Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Chương 13



THẮP HƯƠNG KHẤN PHẬT

Chuyện của Lưu Hân đã kết thúc, tôi mau chóng lấy lại tâm lý, nhớ tới câu nói của Lâm Thăng ném lại, tôi lật nhanh quyển lịch bàn, hôm nay là ngày mồng bốn tháng Mười hai, cách ngày đấu thầu mười sáu ngày nữa, mai lại là mười lăm tháng Mười âm lịch, tôi định đến Trúc Sơn Động.

Nửa năm trước, Dương Hồng Năng nói Trúc Sơn Động rất linh, lúc nào có thời gian hãy tới đó thắp hương, tôi không mấy để ý, nhiều việc quá nên suýt quên chuyện này. Sau đó có một hôm là thứ Bảy, lại đúng vào mồng một, một mình tôi ở nhà rảnh rỗi, thời gian đó tôi thấy lòng mình luôn buồn bực, bèn lái xe tới Trúc Sơn Động, nơi đó rất đông người, hương khói nghi ngút, tôi thắp ba nén nhang, thắp lên bàn thờ rồi ra bãi cỏ hút thuốc, tới lúc đó điện thoại đổ chuông, Cảnh Phú Quý gọi, giọng nói hưng phấn thông báo cửa đầu tiên bên Khoa Mỹ đã qua rồi, thứ Hai sẽ có hóa đơn. Cúp điện thoại, tôi há hốc miệng, quay nhìn vào miếu Quan Đế, đúng là thiêng thật. Sau lần đi Macao đánh bạc quay về, tôi lại tới lần nữa, thắp hương xong, vừa xuống núi thì một đạo sĩ mặc bộ quần áo màu đỏ từ xa nhìn thấy tôi bèn đuổi theo, giơ ngón tay cái lên:

- Ông chủ diện tướng (tướng mặt) của anh rất tốt.

Cái kiểu lừa tiền này tôi đã gặp nhiều, không muốn quan tấm tới ông ta bèn lên tiếng lấp liếm:

- Vâng, tôi biết rồi. – Sau đó tôi rảo chân bước đi, vừa mở cửa xe ra, định lên xe ông ta lại gọi với tôi một câu:

- Anh không đánh bạc được. – Tôi khựng lại. Cửa xe vừa mở được một nửa bèn dừng lại, quay đầu nhìn ông ta.

- Tôi không phải người mê tín, luận về chơi bài tôi không kém người khác, còn về độ tuổi chơi bài cũng đã có kinh nghiệm hơn mười năm, nhưng trên bàn mạt chược chơi mười tôi thua chín, chơi với bọn Vương Tiểu Lệ, lần nào tôi cũng thua mất mấy nghìn tệ, chứ đừng nói là chơi với Lộ Cường hay Lương Hùng Vĩ, toàn những con nghiện mạt chược cả. Một câu nói của ông ta khiến tôi như sực tỉnh giữa cơn mê, có lẽ ông trời đã định tôi không thể kiếm tiền bằng cách này, mà tôi cũng không muốn cố vớt vát làm gì, lúc nào nên dừng tay thì dừng. Hôm đó tôi rút hết tiền mặt trong người ra, khoảng hơn một nghìn hai trăm tệ, đến cả mười tệ lẻ của tôi, ông ta cũng giằng mất, nói là cho càng nhiều bói càng chuẩn:

- Tiền nào của nấy mà.

Tôi hỏi dựa vào đâu ông nhìn ra tôi không thể đánh bạc, ông ta cười he he giơ ngón tay trỏ lên:

- Thiên cơ, thiên cơ bất khả lộ, anh tin tôi là được.

Tôi lên xe, ông ta níu cánh cửa, xòe ngón tay, nói là nể tình anh cho tôi nhiều, nên tôi tặng anh thêm một câu nữa, hai năm sau anh sẽ lái BMW 600.

Sáng sớm tôi đã dậy tắm rửa sạch sẽ – thân mật với Thanh Thanh có thể không tắm, nhưng chuyện này là phải chân thành. Sau đó tôi cầm hai tờ giấy đã viết sẵn từ hôm qua, lái xe lên thẳng Trúc Sơn Động. Trong xe, tôi bật CD nghe “Bản giao hưởng định mệnh” của Beethoven, tôi ngân nga theo, tâm trạng vô cùng thoải mái. Lên đến miếu Quan Đế, tuy trời vẫn còn sớm, nhưng vì ngày mồng một nên người đến đây thắp hương rất đông, khói hương vờn trong không khí, trong đại điện có rất nhiều người đang đứng khấn vái, tôi lấy ra sáu nén hương, len lỏi trong đám người, nhắm mắt lẩm bẩm đọc mấy câu, vái ba vái rồi cầm hai tờ giấy đã vo tròn trong tay, ném xuống đất, hai tờ giấy lăn vài vòng trên đất rồi dừng lại ở chân tôi, tôi cúi xuống nhặt tờ giấy ở gần tôi hơn. Tờ giấy đó đang gói vận mệnh của tôi, lúc này tôi cảm thấy nó nặng như một ngọn núi, dọc đường tôi cầm nó thật cẩn thận, khi lái xe tới đường Cửu Châu, tôi chầm chậm mở tờ giấy đó ra, trong lòng vô cùng căng thẳng, sau đó nhìn vào chữ “Thành” trên tờ giấy, tôi ngoác miệng ra cười, ngẩng đầu lên nhìn con đường thẳng tắp trước mặt, tâm trạng càng thoải mái hơn, một lần nữa tôi ấn nút CD, chỉnh âm lượng lên mức to nhất.

Lần tiếp theo tới sơn trang Tuấn Phát, Lôi tổng đã đi làm, chỉ có Victory và osin ở nhà, tôi hỏi sức khỏe của Victory thế nào, cậu nói giờ đi lại được rồi, chỉ có điều là mấy hôm nay không thấy tôi, còn hỏi mẹ cậu ta là có phải tôi đi công tác rồi không? Tôi thở dai:

- Gần đây công ty gặp chút chuyện phiền phức nên anh bận lắm. – Sau đó tôi cười, nói sự việc giải quyết xong rồi, ánh mắt Victory sáng lấp lánh, định rót nước cho tôi, tôi kéo cậu ta lại:

- Mai có một nhà kinh tế học nổi tiếng của Hồng Kông tới Châu Hải thuyết giảng, có muốn đi nghe không?

Victory tỏ ra hứng thú:

- Dạ vâng em cũng đang muốn tìm hiểu chính sách và hướng đi của kinh tế Trung Quốc. – Sau đó cậu ta ngồi xuống cạnh tôi, nhìn tôi nói, - Anh Phi, em giúp gì được cho anh không?

Tôi xua tay:

- Cảm ơn ý tốt của cậu, chuyện của công ty anh tuy rằng Lôi tổng giúp được, nhưng anh không muốn làm phiền chị ấy.

Victory nói tiếp:

- Mẹ em tuy rằng có lúc rất nghiêm túc, nhưng có ấn tượng rất tốt với anh, lúc anh không có mặt, mẹ anh nhắc tới anh mấy lần.

Có câu nói này khiến tôi càng yên tâm hơn:

- Không sao, nếu thực sự phiền hai mẹ con cậu, anh đã lên tiếng rồi. Cậu cứ yên tâm dưỡng bệnh, khi nào khỏi hẳn anh đưa sang Macao lên sàn, thời gian này chắc là buồn lắm hả?

Xuống lầu, tôi còn gọi điện thoại cho Victory, nói là quên mất không nói với cậu ta, có hai thẻ mua hàng để trên bàn, sắp tới Giáng sinh rồi, hai mẹ con cô đơn quá, đây là chút lòng thành của anh để hai mẹ con ăn Tết vui vẻ, đừng nói với mẹ là anh tặng. Sau đó không chờ cậu ta nói gì, tôi đã cúp điện thoại. Ngọn lửa này nhất định phải đốt lên, nước sôi thường vì thiếu một độ nên không thể sôi được, tôi hiểu lời nói này có hay đến đâu cũng không bằng hành động thực tế.

Về tới công ty, tôi bỏ ra một tiếng đồng hồ để nghiên cứu đi nghiên cứu lại phương án đấu thầu, gọi đó gọi người của phòng Bán hàng vào:

- Tóm lại là làm khá tốt, đã nghĩ tới cả giá thành và chất lượng, rồi cả tình hình của đối thủ cạnh tranh, tuy nhiên vẫn không đủ, còn phải có phương án dự phòng, phải có kế hoạch A, B. Một khi kế hoạch A không thông thì phải lập tức có kế hoạch B, giống như người đại diện cho World Cup trong quảng cáo đấy, người này không được lập tức chuyển qua người khác, ai nổi tiếng thì dùng người đó, kế hoạch khi đó mới hoàn hảo, mới là cao minh.

Bành Tiền Tiến mấp máy miệng nói:

- Phương án này em với Trưởng phòng Cảnh đã thức mấy đêm, không có vấn đề gì đâu. Chứ kế hoạch B thì biết làm thế nào?

Tôi húng hắng ho, thấy hơi khó chịu, làm gì có chuyện bắt ông chủ phải nêu ra phương án, nhưng nghĩ đại địch đang đến gần, cần phải cổ vũ tinh thần nhân viên, thế là tôi hạ thấp giọng nói:

- Đúng là các cậu rất vất vả, điều này tôi biết, nhưng lần này tôi cũng bó tay rồi, chỉ được thành công, không được thất bại, chẳng phải các cậu đều nói muốn có một chiếc xe mới sao, không thành công thì lấy đâu ra xe?

Cảnh Phú Quý ngồi cạnh không nói năng gì, trong lòng hắn hiểu rõ hoàn cảnh của chúng tôi hiện tại, tôi đã đi đến bước đường cùng.

Buổi trưa, tôi chẳng buồn gọi cơm, bảo Tiểu Phần tính toán lại khoản tiền vốn đang cần trung chuyển trong thời gian này, Tiểu Phần nói giờ này vẫn chưa khẳng định được, nhưng ít nhất cần có một triệu, nếu thu được một triệu bên Khoa Đạt về thì có thể đối phó được.

Lạc Lạc mang một hộp cơm vào, nói là Lý tổng ăn chút gì đi, sức khỏe quan trọng. Tôi nhìn cô ta kinh ngạc, nghĩ bụng từ lúc nào cô ta chu đáo thế này, còn biết quan tâm đến người khác nữa. Cô ta có vẻ căng thẳng, nói năng ấp úng:

- Chẳng phải là Giám… Giám đốc Lưu nằm viện sao? Những việc này lẽ ra em… em phải chú ý, ngày trước em làm gì không tốt bây giờ phải sửa. Đây là cơm xúc xích trứng gà mà anh thích.

Tôi nở một nụ cười:

- Lạc Lạc, cô đúng là nhân tài, đặt xuống bàn đi.

Lạc Lạc nghe lời tôi, đặt hộp cơm xuống, đang định quay lưng đi thì tôi gọi cô ta lại:

- Này… Lạc Lạc, sau Tết Dương lịch, cô…cô ngồi vào vị trí của Lưu Hân đi, bàn lễ tân sẽ tuyển người khác.

Lạc Lạc hoảng hốt:

- Lý… Lý tổng, em… em không được đâu.

Tôi xua tay:

- Có gì mà được với không được, phải tin vào bản thân, đúng không? Tôi nói cô được là sẽ được.

Tôi chẳng có tâm trạng nào mà ăn cơm, nằm trên sô-pha nghỉ ngơi, nhân tiện nghĩ về chuyện tiền nong, nhưng một lúc sau điện thoại đã đổ chuông, lúc lại có tin nhắn, bởi vậy không thể nào nghỉ ngơi được, tôi bèn ngồi bật dậy, gọi Vương Diệu vào văn phòng, sau đó thận trọng đóng cửa, Vương Diệu thấy tôi như vậy thì hơi căng thẳng, thần thái không tự nhiên, chắc hẳn vẫn bị ám ảnh bởi lần trước tôi gọi hắn vào văn phòng nói chuyện. Tôi vỗ vai hắn, bảo hắn ngồi xuống, sau đó rót cho hắn một ly nước, thấy thế, hắn lại càng căng thẳng hơn.

Tôi đưa cho hắn một điếu thuốc:

- Vương Diệu, không cần căng thẳng, chẳng có chuyện gì đâu, anh em mình tán gẫu. Mẹ cậu không sao rồi chứ?

Vương Diệu cúi đầu nói khẽ:

- Dạ vâng, Lý tổng, mẹ em làm phẫu thuật rồi, sức khỏe khôi phục rất tốt, em vẫn luôn muốn cảm ơn anh, nhưng thấy anh bận quá lại ngại không dám làm phiền anh.

- Không cần phải cảm ơn, đã thế tôi cũng không vòng vo nữa, có việc này nhờ cậu làm giúp tôi.

Vương Diệu ngẩng đầu lên, ánh mắt nghi hoặc, tôi khẽ đổ người về phía trước:

- Chuyện này nói khó thì không khó, hơn nữa cũng không bắt cậu làm không công, sau khi thành công tôi sẽ xóa khoản nợ năm ngươi nghìn cho cậu, coi như chi phí trả cậu.

Tôi đứng lên lấy một tờ giấy nợ trong ngăn kéo ra khua trước mặt cậu ta:

- Xong việc tôi sẽ xóa nó đi, coi như cậu chưa từng vay tôi tiền.

Tôi không biết năm mươi nghìn đó khiến hắn động lòng, hay vì hắn thực lòng muốn báo đáp tôi, hoặc vì cả hai, tóm lại, tôi mới nói được một nửa, hắn đã đứng lên ngắt lời tôi:

- Lý tổng, anh không phải nói nhiều, em làm!

Đúng là nuôi binh cả năm, dùng binh một ngày, tôi thấy may vì mình đã giữ Vương Diệu lại, may vì không nghe theo sự phản đối của Lâm Thăng, giờ đúng là lúc cần dùng tới hắn. Bàn tay kẹp điếu thuốc đang đưa lên miệng của tôi thoáng run rẩy, đã đến lúc đánh ra quân bài cuối cùng.

HỢP TÁC VỚI TRIỆU HỮU TÀI

Cả ngày hôm đó tôi nghe điện thoại liên tục, hôm qua vừa sạc pin xong mà giờ tín hiệu báo hết pin đã vang lên, hình như tôi chưa bao giờ bận rộn như thế, chuyện gì cũng phải đối phó, mọi chi tiết đều phải sắp xếp, có chút bực bội nhưng lại có sự hưng phấn kỳ lạ. Sau khi mọi người trong công ty đã về hết, tôi mới bình tâm lại nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, tôi ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường, kim giờ chỉ số bảy, kim phút chỉ số ba, đã là bảy giờ mười lăm phút tối, ngày hôm nay trôi qua nhanh quá, giờ tôi mới cảm thấy đói bụng, tôi đang định gọi điện thoại cho Triệu Hữu Tài thì hắn đã gọi tới trước, tôi thản nhiên hỏi có chuyện gì, hắn nói muốn mời tôi đi ăn cơm, tôi hỏi sao giờ anh mới gọi điện thoại tới, tôi đã bắt đầu ăn rồi, Triệu Hữu Tài không tha:

- Ăn thêm một lần nữa, không sao.

Tôi nói:

- Anh lúc nào cũng khác người, có phải thời gian người ta ăn cơm thì anh đang làm chuyện gì xấu không?

Hắn cười he he:

- Nếu mà cũng giống như mọi người thì lấy đâu ra đồ ăn ngon!

Cái gã này làm gì cũng thích ngược đời, người bình thường ăn cơm trước, xông hơi sau, hắn thì cứ phải ngược lại, xông hơi trước, ăn cơm sau.

Địa điểm gặp nhau là tại quán cá chép Thâm Bảo ở Hạ Loan, chỗ đó ít người, yên tĩnh, dễ nói chuyện. Lúc đi trên đường Cửu Châu rẽ sang đường Thủy Loan, tôi vẫn đang ngẫm nghĩ về câu danh ngôn của Triệu Hữu Tài, phân tích con người hắn, lúc lơ đãng bỗng cảm thấy có ánh sáng chiếu sau lưng, nghĩ bụng chắc lại tốn mất hai trăm tệ, còn đang chửi thầm trong lòng thì điện thoại đổ chuông, Hoa gọi tới:

- Anh Phi, có phải anh cho Tiểu Ngọc vay tiền không?

Tôi ngập ngừng, không biết hỏi thế có ý gì bèn hỏi lại:

- Làm sao?

Đầu bên kia, Hoa dừng một lát rồi nói:

- Tiểu Ngọc bị nghiện!

Tôi phanh xe ngay lại, liền lúc đó cũng là tiếng phanh xe chói tai vang lên phía sau, rồi tiếng còi kéo dài như muốn thị uy với tôi. Tôi chột dạ nhìn vào kính chiếu hậu, một chiếc BMW nhanh chóng vượt lên bên phải xe tôi, gã lái xe hạ cửa kính xuống, gương mặt quay sang nhìn tôi nhìn hằn học, tôi không dám nhìn thẳng hắn, lướt mắt qua rồi quay đầu lại, lập tức hắn đóng cửa sổ và vút nhanh như một cơn gió, lúc này dưỡng khí của tôi đã lấy lại, gạt cần đèn cho nhấp nháy mấy cái, phát hiện biển xe Quảng Châu, biển nơi khác mà dám chơi tôi, trong lòng thấy không vui, một lúc sau bỗng dưng nhớ ra, gương mặt đó hình như mình đã gặp ở đâu.

Tôi gọi ba đầu cá chép, sau đó chỉ Triệu Hữu Tài rồi hỏi nhân viên phục vụ xem có gì đại bổ không:

- Người bạn này của tôi nhiều bạn gái quá, lực bất tòng tâm nên cần phải bồi bổ.

Triệu Hữu Tài lập tức phản bác:

- Người đẹp, đừng tin cậu ta, em nhìn bọn anh xem ai có vẻ nhiều bạn gái hơn?

Nhân viên phục vụ là em gái người Trạm Giang, tính tình bạo dạn:

- Nhiều bạn gái chứng tỏ người đàn ông có bản lĩnh! Em cũng hy vọng mình có nhiều bạn trai đây này!

Vừa nghe nói thế, hai chúng tôi lập tức nổi hứng:

- Thế em có yêu cầu gì không, anh được không? – Tôi liền lên tiếng.

Triệu Hữu Tài đứng lên:

- Em gái, ông chủ này còn thiếu một thư ký, anh thấy em cũng xinh xắn, lại biết ăn nói, bảo câu ta mời em về làm với mức lương cao cũng được.

Cô nhân viên đó vừa sắp xếp lại bàn ăn vừa nói:

- Hai ông chủ nói đùa em rồi, em chỉ là người làm thuê, lương nửa năm không bằng một bữa cơm của các anh, làm gì có chuyện…

Không khí rất thoải mái, tôi không vội nói về chủ đề chính, bảo Triệu Hữu Tài cứ từ từ thưởng thức cá chép với canh nhung hươu:

- Hôm nay tôi mời, ăn nhiều một chút, bồi bổ sức khỏe. – Thấy tôi như thế, Triệu Hữu Tài cũng muốn lấy lòng tôi, bèn hạ thấp giọng, nói:

- Chuyện đó tôi nói với ông chủ tôi rồi, hình như ông ấy không thoải mái lắm, nói là có tôi ở đó còn sợ không giải quyết được Khoa Mỹ hay sao? Không cần phải hợp tác.

Tôi nhìn xéo hắn, đầu óc phân tích nhanh chóng hàm ý của hắn. Có hai khả năng, một là ông chủ Vạn thực sự tin vào khả năng của hắn, hai là Triệu Hữu Tài mượn lời ông chủ Vạn để nâng cao giá trị bản thân, tôi không thể nào khảo chứng được ông chủ Vạn đã nói gì với hắn, chỉ có thể suy đoán qua những gì hắn nói, khả năng thứ hai có vẻ cao hơn, thứ tôi có thể nắm chắc được là con người ai cũng tham tiền. Tôi liếc cô nhân viên đang ngồi phục vụ bên cạnh một cái, nói:

- Người đẹp ra ngoài một lát, có gì anh gọi em sau.

Cô gái lập tức ngoan ngoãn nói “dạ vâng”, sau đó lui ra ngoài và đóng cửa lại. Thấy cô gái đã biến mất sau cánh cửa, tôi quay sang Triệu Hữu Tài:

- Anh Triệu, tôi không vòng vo nữa, anh cũng nghe phong thanh mối quan hệ của tôi với Lôi tổng rồi, thực lòng nói với anh, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể ra vào nhà chị ta, con trai chị ta gọi tôi là anh trai, quan hệ thân thiết lắm. Còn tôi, chỉ là không muốn hai chúng ta đấu với nhau, lưỡng bại câu thương để bọn Ức Lập ngư ông đắc lợi thì vô nghĩa lắm, anh nói xem có đúng không?

Triệu Hữu Tài trầm tư suy nghĩ, chờ tôi nói tiếp:

- Thế này đi, một năm anh được hưởng mức lương ba trăm nghìn ở Nam Hưng, cộng thêm tiền tiếp đãi hàng tháng của ông chủ Vạn, như vậy thu nhập một năm khoảng năm trăm nghìn, không sai chứ? – Nói tới đây tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng vào hắn, Triệu Hữu Tài cười:

- Không nhiều thế đâu, tiền tiếp đãi là tiêu cho khách hàng đấy chứ.

Tôi không muốn vạch mặt hắn, nói tiếp:

- Thế thì được, nếu chúng ta liên kết với nhau, mỗi bên chiếm năm mươi phần trăm thị phần, số tiền ông chủ Vạn cho anh chắc là không thay đổi, ngoài ra tôi còn… - Nói đến đây tôi dừng lại, chống khuỷu tay phải lên bàn, năm ngón tay xòe ra trước mặt Triệu Hữu Tài, đôi mắt và cái miệng của hắn bất giác mở lớn, sau đó tôi nói như đinh đóng cột, – Phần trăm.

Triệu Hữu Tài rút ra hai điếu thuốc, đưa tôi một điếu. Tôi biết tôi đã buông ra một miếng mồi câu rất ngon, chắc chắn hắn sẽ cắn thật chặt, không mặc cả nữa, mà cũng chẳng cần thiết, giống như hắn đã từng nói, muốn làm thì phải làm cho triệt để, không đau không ngứa thì thật khó chịu.

Lúc thanh toán, tôi rút ra hai trăm tệ làm tiền bo, cô gái nắm chặt trong tay, hai mắt mở lớn. Triệu Hữu Tài đứng cạnh vui vẻ trêu:

- Nhận đi, người đẹp, không phải tiền giả đâu!

Cô nàng vội vã nói:

- Không, không, em… nhiều quá!

Tôi cười với cô:

- Em phục vụ chu đáo, nói năng ngoan ngoãn, không có gì đâu. Em tên là gì? Lần sau tới anh lại gọi em phục vụ!

Vừa ra khỏi cửa, Triệu Hữu Tài đã đấm nhẹ một cái lên vai tôi:

- Đúng là đồ sát thủ tình trường, ra tay mạnh quá, như thế thì làm gì có cô gái nào thoát khỏi tay cậu?

Tôi bật cười:

- Vui là chính, tiền kiếm là để tiêu chứ có phải mang về thờ đâu, phải ném cái thứ này xuống đất rồi giẫm chân thật mạnh, anh nói xem có đúng không? Cổ nhân nói đúng rồi, tiền tài như đất mà!

Sở dĩ tôi làm thế là còn có mục đích khác, để Triệu Hữu Tài hiểu rằng, con người Lý Tiểu Phi tôi không phải là người keo kiệt, chỉ cần đối xử tốt với tôi, hợp tác với tôi, tôi tuyệt đối không ngược đãi hắn.

TIỂU NGỌC BỊ NGHIỆN

Chia tay với Triệu Hữu Tài xong, tôi vội vã gọi điện ngay cho Tiểu Ngọc, hỏi cô ta rốt cuộc là có chuyện gì. Đầu dây bên kia rất ồn ào, chắc chắn cô ta đang ở trong căn phòng nào đó, giọng nói thì ấp úng:

- Anh Phi, em… em có lỗi với anh, tiền em sẽ trả anh.

Tôi nói:

- Không phải là anh đòi em trả tiền, nhưng em lừa anh là không được.

- Vâng, em vốn là một kẻ lừa đảo, ai bảo anh tin em! – Đột nhiên Tiểu Ngọc nói rất to rồi cúp điện thoại.

Tôi đứng chờ ở hộp đêm Kim Bích nửa tiếng đồng hồ mới thấy họ ra, Hoa, Tiểu Ngọc và Tiểu Lộ. Vừa lên xe, Tiểu Lộ đã chửi:

- Đồ dê xồm, cứ như là vừa ở tù ra không bằng, cả tối nay cứ sờ soạng, hình như nhất định phải kiếm lại được hai trăm tệ tiền boa.

Hoa lập tức tiếp lời:

- Chỉ có anh Phi là tốt, cho tiền mà không sờ, lại còn mời ăn đêm!

Tôi toét miệng ra cười thay cho câu trả lời.

- Đúng thế, đàn ông bây giờ làm sao ý nhỉ? – Tiểu Lộ thở dài. Tôi nhìn họ qua gương chiếu hậu, Tiểu Ngọc vẫn thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa xe, im lặng không nói.

Tôi đặc biệt gọi cho mỗi người họ một con cua, Tiểu Ngọc vẫn thản nhiên ăn ngon lành, sau đó luôn miệng bảo bọn họ cạn ly. Hoa chửi cô ta là đồ vô dụng, bị đàn ông lừa tiền mà còn nghiện hút, đi lừa tiền của người khác khắp nơi, nhịp ăn của Tiểu Ngọc vẫn không chậm lại, nhưng sắc mặt đã thay đổi. Tôi nói:

- Thôi bỏ đi, chắc là trong lòng cô ấy cũng có nỗi khổ riêng, đừng xát muối lên vết thương nữa.

Hoa châm một điếu thuốc, thở khói ra bằng mũi, hừ một tiếng rồi nói:

- Tự mình không ra gì còn sợ người khác nói? Nếu em không nể tình chị em thì đã đuổi nó đi rồi, khách mà biết em có đàn em như vậy thì sau này làm ăn quái gì nữa.

Tiểu Ngọc đập bộp đũa xuống bàn, quát:

- Chị còn định lải nhải đến bao giờ! Tôi làm sao? Chỉ uống vài viên thuốc lắc với bột K* (Tên một chất kích thích) thôi sao, có phải heroin đâu, giờ ai mà đi sàn không uống mấy cái đó! – Tôi ngồi cạnh gắp thức ăn cho Tiểu Ngọc:

- Cho dù là những thứ này thì cũng đừng dính vào, nếu cứ tiếp tục ai mà biết có hút tới heroin hay không? Ăn đi, ăn nhiều vào.

Tiểu Ngọc lại cầm đũa lên ăn, còn chưa nuốt hết đã cầm đũa chỉ mặt Hoa:

- Tôi ghét nhất là cái thói hống hách của chị trước mặt chúng tôi, chị tưởng chị sạch sẽ lắm chắc!

Hoa đập bụp ly rượu xuống bàn:

- Phó Gia Ngọc, đừng có trách tao không nhắc nhở mày, tao gặp quá nhiều rồi, dính vào mấy thứ này chỉ có con đường chết thôi! Tao tốt bụng nhắc nhở mày, nếu tao kiếm tiền bất kể lương tâm, mày không hút thì tao cũng bắt mày hút!

- Chết thì sao? Nghiện thì sao? Lúc chị rút tiền từ người tôi sao chị không nói? Con mẹ nó, bà này cứ thế đấy!

Mọi người xung quanh đều nhìn sang, Tiểu Ngọc lại càng được thể:

- Nhìn cái quái gì mà nhìn? Mẹ nó, chưa thấy đĩ bao giờ à? Bà mày là đĩ thì đã sao? – Sau đó bàn tay cầm đũa chỉ sang người ngồi bàn bên cạnh. – Con mẹ nó, chúng mày chẳng phải là hạng tốt đẹp gì. Ngoài mặt thì ra dáng lắm, nhưng có thằng chó nào không đi chơi gái đâu. – Sau đó cô đột nhiên chỉ đũa vào mặt tôi. – Anh… anh cũng chẳng ra cái chết gì, rõ ràng biết rõ cái gã họ Hoàng nào đó bắt nạt tôi mà còn sắp xếp để hắn có cơ hội, đừng tưởng là tôi không biết!

Mặt tôi biến sắc nhìn Hoa, Hoa cũng chẳng buồn nhìn tôi, quát Tiểu Lộ:

- Con đĩ này say rượu rồi, mau kéo nó ra!

Ba người chúng tôi vừa kéo vừa lôi Tiểu Ngọc ra khỏi khách sạn, lúc ra ngoài cửa, miệng cô vẫn chửi liên tục, tay chân cào cấu, áo bị kéo lên hở cả rốn, nhưng cô ấy bất chấp, khó khăn lắm mới đưa được cô ấy lên xe, cửa xe vừa đóng thì cô ấy cũng ngoắc miệng ra chửi, một lúc sau lại cười lớn, níu vai tôi:

- Anh Phi, em biết anh chê em bẩn! – Một lát sau lại ôm hôn Hoa, nói:

- Hoa, chị là chị em tốt nhất của em. – Một lúc sau lại giơ hai tay cao lên hát bài “Hoa nữ nhân”, - Hoa nữ nhân mọc giữa bụi trần. Hoa nữ nhân bay thật nhẹ nhàng…… - Cuối cùng tôi với Hoa và Tiểu Lộ bỏ mặc Tiểu Ngọc, cho cô ta muốn làm gì thì làm.

Hồi Tiểu Ngọc mới tới Kim Bích làm việc, miệng mồm không nhanh nhẹn, đã thế vẫn còn e dè nên mọi người không thích, thường ngồi được vài phút là khách đòi đổi người. Nhưng Hoàng Lực lại trúng tiếng sét ái tình với cô nàng, nói là mới vớt được món hàng mới từ dưới đáy biển, còn hay hơn mấy món hàng cũ rích héo mòn trên bờ nhiều, ở điểm này phong cách của hắn khá giống với của Triệu Hữu Tài. Sau khi sự kiện hôn xảy ra, hắn vẫn canh cánh trong lòng:

- Đĩ mà còn giả vờ trong sáng? Cả anh nữa, ngoài mặt thì trượng phu, nhưng trong lòng xấu xa như quỷ! Chẳng ra sao cả.

Bị Hoàng Lực nói vậy, tôi hơi xấu hổ, giống như bị Triệu Hữu Tài từng nói về tôi, “muốn bán nhưng bán không triệt để”. Nhưng ngoài miệng tôi vẫn không nhận thua:

- Đại ca ơi, tôi cũng vì muốn tốt cho cậu, chỗ đó bẩn thỉu, nhiều người phức tạp, nếu xảy ra chuyện gì thì sao? Chẳng phải cậu muốn có cô nàng đúng không? Không vấn đề gì! Mai tôi sắp xếp cho cậu.

Hai mắt Hoàng Lực sáng lấp lánh:

- Thật không?

Thời gian đó Ức Lập của Quảng Châu cũng đang trong cuộc chạy đua vào Khoa Mỹ, đã mấy lần Hoàng Lực nói với tôi:

- Hây a, áp lực lớn quá, người của Ức Lập muốn tới, tôi cũng không có lý do nào để không gặp họ. – Sau đó hắn xòe tay chỉ tôi. Tôi hiểu ý hắn nói, chẳng qua là vì muốn kiếm thêm một chút từ tôi, nếu chuyện này không khiến hắn dễ chịu thì chắc chắn sẽ phiền phức nhiều lắm.

Nói thẳng với Tiểu Ngọc thì có thể cô ấy sẽ không làm, thêm vào đó tôi cũng không thể mặt dày thế được, tôi bèn đi tìm Hoa, Hoa vừa nghe thấy thế đã bĩu môi:

- Có tiền để kiếm thì tội gì không làm? Làm với ai mà chẳng là làm? – Hai câu hỏi tu từ của cô ta đã trúng vào điểm yếu, tôi thực sự khâm phục cái cách cô ta nhìn nhận và giải quyết vấn đề, không ngờ trong giới vui chơi giang hồ mà cũng có người có những kiến giải phi thường như vậy, so với bọn người ở công ty tôi, cô nàng giỏi hơn rất nhiều, nói với họ nửa ngày mà họ không hiểu mà còn cãi lại tôi. Tôi lôi một xấp tiền trong túi ra, đặt vào tay Hoa:

- Hoa, em rất có tốt chất làm má mì!

Hoa uốn người thúc khuỷu tay vào bụng tôi:

- Anh, anh đừng có tâng bốc em, anh chiếu cố cho bọn em, chút chuyện nhỏ này em không giúp sao được.

Tôi rút ra hai trăm tệ đưa cho Hoa, Hoa khách sáo:

- Anh, không vội, em còn không tin anh sao? Làm xong rồi đưa!

Tôi nói:

- Thế không được, em đã sảng khoái vậy thì anh cũng không thể để người ta cười được, nợ gì cũng được nhưng món nợ phong lưu thì phải trả ngay!

Hoa cười ha hả, nhận tiền nói:

- Anh cứ yên tâm đi, em nhất định sẽ bảo nó phục vụ thật tốt, đảm bảo khách hàng của anh sẽ vui vẻ ra về!

Trước khi đi, tôi dặn dò Hoa nhất định không được nói là do tôi sắp đặt, biểu cảm hơi thiếu tự nhiên, Hoa cười, nói:

- Anh yên tâm, anh cần thể diện, em cần tiền! Cặp đôi hoàn hảo! – Sau đó xòe tay ra đập vào tay tôi, tôi không quen trò này của cô ta, cứ như thể tôi cùng loại người với cô ta vậy, nên chỉ vào cô ta nói:

- Nhớ lời anh! – Lúc ra khỏi cửa, tôi tự cười chế giễu mình, thế này không phải là “cặp đôi hoàn hảo” mà là “kẻ gian kết bạn”.

Ngày hôm sau tôi thuê sẵn phòng cho Hoàng Lực một khách sạn năm sao, trong chiếc tủ đầu giường còn đặt sẵn chai dầu ́n Độ cho hắn dùng.

Sau đó tôi không yên tâm về Hoa, hỏi cô đã nói với Tiểu Ngọc thế nào, Hoa thẳng thắn nói:

- Có gì mà phải nói, cho nó một nghìn năm trăm tệ chẳng nhẽ nó không đi? Anh nghĩ ngợi nhiều quá.

- Thế em có nói là đi với anh Hoàng không? – Tôi tiếp tục hỏi.

- Nói rồi, ban đầu nó còn do dự, nhưng thấy tiền, với lại em nói khai sáng cho vài câu là nghĩ thông ngay. – Tôi bật cười hai tiếng.

Sau lưng Tiểu Ngọc biết tôi là người đứng sau lưng vụ này, tôi thấy ngài ngại, lẽ ra hình tượng của tôi trong lòng cô ấy rất tốt, không ngờ lại làm cái việc không quang minh chính đại này với cô ấy. Cảnh Phú Quý nghe tôi kể chuyện, lớn tiếng nói:

- Cậu nghĩ nhiều làm gì, kệ cha nó!

Về tới nhà đã hơn hai giờ sáng, tôi rón rén vào phòng, thấy đèn từ phòng ngủ hắt ra theo khe cửa. “Chẳng nhẽ Thanh Thanh còn chưa ngủ?” Tôi thầm hỏi trong lòng, khẽ đẩy cửa ra, Thanh Thanh đang ngồi đầu giường, tay cầm quyển sách.

- Bà xã, chưa ngủ sao?

Thanh Thanh không có phản ứng, tôi nói tiếp:

- Anh uống chút rượu, hôi lắm, anh đi tắm rồi quay về với em nhé!

Vừa nãy Tiểu Ngọc nôn hết rượu lên người tôi, tôi muốn vội vàng rửa sạch chứng cứ, vừa quay người đi thì vang lên giọng nói của Thanh Thanh:

- Hôm nay anh đi ăn cá chép với ai?

BIẾN CỐ VỚI DƯƠNG HÙNG VĨ

Sau khi Phương Vĩnh Huy tới tìm tôi thì không thấy tin tức gì nữa. Để đề phòng ông ta tới Nam Hưng, đánh mất một vụ làm ăn đã dâng đến tận miệng, tôi bảo Cảnh Phú Quý tới Thâm Quyến thăm dò một chuyến. Trước khi đi tôi không yên tâm lắm, giả vờ buột miệng hỏi:

- Cậu định hỏi thế nào?

Cảnh Phú Quý rất tự tin nói:

- Chắc chắn không nói là mình chỉ đi vì việc này, chỉ nói là làm việc gần đây nhân tiện ghé thăm Phương tổng. Có phải cậu không yên tâm về tôi không?

Tôi cười:

- Nói bậy, tôi mà còn không tin cậu, ít ra cậu cũng được coi là một quân sư quạt mo mà.

Cảnh Phú Quý nói:

- Yên tâm, tôi sẽ khéo léo nói cho ông ta biết mối quan hệ giữa cậu với Lôi tổng hiện giờ, để họ biết bản lĩnh của cậu.

Bị gãi đúng chỗ ngứa, tôi giả bộ làm ra thoải mái:

- Hây a, người anh em, giữ chút thể diện được không, chẳng phải cậu cũng thế sao?

Sau đó tôi đi thẳng tới trước bàn làm việc của Bành Tiền Tiến, hắn đang lên QQ, nhìn thấy hình ảnh tôi soi vào màn hình máy tính, hắn vội vàng đứng lên, ngượng ngùng nói:

- Lý tổng, anh tìm em có việc gì?

- Chỗ Tiểu Phương có tin tức gì không?

- Có ạ, hai hôm trước em mới mời cô nàng đi ăn cơm, cô ấy nói Lôi tổng chỉ thị cho mở thầu đồng thời cả ba nhà, hai nhà có điều kiện ưu việt nhất sẽ được chọn, tới lúc đó thì chị ấy với Trưởng phòng Dương và Trưởng phòng Lộ cùng tham gia cuộc đấu thầu, công bố kết quả ngay tại chỗ. - Bành Tiền Tiến nói một hơi, cứ như thể hắn đang muốn giảm bớt tội lỗi vì bị tôi phát hiện đang lên QQ, xong còn bổ sung một câu, - Chị ấy cũng coi trọng chúng ta lắm.

Trong một cuộc họp quản lý của công ty, Lưu Hân đề nghị chặn QQ:

- Bọn họ không có việc gì là lên QQ nói chuyện, ảnh hưởng tới công việc.

Nhưng tôi đã phủ định:

- Phải quản lý một cách nhân văn, cho mọi người chút tự do, thấy doanh nghiệp nước ngoài ở công ty còn có nước uống, cà phê miễn phí, một năm đi du lịch miễn phí một lần, chúng ta tuy là công ty nhỏ nhưng mà cũng phải thoáng thoáng một chút.

Lâm Thăng nói:

- Cách này của anh chỉ hợp với người tự giác thôi, chứ gặp phải người không tự giác thì chẳng khác nào vẽ đường cho hưu chạy.

Tôi nói:

- Xã hội bây giờ người tốt nhiều, đừng coi đồng nghiệp của mình như kẻ trộm. – Sau tan họp tôi đi tìm Lâm Thăng tính toán, lên QQ cùng lắm chỉ tốn chút tiền điện, cả ngày chưa hết đến một số, so với mấy trăm tiền lương phải trả thêm cho họ hàng tháng hoặc so với tiền công ty mua cà phê, nước uống cho họ xem ra còn ít hơn nhiều, coi như mình làm từ thiện, anh cho người ta lên mạng, tư tưởng vui vẻ thì cũng có lợi cho công việc. Lâm Thăng cười nói với tôi:

- Cách tính toán lợi ích này của anh giỏi quá, vượt xa tôi rồi.

Tôi gật đầu, hỏi Bành Tiền Tiến còn tình hình nào khác không, Bành Tiền Tiến do dự một lát:

- Hình như nghe cô ấy nói lỡ miệng một câu là cô ấy với ông chủ Hà có quan hệ gì đó, nhưng em hỏi lại thì cô ấy không chịu nói.

Tôi cau mày, Tiểu Phương họ Phó, ông chủ Hà, nếu xét họ tên thì dường như không có quan hệ gì, nhưng thà tin nhầm còn hơn không tin để rồi lỡ mất thời cơ. Tôi bèn bảo Bành Tiền Tiến tối nay lại hẹn Tiểu Phương, nói là tôi mời cô ấy ăn cơm, hắn gật đầu như bổ củi, nói:

- Vâng ạ, em sẽ liên lạc ngay.

Lúc tôi đứng lên, bèn vỗ vai hắn nói:

- Sau này có tình hình gì mới nhất là phải thông báo cho tôi ngay, cho dù đã khuya thì cũng đừng chờ tôi hỏi rồi mới nói.

- Em đã báo cáo với Trưởng phòng Cảnh rồi ạ.

- Chuyện quan trọng thì cứ báo cáo trực tiếp với tôi cũng được!

- Chuyện này… - Bành Tiền Tiến có vẻ khó xử, - Có phải vượt cấp không ạ?

- Vượt cấp cái gì? Chúng ta là công ty nhỏ, không có nhiều quy định thế đâu, chỉ cần có lợi cho công việc thì làm thế nào cũng được!

Bành Tiền Tiến lập tức đứng thẳng:

- Tuân lệnh, thưa ông chủ!

Mấy hôm sau tôi khen ngợi Bành Tiền Tiến, nói đầu mối cậu cung cấp rất có giá trị, chắc chắn là Tiểu Phương có quan hệ với ông chủ Hà. Bành Tiền Tiến nói cô ấy thừa nhận rồi sao? Tôi bảo, cô ta không thừa nhận, nhưng từ phản ứng là có thể đoán ra được. Bành Tiền Tiến nói:

- Lý tổng đúng là cao nhân, không hổ danh là người học nhiều hiểu rộng, chẳng có chuyện gì thoát khỏi được con mắt của anh.

Tôi bảo:

- Cậu cũng khéo nịnh lắm, nhưng mà hãy mang cái chiêu này ra đối phó với khách hàng chứ không phải với tôi.

Bành Tiền Tiến lập tức thanh minh:

- Lý tổng, em nói thật lòng mà!

Tôi vỗ vai cậu ta:

- Nho tử khổ giáo dã*. (Câu này có nghĩa là con nhà Nho giáo có thể dạy được)

Tôi đã từng làm cấp dưới, hiểu rằng cấp dưới thường chơi “trò chơi” với cấp trên, cấp dưới phải khiến lãnh đạo cảm thấy cấp dưới của mình chỉ là thông minh ngoài mặt, khiến lãnh đạo ý thức được rằng chính sự ưu tú của lãnh đạo mới được coi là thông minh, là sự thông minh đứng đằng sau, đây là một trong những sách lược để cấp dưới đối phó với lãnh đạo. Bành Tiền Tiến rất có tư chất trong việc này, tôi biết hắn hiểu Tiểu Phương có mối quan hệ với ông chủ Hà, nhưng cố ý để tôi nhận ra, để tôi thấy tự hào, hài lòng về bản thân, tuy là giả nhưng vẫn rất dễ chịu, thế nên tôi có thể hiểu được tâm trạng của các hoàng đế khi đã biết sự thật tàn khốc nhưng vẫn muốn nghe lời nói ngọt ngào giả dối. Từ cổ chí kim vì sao thường có những kẻ tiểu nhân, còn công thần chết oan uổng, tất phải có lý của nó.

Các nhân vật lớn thường kín mồm kín miệng, bọn tép riu lại hay láu táu, nếu quan hệ tốt với tầng lớp cở sở cũng có nhiều lợi ích, cho họ ít lợi lộc là họ sẽ lập tức moi tim moi gan ra cho bạn. Tôi từng phê bình Dương Hồng Năng, rằng:

- Anh cứ đi theo nịnh hót các lãnh đạo với ông chủ lớn làm gì, họ có cho anh lên làm quan đâu, mà cũng chẳng cho anh vay lấy một xu tiền.

Dương Hồng Năng nói:

- Chưa chắc, ít nhất thì lời tôi nói ra nghe cũng hay. Tôi từng ăn cơm với một ông Cục trưởng, nếu là nói ăn cùng với một thằng tép riu thì có cảm giác đó không?

Tôi nói:

- Anh cứ làm thế không được, mấy ông Cục trưởng suốt ngày đi ăn cơm ở ngoài, ai nhớ được anh, có bản lĩnh anh tìm ông ta nhờ phê chuẩn cho một mảnh đất, đừng làm máy nữa, tôi cũng không phải đi lừa, chúng ta đi làm bất động sản, kiếm nhiều tiền.

Từ miệng Tiểu Phương, tôi biết ông chủ Vạn hôm qua cũng tới Khoa Mỹ, gặp Lôi tổng và Dương Hùng Vĩ, còn cùng nhau đi ăn cơm.

- Còn nội dung cụ thể thì chẳng có gì, chỉ là bày tỏ quyết tâm thôi. – Lời nói của Tiểu Phương cũng đáng tin, nhưng chắc chắn không đơn giản như vậy. Chuyện này Dương Hùng Vĩ không nói với tôi, tôi phải hỏi hắn xem rốt cuộc là bàn chuyện gì.

Tôi nhìn đồng hồ đeo tay, mới hai mốt giờ, gọi điện thoại cho Dương Hùng Vĩ nhưng toàn báo máy bận, thế là tôi gọi cho Lộ Cường, bên chỗ hắn rất ồn ào chắc đang chơi mạt chược.

- Mau đến đi! - Hắn gọi tôi trong điện thoại.

- Còn có ai? - Tôi muốn chuẩn bị trước, nhưng hắn bảo không phải hỏi, toàn là mấy người bạn mà anh cũng quen, cho anh mười phút đến khách sạn Hoa Tuấn.

Tôi lục ví xem, chỉ có hơn ba nghìn tệ, không đủ đạn dược, liền qua cây ATM của Ngân hàng Trung Quốc ở Hạ Loan rút tiền, lúc xe đi qua quán rượu Bảo Thắng Viên, bỗng dưng nhìn thấy một bóng người quen thuộc đi ra, là Dương Hùng Vĩ, tôi thấy lạ, bèn dừng xe dưới một gốc cây ven đường quan sát, sau lưng hắn còn có một người nữa, là ông chủ Vạn Bảo Thắng của Nam Hưng! Trống ngực tôi đập thình thịch, hai người đi cùng nhau, xem ra tình thế không hay lắm. Lúc tôi còn đang suy nghĩ thì Lộ Cường gọi điện tới:

- Còn chưa tới à?

Tôi nói sắp rồi, đang rút tiền.

- Thế thì rút nhiều một chút, con mẹ nó, tôi bị bọn họ lột sạch rồi.

Tôi buột miệng:

- Được rồi, được rồi.

Rút tiền ra mà tôi vẫn còn suy nghĩ, nghiến răng gọi điện cho Dương Hùng Vĩ:

- Anh Dương, đang ở đâu? Ra ngoài chơi một lát được không?

Bên kia, Dương Hùng Vĩ nói rất chắc chắn:

- Không, đang đi bộ với bà xã, hôm khác đi!

LÁ BÀI VƯƠNG DIỆU

Vừa bước vào phòng, bên trong khói thuốc mù mịt, Lộ Cường, Dương Hồng Năng, ông chủ Hạ và ông chủ Dư đang cắm đầu vào khổ chiến. Tôi nói lần nào gọi điện thoại, các anh không phải đang ngồi bên bàn mạt chược thì cũng là đang trên đường tới bàn mạt chược, Dương Hồng Năng phản đòn tôi, nói là còn hơn anh, nếu anh không phải trên giường thì cũng đang trên đường đi tới cái giường.

Thấy không khí sát phạt nhau nóng bỏng này, tôi lập tức nổi hứng, kêu lên hai tiếng, đưa cho mỗi người một điếu thuốc, hỏi hôm nay ai may nhất, Lộ Cường chửi một tiếng, nói con mẹ nó, hôm nay ba người họ thi nhau giết tôi.

Tôi nói có cần tôi thay anh không? Lộ Cường lập tức không đồng ý:

- Tôi không tin mình lại đen đến thế.

Tôi cầm bốn quân bài, hỏi đủ không? Lộ Cường nói thêm bốn quân nữa. Gã này nóng ruột lắm rồi, muốn làm lớn để kiếm lại về, tôi kéo tay hắn:

- Đừng có nóng, từ từ.

Dương Hồng Năng vừa xếp bài vừa nói:

- Quy định giang hồ là ai mua bài thì không được rút giữa chừng.

Tôi nói được, tôi theo tới cùng.

Vận may mua bài của tôi khá bình thường, chơi nửa tiếng vẫn không rõ thắng thua, Lộ Cường toàn thua, không hiểu chơi kiểu gì còn khiến ông chủ Hạ ù, đúng là đen điển hình. Lúc này điện thoại của tôi đổ chuông, là Vương Diệu gọi tới, tôi vội vàng chạy vào nhà vệ sinh rồi đóng cửa lại, Vương Diệu nói rất khẽ, bảo là việc đó làm xong rồi, tôi mừng thầm trong lòng, nhưng không yên tâm còn hỏi lại là có ai nhìn thấy không, Vương Diệu nói tuyệt đối không. Tôi nói thế thì được, nửa tiếng nữa đến quán trà Thiên Ngữ ở Hạ Loan gặp tôi.

Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, vừa kéo quần vừa nói:

- Các vị, tôi xin lỗi, có chút việc gấp cần ra ngoài, lát nữa sẽ quay lại.

Dương Hồng Năng chửi tôi:

- Chỉ có anh là lắm việc, chơi mạt chược mà còn đòi đi gặp người yêu!

Tôi nói cũng hết cách rồi, ai bảo số tôi khổ. Ông chủ Hạ nãy giờ không nói năng gì, giờ lên tiếng:

- Lần trước chẳng phải anh hỏi bình thường thì bao lâu làm một lần đó sao? Tôi nói cho anh biết, chuyên gia tình dục quyền uy nhất nước Mỹ nói rằng trong cuộc đời một người đàn ông, nhiều nhất là làm năm nghìn lần, người bình thường cũng khoảng ba, bốn nghìn lần, anh tính thử xem mình còn làm được bao nhiêu lần nữa!

Cái khóa quần tôi dường như bị kẹt, nhất thời không khéo lên được, tôi hơi sốt ruột:

- Yên tâm, giờ tôi mới chưa đến được một nghìn lần, còn sớm lắm! – Nói xong thì vừa kéo khóa quần vừa đi ra ngoài.

Trong thang máy, tôi gửi tin nhắn cho Lộ Cường, bảo một mình hắn xuống đây, đừng lên tiếng. Lát sau, thấy Lộ Cường xuống tới xe tôi, tôi nhét một cái phong bì dày vào tay hắn, nói là có hai mươi nghìn bổ sung đạn dược cho anh. Lộ Cường cũng không từ chối, nói một tiếng cảm ơn rồi vội vàng nhét vào túi áo ngực, sau đó nói nhanh với tôi rằng sản phẩm mẫu ngày mai sẽ có kết quả kiểm tra, chắc chắn là không có vấn đề gì, hôm nay người bên Ức Lập tới, cuộc họp đấu thầu tôi cũng có tham gia, lúc nào liên hệ với tôi. Lộ Cường nói một hơi xong quay người chạy đi, tôi vội vã gọi hắn, lấy một cái sim điện thoại đưa cho hắn, nói đây là số mới, lúc nào cần, lấy số này để liên lạc, dùng xong vứt đi. Lộ Cường liếc tôi, nói là ông chủ làm việc chu đáo thật.

Tôi biết cái gã Lộ Cường này nói năng thẳng thắn, không có âm mưu gì, trước đó, hắn thường xuyên thể hiện sở thích của mình ra, có lần tôi đã khéo léo nhắc nhở hắn, đừng có thiên vị bọn tôi quá rõ ràng, bị cấp trên nghi ngờ sẽ khó làm việc, song hắn là người thô lỗ, rất nhiều chuyện phải dạy hắn làm, nghĩ thay cho hắn, vừa là bảo vệ hắn, mà cũng là bảo vệ chính mình. Không như bọn Dương Hùng Vĩ hay Hoàng Lực, còn hơn cả lươn, không cần tôi dặn bọn họ cũng biết trước tiên phải bảo vệ mạng sống của mình.

Vội vàng đi đến điểm hẹn với Vương Diệu, tôi gọi cho hắn một ấm trà Ô Long, bảo hắn kể kỹ càng từ đầu đến cuối câu chuyện cho tôi nghe:

- Không phải vội, cứ từ từ mà kể.

Tôi định thông qua lời kể của Vương Diệu để ngửi ra cái gì đó mà bản thân hắn cũng không nhận thấy được. Vương Diệu ngấp một ngụm trà, nước quá nóng nên hắn lập tức nhổ ra rồi đặt cốc lên bàn, uốn người một cái rồi bắt đầu kể: Lúc nhận điện thoại, Hoàng Lực có vẻ bực mình, miệng nói cứng là “Định lừa ai?”. Cho đến khi Vương Diệu đặt máy ghi âm sát vào điện thoại, Hoàng Lực mới mềm xuống, giọng nói hơi run, hỏi Vương Diệu rốt cuộc là định làm gì, Vương Diệu nói chẳng có ý gì cả, chỉ là muốn đòi lại một triệu tiền của công ty thôi.

- Hàng là do tôi gửi đi, giờ không thu được tiền về thì sẽ trừ vào lương của tôi, năm nay coi như làm không công.

Trước khi cúp điện thoại, Hoàng Lực đột nhiên buông ra một câu:

- Lý tổng bảo cậu làm thế phải không?

Vương Diệu đáp:

- Lý tổng không bắt tôi làm, là tôi bị ép đến đường cùng thôi.

Câu nói này của Hoàng Lực nằm ngoài dự đoán của tôi, trước đó tôi đã dặn dò Vương Diệu rất kỹ càng, bao gồm cả việc nói thế nào, Hoàng Lực sẽ hỏi thế nào, trả lời ra sao… Tôi trầm tư gật đầu:

- Cậu trả lời thế cũng được, nhưng theo lý thông thường mà nói thì cậu nên đổ tội cho tôi sẽ hợp lý hơn.

Vương Diệu lắp bắp:

- Lý… Lý tổng, em đâu dám đổ tội cho anh.

Cái gã này đúng là não phẳng, lúc này mà còn nói đỡ cho tôi thì chứng tỏ tôi là người đáng nghi nhất. Sau đó Vương Diệu vẫn không yên tâm, hỏi tôi:

- Làm thế có độc ác quá không, hắn có báo cảnh sát không?

Tôi làm ra vẻ chắc chắn:

- Chắc chắn là không! Cậu nghĩ xem, báo cảnh sát có lợi gì cho hắn? Bản thân hắn cũng là một gã khốn nạn! Không những gia đình tan nát mà còn không giữ được việc. Vương Diệu này, không phải chúng ta chủ động hại người, mà chúng ta bị ép phải phản kích, tuy rằng thủ đoạn có hơi tàn nhẫn, nhưng đàn ông muốn thành công thì “lượng tiểu phi quân tử, vô độc bất trượng phu”, đúng không? Cậu là người tốt, nhưng tôi vẫn phải tặng cậu một câu, tốt quá cũng không được. Lấy một ví dụ đơn giản, rắn càng độc thì càng nhiều tác dụng, hiểu không?

Nói thật lòng, tôi cũng không nắm chắc tuyệt đối về việc Hoàng Lực sẽ không báo cảnh sát, nếu không, tôi đâu phải bảo Vương Diệu đi làm mấy việc này, thêm một người biết là thêm phần nguy hiểm, có điều tôi nghĩ, cho dù Vương Diệu có biết tôi coi hắn là lính đánh thuê thì hắn cũng không thể không làm, bởi vì hắn cần tiền. Nhưng có một điều tôi đã nói rất rõ ràng với Vương Diệu, đó là chỉ cần đòi một triệu kia về, còn tiền của Hoàng Lực thì không thêm lấy một xu, đây là nguyên tắc, đã tới giới hạn này chỉ là dây dưa về kinh tế, nếu vượt qua cái quy định đó sẽ rơi vào trường hợp tống tiền, bởi vậy nên lùi một bước, cho dù hắn báo cảnh sát cũng không được vì tôi đã cho Vương Diệu uống “thuốc an thần”.

Vừa chia tay Vương Diệu xong là tôi tắt máy rồi hấp tấp đến chỗ chơi mạt chược. Tôi biết rằng thằng ranh Hoàng Lực chắc chắn sẽ gọi điện cho tôi tới tấp, tôi phải khiến hắn mất ngủ cả đêm, để hắn nếm trải cái cảm giác thường xuyên xảy ra với tôi. Vì không bị di động làm phiền, thêm vào đó cũng được hả giận trong việc của Hoàng Lực nên tôi cực kỳ may mắn, tôi hỏi Dương Hồng Năng và ông chủ Hạ:

- Có một người bạn vay tiền vốn, hai triệu, lãi mười phần trăm một tuần là trả, các anh làm không?

- Sao anh không cho vay? – Dương Hồng Năng liếc xéo tôi.

- Tôi không có tiền, anh cũng biết mà, một triệu bên Khoa Đạt tôi đã đòi về được đâu, bên Khoa Mỹ lại phải nộp một triệu tiền bảo đảm.

- Sao lại thế, công ty anh to thế mà cũng không có chút tiền cỏn con này sao? Thế trong tay anh đang có bao nhiêu?

Tôi không hiểu dụng ý của hắn, nghĩ bụng nếu nói ít quá sẽ bị rớt giá, bèn bịa ra một con số:

- Khoảng bốn, năm trăm nghìn.

- Ừm, hay là thế này, chúng ta liên kết với nhau cho hắn mượn, anh bỏ ra năm trăm nghìn, tôi với ông chủ Vạn bỏ ra một triệu rưỡi, được không?

Tôi bỗng dưng hiểu ra dụng ý của Dương Hồng Năng, hắn nhất định phải kéo tôi vào, thà kiếm ít hơn một chút nhưng như thế bảo đảm hơn. Tôi bất giác phải thầm thán phục sự sáng suốt của gã này.

Tôi lập tức gọi di động cho Hầu Kình, nhưng sững lại, số điện thoại này đã ngừng sử dụng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.