Trái Tim Màu Hổ Phách

Chương 8: Nụ hôn bất ngờ



Sau khi rời du thuyền, Thôi Thái Dạ lại đưa Tiểu Ái đến một gác lửng trên không của Thuần Quán uống cà phê. Không gian ở đó được thiết kế giống như đài thiên văn, kiến trúc hình tháp tròn, tầng một, tầng hai là nơi điều chế đồ uống, không có chỗ ngồi, tầng ba lại là sân thượng lịch sự tao nhã. Bàn trà nhỏ xinh phối hợp với chiếc sô-pha lớn mềm mại. Ở đó cũng hoàn toàn không có ánh đèn, ngay cả việc chọn thực đơn cũng phải lấy đèn pin soi. Tuy nhiên, khi nằm xuống sô-pha, quý khách lại có thể ngắm nhìn những ngôi sao trên bầu trời đêm lung linh huyền ảo.

Tiểu Ái khoan thai nhấm nháp ly cà phê đá, trêu đùa nói kể từ khi “qua lại” với Thôi Thái Dạ, đây là nơi ra hồn nhất mà anh đưa cô đến.

Chiếc ghế rộng lớn bao kín hai người, dưới ánh sao lờ mờ, anh nghe tiếng cô thở nhẹ nhàng, chậm rãi. Mấy ngày nay cô đã đủ mệt rồi, hết đối mặt với Dung Kỳ lại chuyển sang đối phó với Ando Ruki, vừa ra viện đã phải quay về phim trường, vừa lo bài vở còn phải nghĩ đến làm quảng cáo. Một cô gái trẻ như vậy, không biết lấy đâu mà nhiều sức lực đến thế.

Tiểu Ái từ từ dựa vào vai Thôi Thái Dạ, anh ngoảnh mặt sang, phát hiện ra cô đã ngủ rồi. Thái Dạ mỉm cười, nụ cười chất chứa niềm xót thương và âu yếm. Anh duỗi cánh tay ra, cẩn thận kéo cô vào lòng mình. Tiểu Ái thấy động lẩm bẩm một câu, tìm vị trí thoải mái nhất trong lòng anh tiếp tục ngủ.

Bắt đầu từ khi nào, anh lại trở thành đối tượng cho cô gái này toàn tâm tín nhiệm vậy!

Sự đối chọi gay gắt trong mấy lần gặp đầu như đang hiện ra trước mắt Thôi Thái Dạ. Lúc đó, anh chỉ cảm thấy cô mơ mộng hão huyền, hám tiền của, chẳng khác gì những cô gái thế tục anh thường gặp trên đường phố. Cho dù xinh đẹp, thời thượng, thì cũng là loại con gái anh chưa bao giờ để ý đến. Nhưng sau này, chính tính cách hướng ngoại, trong sáng và vô tư ấy lại là điểm vô cùng đáng yêu của cô. Thôi Thái Dạ nhẹ nhàng vuốt tóc Tiểu Ái, không hề biết ở một góc khác trên sân thượng này, có một người đã ngồi từ rất lâu đang chuẩn bị lên một màn kịch mới.

Mấy ngày liên tiếp, các trang báo mạng đều lấy chuyện tình chị em của Ando Ruki để giật tít.

Nhiều lúc đi trên đường, Tiểu Ái cũng có thể nhận thấy bọn paparazzi đang bám theo mình. Tuy nhiên một tuần sau đó, những tin tức của cô và tên nhóc người Nhật đã bị thay thế bởi một bản tin lá cải khác. Nhân vật chính là nữ diễn viên chính trong bộ phim được phát mấy ngày trước. Theo bài báo, cô là em gái của ca sĩ nổi tiếng nào dó, sau khi lọt vào mắt xanh của một người chuyên đi tìm kiếm các ngôi sao, cô đã gia nhập vào giới showbiz. Ngay trong bộ phim đầu tiên cô đã được diễn vai chính. Trước khi chuyện này đồn thổi ra ngoài thì có lẽ nguồn gốc đằng sau cũng rất quyết liệt. Giờ đây khi thấy nhân vật nam chính đã xuất hiện, cánh phóng viên lập tức đua nhau giật tít.

“Thôi đại gia quả là lắm chuyện! Ngay cả đến cô gái còn non nớt cũng không tha.” Tư Nhã lật tờ tạp chí chặc lưỡi lắc đầu: “Tiểu Ái, cậu cũng nên quản lí anh ta đi, tốt xấu gì thì cũng là bạn trai hợp đồng. Cậu thử nghĩ xem biết đâu một ngày nào đó bị đám nhà báo chụp được ảnh cậu và anh ta đi cùng nhau, cậu lại chẳng biến thành kẻ thứ ba đấy! Được lên báo là tốt, nhưng họ cũng phải để ý đến chất lượng chứ! Tin tức mà chỉ có xấu thôi sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của cậu đấy!”

“Cậu thật có tiềm năng của người quản lý đó!” Tiểu Ái uể oải đáp lại, tiếp tục chỉnh sửa lại chiếc váy dài tay màu xanh mỏng manh trên người. Cảnh phim hôm nay khiến cô thật sự khó chịu. Theo kịch bản, cô sẽ phải toàn thân ướt như chuột lột đứng ở khe nước diễn hết lời thoại dài đến năm phút. Lúc đầu kí hợp đồng, vì quá vui mừng nên cô không xem kĩ. Bây giờ, áo đã mỏng, toàn thân lại ướt đẫm, như thế có khác nào không mặc gì đầu! Huống hồ, lúc này cũng là hạ tuần tháng mười một rồi, gió mùa đông càng thổi càng lạnh. Đáng ghét hơn, bạn diễn của Tiểu Ái lại chính là thằng nhóc Ando Ruki.

Nhớ lại cảnh quay hôm trước, không biết lần này lại muốn chỉnh ác cô như thế nào đây. Nói không chừng sẽ cố ý để “No good” mười mấy lần, khiến cô chết vì lạnh cũng nên.

Tiểu Ái càng nghĩ càng thấy bực bội, liền ôm lấy Tư Nhã kêu gào thảm thương.

Tư Nhã nhếch miệng an ủi: “Được rồi! Được rồi! Dù sao đến nhảy lầu cậu cũng đã làm rồi, chẳng kém cạnh so với nhảy xuống nước đâu. Nếu thằng nhóc đó định chỉnh cậu, thì cậu cũng chỉnh lại nó, trực tiếp kéo nó xuống nước để cả hai cùng lăn lộn.”

Tiểu Ái buông tay, tránh xa Tư Nhã: “Cậu chẳng có chút thành ý gì cả, thế mà còn dám nói đến giúp mình!”

“Phải nói rõ là mình mượn danh nghĩa là bạn cậu, trà trộn vào phim trường để gặp Dung Kỳ của mình!” Tư Nhã đưa mắt về phía bóng dáng cách đó không xa, vốn rất bận rộn giờ giờ này đang ngồi trên ghế nghỉ ngơi. Cô vội ném tờ tạp chí xuống, ôm lấy bình giữ ấm rời đi.

“Ối, đó không phải món cháo thịt cậu mua cho mình à…” Người chị em tốt không thèm quay đầu lại mà cứ thế bỏ đi, Tiểu Ái bực mình, ngả đầu lên chiếc bàn tròn.

“Bà chị, ngày hôm đó tôi có nhìn thấy chị!” Giọng nói êm tai của tên quỷ nhỏ bay tới.

Tiểu Ái hừ hừ hai tiếng, nhắm mắt lại giả chết.

“Không ngờ chị đã có bạn trai, thật sự đáng tiếc đó! Tôi đẹp như vậy, lại còn trẻ trung nữa, chị cũng còn rất trẻ, không biết thế lực của ông chú đó có tốt không nữa. Nếu không tốt chị có thể đến tìm tôi…”

Thằng nhóc chết tiệt càng nói càng chẳng ra sao, Tiểu Ái ngẩng mặt lên lườm một cái: “Biến đi!”

Cặp mắt hẹp dài màu đen tinh tế bỗng trở nên sâu xa bí hiểm, cậu ta ghé sát vào tai Tiểu Ái, chậm rãi nói từng từ: “Trong số những bà chị tôi quen trước kia cũng có người giống chị, nhưng sau này, họ đều cam tâm tình nguyện yêu tôi. Chị cũng sẽ không ngoại lệ, nhất định sẽ yêu tôi!” Đôi môi đẹp gần trong gang tấc toát ra hơi thở mê hoặc, ánh mắt Ruki quyến rũ, mơ màng, giống như những giọt sương đọng lại lúc sớm tinh mơ, vấn vương xung quanh cô, vừa uyển chuyển dịu dàng.

Tiểu Ái hoàn toàn bị đông cứng, quyết định không khách sáo nữa: “Cảm ơn, đáng tiếc, tôi không thích yêu trẻ con.”

Vẻ mặt lúng túng hiếm thấy của Ando Ruki khiến Tiểu Ái thầm sảng khoái. Đến khi nhân viên đoàn phim gọi, cô mới nghĩ ra không nên đắc tội với thằng quỷ này sớm như vậy.

Tiểu Ái buông thõng chiếc váy ướt sũng, đứng ở khe nước nói lời thoại. Cả một đoạn thoại dài, bạn diễn của cô diễn rất ăn ý, không có ý định để “No good” lần nào. Nhưng lúc đang nghĩ ngợi miên man, đột nhiên cô bị đẩy ngã nhào xuống nước. Tư Nhã nói đúng, chỉ là người kéo đối phương xuống nước không phải cô mà là thằng nhóc thối tha đó.

Đối diện với nguy cơ bị nước ngập đầu, phản ứng duy nhất của cô lúc này là nhắm mắt lại, nín thở. Thế nhưng trong khoảnh khắc ngã xuống nước, miệng cô lại bị một vật thể vô cùng mềm mại chạm vào. Tiểu Ái mở to mắt ngạc nhiên, Ruki mỉm cười gian ác, miệng của cậu ta vẫn đang dính chặt trên môi cô.

“Cắt! Cắt!” Giọng nói của phó đạo diễn vang lên. Đám nhân viên lóng ngóng chân tay chạy đến đỡ họ dậy. Tiểu Ái ra sức lau chùi môi rồi đứng lên, nước từ trên tóc cô chảy xuống mặt, làm phai đi lớp trang điểm, trông bộ dạng vô cùng nhếch nhác.

“Đạo diễn Trịnh! Chuyện vừa nãy là sao vậy!” Cô không dám nói với Dung Kỳ, chỉ có thể hướng về phía phó đạo diễn: “Không phải là vung tay ra lùi về sau sao? Trước giờ nếu có thêm thắt gì vào kịch bản thì phải thông báo với tôi một tiếng chứ!”

Đạo diễn Trịnh còn chưa mở miệng, âm thanh trong trẻo của chàng trai đã vang lên: “Xin lỗi đạo diễn! Vừa rồi lúc tôi định lùi ra phía sau thì bị trượt chân ngã, không ảnh hưởng gì đến cảnh quay chứ?” Cậu ta nói, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Dung Kỳ đang ngồi bên cạnh yên lặng không nói gì.

Thấy Dung Kỳ vẫn ngồi đó không nói gì, đạo diễn Trịnh chỉ cười vài tiếng: “Ồ! Hóa ra là như vậy! Không sao! Không sao! Lời thoại cũng đã diễn xong rồi, sau này bổ sung thêm cảnh lùi về phía sau là được. Ai đó đến dìu Ruki nghỉ ngơi đi, xem cậu ấy trượt chân có bị thương không, nếu bị thương phải đưa cậu ta đi khám ngay.”

Dung Tiểu Ái ngẩn người: “Đạo diễn Trịnh, vậy còn tôi thì sao?”

“Cô còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau đi thay quần áo, lát nữa còn một cảnh của cô nữa đấy!”

“Nhưng mà vừa rồi thằng nhóc ấy – Ando Ruki cậu ta…” Liếc nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng Dung Kỳ, cô bỗng có cảm giác khó mở miệng: “Cậu ta… cái mà cậu ta làm với tôi, bọn ông không thấy sao?”

“Đó không phải là vô tình sao? Thật là! Mau đi thay quần áo, mau lên!” Đạo diễn Trịnh giậm chân, đưa mắt ra hiệu với cô. Từ lúc khởi quay đến giờ, đã xảy ra rất nhiều chuyện với vai phụ nhỏ do Thôi Nhị thiếu gia giới thiệu. Từ chuyện nhảy lầu, đến chuyện ngã xuống nước, nhưng người thì rõ ràng là do ông ta chọn. Nếu cứ tiếp tục thế này, biết ăn nói thế nào với đạo diễn Aki chứ.

Tiểu Ái vẫn còn muốn nói tiếp, nhưng mấy nhân viên đã tiến đến kéo cô đi.

Thay bộ quần áo ướt, mặc áo thun T-shirt, Tiểu Ái bực tức ngồi trong phòng hóa trang trên xe, không hề phát hiện ra có người đẩy cửa, lặng lẽ bước vào.

Một chiếc khăn bông lớn từ phía sau phủ lên đầu Tiểu Ái, động tác không mấy nhẹ nhàng lau mái tóc giúp cô. Tiểu Ái cứ nghĩ là Tư Nhã, nên chẳng ngần ngại vòng tay ra ôm chặt người vừa bước vào: “Nhã Nhã thân yêu, vẫn là cậu…” Cô bỗng sững lại, lưng của Tư Nhã sao lại rộng lớn và rắn chắc thế này!

Dung Tiểu Ái vội quay đầu lại, đập vào mắt cô là khuôn mặt lạnh lùng nhưng vô cùng đẹp trai.

“Anh…” Cô vô thức gọi nhỏ, ngay lập tức đổi cách xưng hô: “À, đạo diễn!”

“Mau lau khô tóc đi, không lại bị cảm đấy!” Những ngón tay thon dài vẫn chuyên tâm lau tóc cho cô, lông mi anh rủ xuống sống mũi thẳng dài, từ phía cô nhìn lên, trông anh đẹp đến mức làm người ta nín thở. Chiếc khăn bông dần dần lau tới giữa cổ và hai má Tiểu Ái, cảm giác tiếp xúc mềm mại khiến những uất ức vừa rồi lại tuôn trào: “Anh, thằng nhóc đó thật sự rất đáng ghét…”

“Đã biết như vậy, lần sau đừng có chọc ghẹo cậu ta nữa.” Dung Kỳ tỉ mỉ lau khô tất cả những giọt nước còn đọng lại, ánh mắt lặng lẽ hướng về đôi môi đỏ ẩm của Tiểu Ái.

“Anh…” Tiểu Ái hiếm khi thấy anh không mắng mình, nhất thời thấy hơi lạ lẫm.

Ngón tay thon dài xinh đẹp di chuyển trên môi, Tiểu Ái sững người, phát hiện anh đang dùng ngón tay cái chà đi chà lại môi mình. Tiểu Ái đờ đẫn, anh ấy đang làm gì vậy? Chắc không phải vì việc ngoài ý muốn vừa nãy đấy chứ, nên bây giờ “dọn dẹp hiện trường tai nạn” ư? Bệnh ưa sạch sẽ của anh thật sự ngày càng trầm trọng!

“Tiểu Ái!” Kèm theo tiếng gọi của Tư Nhã, cửa xe cũng bị kéo mạnh ra.

Ngón tay trên môi Tiểu Ái lập tức thu về, Dung Kỳ ngước lên, đôi mắt màu trà thạch anh bắn ra những tia nhìn sắc lạnh.

“Hello Dung Kỳ, anh cũng ở đây à?” Tư Nhã lập tức tỏ vẻ yểu điệu thục nữ. Tiểu Ái ngước lên lườm, Dung Kỳ lạnh nhạt “ừm” một tiếng rồi bước xuống xe.

“Anh trai cậu vẫn đối xử tốt với cậu mà!” Khi Dung Kỳ đã đi xa rồi, Tư Nhã mới khôi phục trạng thái bình thường, xoa đầu Tiểu Ái tỏ ý an ủi: “Còn nữa, kĩ thuật hôn của thằng nhóc đáng ghét kia thế nào?”

“Cút!” Lần này là Tiểu Ái muốn đá bay Tư Nhã.

Công việc quay phim một lần nữa kéo dài đến tận đêm khuya, vì sáng mai có tiết học, nên Tư Nhã sau khi ăn vội hộp cơm liền nhanh chóng quay về. Lúc Tiểu Ái thay xong quần áo rời khỏi phim trường cũng đã gần một giờ sáng. Trong ga-ra để xe, các tài xế mệt mỏi ngồi đợi các diễn viên nhưng vẫn rất tận tùy với công việc của mình. Tiểu Ái không có người chở, cũng không có xe, việc đi lại đều tự thân vận động.

Lúc đi qua Dung Kỳ, anh vẫn đang bận rộn, xem lại cảnh quay trên máy quay phim, thỉnh thoảng nói gì đó với người trợ lí bên cạnh. Cô im hơi lặng tiếng định bụng không chào, nhưng không ngờ đúng lúc đó anh ngoảnh đầu lại, bắt gặp ngay dáng vẻ rón ra rón rén của cô.

“Hi hi!” Tiểu Ái nhanh như chớp nặn ra nụ cười: “Đạo diễn, tôi đi trước, tạm biệt!” Không đợi anh mở miệng, cô đã vẫy vẫy tay nhanh chóng rời đi.

Dung Kỳ nét mặt đăm chiêu mải miết nhìn theo bóng dáng Tiểu Ái, người trợ lí bên cạnh không thấy anh có phản ứng gì, đang định gọi thì thấy anh lạnh lùng quay đầu lại, tiếp tục thảo luận cảnh quay. Mọi người đều bận rộn thu dọn, trong chốc lát, cả phim trường chìm vào im lặng.

Đoàn phim chỉ cách khu vực thành phố một đoạn. Tiểu Ái đang suy tính, sẽ tự bắt xe hay là tìm một diễn viên có quan hệ thân thiết một chút đi nhờ. Nhưng vừa ngoảnh lại đã thấy Ando Ruki đang ngồi trên chiếc R8 cười tươi như hoa, ngay sau đó chuyển hướng đi vào con đường mòn rời khỏi bãi để xe.

Dưới ánh đèn lờ mờ, một chiếc xe màu trắng bạc khác đã đợi từ rất lâu hạ cửa kính xuống.

“Thôi Thái Dạ!” Tiểu Ái vui mừng, đây là lần đầu tiên anh xuất hiện ở phim trường đón cô, khiến cô không khỏi bất ngờ.

“Lên xe!” Nhưng tại sao anh lại nhíu mày, vẻ mặt cũng không được vui cho lắm. Tiểu Ái lập tức nhảy lên xe, nhìn anh thành thục khởi động chiếc xe chạy nhanh vào đường cao tốc trong màn đêm.

Suốt chặng đường dài, Thôi Thái Dạ không nói một lời nào, khuôn mặt hào hoa quyến rũ kia bắt đầu cau có. Vẻ mặt không vui đó khiến Tiểu Ái không tài nào lí giải được, ngẫm nghĩ bản thân rốt cuộc đã đắc tội gì với anh Tiểu Ái. Hay là, những bức ảnh chụp chụp anh và tân sủng mới bị đám phóng viên đăng lên gần đây khiến anh không vui? Nếu vậy thì liên quan gì đến cô chứ. Chẳng lẽ, vì đêm khuya phải đến đón cô mà không thể đi hẹn hò nên không mới có thái độ đó? Nhưng cô có gọi anh ta đến đón đâu?

Nghĩ mãi không ra, Tiểu Ái chán nản không thèm nghĩ thêm nữa, tựa lưng vào ghế ngủ. Đột nhiên Thôi Thái Dạ phanh gấp xe lại, Tiểu Ái bị bất ngờ lại không thắt dây an toàn nên trán cô đập vào kính chắn gió.

“Không sao chứ?” Thôi Thái Dạ lập tức xoay người Tiểu Ái lại kiểm tra, nhưng vừa chạm đến khuôn mặt cô, nét mặt anh liền lập tức thay đổi, tức giận hất cô ra.

“Nhị thiếu gia, anh như thế này là sao vậy? Khả năng lí giải của tôi có hạn, phiền anh dùng ngôn ngữ giải thích một chút có được không?”

Thôi Thái Dạ chống tay lên vô lăng liếc nhìn cô, vẫn không nói câu nào.

Tiểu Ái lườm lườm: “Được, coi như tôi chưa hỏi. Cảm ơn anh hôm nay đã đến đón, chúc ngủ ngon!” Cô đã mệt lắm rồi, lấy đâu ra sức đối phó với anh ta, thế nhưng vừa đẩy cửa xe ra, cô liền bị anh đưa tay kéo mạnh lại.

“Em cứ như vậy mà đi sao?” Thôi Thái Dạ nhìn cô chằm chằm, nét mặt giận dữ.

Tiểu Ái ngỡ ngàng hỏi: “Cái gì?”

Thôi Thái Dạ thở dài phẫn nộ: “Em ngẩn người làm gì chứ! Thằng nhóc kia hôm nay đã làm gì với em? Rốt cuộc em có phải là con gái không vậy? Bị một thằng nhóc giở trò lưu manh mà không có phản ứng gì là sao?” Mấy tiếng trước nhận được một tin nhắn giấu tên, bảo anh tới phim trường “Vũ điệu đào kép” xem kịch hay. Lúc đó anh nghĩ có người đang trêu chọc mình, nhưng dù sao cũng tiện đường qua đó, nên cũng muốn đến xem cô thế nào, ai ngờ anh lại chứng kiến cảnh tượng đó.

“Anh làm sao lại biết?” Tiểu Ái vô cùng ngạc nhiên, chẳng lẽ lúc đó Thôi Thái Dạ cũng có mặt ở đó?

“Em không cần biết! Vấn đề bây giờ là việc này em dự định giải quyết như thế nào?”

“Giải quyết? Phải giải quyết thế nào?” Trong đầu cô bây giờ chỉ muốn về tắm giặt, đi ngủ. Cô vừa nói mà mí mắt đã dính chặt lấy nhau rồi. Bỗng Thôi Thái Dạ đập vào đầu Tiểu Ái một cái, xem ra anh đã tức giận hơn: “Dung Tiểu Ái! Em nghiêm túc cho anh! Thái độ gì vậy hả?”

Tiểu Ái ngáp một cái, ra sức dụi dụi đôi mắt đang lim dim: “Anh tức giận gì chứ? Tôi còn không tức giận mà! Chỉ là một nụ hôn, chẳng có gì đáng kể! Hơn nữa hiện tại cậu ta nổi tiếng hơn tôi, cũng có thể nói tôi lợi dụng cậu ta! Xin anh đó, Nhị thiếu gia! Mau đi hẹn hò đi! Tôi mệt sắp chết rồi!” Cô lẩm bẩm, rồi đẩy cửa xe: “Thật là, cái gì không học, lại học cái tính đó của anh tôi, nhiều lời chết đi được…”

Cửa xe lại một lần nữa bị anh kéo mạnh. Tiểu Ái lúc này thật sự nổi nóng, quay người định mắng anh, nhưng không ngờ trước mặt tối thui, anh đã nghiêng người qua, bất thình lình hôn cô. Đôi môi anh vừa nóng bỏng, vừa mạnh mẽ, mang theo mùi thuốc lá thoang thoảng và mùi nước hoa Eau de Cologne cao quý quyến rũ bay vào mũi cô.

Dường như không vừa lòng với phản ứng ngây ngốc của ta, Thôi Thái Dạ đưa tay ra ôm chặt lấy lưng cô, tiếp tục hôn kịch liệt. Kỹ thuật hôn của anh vô cùng thành thạo, trêu chọc đầu lưỡi mềm mại của cô, cùng cô quấn chặt ở một chỗ trong tiếng hít thở dồn dập.

Tiểu Ái đờ đẫn mở to mắt, nhìn chăm chú vào hàng mi quyến rũ của Thôi Thái Dạ. Không phải Tiểu Ái chưa từng bị hôn, cũng không phải chưa từng gặp những anh chàng có kĩ thuật hôn tuyệt vời. Chỉ là… chỉ là giây trước đó người đàn ông còn đang mắng cô, giây sau đã bổ nhào đến hôn cô, những loại chuyện như thế này thật sự khiến cô không tài nào thích ứng kịp! Tiểu Ái đẩy Thôi Thái Dạ mấy lần, cuối cùng cũng đẩy được, nhìn đôi môi quyến rũ và cặp mắt mãnh liệt của anh, đột nhiên thấy nổi da gà: “Anh, tại sao anh có thể tùy tiện hôn tôi chứ?”

“Là do em tự nói đấy chứ! Chỉ là một nụ hôn thôi mà, chẳng có gì đáng kể!” Anh dường như vẫn còn tức giận, nhưng trên khóe miệng đã gắn một nụ cười thỏa mãn. “Sao nào? Bây giờ nếu cảm thấy bị thiệt, em có thể hôn lại anh.” Hơi thở của Thôi Thái Dạ phả bên tai, rồi bất ngờ hôn nhẹ lên vành tai của Tiểu Ái. Dường như vì bất ngờ vượt qua giới hạn, khiến cho những cảm xúc đã được xác định rõ ràng lại càng trở nên trắng trợn hơn.

“Ai muốn hôn anh? Anh phong lưu như vậy, làm sao biết được có bị lây nhiễm gì không…” Vừa nghĩ đến vài tiếng trước, anh ta có thể vẫn đang thân mật với người phụ nữ khác, gai ốc trên người Tiểu Ái càng nổi lên rõ ràng hơn.

“Dung Tiểu Ái!” Đáy mắt Thôi Thái Dạ lập tức bốc hỏa.

“Được rồi, được rồi, coi như tôi không nói gì! Bây giờ không sao nữa chứ, cầu xin anh để tôi về nhà đi!” Tiểu Ái đẩy cánh tay vướng víu của anh ra, dùng tốc độ nhanh nhất nhảy ra khỏi xe rồi lên tầng.

Thôi Thái Dạ hoàn toàn ngỡ ngàng, người con gái được anh hôn lại có kiểu phản ứng này ư? Thật sự quá kinh ngạc!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.