Trái Tim Màu Hổ Phách

Chương 26: Tình yêu tuyệt vọng



Rất lâu sau, Tư Nhã hỏi Tiểu Ái, lúc đó lý do chia tay với Thôi Thái Dạ rốt cuộc do hai người kia bất ngờ xuất hiện, hay là ngay từ khi bắt đầu cô đã không thật lòng với mối tình đó?

Trước câu hỏi quá rõ ràng này, Tiểu Ái chỉ thư thái mỉm cười. Thực ra chuyện Vy An và Lộ Sa đột ngột xuất hiện, Tiểu Ái không có thái độ thù địch lắm, điều đó ngay cả chính cô cũng cảm thấy kì lạ. Tại sao vào khoảnh khắc ấy cô còn có thể dùng ánh mắt thích thú để nhìn ngó hai mẹ con họ? Lẽ nào cô hoàn toàn không có lòng đố kỵ mà một người phụ nữ nên có sao?

Tiểu Ái cảm thấy Thôi Thái Dạ dường như còn căng thằng hơn so với cô.

Chẳng bao lâu sao, chuyện Nhị thiếu gia Thôi thị có con gái riêng mười tuổi đã trở thành tít trên các trang báo lớn. Nhân cơ hội anh ta bị giới truyền thông vây quanh, Tiểu Ái lẳng lặng đi thành phố Z casting. Lịch trình lần này rất dày, phải mất khoảng mấy ngày mới xong. Cô sợ bị gọi quay về nên đã tắt di động, có chết cũng quyết không để ý đến.

Đã lâu Tiểu Ái chưa được nhận công việc như thế này, bây giờ bất luận thế nào cũng phải vì bản thân mà giành lấy vai diễn thích hợp. Chỉ là cô không ngờ rằng sẽ gặp lại Dung Kỳ ở đó.

Năm ngoái, sau khi hợp tác giữa Dung Kỳ và Thang Ân Nặc đổ vỡ, những người trong nghề rất quan tâm đến anh. Cụ thể về chân tướng đằng sau sự đổ vỡ đó, thỉnh thoảng cũng có bài báo giật tít tiết lộ bí mật độc nhất vô nhị để thu hút người đọc, nhưng thực tế, tất cả những điều ấy đều do cánh nhà báo thêu dệt lên. Tác phong làm việc của Thang Ân Nặc đích thực không đàng hoàng, nhưng trong cuộc sống đời tư, chị ta lại dùng biện pháp che giấu triệt để.

Thang Ân Nặc không để lộ chút tin tức gì, cộng thêm việc Dung Kỳ ít xuất hiện trước công chúng nên những cây bút của các báo giải trí đó dù có tài năng đến đâu, thì cũng đều không có văn bản xác thực. Lâu dần, sự việc căn bản cũng bị người ta lãng quên.

Nơi mà Tiểu Ái gặp Dung Kỳ là ở công ty TNHH Văn hóa Truyền hình Điện ảnh Tinh Hải tại thành phố Z. Phim cô đi casting là bộ phim cổ trang dài tập. Mặc dù sau khi đóng xong “Vũ điệu đào kép”, đối với những phim cổ trang cô không còn hứng thú nhiều, song tính cách nhân vật casting lần này lại vô cùng phù hợp với cô. Tiểu Ái dốc toàn bộ khả năng của mình, cộng thêm tài liệu bối cảnh phim “Vũ điệu đào kép” đã từng đóng, sau vài vòng tranh đấu, cô cùng hai cô gái khác lọt vào danh sách vòng thi cuối.

Công ty Truyền hình Điện ảnh Tinh Hải tuy không được xếp vào loại lớn, nhưng đầu tư cho bộ phim dài tập này cũng không hề nhỏ. Nam diễn viên chính đến tận bây giờ vẫn chưa chọn được, nghe nói công ty sẽ bỏ ra một số tiền lớn để mời một ngôi sao nổi tiếng nào đấy.

Vai Tiểu Ái casting là vai nữ chính thứ hai, cũng là người thứ ba chen giữa nam chính và nữ chính. Quá trình nhân vật có sự chuyển biến từ một cô thiếu nữ thuần khiết mười sáu, mười bảy tuổi cho tới khi trở thành người phụ nữ gần ba mươi tuổi. Đảm nhận vai này cho thể giúp Tiểu Ái khảo nghiệm được kỹ thuật diễn xuất, đồng thời quá trình diễn biến tâm lý của nhân vật rất phức tạp nên cũng không thể coi đây là nhân vật phản diện được.

Công việc casting đã kết thúc viên mãn. Tiểu Ái biết tiếp theo công ty sẽ yêu cầu ba người đến hóa trang, chụp ảnh phim rồi đưa ra quyết định cuối cùng. Những gì cần cố gắng cô đã cố hết sức rồi, vì thế trong lòng cũng cảm thấy thoải mái. Cảm giấc đó giống như đã hoàn thành kỳ thi cuối kỳ, rất thoải mái và dễ chịu. Tuy nhiên, sự dễ chịu ấy chẳng kéo dài được mấy phút đã bị sự xuất hiện của một người làm cho tắt ngấm.

Lúc đó, vừa bước ra khỏi thang máy tầng một thì Tiểu Ái thoáng thấy bóng hình phía trước cách đó không xa, cô lập tức bất động tại chỗ. Không biết tại sao anh lại có mặt ở đây? Chẳng kịp để mình suy nghĩ nhiều, Tiểu Ái lập tức quay người, lẩn tránh.

Lúc Tiểu Ái thở hồng hộc chạy từ cửa say của Tịnh Hải đến ngã ba đường, chiếc Suv màu đen vừa lúc dừng trước mặt cô, tốc độ xe rất nhanh, xém chút nữa đụng phải cô.

Tiểu Ái lùi về phía sau hai bước, cùng lúc đó người trên xe mở cửa bước xuống. Trên người anh mặc bộ quần áo màu trắng nhạt, tóc trước trán hơi rối, không biết là vì bị gió thổi, hay do chạy nhanh nữa. Tiểu Ái giơ chiếc túi to lên che mặt, mưu tính lẳng lặng chuồn đi. Nhưng đáng tiếc anh đã đưa tay ra, túm chặt lấy cô.

“Buông tay ra!” Tiểu Ái vứt túi xuống, giận dữ trừng mắt nhìn anh,

“Chúng ta tìm một chỗ nào đó nói chuyện.” Dung Kỳ bước tới gần, thân hình cao lớn hình thành sự đối lập mạnh yếu rõ rệt.

“Anh và tôi thì có chuyện gì đáng nói chứ?”

Đôi mắt màu trà thăm thẳm mà bất lực, anh không nói nữa, kéo thẳng cô lên xe.

Suốt chặng đường, Tiểu Ái đều không nhìn anh, ôm túi xách nhìn ra ngoài cửa xe, im lặng như búp bê. Chiếc xe chạy ra khỏi khu vực thành phố, sau đó dừng tại khu mộ dưới chân núi. Dung Kỳ đã tắt đèn nhưng chưa xuống xe và cũng không để Tiểu Ái xuống. Cửa giữa vẫn đóng, anh nghiêng đầu chăm chú nhìn khuôn mặt tủi thân quay đi của cô, những ngón tay thon dài, trắng trẻo nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Tiểu Ái đưa tay hất đi, nhưng vẫn không nhìn anh. Không khí trong xe dường như trở nên ngột ngạt hơn, cô có cảm giác khó thở.

“Tiểu Ái…” m thanh nhẹ nhàng, pha chút khàn khàn, có vẻ rất mệt mỏi không hề giống một Dung Kỳ luôn vời vợi trên cao chút nào.

Trong nháy mắt, trái tim cô dường như nhói đau, cho dù đó chỉ là giây phút ngắn ngủi, cho dù cô không muốn thừa nhận một chút nào.

“Đủ rồi! Anh muốn nói gì thì nói nhanh lên, tôi rất bận, không có nhiều thời gian.” Tiểu Ái không thể nào chịu đựng được sự suy tư trầm lặng này nữa.

Tuy nhiên, anh lại đột ngột ôm lấy cô, cánh tay mạnh mẽ, vòng qua bả vai, ôm chặt cô vào lòng. Khuôn mặt bị ép lên vai anh, mùi hương thanh tịnh quen thuộc bay vào mũi, khiến cô gần như chết chìm trong đó.

“Buông tôi ra! Dung Kỳ, anh buông tay ra cho tôi!” Tiểu Ái thật sự hối hận vì giữa đường đã không nhảy ra khỏi xe.

Dung Kỳ giữ chặt Tiểu Ái trong lòng, khiến cô ra sức giãy giụa, những lời mắng giận ban đầu sau cùng dần nén xuống, chuyển thành lời cầu xin yếu ớt.

Bây giờ chỉ cần anh buông tay ra, cô không quan tâm trước mặt mình anh hèn mọn, đáng thương đến đâu. Cô chỉ nghĩ mình thật sự sắp điên rồi, trong đầu cô hiểu rõ anh là anh trai cô, nhưng cơ thể lại đắm mình trong vòng tay ôm ấp ấy. Hai con người trong cô như đang giằng xé, khiến cô sắp vỡ vụn.

Tiểu Ái nhớ lại những lời Trân Gia từng nói, anh yêu cô sâu đậm nhiều đến nhường nào. Rồi cô lại nghĩ đến những năm tháng sống cùng nhau, anh duy trì sự xa cách, lạnh nhạt khiến cô luôn cho rằng anh ghét cô. Tiểu Ái nghĩ đến nụ hôn chỉ thuộc về những người yêu nhau vào buổi sáng sớm tuyết bay trong gió, anh làm cách nào để thoát khỏi thân phận của người anh trai? Và vào đêm mưa gió bão bùng đó, trong chiếc du thuyền lắc lư, anh và cô mất đi kiểm soát quấn vào nhau một cách sa đọa.

Sau khi cùng Thôi Thái Dạ thử qua chuyện đó, Tiểu Ái không thể nào giống trước kia, như đinh đóng cột nói với chính mình rằng tất cả là lỗi của anh.

Đúng vậy, Tiểu Ái luôn tự nói với chính mình rằng, đêm hôm đó do cô bị thương ở trán, toàn thân yếu ớt không có sức lực, vì thế mới bị ép làm chuyện sai lầm. Nhưng hiện tại cô đã hiểu rõ, trong đầu tình nguyện hay không và thân thể có thuận theo hay không hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.

Thật là vô liêm sỉ! Tiểu Ái hung hăng mắng chính mình.

Cuối cùng Dung Kỳ cũng buông lỏng tay. Tiểu Ái lập tức vượt qua anh mở khóa cửa xuống xe. Sau khi hít từng ngụm lớn không khí trong lành, lạnh giá vào phổi, cô mới có cảm giác như mình được sống lại. Nhưng lúc đó, Tiểu Ái lập tức bị anh túm chặt rồi lẳng lặng kéo một mạch về phía trên núi.

Khu mộ này thực ra rất gần với phần mộ của ông nội và bà nội Tiểu Ái, nhưng cô lại không hề biết. Cô lạ lẫm với nơi này, bởi vì trước giờ cô chưa từng đến đây. Và ngay cả bố cô, cũng chưa từng đến.

Tiểu Ái liên tục giãy giụa, mưu tính thoát khỏi ngón tay anh. Anh tăng thêm lực tay, tiếng “hic hic” vì đau đớn lập tức phát ra. Lông mày anh nhíu lại, vội bước chân và dùng lực kéo cô đến trước một ngôi mộ. Đã rất nhiều năm rồi anh không đến đây, những mảng kí ức đau buồn, mờ nhạt ngày nhỏ, khiến anh rất ít đến nơi này.

Người phụ nữ trên bức ảnh bia mộ có khuôn mặt trẻ trung, dung mạo xinh đẹp, hoàn mĩ đến không tưởng, thần thái dịu dàng, trầm tĩnh. Cho dù chỉ là một tấm ảnh đen trắng nhỏ nhưng vẫn có thể khiến cho người ta phải chăm chú ngắm nhìn, không rời mắt.

Tiểu Ái liếc nhìn người bên cạnh, lấp tức như hiểu ra. Người phụ nữ này là mẹ ruột của Dung Kỳ, cũng là người vợ đầu tiên của bố.

Thật không ngờ, lại có thể là người phụ nữ sắc nước hương trời như thế này. So với người mẹ dung mạo bình thường của cô, người phụ nữ này không biết là xinh đẹp hơn bao nhiêu lần. Chả trách vì thế lại sinh ra được người con như Dung Kỳ. Nhưng cô chợt không hiểu, tại sao bố lại ly hôn với người phụ nữ như thế này chứ?

“Tại sao lại đưa tôi đến nơi này?” Tiểu Ái nhìn chiếc cằm với đường vòng cung dịu dàng, khẽ hỏi.

Anh quay đầu nhìn cô, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn đã lạnh băng nhét vào trong túi quần. Động tác này vô cùng thân mật, lặng lẽ, khiến cô muốn rút ra, nhưng lại bị sự sắc bén giữa hàng lông mày anh làm cho khiếp sợ. Gì chứ? Còn dùng ánh mắt giết người để lườm cô sao? Tiểu Ái “hừ” một tiếng, nhưng những ngón tay dần dần ấm lại dưới hơi nóng của cơ thể anh.

Đây là chuyện gì chứ? Thật là khó xử! Tiểu Ái bất lực và chỉ có thể yên lặng đứng cùng anh trước bia mộ. Họ đứng trong nghĩa địa rất lâu, anh không nói một câu nào, cô cũng chẳng buồn mở lời mà chủ yếu chỉ thấy lạnh. Mùa đông trên núi gió thổi càng lớn, đứng một lát còn không sao, nhưng đứng lâu thì người sẽ bị tê cứng. Tiểu Ái hoàn toàn không hiểu tại sao anh lại kéo cô đến nơi này, và tại sao không nói lời nào.

Lúc chuẩn bị xuống núi, cuối cùng anh cũng nói chuyện: “Hôm nay, em đến Tinh Hải casting đúng không? Vai nào vậy?”

“Vai phụ!” Tiểu Ái định rút tay ra, nhưng vẫn thất bại.

“Em phải chú ý chút. Công ty Tinh Hải này tuy vẫn được coi là chính quy, nhưng có một hai nhà đầu tư thường thích ngắm vào những người mới vào nghề.”

“Không liên quan đến anh!” Tiểu Ái rốt cuộc cũng tìm được cơ hội hả lòng hả dạ duy nhất trong ngày.

Dung Kỳ quả nhiên tức giận, hàng lông mày nhíu chặt lại: “Chuyện anh dặn dò thì em cứ ngoan ngoãn nghe lời.”

“Tại sao tôi phải nghe lời chứ? Cùng lắm thì bị người ta giở trò quy tắc ngầm! Chẳng sao cả, dẫu sao thì không phải lần đầu tiên căn bản… Á!” Ngón tay cô bỗng bị bóp chặt, đau đến mức như sắp gãy.

Tiểu Ái nhấc chân định đá, nhưng đối diện với khuôn mặt càng lúc càng sa sầm, lạnh tanh của anh, cô không còn lòng can đảm để làm chuyện đó: “Làm gì chứ? Tôi nói sai sao? Chuyện này anh là người hiểu rõ nhất mà. Còn nữa, Thôi Thái Dạ mới là bạn trai của tôi, anh chỉ là người anh trai chẳng ra cái gì cả. Bây giờ người đáng nổi giận phải là anh ấy…” Còn chưa kịp phản ứng lại, anh đã cúi đầu hôn cô.

Đôi môi mềm mại lạnh giá, mang theo lực mạnh mẽ khó mà tưởng tượng, khiến Tiểu Ái ngộp thở. Cảm giác này tựa như anh muốn ăn tươi nuốt sống cô. Cô đẩy cánh tay anh ra, nhưng lại bị anh kẹp chặt hơn. Nụ hôn này không hề giống với nụ hôn của Dung Kỳ. Trong kí ức của cô, chỉ có Thôi Thái Dạ mới có nụ hôn cuồng nhiệt như thế. Có điều, lúc Thôi Thái Dạ hôn, cô sẽ không có cảm giác hoa mắt chóng mặt, trong cơ thể cô, cũng không nhói lên sự đau đớn mãnh liệt nhưng thuần túy như thế này.

Rất đau! Thực sự rất đau! Chân tay, lục phủ ngũ tạng cô như sắp bị nghiền nát thành tro bụi.

Trong giây lát, đầu cô bất chợt lóe lên ý nghĩ đáng sợ. Nếu như, nếu như anh không phải là anh trai cô, nếu như họ không có quan hệ huyết thống, thì tốt biết bao!

Nếu thật sự như thế… Thì tốt biết bao!

Trời ơi! Cô quả nhiên là bị điên mất rồi!

Hơi thở trên môi bỗng rời đi, anh vuốt ve khuôn mặt cô, động tác đó cẩn thận từng li từng tí gần như lưu luyến. Từng chút từng chút một, tựa như muốn dùng đầu ngón tay để ghi nhớ dung mạo cô.

“Bất kỳ lúc nào, cũng đừng đem mình ra để đùa giỡn. Còn nữa, những chuyện liên quan đến cậu ta, đừng nhắc trước mặt anh.” Trong đáy mắt đó, như lóe lên nỗi đau sâu kín. Tiểu Ái cụp mắt xuống, cười thê lương, giọng nói mang theo sự khiêu khích: “Sao nào? Bọn anh không phải là anh em tốt sao?”

“Em thừa hiểu ý của anh, cứ coi đó là yêu cầu cuối cùng của anh đối với em.” Anh buông cô ra, đôi mắt khôi phục lại sự lạnh nhạt xa cách ban đầu: “Đi thôi, sau khi về nhà nhớ đừng có nhắc chuyện nghĩa địa với bố.”

“Ai quay về nhà?” Tiểu Ái tủi thân lùi về phía sau một bước, lập tức lại bị anh kéo xuống nùi: “Muốn về nhà anh tự về. Tôi không về.” Bây giờ điều cô sợ nhất là cùng Dung Kỳ xuất hiện trước mặt bố mẹ. Nhưng đáng tiếc, anh không hề để ý đến cô, lại một lần nữa nhét cô vào trong xe.

Anh không về nhà ngay, mà trên đường còn rẽ vào siêu thị. Giống như trước giờ, ở những nơi xuất hiện, anh đều thu rất nhiều ánh mắt ngẩn ngơ, hâm mộ, từ những người xung quanh. Hôm nay lại càng có nhiều ánh mắt ngưỡng mộ hơn, chỉ vì anh luôn nắm lấy tay cô không rời. Lo sợ cô sẽ chạy mất sao? Thật ra cô vẫn còn ý định muốn bỏ chạy. Cho dù người khác không rõ quan hệ của họ, cũng không có nghĩa là sự thật sẽ được thay đổi.

Thấy họ về nhà, bố mẹ rất vui mừng. Dung Kỳ mang thức ăn vào nhà bếp, nói bữa cơm hôm nay sẽ do anh nấu. Bà Dung vui mừng vì được nhàn hạ, đừng trong nhà bếp xem một lát rồi kéo Tiểu Ái ra tán gẫu.

Tiểu Ái đầu óc để đâu đâu, sau đó thấy bố đi vào thư phòng lấy đồ, cô lập tức đi theo.

“Sao vậy, bảo bối, có lời nào muốn nói với bố hả?” Bố cưng nựng véo mặt cô.

Lưỡng lự một lúc, Tiểu Ái vẫn ấp a ấp úng hỏi: “Chuyện này… Bố à! Trước đó con chưa từng hỏi, anh trai thật sự là con đẻ của bố chứ?”

Ngón tay đang cầm sách hơi run run, tuy nhiên Tiểu Ái không phát hiện ra, ông quay đầu mỉm cười: “Con nói ngớ ngẩn gì vậy?”

“Không phải sao, lúc nhỏ không hiểu, nhưng bây giờ lớn rồi, con cảm thấy mẹ phải nuôi dưỡng con của chồng mình với người phụ nữ khác, thật không dễ dàng chút nào.”

“Cái con bé ngốc nghếch này, mẹ con đâu có phải sau đó mới biết. Ngày bà ấy lấy bố đã biết bố là người đàn ông đã từng ly hôn. Haizz… Lúc đó, nếu không phải dì Khanh con ngang bướng, nói thế nào cũng muốn mang Tiểu Kỳ đi thì thằng bé đã sớm sống cùng bố rồi, có lẽ cũng không phải khổ cực như vậy!” Ông Dung ngập tràn trong hồi ức, ánh mắt xa xăm.

“Anh trai lúc nhỏ rất khổ sao bố?”

“Sao lại không khổ. Mội người phụ nữ độc thân dắt theo một đứa trẻ, vừa phải sinh tồn vừa phải chăm sóc gia đình. Vào những năm đó, tư tưởng của mọi người vẫn còn cổ hủ, luôn có ánh mắt kì thị với những người mẹ độc thân… Cho dù không tận mắt chứng kiến, nhưng bố cũng có thể tưởng tượng được nỗi khổ của hai mẹ con họ lúc đó. Nhưng đáng tiếc, sau khi ly hôn cô ấy dắt theo Tiểu Kỳ đổi chỗ ở. Quê cô ấy lại không có người thân thích gì, nên bố không thể tìm được. Nếu như không phải cô ấy qua đời, bố nghĩ cả đời này chắc khó mà gặp được Tiểu Kỳ.”

Trên khuôn mặt trước nay đều tràn ngập nụ cười, giờ đây lại hiện lên sự phiền muộn. Tiểu Ái hiếm khi thấy bố mình như vậy, vùng phía trên hai hàng lông mày dường như kết tụ lại sự buồn phiền và hối tiếc cực độ. Những nếp nhăn ở khóe mắt và trán ngay lập tức hiện rõ, ông nắm tay cô, nhẹ nhàng gõ lên đầu cô: “Vì thế Tiểu Ái à, con nhất định phải sống hòa hợp với anh trai con, đừng lúc nào cũng tùy hứng như thế! Hiểu chưa? Anh con có được như ngày hôm nay, thật sự không hề dễ dàng chút nào!”

Tiểu Ái khẽ vâng một tiếng, cúi đầu bước ra không nói gì nữa.

Sau bữa tối, Tiểu Ái mượn cớ ở thành phố S còn vướng bận công việc, không thể ở lại qua đêm nên Dung Kỳ lái xe đưa cô về thẳng nhà.

Khi về đến tiểu khu, đã là mười một giờ đêm, xe của anh dừng dưới gốc cây xa xa. Lúc này dưới nhà đang có một chiếc xe khác đỗ, là chiếc DBS màu bạc của Thôi Thái Dạ.

Anh ta thật có tính nhẫn nại. Tiểu Ái nhìn chiếc xe đằng xa, rồi đưa tay đẩy cửa xe.

Dung Kỳ níu chặt tay cô, như chạm vào điện cô liền co người lại, nghiêng đầu nhìn anh. Đèn đường tối tăm xuyên qua cành cây lưa thưa, rọi lên một bên mặt anh, bóng của những cành cây như in dấu vết lên đó. Nửa khuôn mặt tràn ngập sâu xa, xen lẫn sự lạnh lẽo của đêm đông. Nửa mặt kia, lại giống như dãy núi tuyết phủ trắng xóa dưới trăng, mang theo tia sáng yếu ớt xa xôi, không thể chạm vào được.

“Em hãy tự chăm sóc bản thân cho tốt, đừng để bố mẹ lo lắng nữa!” Giọng điệu đó dịu dàng lạ thường. Tiểu Ái thật sự không thích ứng nổi, trong lòng dâng lên cảm giác kì lạ, giống như sắp có chuyện gì xảy ra, nhưng cô lại hoàn toàn không đoán ra được.

“Anh có chuyện gì muốn nói với tôi phải không?” Cô nhìn anh, thăm dò hỏi.

Đôi mắt sâu như đáy biển hơi gợn sóng, nhưng nhanh chóng lại ẩn đi, rồi được thay thế bởi tia nhìn lạnh lẽo đầy mỉa mai: “Em đang quan tâm đến anh sao?”

“Nào có. Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, anh cứ coi như không nghe thấy là được rồi.” Tiểu Ái trừng mắt nhìn: “Tôi phải xuống xe. Thôi Thái Dạ còn đang đợi tôi.” Cô cố ý nói thêm câu cuối cùng. Anh buông tay, nhìn cô xuống xe đóng cửa, một mạch đi về phía khu nhà, sau đó thấy Thôi Thái Dạ trong xe bước ra kéo cô vào lòng.

Dung Kỳ nhắm mắt dựa vào ghế. Rất lâu sau, anh đẩy cửa xuống xe, dưới khu nhà đã không thấy hai người đó đâu nữa. Cửa sổ của căn phòng trên tầng bốn đã sáng đèn. Tối đó, Dung Kỳ đứng ở dưới khu nhà rất lâu, nhưng Thôi Thái Dạ bước vào căn nhà mãi vẫn chưa thấy ra. Anh dựa vào cửa xe, nhớ lại trước đó khi chuyển khỏi khu nhà, anh cũng đã từng yên lặng đứng ở phía dưới như thế này rất lâu. Giống như từ lúc bắt đầu, anh vẫn luôn chỉ có một mình. Dù sẽ bị cô oán hận, căm ghét cả đời, nhưng anh cũng không hối hận về cái đêm hôm đó. Đó sẽ là kỷ niệm anh mang theo suốt đời.

Tất cả công việc ở hai thành phố Z và S anh đều thu xếp xong, vé máy bay đã định ngày, đồ đạc cũng đã đóng gói. Nếu như ngày hôm nay không tình cờ gặp cô, có lẽ ngay cả đến lần gặp mặt cuối cùng cũng không thể trọn vẹn được.

Có lẽ với khoảng cách hai bên bờ Thái Bình Dương, sẽ là một khoảng cách hợp lý. Ít nhất, những lúc anh nhớ nhung cô, anh sẽ phải học cách buông tay. Tình cảm chân thật nhưng tuyệt vọng này, anh không muốn gọi là tình yêu, bởi vì nó là tội lỗi không thể chấp nhận, vì thế anh chưa từng nói với cô. Như vậy cũng tốt, thời gian trôi đi, cô rốt cuộc cũng sẽ lãng quên anh. Đúng vậy, anh nghĩ, chắc chắn anh sẽ không quay lại nơi này nữa.

Ngày hôm sau, trong căn nhà ba mươi tám mét vuông nhỏ bé của Tư Nhã.

“Cậu nói cái gì? Nói lại một lần nữa xem!”

Tiểu Ái trừng mắt, thật là, tại sao những người này đều có chung một loại phản ứng đó? Chỉ là chia tay thôi mà, cô cũng chỉ là đá một người đàn ông có điều kiện tốt hơn cô một chút. Hà tất phải dùng vẻ mặt “đầu cô có phải bị chập mạch không” để nhìn chứ?

Châu Châu và San San như thế còn có thể lí giải được, vì dù sao Thôi Thái Dạ cũng là ông chủ của họ. Vậy mà ngay cả đến người bạn thân của cô cũng như thế là sao?

“Ơ kìa, mình sao lại không thể như thế? Ai nói là chị em của cậu thì phải ủng hộ cậu. Câu chưa già đã lẩm cẩm rồi à? Trước đó nói chắc như đinh đóng cột rằng sẽ không yêu đương khi chưa thành công. Nhưng cuối cùng cậu vẫn yêu đó thôi. Với tư cách người chị em của cậu, lúc đó mình có ủng hộ cậu không? Có đúng không? Cậu có nghe thấy lúc đó mình đã từng nói một câu thừa thãi nào chưa? Không có đúng không? Nhưng bây giờ còn chưa được nửa năm, cậu đã đá người ra rồi sao? Cậu nghĩ với điều kiện của cậu, sau này còn có thể tìm được người tốt hơn anh ta ư? Hơn nữa, cậu đá người ta như thế này, cậu có thấy áy náy không?”

“Đừng chỉ biết nói mình, cậu cũng có khác gì đâu, mấy tháng lại đổi bạn trai một lần…” Tiểu Ái không cam tâm lầu bầu.

“Có thể so sánh sao? Những người bạn trai đó của mình chỉ là bèo cái gặp nước, chơi đùa chút mà thôi. Thôi đại gia thì không như thế. Người ta vì cậu mà cả năm trời không gây ra vụ phong lưu tình ái nào.”

“Cậu có biết tính không đó, nhiều nhất là chín tháng. Chuyện con riêng cậu đừng nói với mình là cậu không biết. Anh ta mới bay nhiêu tuổi chứ, vậy mà đã có đứa con gái mười tuổi ư? Vậy há không phải từ lúc mười bảy, mười tám tuổi đã bắt đầu ăn chơi, trác táng sao?”

“Mình đã xem ảnh, bé gái đó trông khá xinh, thiệt thòi cho cậu rồi, mẹ kế!” Tư Nhã cười chễ giễu.

“Cút! Cùng lắm mình cũng chỉ là chị thôi!”

“Nói về chuyện kia đi! Cậu nói muốn chia tay, rốt cuộc Thôi Thái Dạ đã phản ứng thế nào vậy? Mình luôn cảm thấy Thôi đại gia sau khi gặp cậu luôn đi theo mô típ trong các bộ phim thần tượng. Anh ta có bày ra vẻ mặt tàn khốc dùng giọng điệu uy hiếp nói “muốn chia tay thì đợi đến kiếp sau đi”, hoặc là níu lấy tay cậu với dáng vẻ vô cùng đau khổ, mưu đồ dùng ánh mắt để làm cậu tan chảy?”

“Cậu có thể viết kịch bản phim được rồi đó!” Tiểu Ái liên tục lắc đầu. Nhưng mà nói đến phản ứng của Thôi Thái Dạ, bản thân cô cũng cảm thấy bất ngờ.

Hôm qua, lúc thấy cô dưới nhà, khí thế anh vẫn như sấm vang chớp giật, hết hỏi cô mấy ngày nay đã đi đâu, lúc lại hung dữ nói lần sau tuyệt đối không được phép như vậy, bằng không anh sẽ ghẻ lạnh cô một năm. Nào ngờ sau khi vào nhà, cô thận trọng bình tĩnh nói lời chia tay, anh lập tức im bặt không nói câu nào.

Tiểu Ái nhìn anh rất lâu. Anh ngồi trên ghế sô-pha, lúc sau mới bật cười: “Làm sao vậy? Em thật sự vì chuyện của Vy An mà tức giận sao?” Tiểu Ái không trả lời, vẫn chỉ nhìn anh. Nụ cười trên miệng anh trở nên gượng gạo, nhưng vẫn không tắt: “Được rồi! Tiểu Ái! Lúc nãy là anh không tốt, không nên nặng lời với em như vậy, nhưng đó là vì anh lo lắng cho em. Em chỉ nói một tiếng xin nghỉ với bọn Châu An rồi sau đó biệt tăm biệt tích liên tiếp mấy ngày. Anh không gắn kết chuyện này với chuyện của Vy An, bởi vì anh nghĩ em sẽ không nhỏ mọn như vậy, và em cũng luôn tin tưởng anh.”

“Lộ Sa thật sự là con gái của anh đúng không?” Nếu như anh thật sự muốn cô làm mẹ kế, thì ngay cả bạn trai cô cũng không cần. Thật buồn cười, cô mới bao nhiêu tuổi chứ? Không chừng cái cô bé Lộ Sa kia làm việc nhà còn giỏi hơn cả cô.

Thôi Thái Dạ hơi lưỡng lự, có vẻ còn do dự có nên nói ra sự thật hay không: “Thực ra… hiện tại, anh không thể khẳng định. Năm anh và Vy An chia tay, anh mới mười tám tuổi, anh không có cách nào xác định.”

“Vậy thì đơn giản thôi, xét nghiệm AND.”

“Tiểu Ái, thực ra hiện tại vấn đề quan trọng không phải là chuyện đó. Mà là… lão già nhà anh.”

“Đợi đã, chúng ta lạc đề rồi! Chủ đề hôm nay là “chia tay” chứ không phải là chuyện tranh chấp hậu cung.” Tiểu Ái uốn nắn anh.

Anh lại sững sờ nhìn cô rất lâu, ánh mắt đó khiến cô bắt đầu nổi gai ốc.

Cuối cùng anh nặng nề gật đầu: “Anh hiểu, anh sẽ nhanh chóng giải quyết chuyện của Vy An.”

Tiểu Ái chết đứng.

Người đàn ông này, tai có vấn đề rồi sao?

“Bé con!” Anh đột ngột kéo cô lại đặt trên đùi mình: “Em hãy ngoan ngoãn, bất cứ điều gì em cứ bỏ ngoài tai, tất cả những chuyện phiền phức đó, anh sẽ giải quyết. Cho dù lão già đó có làm phiền đến đâu, em cũng đừng để ý, biết không?”

Biết? Cô biết cái gì chứ? Ai mà biết được chuyện lão thái gia nhà anh ta, rồi người bạn gái cũ cùng đứa con riêng gộp lại với nhau là chuyện gì? Sở dĩ hôm nay cô nói chia tay với anh không hoàn toàn vì chuyện của Vy An, mà nguyên nhân quan trọng nhất là… hiện tại ngay đến chính mình cô cũng không hiểu rõ nữa.

Chỉ là, sau khi bỏ đi vài ngày rồi quay về, cô bất chợt phát hiện ra mình và Thôi Thái Dạ thật sự không như đang yêu lắm. Một mình chạy đi casting ở mấy nơi, cô mới hiểu hóa ra điều mà mình thích vẫn là cảm giác bận rộn nhưng phong phú này. Bất kể công việc không thành công, thì dù sao vẫn có thể tích lũy từng chút từng chút kinh nghiệm, giấc mơ sau này cũng có ngày thành sự thật. So sánh hai thứ, thật sự cô thích làm việc hơn.

Tiểu Ái bất ngờ nói lời chia tay như vậy, kỳ thực cũng là nghĩ cho anh. Cứ lằng nhằng không quyết thì chỉ càng thêm rắc rối, tuy xử lý chuyện tình cảm không được cao minh cho lắm, nhưng dứt khoát, gọn nhẹ xưa nay luôn là phong cách của cô.

Đằng này người ta đã dắt con gái tìm đến tận cửa rồi, cô còn chiếm vị trí đó làm gì. Vy An cũng rất được, xinh đẹp, mảnh mai, nói không chừng chính là mối tình đầu của anh ta, ngay cả con gái cũng hiểu chuyện như vậy. Tình tiết này trong tiểu thuyết ngôn tình không phải vẫn thường có hay sao? Nhân vật nữ chính và nhân vật nam chính chia lìa bao nhiêu năm rồi gặp lại. Nhân vật nữ chính có con song nhân vật nam chính không hề hay biết, giữa họ lại có thêm vai nữ phụ đảm nhiệm người bạn gái hiện tại. Vai nữ phụ trong tiểu thuyết luôn không biết điều, luôn thích gây chuyện, oán sống oán chết, từ tai nạn xe cộ đến bệnh nan y đều không từ một thủ đoạn nào, cuối cùng quậy đến mức bị người ta hất tung đi. Bây giờ vai nữ phụ tự động nhường, không phải ai cũng vui mừng sao?

Những lời này Tiểu Ái không thể nói lên được, không phải cô không muốn, mà là Thôi Thái Dạ không cho cô cơ hội. Anh ta nói anh ta chưa ăn cơm đã đến tìm cô, muốn cô làm đồ ăn cho anh ta nữa. Cô chỉ biết pha mỳ, đúng lúc bữa tối cô cũng chưa ăn no, liền pha luôn hai bát. Ăn xong Tiểu Ái nghĩ Thôi Thái Dạ sẽ đi, kết quả anh lại nói trên ti vi có trực tiếp bóng đá, bắt cô phải xem cùng.

Lúc đó cũng gần một giờ sáng, cô mệt đến muốn chết, chỉ mong được quay về phòng ngủ, bên không khách khí đuổi khách. Kết quả Thôi Thái Dạ lại bảo cô quay về phòng ngủ trước, dáng vẻ giống hệt như chủ nhà. Tên này rốt cuộc cố chấp ở chỗ nào vậy? Không phải cô đã nói muốn chia tay rồi hay sao?

Tiểu Ái kìm nén mệt nhọc chuẩn bị nói chuyện thâu đêm với Thôi Thái Dạ, thì anh ta lại bày ra bộ mặt cô vướng víu, liên tục bảo cô đi ngủ, đừng ngăn cản anh ta xem bóng đá. Tiểu Ái vô cùng bực mình, đành cho qua, hai chữ quan trọng nhất cô cũng đã nói rồi, còn về việc anh ta có nghiêm túc nghe cô hay không, cô không quản được.

Ngày hôm sau, khi cô thức dậy Thôi Thái Dạ đã đi rồi. Lúc cô đến Sun, Châu Châu nói ông chủ đã bay về Singapore. Người này hình như bình quân một tháng phải bay về Singapore một lần, xem ra hoàn toàn là do vị lão thái gia bá vương ở nhà quấy rồi. Châu Châu đưa cho Tiểu Ái một chiếc hộp màu đen hình chữ nhật dài, nói là ông chủ trước khi đi dặn dò đưa cho cô.

Trong chiếc hộp là một chiếc áo dạ hội xinh đẹp. Đây là kiểu dáng mới trong bộ sưu tập mùa xuân của Phạm Tư Triết.

Bên trong còn kèm theo một tấm thiệp: “Tối mai anh sẽ quay về, tám giờ tối mai em mặc chiếc váy này đợi anh, sẽ có niềm vui bất ngờ dành cho em đó.”

Khóe mắt Dung Tiểu Ái lại không ngừng co giật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.