Trái Tim Băng Được Đánh Thức

Chương 38: Một ngày của riêng mình (tt)



Nguyên buổi hôm đó Di dẫn Minh đi khắp nơi ăn uống vui chơi, loại bỏ hết những lo lắng thường ngày của 2 người~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hoàng hôm buông xuống, mặt biển cũng bắt đầu đổi màu làm cho người ta có 1 cảm giác bình thản, cũng có chút buồn bã lạ thường. Di đi dạo ngoài biển, dưới chân cô những cơn sóng nhỏ cứ đánh vào, làm cô có cảm giác yên bình không lo âu gì nữa

Minh thấy Di đứng chỗ đó liền chạy tới chỗ cô

_Sau đứng đây vậy, sắp về rồi đó-Minh lên tiếng nhắc nhở

_Tôi biết, nên tôi mới tranh thủ ngắm hoàng hôn trên biển 1 chút-Di thở dài nói

_Có tâm sự phải không ?-minh rất tinh ý nên nghe tiếng thở của di thì liền nhận ra ngay

_Không có, chỉ là thấy đáng tiếc thôi-Di cười nói

_Đáng tiếc vì không được đi chơi nữa hả ?-Minh trêu chọc nói

_Tôi đâu có ham chơi vậy chứ, chẳng qua tôi rất thích ngắm hoàng hôn trên biển thôi-Di phản bác nói

_Cũng đúng thôi, hoàng hôn này đúng là đẹp thật-Minh tán đồng nói

_Hoàng hôn dù đẹp tới đâu đi nữa nhưng cuối cùng cũng kết thúc-Di nói có chút buồn bã

_Đúng là như vậy, nhưng sau khi hoàng hôn kết thúc thì sẽ đến bình minh, đó chính là kết thúc của 1 sự bắt đầu mới-Minh nói, đôi mắt ngọc bích khẽ chuyển động

_Anh có phải con trai không vậy ?-Di đột nhiên hỏi làm Minh đứng hình

_Nè, tôi là con trai 100% đó nha-Minh bất bình nói

_Tại tôi thấy anh quá tâm lí, quá ôn nhu, quá dịu dàng thôi; mà thời bây giờ chỉ có con gái mới được như vậy thôi chứ con trai thì no never-Di phân tích 1 cách hợp lí

_Bây giờ có về không, hay ở đây nói xấu tôi-Minh nhắc nhở

_Đi thì đi-Di đứng lên rồi cùng Minh về

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tối đến thì Minh và Di mới về tới nhà của Di. Minh đậu xe ngoài cửa rồi tới nhấn chuông. Một lúc sau người hầu liền ra mở cửa cho Di

_Anh về đi chứ-Di nhìn Minh nói

_Tôi vào nhà gặp 1 người luôn-Minh từng tới đây 1 lần rồi nên cũng biết đây là nhà Hào, sẵn đây anh vào gặp Hào luôn

_Được thôi-Di không còn cách nào đành để Minh vào trong

Di vào trong nhà, trong lòng lo lắng không biết ba mẹ có xử lí cô không nữa, cô chưa từng bỏ việc dù chỉ 1 buổi nhưng hôm nay thì lại đi từ sáng tới tối luôn. Di vào nhà thì thấy ba mẹ đang ngồi ở ghế sofa, sắc mặt có chút không vui

_Con đi đâu từ sáng đến giờ vậy-mẹ Di nhẹ nhàng nói

_Con...-Di không biết phải nói sao nữa

_Cô ấy đi với con thưa 2 bác-Minh từ ngoài bước vào nói

_Cậu là ai ?-ba Di hỏi

_Cháu là Hạo Minh, bạn của Di và Hào cũng là tổng giám đốc của chi nhánh tập đoàn Thiên Ưng ờ Việt Nam-Minh tự giới thiệu

_Tại sau 2 đứa lại hình chung-ba Di hỏi

_Tụi con có việc nên đi chung, xin lỗi bác vì đã đưa Di về trễ-Minh lễ phép nói

_À, có phải ba cháu là Trương Thế Hùng không ?-ba Di đột nhiên hỏi

_Dạ phải, bác biết ba cháu hả-Minh thắc mắc

_Đứng vậy, ba cháu và ta là bạn học cũ, gần 10 năm rồi bọn ta chưa gặp nhau-ba Di nói vẻ mặt đầy phấn khích

Di thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm, xem tình hình này thì thoát nạn rồi. Mới đầu cứ tưởng ba sẽ giảng đạo 1 trận chứ không ngờ Minh xuất hiện giải nguy cho cô

_Vậy bác đây là..-Minh vui mừng nói

_À ta là là người mà lúc con còn nhỏ thường tới nhà con chơi đó-ba Di nói

_Xin lỗi bác tại lâu quá nên con quên, rất vui gặp lại bác- Minh ôn hòa lịch sự nói

_Không sao đâu-ba Di mỉm cười

_Ba à, con lên phòng trước nha-Di lên tiếng chẩn bị lên lầu

_À Di, phiền em nói với Hào là ngày mai hẹn gặp cậu ấy ở chỗ cũ nha-Minh xem tình hình này thì chắc Hào không có ở nhà rồi chỉ đành nhờ Di nhắc Hào thôi

_Tôi biết rồi-Di nói

_Chào hai bác, cháu về-Minh lễ phép nói

_Có rãnh nhớ đến chơi-ba Di thân thiết nói

Minh mỉm cười gật đầu rồi đi ra về

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.