có não à, chẳng phải là giống nhau?

Hoàng Lực thấy cô không mắc bẫy:

- Thế em thích cược thế nào?

- Cược một ly rượu! – Tiểu Mỹ vừa nói xong, Hoàng Lực đã nhấc ly rượu lên đưa ra trước mặt cô:

- Người đẹp, uống đi! Anh nói cho em biết đáp án, là “họ tên”.

Tiểu Mỹ vô cùng kinh ngạc, trợn tròn mắt:

- Oa, giỏi thế cơ à!

Hoàng Lực dương dương tự đắc:

- Nói thật cho em biết, câu hỏi này là anh gửi cho Lý tổng!

Tiểu Mỹ chẳng đếm xỉa gì đến hắn nữa, quay sang hỏi tôi:

- Địa chỉ QQ và MSN của anh là bao nhiêu?

- Không có.

- Thế em nói chuyện với anh thế nào?

- Gọi điện thoại đi.

- Vừa tốn công vừa tốn tiền. Nhắn tin nhé?

- Không được, anh đánh vần kém lắm.

Tiểu Mỹ trợn mắt nhìn tôi:

- Anh quê thật đấy, ngoài mấy cái chuyện bậy bạ đó ra anh còn biết cái gì?

TIỂU MỸ

Vừa mới ngồi xuống, Dương Hùng Vĩ đã dịch sát sang ngồi với Tiểu Mỹ, hỏi cô “Tiểu Mỹ” là nghệ danh hay là nickname:

- Những người làm việc ở hộp đêm bây giờ đều có nghệ danh, còn những người trẻ tuổi lại xưng hô nhau bằng nickname.

Tiểu Mỹ tỏ ra không vui, nói bổn cô nương đi không đổi họ, ngồi không đổi tên, họ Hạ, tên là Tiểu Mỹ! Chưa chờ Dương Hùng Vĩ hỏi tiếp đã quay đầu sang cằn nhằn với tôi:

- Anh Phi, mời bọn em ăn vi cá thật à? – Tiểu Mỹ hình như không dám tin, tôi cầm đũa chỉ ra biển hiệu ở cửa:

- Rõ ràng là viết “Nhà hàng vi cá Thanh Đảo”, không ăn vi cá thì ăn gì?

Tiểu Mỹ bật cười toe toét:

- Em sợ anh tới nhà hàng vi cá để ăn đồ chay cơ!

Tiểu Cầm bên cạnh vỗ tay phụ họa:

- Hay quá, thế hôm nay em phải ăn cho đã!

Dương Hùng Vĩ tiếp lời:

- Không những cho các em ăn đã mà ăn xong còn đưa các em lên sàn, để các em chơi cho chán! – Hai người đẹp càng thêm hứng thú, lập tức quay sang hắn, nhìn thêm một lát, Tiểu Mỹ hưng phấn giơ tay thành hình chữ V:

- Oh yeah!

Tiểu Cầm nắm hai tay lại rồi đặt lên khóe miệng, ngẩng đầu lên nhắm mắt, tặc lưỡi than:

- Hôm nay đẹp quá!

Tôi mang theo chai rượu Cổ Việt Long Sơn ba mươi năm ra, Dương Hùng Vĩ bắt hai cô uống, hai cô nàng ban đầu còn do dự, nhưng không chống đỡ nổi sự cám dỗ của Dương Hùng Vĩ, với lại sợ chuyện lên sàn bị hủy nên chỉ đành tiếp chiêu, nhân lúc họ đi vệ sinh, tôi nhắc nhở Dương Hùng Vĩ:

- Nóng ruột cái gì, họ không phải là gái, cứ từ từ!

Dương Hùng Vĩ hơi coi thường tôi:

- Anh tưởng họ còn là gái trinh chắc? Không thấy tôi vừa nói lên sàn song là thái độ với tôi đã khác rồi sao?

Uống xong một chai rượu, mọi người đều hưng phấn hơn, ngồi trên xe, mượn men rượu, tôi vặn âm lượng thật to, bản nhạc “Bao nhiêu tình yêu có thể bắt đầu lại” vang lên, hai người họ ngồi ghế sau bắt đầu lắc đầu hát theo, Dương Hùng Vĩ quay sang hỏi họ:

- Bài này tên là gì?

Cả hai cùng đồng thanh trả lời:

- “Bao nhiêu tình yêu có thể bắt đầu lại!”.

Dương Hùng Vĩ cười he he nói không đúng, hai người lập tức dừng mọi hành động của mình lại, tôi cũng thấy tò mò, không hiểu cái gã này định giở trò gì, thế là Dương Hùng Vĩ nói nhấn từng tiếng:

- Phải là “Bao nhiêu tình yêu có thể bắt đầu… chơi”. – Sau đó hắn bắt đầu hát lên theo tiếng nhạc, - Bao nhiêu tình yêu có thể bắt đầu chơi. Bao nhiêu người cần phải tránh xa!

Mấy tiếng sau hắn cố tình hát to lên, tôi phì cười, chửi hắn là không đàng hoàng, Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm cũng bắt đầu gọi hắn anh Vĩ này, anh Vĩ nọ, Dương Hùng Vĩ sướng lắm.

Tôi không biết có phải đàn ông đều có thói xấu này hay không, tóm lại tôi là kiểu trí nhớ kém điển hình, cũng giống như mỗi lần đi Macao về là tôi lại rất hối hận. Uống rượu cũng thế, mỗi lần uống rượu xong đều nói năng linh tinh, hôm sau đầu đau như búa bổ và thề sẽ không bao giờ uống nữa, nhưng cứ ngồi xuống trước ly rượu là tôi quên luôn mình là ai, mọi ý nghĩ đều bay biến đâu mất, thứ duy nhất còn sót lại là không uống rượu lấy đâu ra bạn bè, lấy đâu ra hợp đồng? Lần này cũng vậy, lúc hưng phấn, chúng tôi còn đổi nơi khác để uống, lúc đó mí mắt phải giần giật khiến tôi bất giác thoáng qua một ý nghĩ bất an, nhưng sự phát triển của tình thế đã không nằm trong sự kiểm soát của tôi nữa.

Dương Hùng Vĩ và tôi nghiêng người dựa vào cái ghế chân cao, mặt thoáng xanh thoáng đỏ, ánh mắt lúc sáng lúc tối, Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm đứng bên cạnh, chìm trong tiếng nhạc, chân tay nhẹ nhàng, hai mắt lấp lánh.

Đây là sàn nhảy “Người tình cũ” nổi tiếng nhất Củng Bắc. Đầu người chuyển động, những mái tóc bay trong tiếng nhạc, hưng phấn, tiếng hét và những cơ thể đang lắc lư, tiếng nhạc Disco cuồng nhiệt bao phủ không gian, ánh đèn ngủ sắc quay điên cuồng trong tiếng nhạc, như những con sóng ở Ấn Độ Dương, nhấn chìm mọi thứ.

Tiểu Mỹ nói chuyện với tôi, tôi chỉ thấy miệng cô đang mấp máy nhưng không nghe thấy gì, hét lớn:

- Em nói gì?

Cô nắm tay tôi kéo vào trong, nói to hơn:

- Khiêu vũ!

Trong những tiếng hét chói tai, tôi và Dương Hùng Vĩ bị hai cô kéo vào sàn nhảy, phút chốc như bị cuốn vào một cái xoắn ốc khổng lồ, vai kề vai, lưng sát lưng, mông chạm mông, trái phải trước sau toàn là người. Động tác của Dương Hùng Vĩ rất khoa trương, luôn cố tình đụng phải Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm, eo của họ chuyển động nhẹ nhàng, uyển chuyển, động tác thuần thục và rất đúng nhạc, tôi giả bộ như không nhìn thấy hành động của Dương Hùng Vĩ, ánh mắt chuyển sang nơi khác, tìm kiếm những gương mặt xinh đẹp và hưng phấn trong đám người, và cả những thân hình mảnh mai đầy quyến rũ.

Nhảy một lát tôi nóng không chịu nổi, quay về chỗ ngồi, gọi một ly bia lạnh, uống một ngụm bia đã thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Tôi nhìn vũ điệu của Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm đầy tán thưởng, mềm mại và rất dẻo dai, phần hông chuyển động thành từng vòng theo tiết tấu, tưởng tượng nếu để họ nhảy vũ điệu này bên giường của tôi sẽ như thế nào. Tôi uống hết hai ly bia thì Dương Hùng Vĩ cũng kéo họ quay lại, Tiểu Cầm hỏi tôi vì sao không nhảy, tôi nói lớn tuổi rồi nên không còn nhảy nổi nữa. Tiểu Mỹ nhìn Dương Hùng Vĩ một cái, rồi dán sát vào tai tôi:

- Anh Vĩ rụng hết cả tóc rồi mà còn chẳng nói câu này!

Tôi nhìn Dương Hùng Vĩ nói lớn:

- Làm sao anh so với hắn được, tuy cơ thể hắn bốn mươi tuổi nhưng trái tim chỉ có hai mươi.

Dương Hùng Vĩ cũng không hề khiêm tốn:

- Đúng rồi, hay là tối nay chúng ta “high” tới sáng luôn.

Nhân lúc hai cô gái rủ nhau đi vệ sinh, Dương Hùng Vĩ vội vàng móc hai viên thuốc trong túi ra, bỏ vào ly rượu của họ, tôi trợn mắt nhìn hắn, một hồi lâu vẫn chưa tỉnh hồn:

- Không phải là ma túy chứ?

Dương Hùng Vĩ ghé sát lại:

- Nói nhỏ thôi, là thuốc lắc.

Tôi nói làm thế không hay lắm, thuốc lắc cũng là một loại ma túy, Dương Hùng Vĩ nói không sao, không bị nghiện. Trong lòng tôi vẫn thấy rất căng thẳng:

- Như thế không được đâu, sẽ xảy ra chuyện.

- Xảy ra cái con mẹ gì! Anh nhìn những đứa đang lắc điên cuồng kia, cả hai người đẹp đang nhảy trên sân khấu nữa, có đứa nào không uống cái này! Thế mà cũng nói là lăn lộn trên giang hồ, đến cái này cũng không biết. – Dương Hùng Vĩ nói đầy vẻ khinh bỉ, lườm tôi một cái.

Tôi vẫn thấy hơi sợ, nhớ lại những mẫu tin mình đọc trên báo, rất nhiều người vì ma túy mà khuynh gia bại sản, cái thứ này còn độc hơn cả rượu chè, cờ bạc, gái gú, chỉ cần xảy chân một bước là sẽ để lại mối hận ngàn thu, thế là tôi kéo tay Dương Hùng Vĩ nói:

- Thôi bỏ đi người anh em, chúng ta đi ăn đêm!

Dương Hùng Vĩ bực mình, hất tay tôi ra:

- Không phải sợ, tôi nói không sao là không sao!

Tôi còn chưa kịp nghĩ xem nên làm thế nào thì Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm đã quay lại, Dương Hùng Vĩ nói với hai người:

- Hai người đẹp đi lâu thế, anh còn sợ các em bị người ta giở trò trong nhà vệ sinh!

Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm đều không nói gì, vừa dùng bàn tay làm quạt, vừa nói nóng quá, sau đó hai người cầm ly bia trên bàn lên, tôi đưa tay ra, há miệng định ngăn lại, nhưng còn chưa kịp lên tiếng họ đã ngửa cổ uống cạn.

Ba giờ sáng về tới nhà, đổ vật ra giường, thấy ngực mình tưng tức, thế là tôi nôn hết những thứ ăn được ra, Thanh Thanh tỉnh giấc, ngồi dậy vừa dọn dẹp vừa cằn nhằn:

- Anh không thể uống ít một chút được sao!

Nằm bò bên giường, tôi thở dài:

- Hây a, anh cũng không muốn uống, nhưng mà thân bất do kỷ, ai bảo cái gã Dương Hùng Vĩ ấy ngày mai sẽ cho anh một đơn hàng trị giá một triệu!

GIẢNG HÒA VỚI THANH THANH

Ngày tháng trôi qua rất yên bình.

Lần này quay về, Thanh Thanh không khóc lóc gì, cứ như chưa từng có việc gì xảy ra, cô ấy không nhắc đến, tôi cũng chẳng tội gì chủ động chạm tới cái ổ kiến lửa này, tối hôm tôi nôn thốc nôn tháo sau khi đi với Dương Hùng Vĩ về, cô ấy đã chủ động dọn dẹp. Sau đó Tiểu Quân lại lên chơi, tôi đưa cậu ta tới công ty tìm Lâm Thăng. Mượn mấy cuốn sách MBA cho cậu ta học lý thuyết, đương nhiên những kinh nghiệm thực tế không thể tùy tiện truyền thụ cho cậu ta được.

Hầu như ngày nào tôi cũng tới nhà Lôi tổng một lần, giám sát công việc của y tá, xoắn xuýt bên Victory hỏi đã đỡ hơn chưa, nhớ ăn nhiều đồ bổ, còn quan tâm tới cậu ta hơn cả người thân. Để tìm được chủ đề chung, tôi còn lên mạng tìm hiểu tâm lý của những người ở độ tuổi cậu ta, kể cả tình hình ở Mỹ và Đại học New York, tôi còn nói chuyện gia đình với Lôi tổng, nói là làm ăn vất vả tôi không sợ, cũng may giờ còn trẻ, chỉ tiếc là không chăm sóc chu đáo được cho gia đình, khiến Lôi tổng cũng phải thở dài. Sau đó tôi đưa cả Thanh Thanh và Đô Đô tới, Lôi tổng rất thích trẻ con, thấy Đô Đô xinh xắn đáng yêu, chị ta thích lắm. Thanh Thanh cũng biểu hiện rất tốt, nói chuyện rất hợp với Lôi tổng, hai người họ đều thích âm nhạc cổ điển, Thanh Thanh còn cùng Lôi tổng sang Macao xem đêm nhạc quốc tế, trở về quan điểm của Lôi tổng đã thay đổi, phê bình tôi là không thể chỉ coi trọng chuyện làm ăn mà bỏ bê gia đình, những lời này được phát ra từ miệng chị ta khiến tôi rất sung sướng, chứng tỏ rằng tôi đã được chị ta chấp nhận.

Lâm Thăng gần đây cũng bận tối tăm mặt mũi, hắn thích chơi gofl nên thường xuyên đi chơi với Tần tổng. Cái người uy hiếp Lâm Thăng ở cổng tiểu khu nhà hắn thực ra có mối quan hệ mờ ám với Tần tổng, Tần tổng đã bỏ ra ít tiến để đuổi hắn đi. Bây giờ tuần nào Lâm Thăng cũng ra sân gofl luyện tập với cô ta mấy lần, còn để một bộ gậy ở trong văn phòng, thi thoảng lấy ra tập lại vài động tác. Chắc hôm sinh nhật lần thứ ba sáu của tôi, hắn đang ở cùng với Tần tổng, mối quan hệ mờ ám lần trước chỉ là suy đoán, nhưng giờ đã thành thật.

Đã mấy ngày không gặp được Triệu Hữu Tài, Cảnh Phú Quý nói hai ngày trước hai người họ và Lộ Cường với Dương Hùng Vĩ đi chơi mạt chược với nhau, một buổi tối mà một mình Triệu Hữu Tài thắng cả ba người, được hơn hai mươi nghìn tệ, hôm sau cả bọn tới một nhà hàng bên cạnh Sở Nông nghiệp ăn xuyên sơn giáp, còn uống rượu nhung hươu, cả bọn ăn uống thoải mái, sung sướng vô cùng, thanh toán xong, Triệu Hữu Tài nói nhà có chút việc nên về trước.

Lúc rời khỏi Châu Hải, Hầu Kình nói với tôi nếu gặp khó khăn trong chuyện tiền nong hãy gọi điện cho hắn:

- Mấy triệu không thành vấn đề, giờ tao thiếu đủ thứ, chỉ có tiền là không.

Sau đó vỗ vào ví, trong sự giễu cợt ấy là vẻ dương dương tự đắc. Tôi nói:

- Mày cứ tiết kiệm đi, đến lúc đó không tìm tao vay tiền là tao đã tạ ơn trời đất rồi. – Hầu Kình nhổ một bãi nước bọt rồi chửi tôi mồm thối.

Tôi pha một tách trà Trúc Diệp Thanh, dùng thìa khuấy cái cốc thủy tinh, lớp nước đầu tiên bên trên có một chút bọt, phải nhanh chóng đổ đi, đó là tráng trà, sau đó cho thêm nước vừa sôi, đặt cốc trà lên cửa sổ, lặng lẽ quan sát sự thay đổi của nó, một lát sau các lá trà bắt đầu chìm xuống, trong quá trình đó, những lá trà xoay tròn như một nàng tiên nữ áo dài từ trên trời bay xuống, rồi dừng thẳng xuống đáy ly, như một bông hoa sen nở rộ, màu sắc của nước cũng xanh dần, trong dần, cái màu xanh phỉ thúy ai cũng thích. Một làn khói từ miệng cốc bốc lên như màn sương mờ ảo, tan vào không khí rồi biến mất, tôi hít sâu một hơi.

Tôi nhớ tới Lưu Hân, vào những ngày tôi buồn bực nhất, cô ta đã pha cho tôi những tách trà ngon nhất, cô ta cũng từng khiến tôi thấy vui vẻ, nhưng giờ đây vạn sự xoay chuyển, cô ta lại trở thành nỗi phiền phức duy nhất của tôi. Tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thực này. Mấy ngày trước cô tới Quảng Châu tham gia một lớp tập huấn trước khi lấy bằng kế toán, phải ở lại đó một tuần, Thanh Thanh cũng đã quay về nên tôi nhất thời không thể quan tâm được tới cô ta, chỉ nói là vài ngày nữa rồi tính. Tôi lên mạng tìm hiểu các kiến thức về việc phá thai, còn đặt câu hỏi trên Baidu*, (Baidu là một trang web rất nổi tiếng của Trung Quốc) lập tức có rất nhiều cao thủ không hà tiện kinh nghiệm, chỉ bảo cho tôi, thời gian muộn nhất để phá thai là bốn tháng, từ bây giờ tới lúc đó còn hơn hai tháng nữa, vẫn đủ thời gian để tôi làm công tác tư tưởng, thế nên tâm trạng tôi nhẹ nhàng hơn một chút. Tôi quyết định, cho dù trời có sụp xuống cũng không thể để cho tội chứng của một đêm say được sinh ra, cho dù Lưu Hân có nói là tự cô ta nuôi con! Tôi thậm chí còn có dự định xấu nhất, nếu không đả thông được tư tưởng cho cô ta, sẽ còn rất nhiều cách kín đáo hơn, một ly nước pha thuốc phá thai mà tôi nói rằng là thuốc bổ, một lần trượt ngã vô tình khi đi xuống cầu thang. – Tôi nghĩ tới nỗi khổ của ông chủ Tăng, bây giờ Lưu Hân còn trẻ, thu nhập cao nên có thể nói như thế, nhưng mười hay hai mươi năm nữa, khi con lớn rồi sẽ đòi đi tìm bố, hơn nữa, ngộ nhỡ cô ta đi vào đường cùng liệu có còn như thế nữa không? Tôi không thể để nữa sau cuộc đời mình luôn ẩn hiện một quả bom nổ chậm như vậy!

Tôi nhấc ly trà trên bệ cửa sổ lên, nhấp khẽ một ngụm, cảm giác một dòng nước nóng thơm ngát đang chầm chậm chảy xuống ngực, như một dòng suối nhẹ nhàng đang uốn mình chảy quanh ngọn núi. Thực ra cuộc sống là thế, cần có sự nhiệt tình, nhưng cũng cần những lúc bình lặng, giây phút này, tôi cảm nhận thật rõ ràng.

Cũng giống như cuộc hôn nhân giữa tôi với Thanh Thanh, chúng tôi đỏ mặt hay tim đập nhanh không còn vì nhớ nhung được gặp nhau, tuy rằng ngày càng khiến người ta mất cảm giác, như một tách trà xanh đã pha qua ba lần nước, cả vị lẫn hương đều đã nhạt, nhưng tôi vẫn trân trọng nó, dù sao tình cảm đã xây dựng qua bao nhiêu năm, huống hồ chúng tôi còn có cậu con trai Đô Đô. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, trên thế giới này không có một cuộc hôn nhân nào hoàn mĩ, một mở đầu có hoành tráng đến đâu cuối cùng cũng chỉ là một tách nước trà đã nhạt, không ngừng theo đuổi thứ gọi là hạnh phúc, đến cuối cùng chỉ thấy mình trắng tay. Tĩnh tâm nghĩ lại, ở một phương diện nào đó, đúng là Lưu Hân hơn Thanh Thanh, nhưng dù sao tôi cũng là ông chủ của cô ta, trước mặt tôi, chắc chắn cô ta phải thể hiện ra mặt tốt nhất của mình, nếu tôi thực sự quan hệ với cô ta, ai dám đảm bảo rằng cô ta sẽ tiếp tục tốt đẹp như vậy? Xây dựng gia đình là một cuộc đua maraton, không phải là chạy một trăm mét, thứ chúng ta cần không phải là sự kích động và những đóa hoa tươi nhất thời, mà là những giọt nước giải khát và một người bạn đồng hành.

Nghĩ thông được điều này, tôi đưa hai mẹ con Thanh Thanh và gia đình Cảnh Phú Quý tới công viên Trân Châu chơi một buổi chiều, Đô Đô vui lắm, còn nhắc tôi rằng còn mười tám ngày nữa là đến Tết dương lịch, tôi nói con yên tâm, lần này chắc chắn sẽ không nói là không có thời gian nữa. Ở công viên Trân Châu đi ra, chúng tôi có một bữa tối thịnh soạn tại nhà hàng Thực thần, sau đó tôi và Cảnh Phú Quý đưa Tiểu Quân đi Macao, ở sòng bài Vĩnh Lợi, tôi đưa cho cậu ta năm nghìn tệ, chưa đầy nửa tiếng sau, cậu ta đã thắng được ba nghìn, luôn miệng kêu thích thật, kiếm tiền còn nhanh hơn làm kinh doanh:

- Nếu cứ thế này chẳng phải các sòng bạc ở Macao thành máy rút tiền tự động của em sao? – Cậu ta cười với tôi, hai mắt lấp lánh, tôi bậc cười hai tiếng, không muốn làm cậu ta mất hứng:

- Nhớ phải biết điểm dừng, tiền không thể rút hết trong một lần.

Sau đó tôi bỏ ra một nghìn chín trăm chín tám đô-la Hồng Kông để thuê phòng cho họ ở khách sạn trên lầu, bảo Cảnh Phú Quý chơi với Tiểu Quân một lát, trước mười hai giờ là thời điểm đóng cửa khẩu, tôi về Châu Hải, lúc làm thủ tục, tôi gọi điện thoại cho Thanh Thanh:

- Bà xã, hẹn trước với em nhé, dỗ Đô Đô ngủ đi, tắm rửa sạch sẽ rồi đợi anh.

Về tới nhà, Thanh Thanh đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, chúng tôi làm tình với nhau.

- Ông xã, giờ anh mất cảm giác với em rồi phải không, hở một chút là mắng em, bao nhiêu lời độc ác cũng nói ra được, em rất muốn quay lại thời chúng ta ngày trước.- Thanh Thanh gối đầu lên ngực tôi, đưa tay xoa mặt tôi.

- Anh cũng không muốn như thế, tại áp lực lớn quá nên cũng hết cách, quay về như ngày trước là điều không thể, đừng nghĩ rằng cái gì đã mất đi mới là tốt, cuộc sống thời không có tiền thực sự rất khổ.- Tôi thở dài.

- Thế anh có thể vừa có tiền vừa đối xử tốt với em không? – Thanh Thanh ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Tôi cười khổ một tiếng, xoa vai Thanh Thanh:

- Thanh Thanh, anh đối xử với em không tốt sao? Sau này anh sẽ cố gắng để có cả hai, được không?

Cơ thể Thanh Thanh càng áp sát hơn vào người tôi:

- Ông xã, lúc ở Thanh Đảo em đọc được một bài văn, nói là đàn ông chăm chỉ khi anh ta mới yêu bạn; anh ta vụng về là đã yêu bạn sâu sắc; anh ta ngoan ngoãn là vì đã hết cảm giác với bạn; anh ta nổi cáu là vì đã chán ghét bạn, em thấy giờ anh đang ở loại thứ tư.

Tôi thắt tim lại, cái gã tài tử phong lưu nào viết bài văn này, sao có thể nói đúng tâm tư của đàn ông như thế, nhưng tôi vẫn không chịu thừa nhận:

- Nói bậy, anh chỉ bực mình vì công việc bận rộn chứ làm sao mà chán ghét em được? Yêu em còn không hết nữa là!

- Hừ, nói thì hay, thế anh hứa với em, sau này không được mắng em nữa.

Tôi thương xót xoa mái tóc Thanh Thanh, nói:

- Được rồi, bà cô của tôi, anh hứa với em là sẽ đối xử với em thật tốt, không mắng, không đánh, lúc nào cũng nghe theo sự chỉ huy của bà xã, được chưa?

Thanh Thanh nhéo tôi một cái:

- Chỉ được cái mồm mép, em thấy con trai anh lớn lên rồi cũng giống như anh thôi!

Tôi lập tức nổi hứng:

- Sao em nói thế?

- Vừa nãy lúc em dỗ nó ngủ, nó hỏi em vì sao bố thường xuyên không về nhà, em nói bố bận, bận kiếm tiền để mua đồ tốt cho con. Anh đoán xem con trai nói gì? Nó nói vậy con sẽ ở với mẹ, hàng ngày mẹ đừng nghịch máy tính muộn nữa, đi ngủ sớm với con, con chơi với mẹ! – Thanh Thanh dùng bàn chân trong chăn đạp tôi một cái, - Anh nhìn nó xem, rõ ràng muốn em ngủ sớm với nó lại nói là nó sẽ ngủ với em.

Tôi cười:

- Tốt lắm, lần trước ở Thanh Đảo nó còn biết ra điều kiện với anh, đúng là một nhân tài, không hổ danh là phiên bản của anh, chỉ có điều, có một chức năng quan trọng nó không thể thay thế được anh. – Nói xong tôi thò tay vào áo của Thanh Thanh, Thanh Thanh thoáng khựng lại, sau đó lập tức phản ứng, giữ chặt tay tôi:

- Đúng là đồ không đứng đắn, anh ngoài biết làm này còn biết làm gì! Nói đi, ở Thanh Đảo nó thế nào?

Bàn tay tôi vẫn ngoan cố đi vào trong:

- Làm xong rồi nói với em.

Thanh Thanh không buông tay, nhưng giọng nói đã hiền hòa hơn nhiều:

- Ông xã, có làm được không, vừa nãy làm một lần rồi, đừng có cố quá.

Tôi biết Thanh Thanh thực lòng lo cho tôi, cô ấy vẫn chưa học được cách sử dụng kế khích tướng:

- Bà xã, đừng nói nhiều nữa. – Sau đó tôi bắt chước giọng điệu trong một vở kịch. – Được hay không hãy xem hành động.

Lại sau một trận mây mưa, Thanh Thanh nằm trên ngực tôi, bàn tay xoa ngực tôi, tôi ngóc đầu dậy, phát hiện mắt cô ấy lóng lánh nước, cô ấy ghé sát vào tai tôi:

- Ông xã, anh không biết khi mắng em, trông anh đáng sợ như thế nào đâu, còn lúc dịu dàng lại thật là tuyệt!

VỤ KIỂM TRA CỦA ĐỒN CÔNG AN

Vì đêm qua “quyết chiến” hai hiệp nên tứ chi rã rời, tôi cảm thấy đầu mình nặng chình trịch, chân nhẹ bẫng. Cảm thán đúng là thời gian không buông tha cho con người, năm năm trước Thanh Thanh còn nói tôi là kim cương, thế mà bây giờ tôi đã trở thành “Mr. Ba phút”. Vừa tới cổng công ty, Lạc Lạc thấy tôi đã vội vàng đứng lên, sắc mặt căng thẳng, lắp bắp nói:

- Lý… Lý tổng, cảnh sát tìm anh!

- Cảnh sát tìm tôi? – Tôi giật mình, bình thường tôi không có người bạn nào làm cảnh sát, lần trước tôi có nói tới Trưởng đồn Vương với Vương Diệu chẳng qua là bịa, tôi lại không làm việc gì vi phạm pháp luật, sao có cảnh sát tới tìm tôi?

- Ở đâu? – Tôi thấy thật kỳ lạ.

- Họ trong phòng họp. – Lạc Lạc nói lí nhí. Tôi nhìn về phía đó, bảo Lạc Lạc đi pha trà, cất cặp rồi qua ngay.

Trong phim tôi vẫn thấy các cảnh sát khi thẩm vấn phạm nhân thường uy hiếp:

- Chứng cứ của anh tôi đã nắm được rồi, giờ phải xem anh có thành thực hay không.

Tôi thấy thật buồn cười, cái trò này chỉ dọa được trẻ con, chứng cứ nắm đầy đủ rồi, các anh còn hỏi để làm gì! Trước khi đi vào phòng họp, tôi đã có chủ ý, có chuyện phải giả bộ hồ đồ, không có chuyện phải luôn miệng kêu oan, cố gắng nói thật ít, không tỏ ra sốt sắng, tóm lại không thể để họ nhận ra sơ hở nào mà bắt thóp.

Hai vị cảnh sát nhân dân đang ngồi nghiêm trang trong phòng họp, một người lớn tuổi, một người trẻ hơn, tôi vừa bước chân vào đã thấy không khí bất bình thường. Hai đồng chí đó lấy thẻ ngành xòe ra trước mắt tôi rồi lại cất đi, tôi nói anh có thể cho em nhìn rõ hơn một chút không, em bị cận thị, mắt trái là một độ, mắt phải là không phẩy tám, giờ cũng lớn tuổi rồi nên nhìn không rõ lắm. Người lớn tuổi nói không cần, cậu chỉ cần nhớ cảnh hiệu là được, rồi chỉ tay vào trước ngực, sau đó nhìn tôi chằm chằm, hỏi tôi gần đây có làm việc gì vi phạm pháp luật hay không?

Chiêu này quả không nằm ngoài dự đoán, đầu tiên là dọa bạn, để bạn chột dạ không đánh đã khai, sau đó, khi bạn đã khai ra một chuyện, anh ta sẽ thốt lên những câu đại loại như: “Những việc này thôi hả, không còn gì nữa sao?”, ép bạn phải khai từng chút những việc xấu xa mình đã làm, khi bạn đã để lộ sơ hở, anh ta sẽ đột nhiên quát lên, làm bạn không kịp đề phòng, phòng tuyến tâm lý bị phá vỡ hoàn toàn.

Tôi nói đồng chí cảnh sát, tôi làm ăn buôn bán đàng hoàng, có trụ sở cố định, nộp thuế đúng nghĩa vụ, không nợ lương nhân viên, không đánh đập nhân viên, tôi giống người phạm pháp sao?

- Vương Phong Cầm anh có quen không? – Viên cảnh sát già thấy tôi không mắc bẫy liền đi thẳng vào vấn đề.

- Vương Phong Cầm? Không quen. – Tôi lắc đầu, đúng là tôi không quen.

- Nói dối! – Viên cảnh sát già nâng cao âm lượng. – Cho anh xem một thứ! – Sau đó đánh mắt ra hiệu, viên cảnh sát trẻ lôi một tờ giấy từ quyển sổ tay ra, dùng ngón trỏ giữ lại rồi đẩy ra trước mặt tôi.

Tôi vừa nhìn đã biết sự việc không hay, hóa ra Tiểu Cầm chính là Vương Phong Cầm. Tối hôm đó bọn tôi cùng “high” đến hai giờ sáng, Dương Hùng Vĩ lúc thì ôm Tiểu Mỹ, lúc thì ôm Tiểu Cầm, bàn tay lợn thối tha sờ mó khắp nơi, hai người họ đều không hề phản kháng, chỉ nhắm mắt rồi lắc đầu như đánh trống. Tôi sợ xảy ra việc gì đó nên liên tục đưa nước khoáng cho bọn họ uống, bọn họ đi vệ sinh tôi cũng đi theo, chờ ở ngoài cửa, chỉ sợ họ ngã ở trong đó không ra được, cứ như một con chó trung thành đi theo chủ.

Sau đó tôi thấy không ổn, nếu như lắc tiếp có khi đứt cả cổ, thế là tôi kéo họ ra ngoài, đưa tới khách sạn Hoa Kiều phía đối diện. Vừa mới vào phòng, hai người đã lao vào nhà vệ sinh rồi nôn, lúc đi ra nằm đổ vật ra giường, miệng còn lảm nhảm những gì không rõ, Dương Hùng Vĩ định lại gần cởi quần áo của họ nhưng bị tôi kiên quyết ngăn lại:

- Anh tỉnh táo một chút, như thế này là cưỡng dâm! Phải ngồi tù đấy! – Có thể câu nói này đã có tác dụng, Dương Hùng Vĩ rụt tay về nhưng vẫn không cam tâm, tôi vỗ vai hắn nói:

- Mai kiếm một gái trinh cho anh giải tỏa!

Sắc mặt Dương Hùng Vĩ lúc này mới sáng sủa hơn:

- Có phải là gái của anh đâu, sao cứ bênh chúng nó thế?

Tôi nói:

- Ông anh ơi, tôi nghĩ cho anh thôi. Bọn họ có bán dâm đâu, toàn là sinh viên, không phải cứ bỏ tiền ra là giải quyết được đâu.

Anh đường đường là trưởng phòng của một công ty lớn, có thân phận và địa vị, vì một phút vui nhất thời để đánh mất những thứ này quả thật không đáng!

Dương Hùng Vĩ cuối đầu ngồi ở mép giường:

- Anh sợ ảnh hưởng tới bản thân phải không?

Tôi nghe thấy thế đã vô cùng kích động, nói lớn:

- Tôi sợ cái gì? Tôi là chủ của một doanh nghiệp tư nhân, không có tổ chức, không có lãnh đạo, mấy hình phạt như kiểu song quy, tước Đảng tịch gì gì đó đều không đến lượt tôi, tôi sợ ai?

Thấy tôi như thế, Dương Hùng Vĩ mới bật cười:

- Việc gì phải kích động thế, tôi chỉ nói bừa thế thôi, nhớ đấy nhé, phải kiếm được một em gái trinh rồi chúng ta chơi với nhau, anh đừng có giả bộ nói là đồ ngon nhường cho tôi ăn một mình nữa!

Dương Hùng Vĩ khéo léo hơn Hoàng Lực nhiều, hắn biết những chuyện xấu phải làm cùng nhau mới không xảy ra chuyện.

Lúc đi, tôi còn cẩn thận lấy trong tủ lạnh ra hai chai nước suối để ở đầu giường, bên dưới là một nghìn tệ, ngoài ra còn có một tờ giấy:

Tiểu Mỹ, Tiểu Cầm, ngủ dậy cứ mang thẻ phòng trả ở quầy lễ tân. Số tiền này các em cất đi, có việc gì thì gọi điện thoại. Anh Phi.

Thực ra sinh viên thời nay đi cả đêm không về là chuyện rất bình thường, nhưng vận xui lại đụng trúng vào tôi. Nửa đêm hôm đó, một người bạn cùng phòng với Tiểu Mỹ bị đau bụng đi vệ sinh, thấy có một bóng đen vội hét lên kêu cứu, bảo vệ của trường chạy tới, thế là không bắt được trộm nhưng phát hiện có hai cô gái đi cả đêm không về, gọi di động cho họ, trong điện thoại Tiểu Mỹ nói đau đầu quá, chóng mặt, buồn nôn, cánh bảo vệ nghe thế lập tức thấy hứng thú, bèn hỏi đang ở đâu, lập tức cho xe tới thẳng khách sạn, ở trong phòng, họ phát hiện ra tờ giấy mà tôi đã để lại, thế là báo cảnh sát.

Tôi tốt bụng để lại tiền và giấy, ai ngờ lại bị chính nó hại ngược. Theo như lô-gíc của cảnh sát, nếu tôi không làm chuyện đó sao lại thuê phòng cho họ, lại cho họ rất nhiều tiền? Hơn nữa con số đó lại vừa đúng như mức giá trên thị trường. Đương nhiên là tôi không thể nói vì mình đã cho họ uống thuốc lắc, thấy có lỗi với họ nên mới cho tiền, như thế sẽ không thoát khỏi cái tội danh “tàng trữ ma túy”, cho dù có ngâm trong phòng tắm nước nóng cả năm cũng không rửa hết tội. Họ sẽ điều tra là ai bỏ thuốc, nguồn gốc của ma túy, rồi sẽ điều tra mối quan hệ giữa tôi với Dương Hùng Vĩ… Từng manh mối đó được bới ra, đây chính là trò chơi thú vị của cánh cảnh sát, tôi thậm chí còn có thể tưởng tượng được một kết cục ê chề dành cho mình, giống như cơn gió lạnh lẽo ngày cuối đông lướt qua thân cây, những chiếc lá vàng úa rơi xuống, nát đi và không còn ngày tái sinh.

- Hai người họ đã khai cả rồi, chỉ còn xem anh có hợp tác hay không thôi. – Khẩu khí của viên cảnh sát trẻ tuổi không được cứng rắn như người kia. Tôi cười lạnh một tiếng trong lòng, thời này ai cũng chơi chiến thuật tâm lý, tôi mềm anh ta cứng, họ mà khai ra sao? Chuyện này liên quan tới trinh tiết của họ, cho dù có làm cũng không thể nói, huống hồ là không hề làm!

Tôi làm ra vẻ oan như oan Thị Kính, nói:

- Đồng chí cảnh sát, chúng tôi thực sự không làm gì cả, chỉ đến sàn uống một chút rượu, sau đó muộn quá họ không thể về trường được, tôi vì tốt bụng nên mới thuê phòng cho họ ngủ, số tiền đó cũng chỉ là khoản tiền bình thường giữa những người bạn, tôi không thả họ ở đầu đường để các anh phải đi thu gom đã là nhân từ lắm rồi, làm như thế cho dù không được nói là nghĩa hiệp, nhưng theo quan niệm về thanh niên tốt của thời đại mới cũng được coi là phù hợp.

- Chẳng phải anh nói là không quen Vương Phong Cầm sao? – Viên cảnh sát già vẫn nhìn tôi chằm chằm.

- Tôi quen, nhưng không biết tên đầy đủ của cô ấy là Vương Phong Cầm.

- Vậy thì càng lạ, đến tên họ đầy đủ của người ta anh còn không biết, tại sao lại cho một khoản tiền lớn mà chỉ nói là khoản tiền giữa những người bạn? Trên đời này có chuyện tốt như thế sao?

Lúc này tôi mới ý thức được rằng cái gã lớn tuổi này đi một đường vòng để tóm lấy sơ hở của tôi, đúng là gừng càng già càng cay.

Tôi nói chủ yếu là vì tôi quen với Hạ Tiểu Mỹ, còn Vương Phong Cầm mà các anh nói, mọi người đều gọi là Tiểu Cầm nên tôi cũng gọi theo nhưng chưa bao giờ hỏi kỹ họ tên của cô ấy, đây là chuyện thật, không phải là tôi giảo biện.

- Một người nữa đi cùng với anh là ai?

Hỏi tới đây là vấn đề nghiêm trọng rồi, bất giác trán tôi đổ mồ hôi, mắt bắt đầu đảo liên hồi, nếu khiến cả Dương Hùng Vĩ dính vào vụ này phiền phức sẽ lớn hơn. Nhưng không biết bọn Tiểu Mỹ rốt cuộc đã nói gì với cảnh sát, hơn nữa liệu có thể cứu được Dương Hùng Vĩ khỏi vụ này không? Tôi không dám chắc. Nếu không đấu lại được với cảnh sát, chi bằng cứ thật thà với cảnh sát ngay từ đầu, chủ động trước, sự việc này cần phải đánh giá lại, không thể một mực phủ nhận ngay được.

- Là một người bạn.

- Tên là gì? Làm ở đâu?

Lúc này tôi thực sự ngưỡng mộ chủ nghĩa tư bản ở nước Mỹ, gặp chuyện phiền phức gì đều có thể không cần trả lời, hơn nữa còn thản nhiên nói: “Có chuyện gì hãy nói chuyện với luật sư của tôi!”. Nhưng với tình hình trước mắt, chắc chắn là không được. Có điều tôi muốn làm một công dân tự làm chủ bản thân, tôi vẫn có quyền tư vấn:

- Thưa cảnh sát, anh đang thẩm vấn tôi hay đang tìm tôi để tìm hiểu tình hình?

Hai viên cảnh sát chụm đầu vào nhau thì thầm điều gì đó, tôi chẳng hiểu câu nào, cảm giác họ đang nói tiếng Triều Châu. Trước khi đi, viên cảnh sát lớn tuổi sưng sỉa mặt chỉ vào tôi:

- Anh có thể không nói, nhưng chờ khi chúng tôi mời anh tới đồn cảnh sát anh không thể ung dung như thế này được đâu.

Tôi nói đương nhiên, đương nhiên, tôi tin rằng người cảnh sát nhân dân chắc chắn là phục vụ vì nhân dân. Viên cảnh sát trẻ tuổi còn bổ sung một câu:

- Tình hình thực tế trong lòng chúng tôi đều hiểu rõ! Hai cô bé sinh viên đó đều nói rồi.

Tôi gật đầu như bổ củi:

- Dạ vâng, dạ vâng, tôi cũng không dám che dấu!

Thực ra trong nửa tiếng đồng hồ qua, tôi chắc chắn họ vẫn chưa nói ra hai chữ “thuốc lắc”, dù sao bản thân họ cũng không nhìn thấy, một tờ giấy càng không thể chứng minh tôi đã làm việc gì phạm pháp, điều tôi lo lắng là họ mới ra đời, sẽ bị đám người này dùng lợi ích cám dỗ, sau đó dẫn sự việc đi theo hướng mà bọn người kia muốn, gây ra một vụ án oan.

Lúc đi tới thang máy, tôi nói xin hỏi quý tính đại danh của hai anh, người lớn tuổi thô lỗ nói:

- Hỏi làm cái gì?

Tôi nói hỏi rõ để còn tặng cờ gấm cho hai anh. Gã xua tay nói:

- Đừng có giả bộ trước mặt chúng tôi! Nhớ cảnh hiệu là được rồi.

Tôi lập tức tươi cười đưa mắt tiễn họ vào thang máy, sau đó giơ tay lên:

- Hai anh đi cẩn thận!

Khi cửa thang máy đã khép lại, tôi lập tức quay người, chạy về phòng nhấc điện thoại lên gọi cho Dương Hùng Vĩ:

- Cảnh sát đã tìm anh chưa?

TRỞ MẶT VỚI HOÀNG LỰC

Trong điện thoại, Triệu Hữu Tài giễu cợt tôi:

- Lý tổng, một chai nước mà khiến cả hai em sinh viên bay theo, đúng là lợi hại, hôm nào giới thiệu cho tôi với nhé?

Trong điện thoại, trước tiên Hoàng Lực hỏi tôi có phải là người không, sau đó than thở một hồi, nào là quen họ hai tháng mới dám sờ tay, anh mới gặp lần thứ hai đã cho họ lên giường, tôi mù mắt nên mới dẫn sói vào nhà. Con bà nó, thời này thế quái gì vậy? Còn vương pháp nữa hay không?

Tôi nghiến răng nghiến lợi mà chửi, chuyện tốt chẳng ai biết, chuyện xấu ai ai cũng hay, đúng là đám người bẩn thỉu, giờ thích chí nhìn tôi mất mặt. Cũng may Hoàng Lực còn chưa biết chuyện này có cả Dương Hùng Vĩ dính vào, nếu không chắc chắn hắn sẽ vác đao đến gặp tôi.

Đám người này cho dù có chế giễu, chửi bới tôi thế nào, tôi cũng không sợ, một đống chuyện xấu xa của họ, tôi nắm rõ trong lòng bàn tay, bất cứ lúc nào cũng có thể lôi ra để dọa họ không dám ho he. Người khiến tôi sợ nhất là Thanh Thanh, mới làm hòa được hai ngày đã lại gặp chuyện phiền phức mới. Mặc tôi giải thích thế nào, Thanh Thanh vẫn quay về với trạng thái không chửi thì thôi, đã chửi toàn nói những câu kinh điển: “Chó không sửa được tật ăn cứt, mèo không sửa được thói ăn tanh”. Tôi nói bà xã đại nhân là người có tố chất thanh cao, chửi người cũng dùng câu đối, có cần thêm câu hoành phi “Anh không phải là người” nữa không? Thực ra Cảnh Phú Quý từng dạy tôi một chiêu, đàn bà mà quậy thì biện pháp tốt nhất là lạnh nhạt với họ, không đếm xỉa tới họ, ba ngày sau tự nhiên sẽ phải nói chuyện với anh. Tôi dùng thử chiêu này nhưng với Thanh Thanh nó không linh, nịnh cô ấy, cô ấy không màng, lạnh nhạt với cô ấy, cô ấy sẽ ném đồ ném đạc, nghĩ đủ mọi cách để thu hút sự chú ý của anh, có lẽ đây chính là điểm mà phụ nữ phương Bắc không thể bằng phụ nữ Triều Châu. Phụ nữ phương Bắc tính tình mạnh mẽ, thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành, xử sự không khéo có khi còn làm một bình ga cho cả nhà nổ chết hết, thế là xong. Trong khi đó vợ Cảnh Phú Quý là đại diện tiêu biểu cho phụ nữ Triều Châu, sau sự kiện QQ, yêu cầu của cô ta với Cảnh Phú Quý đã hạ thấp đến mức “khuất mắt trông coi”. Vì việc này mà tôi ngưỡng mộ Cảnh Phú Quý vô cùng.

- Đúng là cưới vợ người Triều Châu vẫn hơn, Dương Huệ nhà cậu đúng là vừa hiền thục, vừa “thực tế”!

Cảnh Phú Quý lập tức phản bác:

- Ý cậu là gì? Ý cậu là Dương Huệ không xinh bằng Thanh Thanh phải không?

Tôi vội vàng lôi quan điểm của Lâm Thăng ra để giải thích:

- Vợ xinh hay không không quan trọng, người đẹp theo cậu một năm thì thẩm mỹ cũng mệt mỏi, thực tế là quan trọng nhất, ai dùng người đó biết!

Để chứng minh là mình vì chuyện làm ăn mà không phải vì tìm niềm vui bên ngoài, tôi phát huy tinh thần học tập đồng chí Dương Hùng Vĩ, tìm một đơn đặt hàng cũ của bên Khoa Mỹ, sửa lại một chút, ngày tháng sửa thành ngày thứ hai sau sự kiện thuốc lắc, số tiền sửa thành một triệu mà lần trước đã nói với Thanh Thanh, photoshop ra một đơn đặt hàng hoàn toàn mới và mang về nhà:

- Bà xã, chỉ riêng công ty này đã kiếm được hai trăm nghìn tệ, em xem học phí đi nhà trẻ của Đô Đô cao như thế, đã thế nó còn đòi đi công viên Disney Land, chúng ta còn muốn ở biệt thự, không có tiền sao được? Chẳng qua là vì tiền nên anh mới bị Dương Hùng Vĩ ép thôi.

Đại nạn đến nơi, thân ai người nấy lo, dù sao Thanh Thanh cũng không phải cảnh sát, cho dù cô ấy có biết cũng chẳng đi tìm Dương Hùng Vĩ để hỏi tội, gia đình hòa thuận mới là đại nghiệp trăm năm.

Nhưng Thanh Thanh không tin vào chiêu tôi sử dụng, đối với một kẻ thường xuyên phạm lỗi như tôi, muốn làm người tốt quả thực rất khó. Trong chuyện này, tôi tự cho rằng mình đã hoàn toàn thực hiện đúng hành vi của một người đàn ông tốt, chủ động, chân thành, tự kiểm điểm, nhưng sau khi ném cho tôi câu đối ấy, Thanh Thanh chẳng đếm xỉa gì đến tôi nữa. Tôi nghĩ có thể giờ cô ấy không còn cảm giác phẫn nộ với tôi nữa, tha thứ hết sai lầm này tới sai lầm khác, hạ thấp tiêu chuẩn hết lần này tới lần khác, cho tới khi lòng bình yên như nước, không còn gợn sóng. Là một người từng yêu bạn sâu sắc, một người vì một câu nói không đúng đã không ngủ được, giờ trở thành một người không còn phẫn nộ với bất cứ sai lầm nào bạn phạm phải, không còn mất ngủ mỗi đêm, còn chuyện nào bi ai hơn chuyện này? Lẽ ra tôi muốn nhân cơ hội này kêu oan trước mặt Thanh Thanh, dùng sự trong sáng lần này để che lấp đi mọi tội ác trước kia, nhưng tôi phát hiện ra điều đó quả thật thừa thãi, cô ấy đã không quan tâm nữa, khi lời thề không còn giá trị, còn lời nói dối lại như một điếu thuốc có thể rút ra khỏi túi áo bất cứ lúc nào, trung thành, tin tưởng và chân tình có còn nữa không?

Điều đáng thương là giờ đây tôi đã hình thành phản xạ có điều kiện. Bản thân mình một khi xảy ra vấn đề gì là lập tức nghĩ tới cái gã Trương Vạn Phong ấy có nhân cơ hội này để nối lại tình xưa với Thanh Thanh? Mặc dù Tiểu Quân bắt tôi phải tin chị dâu cậu tuyệt đối, nhưng gặp phải tình huống này, tôi tin rằng không người đàn ông nào có thể giữ bình tĩnh trong tim, nhất là với loại người thà tin vào mình còn hơn tin vào người như tôi. Tôi âm thầm điều tra hòm thư và di động của Thanh Thanh, không có dấu vết cho thấy có liên lạc với Trương Vạn Phong, nhưng điều này không có nghĩa là không có. Tôi phát hiện tinh thần cảnh giác của cô ấy ngày càng cao, thậm chí còn có năng lực phản trinh thám, khi ở Thanh Đảo, tôi nói về chuyện hòm thư, cô ấy không hề tranh luận với tôi chuyện nội dung có đúng hay không, chỉ một mực chỉ trích hành vi đê tiện của tôi:

- Xem trộm hòm thư của người khác cũng như đọc trộm nhật ký, là hành vi xâm phạm đời tư. – Lời của cô ấy hơi giống lời mấy gã luật sư, ý nói, thủ đoạn không hợp pháp, nội dung không thể tin được. Cái chiêu giương Đông kích Tây này ngày xưa tôi rất hay dùng, giờ bị cô ấy học được, mang ra để đối phó với tôi, mà điều đáng buồn hơn là giờ tôi phải đến độ phải làm một “oán phụ” với những hành vi lén lút.

GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của tôi, Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm dù sao cũng còn non, sau khi đến đồn cảnh sát bị thẩm vấn riêng đã khai ra hết sạch mọi việc, đương nhiên bao gồm cả tờ giấy đó, tuy không có sức thuyết phục bằng việc bắt dâm tại giường, nhưng ít nhất cũng chứng tỏ chuyện giữa chúng tôi không đơn giản. Cũng may là bọn họ không biết chuyện thuốc lắc, hơn nữa cùng kiên quyết phủ nhận chuyện giao dịch không chính đáng. Cảnh sát lúc đến khách sạn tuy có nghi ngờ triệu chứng của họ, nhưng khi đó dược tính đã hết, hơn nữa quần áo, trang phục của họ vẫn nghiêm chỉnh, không tìm ra chứng cớ gì, bởi vậy sự việc cũng chưa tệ lắm.

Vừa nghe nói cảnh sát tìm đến, Dương Hùng Vĩ đã vô cùng căng thẳng, câu đầu tiên là: “Chuyện này anh gánh được không?”. Tôi nói:

- Gánh cũng không sao, nhưng tôi không thể đảm bảo là họ không nói ra.

- Chết rồi, chết rồi… Thế thì toi rồi! – Dương Hùng Vĩ vô cùng lo lắng, trong lòng tôi thoáng một sự sung sướng, đây là kết quả của việc không nghe lời tôi.

- Anh có thể đi gặp họ, điều tra xem cảnh sát đã nói gì không… - Chưa chờ hắn nói xong, tôi đã ngắt lời hắn:

- Đừng nói nữa, anh ra ngoài ngay đi, chúng ta gặp nhau ở quán cà phê mọi khi!

Tôi lái xe ra, quan sát qua gương chiếu hậu xem có cảnh sát bám theo không, còn cố ý đi vòng mấy vòng.

- Dù sao tờ giấy để lại cũng nằm trong tay họ, muốn chối cũng không chối được, một mình anh gánh chuyện này, tôi đảm bảo ngày nào cũng mang đồ ăn đến cho anh ăn, ở bên ngoài sẽ tận lực làm việc cho anh! Nếu thực sự kéo cả tôi vào thì mọi người đều toi. – Dương Hùng Vĩ vừa ngồi xuống đã vội vàng nói hết ý định của mình, chắc là dọc đường hắn đã nghĩ ra cái cách này.

Tôi thấy thật buồn nôn, người bạn bình thường không chuyện gì không kể giờ đây đã trở nên thật xấu xa, bỉ ổi, mọi người xung quanh đều đang há miệng đầy máu định nuốt chửng tôi, hắn không những không đưa tay ra cứu mà ngược lại còn đẩy tôi vào miệng cọp. Con người đúng là loại động vật cao cấp biết khi nào cần lấy lên, khi nào cần đặt xuống, trước mặt gia thế, địa vị, danh dự không còn thứ gọi là tình nghĩa, tôi từng như thế, bọn họ nay có khác gì?

Nhưng tôi còn làm được gì? Lời của hắn đúng là có lý, nếu kéo hắn vào cũng không có ích gì cho tôi. Chuyện này không có bằng chứng, huống hồ bọn tôi cũng chẳng làm việc gì thương thiên hại lý, không đến nỗi phải vào trong đó. Tôi có thể gánh được chuyện này, nhưng anh phải nhớ cái tình này!

- Ha ha, nói nghe nhẹ nhàng quá, thứ đồ chơi đó là anh cho vào, tôi đã ngăn anh rồi mà.

- Nhưng bọn họ đều không biết.

- Cũng chưa chắc, khi đó bên cạnh có nhân viên phục vụ thấy anh bỏ đồ vào cốc nước, huống hồ bọn họ có thể xem camera, những chuyện này cảnh sát đều nói rồi.

Dương Hùng Vĩ im lặng, cái gã này đã ý thức được tầm nghiêm trọng của vấn đề. Một lúc lâu sau hắn mới ngẩng đầu lên:

- Thế anh có ý gì?

- Ừm, nể tình bạn bè của chúng ta bao nhiêu năm, tôi có thể gánh việc này, có điều… - Khi nói tới ba từ “tình bạn bè”, tôi cố tình dừng lại, nhấn mạnh giọng điệu, đến nỗi âm thanh phát ra nghe không bình thường. Nói xong tôi bất giác nghĩ, giữa anh và tôi có tình cảm không? Có thể có, nhưng chủ yếu vẫn là giao dịch, tình cảm chẳng qua chỉ là một cái cớ để đạt được mục đích mà thôi. Không chỉ tôi nghĩ vậy, mọi hành vi, lời nói của Dương Hùng Vĩ ngày hôm nay chẳng phải là một kiểm chứng tốt nhất đó sao?

Trái tim lạnh lẽo, nhưng thời tiết vẫn nóng ẩm, cây cối xanh tốt, hoa cỏ tươi thắm, những sạp trái cây ven đường bày đủ các loại trái cây miền nhiệt đới, thơm mát, tươi ngon, đang thể hiện vẻ đẹp nhất của chúng. Những chiếc áo phông, những chiếc váy ngắn vẫn tấp nập đi lại trên đường, dường như không hề cảm thấy lạnh lẽo bởi những con gió, những bông tuyết báo hiệu mùa Giáng sinh đang gần kề.

Tôi còn nhớ cảnh hiệu của viên cảnh sát già, bèn bảo Cảnh Phú Quý đi hỏi thăm, một lát sau hắn hớn hở chạy về nói:

- Tìm ra rồi, người đó là Ngô Kiến Quốc, người Triều Châu, có một đồng hương của tôi rất thân với anh ta. – Tôi ngay lập tức tỏ thái độ:

- Hẹn ra đi, bày tiệc ở Thịnh Bào Ngư.

Sau một bữa rượu là đã xưng anh gọi em. Theo như lời gợi ý của cảnh sát Ngô, hôm sau tôi lái xe tới Đại học Châu Hải, tìm Trưởng phòng Bảo vệ và Viện trưởng, đầu tiên là tự mình kiểm điểm, nói rằng tuy mình cũng từng là một sinh viên nhưng không kiểm soát được hành vi của mình, đã không làm một tấm gương tốt cho các sinh viên thế hệ sau, đây là lỗi của tôi, nhưng tôi nghĩ rằng sau này con đường các em còn phải đi rất dài, nhất là vì danh dự của nhà trường, chuyện này lẽ ra không nên xảy ra, giờ nếu chúng ta không chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có mà cứ làm to chuyện lên sẽ chỉ thiệt cả đôi bên. Viện trưởng vừa nghe tôi nói vừa gật đầu, tôi vừa nói xong, ông ta đã lập tức phê bình Trưởng phòng Bảo vệ:

- Lý tổng là một người trẻ trung, thành đạt, đâu có giống người làm việc xấu, phòng Bảo vệ của các anh làm ăn kiểu gì? Phải học chính trị!

Trưởng phòng Bảo vệ vô cùng thành khẩn, nói việc báo án là do cấp dưới làm, sau đó anh ta mới biết, quay về chắc chắn sẽ điều tra và chỉnh đốn, kẻ nào không nhận lỗi sẽ bị đuổi việc.

Sự kiện thuốc lắc được xử lý rất thuận lợi, thuận lợi ngoài dự kiến của tôi. Viện trưởng đích thân đưa Trưởng phòng Bảo vệ tới đồn công an, nói là hai nữ sinh kia ham chơi nên không giữ đúng quy định của trường, họ với hai người đàn ông đó là quan hệ bạn bè, camera ở khách sạn cũng ghi lại hai người đàn ông đó lên lầu có mười phút là ra, trong thời gian ngắn như thế không thể có hành vi xâm hại nào, hơn nữa còn ngầm ám thị cho các lãnh đạo ở đồn công an, đây cũng là hình ảnh của thành phố, nếu làm to lên sẽ bất lợi tới hình ảnh chung. Các lãnh đạo đua nhau gật đầu, lẽ ra hai cô gái cũng không tự nguyện báo án, giờ Viện trưởng nói thế càng dễ giải quyết hơn, sự việc kết thúc một cách tròn trịa.

Nhưng tôi không ngờ được rằng chính vì sự kiện quá thuận lợi nên tôi lơ là cảnh giác và tự đào hố chôn mình sau này.

“Sự kiện thuốc lắc” vừa xử lý xong tôi đã lập tức chạy tới nhà Lôi tổng để tiếp tục “công việc” của mình, bệnh tình của Victory đã khỏe hơn nhiều, giờ đã xuống giường đi lại được, tôi biết cậu chàng ở nhà buồn lắm nên gọi cả Lâm Thăng cùng đưa cậu ta tới Đấu Môn ngâm nước nóng cả ngày, nói là như thế tốt cho sự hồi phục của sức khỏe, hơn nữa trong lúc trò chuyện cũng tìm ra điểm chung, cậu ta với Lâm Thăng cùng học trường Trung học Khống Giang ở Thượng Hải, vậy là chủ đề lại nhiều hơn, trên đường về Châu Hải, Victory còn tiết lộ một tin tức rằng bố cậu bị bệnh nên qua đời đã lâu, bao nhiêu năm nay một mình mẹ nuôi dưỡng cậu. Tôi thở dài:

- Mẹ em đúng là một người phụ nữ mạnh mẽ, vừa có sự nghiệp lại phải chăm sóc gia đình, thật chẳng dễ dàng gì.

Victory nói:

- Đúng thế, lẽ ra em không muốn đi Mỹ đâu, em muốn ở lại Thượng Hải học đại học để gần mẹ, nhưng mẹ ép em đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.