Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Chương 2



Một chiếc phi tiêu bay trong khoảng không, đích ngắm trúng ngay chính giữa hồng tâm bia bắn.

Vài sinh viên đang vây xem vỗ tay ồn ào.

“Thật không hổ là Thái tử của Đại Học Thánh Đức chúng ta, thật lợi hại, quá lợi hại!” Một đám người nịnh nọt Quang Hy.

Anh hờ hững nghe, tiếp tục bắn phi tiêu, âm nhạc trong quán đêm biến đổi liên tục vô cùng náo nhiệt, nhưng ngược lại trong lòng anh là một không gian tĩnh lặng tựa như một mảnh đất hoang vắng.

Một mình anh gặm nhấm sự cô đơn cho đến khi hai người bạn anh là A Kiện và Jacko đang vây quanh một trạch nam[1], hai người liền đẩy hắn tới trước mặt Quang Hy.

[1] Trạch nam: cũng như trạch nữ – chỉ những người thích ở trong nhà, ít giao tiếp xã hội.

“Người giúp cậu báo thù là cậu ta.” A Kiện giới thiệu.

Trạch nam nhìn khí phách của Quang Hy, cảm thấy không bằng… Hắn đẩy đẩy gọng kính đen.

“Cảm ơn, cảm ơn anh, bạn học Nhậm.”

“Thế nào, cuối cùng cô ta cũng đồng ý chịu thua rồi.” Jacko lấy một xấp tiền mặt ra đưa cho Quang Hy. “Trong một tuần đã thu phục được Trương Ngải, coi như cậu thắng!”

Quang Hy hừ nhẹ nhận tiền.

“Biết vậy tao đã cược lớn một chút, độ khó còn thấp hơn khi lừa một con nít ba tuổi, hoa khôi khoa Thương Mại gì chứ, làm tao không có chút cảm giác thành công gì cả.”

Anh bực bội nhìn về phía trạch nam, người đó nhận ánh mắt của anh rồi xấu hổ cúi đầu.

“Đề nghị mày, sau này có yêu đương, chọn em đẹp cũng được nhưng đừng mong lấy được con tim của họ, vì họ không có đâu! Có hiểu không? Đừng làm kẻ ngốc để người khác lừa gạt!” Anh đem chiến lợi phẩm của Trương Ngải vứt tới trước mặt trạch nam. “Nè, cầm thứ này bán đi có thể thu tiền về, khoản nợ lần này, nếu không đủ thì coi như học phí cho bài học lần này.”

“Dạ, cảm ơn.” Trạch nam nhất thời cảm thấy choáng váng, cất đống chiến lợi phẩm vào trong ngực, rồi lặng lẽ rời đi.

“Tốt lắm, chúng ta chúc mừng Quang Hy đã thành công giải quyết một nữ quái.” Jacko huýt sáo ồn ào náo động. “Mục tiêu kế tiếp là…?”

“Thôi đi, tao không có hứng thú.”

Quang Hy hoàn toàn không có hứng thú, bỗng nhiên anh cảm thấy trò chơi đánh đố này đã quá nhàm chán rồi, hơn nữa nhớ tới hôm nay ở phòng cảnh sát, tự dưng bị một cô gái tự cho mình là sứ giả chính nghĩa mắng là rác rưởi, anh càng cảm thấy nhàm chán hơn.

“Tao không muốn chơi nữa.”

“Trời ạ! Trò chơi mới rất đặc sắc, sao mày có thể có thể nói thôi không chơi nữa?” Jacko lớn tiếng kêu. “Mày biết không? Mục tiêu lần này rất kích thích đó, là một tiên nữ chính hiệu, đã hấp dẫn được rất nhiều nam sinh, nhưng không thằng nào có được số điện thoại của nàng, muốn hẹn hò với nàng còn khó hơn Green Hornets muốn đánh bại Megatron[2]…”

[2] Green Hornets và Megatron là 2 nhân vật trong phim Transformers.

Xem ai đánh bại ai, anh cũng không phải Transformers!

Quang Hy nhếch môi châm biếm, đang muốn cự tuyệt thì A Kiện đột nhiên giơ điện thoại di động lên, để cho anh xem ảnh của mục tiêu.

“Cậu nhìn một chút đi, tiên nữ này, dáng vẻ mê người không?”

Quang Hy kinh ngạc nhìn chằm chằm tấm hình, cô gái này không phải là người buổi sáng ở phòng cảnh sát mắng anh là rác đó sao?

Chuyện này có vẻ thú vị đây. Anh nheo mắt lại, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười không mấy thiện ý.



Thời gian ăn cơm trưa là thời điểm nhà ăn bận nhất, chú Tài phụ trách xào rau ở phòng bếp, dì đưa đồ ăn qua lại, còn Mộ Tranh thì phụ trách các sinh viên Đại học tới đây gọi món ăn.

Ba người phân công hợp tác, đồng lòng cố gắng vì nhà ăn, trong đó Mộ Tranh là hình ảnh của phòng ăn này, cô trẻ trung xinh đẹp, tính tình lại tốt, mỗi lúc đứng ở trước quầy căn tin sẽ hấp dẫn một đám nam sinh ùa tới.

Rất rõ ràng phần lớn cô không chú ý tới lời nói của họ, nhưng vì việc làm ăn của gia đình, cô chỉ có thể nở nụ cười hết sức thân thiện lễ phép, phục vụ vì mọi người.

“Thì ra cô chính là cô gái gần đây gây sóng gió trong trường à.” Một giọng nói đầy vẻ giễu cợt xuất hiện trước mặt cô.

Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, liền bắt gặp một khuôn mặt dường như rất tuấn tú.

Là anh ta – Nhậm Quang Hy! Tên Thái tử có tiền này sao lại tới căn tin ăn cơm với các học sinh nghèo chứ?

“Anh tới đây làm gì?” Cô cảnh giác thu lại nụ cười.

“Sao nào? Căn tin nhà tôi mở ra, tôi không được tới sao?” Giọng điệu của anh luôn khiến người khác khó chịu như vậy.

Mộ Tranh nhíu mày, lắc đầu không để ý tới anh, rồi tiếp tục gắp đồ ăn cho các bạn học khác.

Quang Hy thấy thái độ kiêu căng của cô, thì lông mày nheo lại một cái.

“Haiz, thái độ phục vụ của căn tin này sao mà kém vậy, từ lúc tôi bước vào tới giờ cũng không có ai tới phục vụ, xem ra tốt nhất nên đổi nhà khác làm thôi.” Anh sờ cằm cảm thán.

Thân mình của Mộ Tranh cứng đờ, cô hiểu rất rõ hàm ý trong lời nói của anh.

Dì với chú Tài rất vất vả mới tranh được quyền kinh doanh nhà ăn này, nhất định không thể hủy trên tay cô.

Cô cứng ngắc quay đầu lại, bắt mình mỉm cười.

“Xin hỏi Nhậm công tử muốn ăn gì? Nhà ăn chúng tôi có mỳ thịt bò với tôm, cơm rang bóc vỏ đều rất được hoan nghênh, hay bạn muốn dùng cơm trưa theo phần?”

“Tôi sẽ không ăn đồ ăn tại nơi này.” Anh xem thường đáp lại.

Cô nhẫn nhịn. “Vậy xin hỏi anh tới đây làm gì?”

“Tôi đến đây, chỉ là muốn tự mình thông báo với cô một tiếng.” Anh nghiêng người tiến tới không để ý các bạn học xung quanh đang tò mò chăm chú, anh hết sức nhẹ nhàng nói:

“Ngày mai hẹn hò với tôi!”

“Cái gì!?” Cô kinh ngạc.

“Cô nghe không hiểu tiếng Trung Quốc à? Tôi muốn cô hẹn hò với tôi.”

Việc này là sao? Tên này, anh ta nghĩ mình là ai vậy?

Đôi mắt của Mộ Tranh bừng bừng lửa giận:

“Có lẽ Nhậm đại công tử rất rảnh rỗi, dùng không hết thời gian, nhưng tôi không giống anh, tôi bề bộn nhiều việc, ngày mai còn phải làm việc, tôi không rảnh…”

“Ngữ pháp tiếng Anh thường dùng…” Anh chậm rãi thốt ra mấy chữ.

Cô ngẩn người, bỗng dưng chợt hiểu ra. “Sách của tôi! Ở chỗ của anh đúng không?”

“Tôi có kiểm tra qua rồi, quyển sách đó do một sinh viên tên Hoa Thác Dã mượn giúp cô, năm nay hắn 22 tuổi, mới đỗ vào khoa Làm vườn trường chúng tôi, hơn nữa còn nhờ điểm Thể Dục lên tới ba mươi mấy điểm mới vào được, vậy mà hắn lại tự tiện mượn giúp người ngoài, cô cảm thấy ngày mai hắn có thể bị trường đuổi học không nhỉ?”

Câu này xem như anh đang uy hiếp cô sao? Mộ Tranh nắm chặt tay, cắn môi oán hận. Tên đáng giận này là đứa con duy nhất của Chủ tịch, tất nhiên hắn có thể lợi dụng đặc quyền để làm chuyện quyết liệt tự ý đuổi học này.

“Vậy anh muốn thế nào?”

“Tôi đã nói rồi.” Anh nhún nhún vai, nụ cười dịu dàng đến vô hại, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo. “12 giờ trưa mai, trước cửa nhà ăn, không được tới trễ dù chỉ một phút.”



12 giờ trưa ngày hôm sau.

Cuộc hẹn hò của Thái tử chính là đưa cô tới sân Khúc côn cầu, nhìn anh dẫn dắt một đám đội viên luyện tập.

Cái gì chứ???

Mộ Tranh âm thầm oán giận trong lòng, anh đẹp trai thì đẹp trai, nhưng có cần thiết phải ép cô gái không liên quan nhìn anh chơi đùa không? Cũng không biết anh ta định làm gì đây, không giải thích, tự nhiên tuyên bố muốn hẹn hò với cô, làm trong trường lại đồn thổi những tin đồn tình yêu, cũng trêu chọc người dì ham hư vinh của cô.

“Cố lên! Mộ Tranh, nhất định phải nắm chắc cơ hội khó có được này, nửa đời sau của dì với chú Tài đều phải dựa vào con mà sống đó.”

Sáng sớm, dì đã rất vui vẻ hớn hở kéo cô rời giường, giúp cô chọn trang phục, còn rất kiên quyết bắt cô thay áo ngắn tay, hại cô ở trong sân bóng lạnh phát run.

Rốt cuộc muốn luyện tập đến lúc nào đây?

Mộ Tranh xem đồng hồ liên tục, cô chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt cuộc hẹn hò, rồi lấy lại sách Thác Dã đã mượn cho cô, đôi mắt cô không kiên nhẫn, vừa vặn thoáng nhìn anh đang theo sau đối thủ cướp cầu, gọn gàng hơn người, một gậy đánh cầu vào khung thành.

Trong sân bóng nhất thời vang lên tiếng hô náo nhiệt, toàn bộ nữ sinh chen chúc trên khán đài trầm trồ khen ngợi anh.

Kỳ quái, tên hề này có gì đẹp trai chứ?

Mộ Tranh thật sự không hiểu vì sao những nữ sinh Đại học này đều ái mộ Quang Hy như vậy, cô thấy anh tháo mặt nạ bảo hộ xuống, tặng một nụ hôn gió mang ý nghĩa thắng lợi về khán đài, trong nháy mắt đã lấy đi bao nhiêu trái tim của những nữ sinh kia.

Mộ Tranh ngước lên, khi ánh mắt chạm vào ánh mắt của Quang Hy, thì nhận ra dường như anh đang giận cô, vẻ mặt buồn bực biến sắc.

Tiếng còi của trọng tài lại vang lên, trận đấu tiếp tục, Quang Hy đối đầu ra hiệu với Jacko, Jacko ngầm hiểu ý anh, lướt soàn soạt trên mặt băng ra sức cố ý va chạm vào người anh.

Anh không muốn chống cự, nhưng cú va chạm khá mạnh làm anh mau chóng ngã xuống đất.

Sao lại thế này? Trong sân băng, những tiếng la hét đã bắt đầu nổi lên, Mộ Tranh thấy Quang Hy chậm chạp không thể đứng dậy, cô liền cảm thấy lo lắng, cô vội đứng dậy nhìn về phía sân băng.

Buổi luyện tập được dừng lại, các thành viên trong đội đỡ Quang Hy ra khỏi sân băng, những sinh viên đang theo dõi trận đấu cũng dần bỏ đi, chỉ còn lại một mình Mộ Tranh ngơ ngác ngồi trên khán đài.

Bây giờ cô nên làm gì đây? Anh bị thương à? Không sao chứ? Cô nên bỏ đi hay tới phòng nghỉ xem tình trạng của anh?

Đang lúc do dự thì phía sau đã có người choàng áo khoác cho cô, thân thể lạnh run dần cảm nhận được sự ấm áp, cô ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, đập vào mắt là khuôn mặt anh tuấn của Quang Hy.

“Anh… không bị thương chứ?”

Anh nhún vai, đưa cho cô một ly cà phê vẫn còn nóng.

“Tôi không yếu ớt như chiếc xe của tôi đâu, chỉ đụng một chút, mà ba ngày vẫn chưa sửa xong.”

Anh cố ý đề cập đến chiếc xe thể thao kia, không phải lại muốn đòi tiền bồi thường đấy chứ?

Mộ Tranh không vui nhíu mày lại, cô còn chưa kịp nói câu nào thì Quang Hy đột nhiên nháy mắt nhìn cô mấy cái.

“Thừa dịp bây giờ sân băng không có người, cô có muốn thử chút không?”

“Hả?” Cô sửng sốt. “Thử cái gì?”

Quang Hy nở nụ cười thần bí, kéo cô vào sân băng, khom người giúp cô mặc bộ đồ khúc côn cầu.

“Ý của tôi là thử việc này đây – chơi Khúc côn cầu.” Anh cười giải thích. “Thế nào, cô thử đứng lên xem.”

“Không được, tôi không biết trượt băng.” Cô từ chối.

“Tôi dạy cô.” Anh không nói gì chỉ cầm lấy tay cô đưa cô trượt khắp sân băng, cô rất sợ ngã nên đành nắm chặt tay anh. “Có thể trượt được chưa? Tôi thả tay đó.”

Biết rõ cô nhất định không giữ được thăng bằng nhưng đôi mắt rõ ràng có ý xấu, anh liền mau chóng thả tay cô.

“Không được, anh không thể…!” Cô kiên quyết lắc đầu.

“Hả? Tôi không nghe lầm chứ?” Anh nhíu mày lộ vẻ mặt khó ưa. “Cô Lương đang cầu mong tôi không buông tay à? Tôi không ngại cầm tay cô, chỉ là…”

Nghe anh chế nhạo làm cô bực mình dùng sức đẩy anh ra, nhưng ngay lập tức cô liền gặp báo ứng, thân thể mềm mại nghiêng ngả, thiếu chút nữa đã trượt chân, may mắn lúc đó anh đã vòng tay ôm eo cô.

“Ngoan ngoãn, không nên cử động.” Giọng nói ám muội thoáng bên tai cô.

Toàn thân cô run rẩy, âm thầm cầu nguyện bên tai mình đừng đỏ lên, cố gắng bày ra khuôn mặt nghiêm túc, bộ dáng mạnh mẽ nhất.

“Nhậm Quang Hy, anh rốt cuộc muốn gì? Anh bắt tôi hẹn hò với anh, anh thích trêu đùa tôi như vậy à?”

“Việc này có thể xem như đang trêu đùa à?” Anh cười lạnh lùng. “Tôi có ý tốt muốn dạy cô trượt băng thôi.”

“Tôi không muốn học!” Mộ Tranh phản bác, cố gắng giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay của anh nhưng lại bị anh trở tay xoay cô một vòng, rồi ôm chặt cô từ sau lưng.

“Thật ra tôi muốn xin lỗi cô, em cơm hộp.” Anh cười nhẹ giải thích.

Anh ta nói cái gì? Mộ Tranh sửng sốt, cô không nhìn thấy vẻ mặt của anh, hơn nữa tư thế của hai người đang rất mờ ám càng làm cho lòng cô lo lắng.

“Sách của cô, cá của cô, thời gian của cô, sự trong sạch của cô, tôi xin lỗi.” Giọng anh khàn khàn, giọng điệu nghe qua rất chân thành.

Tim cô không khỏi đập nhanh hơn. “Nếu… anh thật tình muốn xin lỗi, tôi sẽ suy nghĩ lại.”

Anh nghe vậy, quả nhiên liền buông cô ra.

Cô đứng đờ tại chỗ, ngây ngốc nhìn anh như Đại bàng giương cánh, ung dung trượt trên sân băng, sau đó nhanh chóng tiến lên, đứng trước mặt cô.

Cô nhanh chóng bị anh hù dọa, nhớ tới vừa rồi anh cùng đội viên va chạm kịch liệt.

“Anh… không biết trò chơi này rất nguy hiểm à? Anh không sợ à?”

“Đúng là có chút nguy hiểm, nhưng đây chính là điều tôi thích ở nó.” Anh nhặt một viên băng cầu lên, đưa cho cô. “Chỉ có khi bị công kích, bị thương tổn, tôi mới có cảm giác mình đang sống, còn những lúc khác, tôi không khác gì đã chết, chỉ tồn tại chứ không sống.”

Vì sao? Mộ Tranh chấn động trong lòng, vì sao anh lại nghĩ như vậy? Anh thực sự nghĩ như vậy ư?

Cô chăm chú nhìn Quang Hy, rõ ràng lời nói thương tâm, nhưng khóe miệng lại lộ vẻ giễu cợt coi như toàn bộ đều không có gì.

Cô nhớ rõ lúc ở phòng cảnh sát, anh từng nhắc tới khi còn nhỏ đã bị chấn thương tâm lý – lời nói đó thực sự là trêu đùa sao?

“Anh có biết Johann Sebastian Bach không? Có một lần biểu diễn trong Hoàng cung, cây đàn Cello của ông bị kẻ khác phá hỏng, ngoài dây G, thì những dây khác đều bị đứt hết, tất cả mọi người đều đang chờ đợi nhìn ông bị mất mặt.” Cô thì thào kể lại chuyện xưa.

Anh kỳ quái nhíu mày: “Rồi sao? Sau đó ông ta đã làm như thế nào?”

“Sau đó Bach cũng chỉ dùng một dây G đã ngẫu hứng diễn tấu một bài, khúc ca kia, hiện nay rất nổi tiếng, đó là ‘Air on the G string’.”

Air on the G string? Nghe tên ca khúc này, ngay lập tức ánh mắt Quang Hy tối lại, thật lâu sau mới lên tiếng trả lời. “Sao cô lại vô duyên vô cớ kể câu chuyện nhàm chán này?”

“Đây là câu chuyện ba tôi kể cho tôi nghe.” Không biết vì sao, cô rất muốn chia sẻ với anh. Mộ Tranh phiền muộn than nhẹ. “Cho dù ở trong thời điểm khó khăn nào, chỉ cần chúng ta có lòng quyết tâm thì vẫn có thể diễn được bản nhạc làm rung động lòng người, cuộc đời con người cũng như thế.”

Ý cô là gì? Anh buồn bực nhìn cô.

“Vì vậy, cho dù anh đang cảm thấy rất khó khăn, rất đau khổ, cũng nhất định không thể nói những lời bừa bãi như lúc nãy được.” Cô chợt mỉm cười nhìn anh, nụ cười thực trong sáng thực nhẹ nhàng.

Trong lòng Quang Hy bỗng chốc co thắt lại, giờ khắc này, anh bỗng nhiên hoài nghi mình có nên tiếp tục trò chơi cá cược này không, nhưng chẳng quá mấy giây, anh đã áp chế được cảm xúc bất thường này.

Dù sao cuộc đời của anh vốn đã không có ý nghĩa gì…

Vừa nghĩ tới đây, trong lòng anh liền cảm thấy buồn bực, anh lạnh giọng hạ lệnh:

“Nhắm mắt lại!”

“Làm gì?” Mộ Tranh không hiểu.

Anh không buồn giải thích, giây tiếp theo, liền dùng thế sét đánh không kịp bưng tai nhanh chóng tiến đến trước mặt cô, dùng tay che khuất hai mắt cô, rồi nghiêng người hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.