Trầm Hương Tuyết

Quyển 2 - Chương 29: Manh mối



Dưới Nhan Môn lâu, Tổng tiêu đầu của Thần Uy tiêu cục Thẩm Uy mang theo các tiêu sư thủ hạ chờ đã nửa canh giờ.

Tứ đệ tử Thương Hổ có hơi mất kiên nhẫn, nói với Thẩm Uy: “Sư phụ, đã nửa canh giờ rồi, sao chưa thấy ai đưa hàng đến.”

Thẩm Uy trừng đôi mắt hổ, mắng: “Con vội cái gì, tiền cọc đã trả rồi mà người không đến sao? Một ngàn lượng đâu phải con số nhỏ. Đồ hộ tống này nhất định rất quý giá, dọc đường các con phải cẩn thận.”

Chúng đệ tử đồng thanh vâng dạ, tiếp tục nhẫn nại chờ đợi.

Chừng một tuần trà nữa, chỉ thấy trong đám người có một thiếu niên bước tới, tay dắt một con ngựa, tuổi chừng mười sáu mười bảy, dung mạo vô cùng tuấn tú.

Hắn đi đến trước đám người, ôm quyền cười: “Xin hỏi chư vị có phải là tiêu sư của Thần Uy tiêu cục không?”

“Đúng vậy, xin hỏi các hạ là…”

“Tại hạ Tô Quy, mấy ngày trước có một vị Đinh Hương cô nương từng đặt cọc cho quý tiêu cục một ngàn lượng để hộ tống một món đồ về Tô Châu. Tại hạ chính là người đưa món đồ đó đến.”

Mộ Dung Tuyết thân mặc nam trang, đầu đội nón trùm kín tai, cổ quấn khăn, che kín tai và cổ họng, là những bộ phận để lộ giới tính rõ ràng nhất. Vì giọng hơi khàn nên không ai nhận ra nàng là một cô nương.

Thẩm Uy lập tức cười nói: “Không biết hộ tống vật gì?”

Mộ Dung Tuyết đưa gói đồ trong tay, nói với Thẩm Uy: “Chính là vật này.”

Thẩm Uy ngẩn ra, gói đồ kia trông nhẹ tênh, bên trong e là không phải vàng thì là ngọc, vì thiếu niên gầy yếu này chỉ dùng một tay nhấc lên.

Mộ Dung Tuyết nói: “Vật này là chí bảo của chủ nhân nhà tôi, bởi vậy lệnh cho tôi theo các vị tiêu sư cùng về Tô Châu, để tránh sơ suất. Sau khi đến Tô Châu sẽ trả nửa tiền thù lao còn lại.”

Thẩm Uy gật đầu, giới thiệu mấy đệ tử cho Mộ Dung Tuyết. Chuyến này do con út Thẩm Bằng của ông ta dẫn đầu. Thương Hổ phụ tá, thêm vào tám vị tiêu sư khác, tổng cộng mười người.

Mộ Dung Tuyết đeo gói đồ lên vai, nói với Thẩm Uy: “Chúng ta lập tức lên đường đi.”

Sau khi thuận lợi ra khỏi thành, Mộ Dung Tuyết bất giác lòng ngổn ngang trăm mối, đây là lần thứ ba nàng rời khỏi Kinh thành, hi vọng lần này thành công, từ nay Kinh thành chỉ là một giấc mộng phồn hoa.

~*~

Đêm mùa đông đến rất nhanh, Oán giang trở thành dải màu đen trong sắc chiều, cuốn theo nước mắt của vô số phi tần chốn hậu cung trong Hồng Ân tự, chôn vùi tất cả oán hận vào tận cùng của thời gian.

Gia Luật Ngạn đứng trơ như đá bên vách núi đã hai canh giờ, tay nắm chặt áo khoác của Mộ Dung Tuyết. Chiếc áo bị nước sông làm ướt đẫm, màu đỏ tươi yêu kiều trở thành đỏ thẫm không chút sinh khí, lạnh ngắt trong tay hắn.

Hắn nhìn chằm chằm vào mặt sông.

Bên sông đầy rẫy ám vệ của Vương phủ, còn có vệ binh Trương Long mới điều đến.

Thời gian chầm chậm trôi, hi vọng càng ngày càng nhỏ bé.

Hắn biết hầu như đã không còn cơ hội sống sót, nhưng lại không chịu thừa nhận, cũng không chịu tin.

Lòng hắn vẫn sót chút ảo vọng, nàng biết bơi, có lẽ có thể giữ được tính mạng trong dòng nước chảy xiết lạnh giá này, hắn không tin sinh mạng hoạt bát đầy sức sống của nàng lại bị chôn vùi như vậy.

Gió lạnh thấu xương, rất nhanh, sắc đêm đã bao trùm lên Quy pha.

Bất tri bất giác, trời đêm đổ tuyết, đây là trận tuyết thứ sáu của mùa đông này.

Nàng nói ngày nàng ra đời đã đổ một trận tuyết lớn.

Sinh trong tuyết, chết trong tuyết, đây là số mệnh của nàng sao?

Lòng hắn đau đớn từng hồi, như có một thanh đao chầm chậm chầm chậm cắt thịt trong tim hắn.

Trương Long ấp úng nhỏ giọng nói: “Vương gia, trời tối đường trơn…”

Còn chưa dứt lời đã nghe Gia Luật Ngạn gằn từng chữ: “Tiếp tục tìm.”

Bình minh, tuyết ngớt, mặt trời lên.

Mặt sông tĩnh lặng khác thường.

Trời đất long lanh như dát bạc, ngay cả mấy vết máu trên vách núi cũng bị chôn vùi không còn dấu tích.

Gia Luật Ngạn đứng bên sông một đêm, sắc mặt tái nhợt, môi không chút huyết sắc, tựa như đã biến thành một pho tượng. Áo khoác trong tay đã kết băng từ lâu, hắn nắm mảnh băng nhưng tựa như không có cảm giác, dường như chỉ có nắm lấy chiếc áo mới có thể tìm lại được chủ nhân của nó.

Trương Long nhìn ngón tay sưng đỏ của hắn, dè đặt nói: “Điện hạ đã đứng cả đêm rồi, vẫn nên về phủ nghỉ ngơi thì hơn, chờ tiểu nhân có tin tức sẽ lập tức trở về bẩm báo.”

Gia Luật Ngạn dường như không nghe thấy, vẫn nhìn xuống mặt sông. Ánh nắng nghiêng nghiêng, trên mặt nước lấp lánh vô số điểm sáng, hệt như hào quang trong mắt nàng, nàng có một đôi mắt tràn đầy tinh thần, khi nàng tình tứ nhìn hắn, bên trong dường như có cả khung trời đầy sao.

Sẽ không có một đôi mắt nhìn hắn như vậy nữa, ý nghĩ này cứ như một thanh kiếm sắc nhọn, đâm vào trái tim yếu ớt, máu thịt lẫn lộn từ lâu của hắn, mắt hắn tối đi, đổ gục xuống đất, ngất xỉu.

Trương Long vội đưa tay ra đỡ, vô tình chạm vào ngón tay hắn, lạnh lẽo thấu xương.

Hắn vội hét lên: “Người đâu, mau đưa Điện hạ về phủ.”

Ngọc Sính Đình biết tin Gia Luật Ngạn ngã bệnh tạm thời ở biệt viện, vừa kinh ngạc lại vừa tức tối. Ngày hôm qua nàng ta đã chuẩn bị tiệc rượu phong phú trong phủ chờ chúc mừng hắn, nào ngờ hắn lại suốt đêm không về.

Hắn xưa nay sức khỏe cường tráng, sao đột nhiên lại ngã bệnh? Hơn nữa còn không về Vương phủ mà lại ở biệt viện là cớ gì?

Vừa nghĩ đến Mộ Dung Tuyết đang ở biệt viện, nàng ta liền không nhịn được, nói với Quan thị: “Gọi Trần An nghe ngóng xem có chuyện gì.”

Chừng nửa canh giờ sau, Trần An trở về đáp lời.

“Nương nương, hôm qua sau khi Điện hạ xuất cung liền trực tiếp đến trường săn Mộc Lan, đứng bên Oán giang suốt một đêm.”

Ngọc Sính Đình kinh ngạc trợn to mắt, vội hỏi: “Tại sao chàng lại đến trường săn Mộc Lan? Rồi tại sao lại đứng bên sông suốt đêm?”

“Mộ Dung trắc phi ở biệt viện hôm qua đến trường săn Mộc Lan đi săn, muốn săn tuyết hồ tặng Điện hạ, không may sẩy chân rơi xuống Oán giang, Điện hạ phái người tìm vớt suốt đêm. Bi thương quá độ nên trúng phong hàn, bởi vậy đã ngã bệnh.”

Ngọc Sính Đình đập tay lên bàn đánh “bốp” một tiếng.

Trần An dè dặt lui ra.

Ngọc Sính Đình tức tối đến mức toàn thân run rẩy, thì ra hắn gạt nàng ta, nói chỉ cho Mộ Dung Tuyết một danh phận gì đó, tránh cho người ta nói hắn bạc tình, thì ra chỉ vì để nàng ta lơ là, để nàng ta không đề phòng nha đầu nhà quê đó. Tâm tư cẩn mật như vậy, nếu không phải Mộ Dung Tuyết xảy ra chuyện, e là không biết sẽ giấu nàng ta đến lúc nào.

Nàng ta căm hận nói: “Đến biệt viện gọi Điện hạ về, nói ta không khỏe.”

Quan thị vội dìu nàng ta nói: “Tiểu thư đang có thai, vạn lần không thể tức giận hại sức khỏe. Nha đầu kia đã bị nước sông cuốn đi, một ngày một đêm rồi, không thể nào sống sót được. Tiểu thư hà tất vì một người chết mà đắc tội với Điện hạ.”

Ngọc Sính Đình nghiến răng nói: “Ta giận ở chỗ không ngờ chàng lại gạt ta.”

“Tiểu thư, nha đầu kia vì săn tuyết hồ tặng cho Điện hạ mới bỏ mạng, nếu Điện hạ không ngó ngàng, há chẳng phải là người bạc tình bạc nghĩa sao. Tiểu thư nên vui mới phải, Điện hạ tấm lòng nhân hậu, chỉ cần tiểu thư tốt với ngài ấy, ngài ấy nhất định không phụ tiểu thư, một nha đầu nhà quê ngài ấy cũng coi trọng như vậy, huống hồ gì là tiểu thư.”

“Lẽ nào ta cứ như vậy mà nhẫn nhịn hay sao?”

“Tiểu thư nên mời Thái y của Thái y viện đến xem bệnh cho Điện hạ, lúc này tiểu thư quan tâm chăm sóc mới có thể đả động trái tim của Điện hạ.”

Ngọc Sính Đình suy nghĩ thấy Quan thị nói có lý, nay trong bụng nàng ta không có gì, vạn lần không thể đắc tội với Gia Luật Ngạn, vậy nàng ta đến Thái y viện mời Uông Toàn, đưa người đến Hoa Thịnh biệt viện.

Lưu thị nghe nói Ngọc Sính Đình giá lâm, vội đưa người ra nghênh đón, dẫn nàng ta đến Thù Hoa các.

Trương Long dẫn người canh giữ bên ngoài, vừa thấy Ngọc Sính Đình đến vội vàng hành lễ.

Ngọc Sính Đình hỏi ngay: “Điện hạ đâu?”

“Điện hạ đang nghỉ ngơi bên trong, căn dặn tiểu nhân bất kỳ ai cũng không được vào.”

Ngọc Sính Đình nén vẻ không vui, lạnh lùng nói: “Nghe nói Điện hạ ngã bệnh, ta đặc biệt mời Uông thái y đến xem bệnh cho điện hạ, sao, ngay cả ta cũng không thể vào à?”

“Tiểu nhân vừa trở về đã mời đại phu đến, thuốc cũng đã hầu Điện hạ phục dùng. Hiện giờ Điện hạ đang nghỉ ngơi…” Còn chưa dứt lời, Ngọc Sính Đình đã vung tay tát xuống, “Cẩu nô to gan.”

Trương Long vội quỳ xuống, “Nương nương thứ tội, tối qua Điện hạ suốt đêm không ngủ, hiện giờ vừa mới thiếp đi, xin Nương nương thông cảm.”

Ngọc Sính Đình đang do dự không biết có nên vào không, bỗng nghe bên trong truyền ra một giọng nói mệt mỏi vô lực.

“Bảo nàng vào đi.”

Ngọc Sính Đình hừ với Trương Long một tiếng rồi cất bước vào phòng. Vừa đưa mắt nhìn, nàng ta liền nhíu mày, đây rõ ràng là khuê phòng của nữ nhân, lẽ nào đây chính là phòng của Mộ Dung Tuyết?

Nàng ta không vui bước đến trước giường, vừa thấy Gia Luật Ngạn liền sửng sốt.

Chỉ hai ngày ngắn ngủi dường như hắn đã thay đổi hoàn toàn.

Gương mặt xưa nay tuấn tú anh khí bừng bừng trở nên vô cùng tiều tụy, đôi mắt như sao dưới hàng mày kiếm ảm đạm không chút ánh sáng.

“Sao Điện hạ lại bệnh ra nông nỗi này?” Ngọc Sính Đình vội vàng cầm tay hắn, nóng đến mức khiến người ta giật mình.

Gia Luật Ngạn rút tay ra khỏi bàn tay nàng ta, nhàn nhạt nói: “Đừng để lây bệnh cho nàng.”

“Nay Điện hạ đã là Thái tử, ít ngày nữa sẽ vào ở Đông cung, ở Biệt viện làm sao thỏa đáng, thiếp cũng không thể nào chăm sóc được, chi bằng về Vương phủ trước đi.”

“Hiện giờ nàng đang có thai, ta không thể truyền bệnh cho nàng, chờ khỏi bệnh sẽ về ngay.”

Ngọc Sính Đình còn muốn nói nữa, nhưng Gia Luật Ngạn rã rời nhắm mắt nói: “Nàng về đi.”

Ngọc Sính Đình chỉ đành hậm hực đứng dậy rời đi.

Gia Luật Ngạn bệnh liên tục ba ngày, mãi đến khi tuyết tan hắn mới bình phục.

Đinh Hương nhìn thấy hắn, bỗng cảm thấy hắn ốm đi rất nhiều.

Mấy ngày nay nàng ta khóc tối tăm mặt mũi, hai mắt sưng như hai quả đào.

Gia Luật Ngạn nhìn thấy nàng ta, bất giác nhớ đến Mộ Dung Tuyết, lòng lại quặn đau một hồi.

Ánh mắt hắn bi thương cực độ, giọng trầm khàn: “Phòng này trừ ngươi và Bội Lan vào quét dọn, bất kỳ ai cũng không được vào.”

“Dạ.”

Đinh Hương cúi đầu, nước mắt tuôn trào.

Gia Luật Ngạn thở dài, nhìn căn phòng lần cuối rồi chầm chậm đứng dậy rời đi.

Đinh Hương đưa mắt nhìn bóng dáng cô tịch gầy gò của hắn biến mất dưới hiên, lòng vô cùng chua xót, bắt đầu cảm thấy đồng tình với hắn. Lúc đầu nàng ta cũng luôn cho rằng Gia Luật Ngạn không đủ tốt, không đủ thâm tình với Mộ Dung Tuyết, nhưng lần này lại để nàng ta chứng kiến được cảnh tượng khiến nàng ta chấn kinh, chỉ đáng tiếc Mộ Dung Tuyết không nhìn thấy.

Đinh Hương gạt nước mắt, đến bên giường gấp chăn nệm. Nhìn chiếc gối uyên ương nghịch nước, nàng ta càng đau lòng hơn.

Vì ra ngoài đi săn nên Mộ Dung Tuyết không cài nhiều trâm hoa châu ngọc, tất cả trang sức cũng không đeo, trước khi đi còn tháo hoa tai ra tiện tay đặt trên bàn trang điểm.

Đinh Hương đau lòng cất đôi hoa tai phỉ thúy kia vào ngăn kéo.

Mở ngăn kéo ra, nàng ta phát hiện bên trong có một chiếc hộp gấm, chính là chiếc hộp gấm hôm đó Mộ Dung Tuyết nói phải đưa về Tô Châu cho Mộ Dung Lân.

Đinh Hương lấy chiếc hộp gấm nhẹ nhàng mở ra, điều khiến nàng ta vô cùng kinh ngạc là bên trong chỉ có một chiếc cung thao đang thắt dở.

Đây là tâm can bảo bối ngàn vàng khó mua của Mộ Dung Lân đó sao? Bảo bối phải tốn một ngàn lượng bạc hộ tống về Tô Châu đó sao?

Đinh Hương cầm hộp gấm, một hồi lâu sau mới hết kinh ngạc, tiếp đó lại nhớ đến một ngàn lượng bạc.

Nếu không đưa chiếc hộp này về, vậy một ngàn lượng tiền cọc đó cũng phải đòi lại mới được.

Sau này nàng ta và Bội Lan về huyện Nghi đích thân giao chiếc hộp cho lão gia là được rồi, một ngàn lượng kia có thể lấy về trả cho lão gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.