Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Chương 3



Anh ta vừa làm gì?

Mộ Tranh hết sức ngạc nhiên, băng cầu trên tay rơi xuống tạo ra âm thanh sắc bén, đầu cô trống rỗng, chỉ có đôi môi rõ ràng cảm nhận được độ ấm của anh, một nụ hôn lạnh lẽo nhưng lại làm cho lồng ngực của cô nóng hừng hực.

Tim cô đập nhanh hơn, hai má dần dần phủ một tầng mây đỏ hồng, cho đến khi tiếng huýt sáo vang lên làm cô bừng tỉnh.

Cô đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy một nam sinh đang đứng bên cạnh sân băng, anh ta cầm máy ảnh trên tay, chắc hẳn đã chụp được cảnh kia.

“Rất giỏi! Quang Hy, cậu làm tốt lắm.” Jacko vỗ tay huýt sáo. “Chưa tới một ngày đã hôn được em gái cơm hộp cao ngạo này.”

“Đây là… chuyện gì vậy?” Mộ Tranh hoảng loạn trong lòng, nhìn về phía Quang Hy, vẻ mặt của anh nghiêm túc không nói một lời.

“Cô còn không hiểu sao? Em cơm hộp.” Jacko cười dương dương tự đắc. “Quang Hy cùng chúng tôi đánh cược, trong vòng một ngày sẽ hôn được cô, quả nhiên cậu ta đã làm được.”

Nói như vậy anh hôn cô vì đánh cược ư? Thì ra những gì anh sắp xếp hôm nay chỉ để trêu đùa cô.

Trong lòng cô chợt thấy lạnh, thật vất vả mới có chút ấn tượng tốt với vị đại thiếu gia này thì tức khắc đã hóa thành hư ảo, cô hận chính mình trong phút chốc đã bị nụ hôn xấu xa kia làm cho say mê.

“Hóa ra là vậy, chúng ta cũng chỉ lợi dụng nhau thôi.” Cô cố gắng dùng giọng nói lạnh lùng nhất.

“Ý cô là gì?” Ánh mắt Quang Hy tối lại.

“Thật khéo đấy, kỳ thật tôi cũng cá cược với bạn học khác, cược trong vòng một tháng Thái tử Đại học Thánh Đức sẽ tới hẹn tôi, trong một tuần chúng tôi sẽ hôn môi.” Cô ngước mặt nhìn anh, đôi môi anh đào đã thay đổi, trong mắt tràn đầy vẻ châm biếm. “Nếu tôi thắng, bọn họ sẽ đồng ý mua cơm một tháng tại căn tin chúng tôi, tôi phải cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội kiếm một số tiền lớn như vậy.”

Quang Hy nghe thế, vẻ mặt liền biến sắc, sau một lúc lâu, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.

“Tôi sớm nên biết cô mỗi ngày chỉ thái rau ướp cá làm thịt gà thì sao có thể nghe qua nhạc của Bach chứ? Vì một chút tiền ấy mà cô có thể bán đứng bản thân, cô không thấy mình rất hèn hạ à?”

Anh khinh thường châm chọc làm Mộ Tranh rất đau lòng, cô liều mạng quyết không để anh nhìn ra sự yếu ớt của mình.

“Vậy còn anh? Bởi vì cuộc sống quá mức nhàm chán rảnh rỗi nên cùng bạn anh bày ra trò chơi này, có tiền thì có thể làm như vậy à? Anh không thấy cuộc sống của mình không có ý nghĩa sao?” Cô sắc bén phản kích.

Quang Hy tức giận, nhất thời lại không biết nên phản bác như thế nào.

Mộ Tranh cao ngạo ngẩng đầu. “Tóm lại chúng ta đều lợi dụng nhau thôi, ai cũng không nợ ai, vừa nãy cũng chỉ là môi chạm môi thôi, anh cũng chẳng mất miếng thịt nào.” Cô vừa nói vừa nhanh chóng cởi giầy trượt băng đưa cho anh. “Trò chơi kết thúc ở đây, nếu chơi nữa sẽ chẳng còn gì thú vị.”

Nói xong cô cao ngạo xoay người rời đi.

Quang Hy nhìn chằm chằm bóng lưng thẳng đứng của cô, ánh mắt gian tà.

“Lương Mộ Tranh, trò chơi có chấm dứt hay không, tôi mới là người quyết định.”



“Sao con về sớm vậy? Hẹn hò với con của Chủ tịch sao rồi?” Sau khi về nhà, dì bám đuôi Mộ Tranh hỏi.

Mộ Tranh không nói lời nào, cảm giác nhục nhã khó chịu còn đang tràn ngập trong lòng, cô yên lặng đi vào phòng tắm, nhanh chóng mở vòi nước rửa mặt, cố gắng chà rửa nhưng vẫn lau không hết hương vị Quang Hy lưu lại trên môi mình.

“Tại sao con không nói câu nào? Rốt cuộc là như thế nào? Dì hiểu rồi, không phải là con đã chọc tới cậu chủ nhỏ để cậu ta cụt hứng mà bỏ về đấy chứ? Con bé ngốc này! Người ta chính là công tử giàu có đấy, con nhịn cậu ta một chút thì có sao? Con nên làm nũng với nó chứ! Đàn ông rất dễ dụ, con không hiểu hả?”

Đúng! Cô không hiểu, không hiểu vì sao một vị công tử cao cao tại thượng lại thích trêu đùa một cô gái quê mùa như cô.

Mộ Tranh cắn môi. “Dì à, dì đừng nói nữa, tóm lại con với tên Quang Hy kia sau này sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.”

“Cái gì?” Nghe cô nói như vậy, sắc mặt của dì lập tức trở nên rất khó coi. “Con nghĩ hôm nay vì sao dì giúp con chuẩn bị quần áo chứ? Tại sao dì chịu hao phí nhiều thời gian như vậy? Chính vì muốn giúp con câu được con rùa vàng, để cuộc sống nửa đời sau của một nhà ba người chúng ta sẽ khá hơn một chút, con bé ngu ngốc này, không hiểu đã đành, còn dám đắc tội với đại thiếu gia nữa, ngày mai đi xin lỗi cho dì!”

“Con không đi.” Mộ Tranh quật cường cự tuyệt.

“Con không đi?” Dì cô tức điên lên. “Người ta là con của Chủ tịch, chỉ một câu nói đã có thể bắt chúng ta cuốn gói ra đường, con nịnh bợ cậu ta còn chưa đủ, muốn làm mình làm mẩy gì chứ? Con vẫn tưởng mình là tiểu công chúa à? Người ta là đại thiếu gia, dù nó muốn con lên giường, thì con còn phải cảm ơn nó nữa…”

“Được rồi, Lệ Hà, em có thể nói ít đi một hai câu không?” Chú Tài nhìn thấy hai người cãi nhau vội tới khuyên bảo. “Tuy chúng ta nghèo nàn nhưng cũng vẫn có chí khí, sao có thể tự nhiên không lý do đem con gái cho người ta chơi đùa? Như vậy chẳng phải rất đáng tiếc sao… Không, ý của anh là làm vậy đối với Mộ Tranh rất đáng thương.” Nói xong hai mắt nhanh chóng trượt trên dáng người duyên dáng của Mộ Tranh dạo qua một vòng.

Cảm nhận được ánh mắt có chút dâm tà kia của hắn khiến Mộ Tranh cảm thấy không được tự nhiên, cô đột nhiên nhớ tới hai năm gần đây chú Tài luôn tìm cách rình coi mình tắm rửa thì toàn thân không khỏi nổi da gà.

“Nó đáng thương? Em thì không à!” Dì căm giận bất bình. “Năm đó cha nó chết đi, đem đứa con riêng này ném lại cho em, nhưng em không hề ghét bỏ nó, còn cực nhọc khổ sở nuôi nó lớn lên, kết quả anh nhìn xem, nó đã đối xử với em thế nào?”

Mộ Tranh nghe vậy, trong lòng cảm thấy đau đớn. “Con sẽ báo đáp dì.”

“Báo đáp? Con định báo đáp thế nào?” Dì châm chọc. “Con vẫn mơ mộng như hồi bé cứ nghĩ mình có thể trở thành nghệ sĩ dương cầm đấy chứ?”

“Con không có.” Sắc mặt của Mộ Tranh trắng bệch, theo bản năng nắm chặt đôi tay thô ráp của mình, cô hiểu rất rõ, mình đã không còn xứng với ước mơ đánh đàn nữa rồi. “Chờ con thi đỗ Đại học, rồi sau này sẽ kiếm tiền nuôi dì.”

“Thi cái gì? Hiện tại con rõ ràng đã có cơ hội báo đáp dì, chỉ cần con chịu đựng hầu hạ vị thiếu gia có tiền kia…”

“Con đi ra ngoài một chút!” Mộ Tranh rốt cuộc không nghe nổi nữa, vội vã chạy ra khỏi nhà.

“Con đi đâu? Dì còn chưa nói hết!” Dì thét chói tai. “Đứng lại cho dì!”

“Được rồi, đừng nóng nữa.” Chú Tài khuyên bảo. “Đã trễ thế này, một đứa con gái lang thang bên ngoài sẽ rất nguy hiểm. Để anh đi tìm nó…”

Sau khi Mộ Tranh rời đi, Quang Hy tiếp tục luyện cầu với các thành viên khác trong đội, tay anh cầm khúc côn, ở trên băng va chạm liên tục, hung hãn ép người, các thành viên đều bị anh làm cho sợ hãi, cuối cùng Jacko chống đỡ không được bèn quỳ xuống đất cầu xin.

“Làm ơn đi, nghỉ ngơi một chút được không, Quang Hy.” Anh thở hồng hộc. “Tao không có thể lực tốt như mày, sau khi hẹn hò còn có thể luyện cầu.”

“Đúng thế, ít nhất nghỉ ngơi 5 phút đi, đội trưởng.” Các thành viên khác cũng đồng thanh cầu xin.

“Đừng lười biếng, tụi mày đã quên cuối tuần sau chúng ta sẽ có một trận tái đấu với đại học G sao? Mau đứng lên tập luyện cho tao!” Quang Hy hạ lệnh không chút lưu tình.

Cậu ta thật sự muốn bọn họ chết mới vừa lòng sao?

Mọi người nhìn nhau đồng thời gào thét. “Đội trưởng…”

“Một đám vô dụng, đứng lên cho tao!” Quang Hy mạnh mẽ vung gậy, một viên băng cầu thẳng tắp bay tới đám đội viên lười biếng kia.

Mọi người hoảng sợ kinh hãi, họ rất sợ bị cầu đánh trúng. Khi đám người chật vật đang muốn né tránh, thì một cô gái xinh đẹp bỗng dưng xuất hiện rất nhanh chóng tiếp được băng cầu.

Ai vậy? Mọi người há hốc mồm, sững sờ nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ bé đang nhanh chóng lướt trên sân băng đưa bóng vào cầu môn, càng không ngờ bóng dáng kia lại là một cô gái, cô đi giầy trượt băng, trên người lại không mang dụng cụ bảo hộ gì.

“Cô là ai?” Quang Hy lớn tiếng chất vấn. “Dựa vào đâu mà xông vào sân băng của chúng tôi?”

“Thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ, tôi chỉ không quen nhìn đội trưởng ức hiếp đội viên của mình.” Cô gái phản ứng. “Nếu anh có bản lĩnh thì đoạt thử quả cầu trong tay tôi đi!”

Cô gái này không phải bị điên đó chứ?

Tâm tình của Quang Hy càng tệ hơn nên không muốn nói thêm điều gì với cô, anh nhanh chóng lướt tới đoạt lại quả cầu trên tay cô, đem nó vào cầu môn vượt qua cô một bước.

Cô gái dường như bị anh đâm phải không chống được liền ngã xuống đất, trên mặt hiện rõ vẻ đau nhức.

Quang Hy không kiên nhẫn tháo tấm bảo hộ che mặt xuống. “Cô có biết trên sân băng khúc côn cầu nguy hiểm cỡ nào không? Lần sau đừng tùy tiện làm như vậy.” Nói xong, anh kéo cô đứng dậy.

Ngay từ đầu cô đã giả vờ ngã, thừa cơ lúc anh không để ý, liền đứng dậy đoạt lấy băng cầu, tiến thẳng tới cầu môn làm một đường đẹp mắt, số điểm nhanh chóng hiện trên bảng, cô đã thắng anh còn lớn tiếng hoan hô.

Quang Hy tức giận. “Này, cô điên kia từ đâu xông vào hả? Cô có biết không phải sinh viên của trường mà tự ý xông vào sân tập luyện của đội bóng thì tôi có thể gọi bảo vệ đuổi cô ra ngoài không?”

“Thật không có phong độ!” Cô gái nghe xong chỉ nhún nhún vai. “Nói cho anh biết, tuy bây giờ tôi chưa phải sinh viên trường Thánh Đức nhưng rất nhanh sẽ phải thôi.”

Cô đưa mắt nhìn về phía bên cạnh sân băng.

Quang Hy nhìn theo của tầm mắt của cô thì thấy mẹ mình – Hiệu trưởng Phương Đức Dung đang đứng cùng một người đàn ông xa lạ.

“Đó là ba tôi.” Cô gái mỉm cười giới thiệu. “Ông tới cùng Hiệu trưởng để sắp xếp chuyện chuyển trường của tôi.” Cô dừng một chút. “Tôi là Hà Dĩ Thiến, xin hỏi đại danh của đội trưởng đại nhân?”

Quang Hy mím môi. “Chờ khi cô chuyển tới trường này sẽ biết.”

“Thật à?” Hà Dĩ Thiến cười nhìn về phía cha của mình.

“Con cảm thấy nơi này thế nào?” Chủ tịch Hà cưng chiều xoa đầu con gái.

“Thật không ngờ kỹ thuật của vị đội trưởng Câu lạc bộ Khúc côn cầu kia rất tốt, chỉ là cần phải lịch sự hơn ạ.”

“Thật à?” Chủ tịch Hà quay đầu sang cười cười với Phương Đức Dung. “Con bé này rất ít khi khen người khác, xem ra đứa con này của bà đã để lại cho nó ấn tượng không tệ đâu.”

Phương Đức Dung cười mà không nói, ánh mắt có chút đăm chiêu cố định trên người Quang Hy.



“Vì Thánh Đức đường, con kết hôn với Dĩ Thiến đi!”

Nói đùa gì vậy?! Bà già đáng giận này coi con trai của mình là gì đây? Trai bao à?

Quang Hy tức giận đạp mạnh chân ga, chiếc xe ô tô phi như bay trong đêm đen.

Không chỉ bị diễn xuất của nhỏ cơm hộp đùa giỡn, mà đến mẹ mình cũng tham gia một chân, bà nói tài chính của trường đã xảy ra nguy cơ, nếu không thể thuyết phục Chủ tịch Hà tăng thêm kỳ hạn cho vay thì chắc chắn Đại học Thánh Đức đành phải hai tay dâng tặng cho kẻ khác.

“May mắn con gái Chủ tịch Hà dường như rất có hứng thú với con, nếu con có thể khiến cô ta vui vẻ, thì nói không chừng ba cô ta sẽ đồng ý cho chúng ta một chút thời gian.” Đây là ý kiến của Hiệu trưởng Phương Đức Dung.

Anh nghe xong, thầm nghĩ muốn hung hăng mắng bà một trận, người lạnh lùng vô tình như bà không xứng làm vợ ba anh, cũng không xứng làm mẹ anh, anh sẽ không nghe theo lời bà, từ ngày ba mất đi anh đã thề sẽ vĩnh viễn oán hận bà.

Nhưng hết lần này tới lần khác bà luôn gian dối lấy Thánh Đức đường áp chế anh, bà biết rõ anh không để ý mọi thứ nhưng không thể mất đi Thánh Đức đường, bởi vì nơi đó tràn ngập kỷ niệm thơ ấu đẹp nhất của anh.

Nơi đó là Thánh địa của anh với ba…

“Chết tiệt!” Quang Hy nhịn không được mà văng bậy, cảm xúc cả ngày hôm nay đã sắp bùng nổ, anh nghiến răng thật mạnh rồi bỗng nhiên cảm giác đầu mình rất đau.

Đau đầu quá, tật xấu chết tiệt này rốt cuộc muốn hành hạ anh tới khi nào nữa?

Anh vừa giận vừa hận, lái xe vào bãi đỗ cạnh trường, sau khi gửi xe cẩn thận liền đi vào Thánh Đức đường, trong phòng trống rỗng, một cây đàn dương cầm xuất hiện dưới ánh trăng tĩnh lặng, anh nhìn cây đàn kia không khỏi xuất thần.

Ba đánh đàn cho con nghe, được không? Đánh bài “Air on the G string” ấy!

Được, chờ con học tốt bài đầu tiên ba dạy, thì ba sẽ đàn cho con nghe.

Chờ coi đi, con sẽ học được nhanh thôi…

“Ba.” Quang Hy vuốt ve cây đàn dương cầm, thì thào gọi, cổ họng chua xót, đầu càng đau hơn, đau đến mức dường như anh không thể chịu đựng được nữa.

Anh run run lấy hai viên thuốc từ hộp thuốc luôn mang trên người rồi nuốt vào, sau đó nằm xuống ghế, cô đơn chờ đau đớn qua đi.

Không biết đã qua bao lâu, anh mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng đàn trong giấc mộng, đó là “Air on the G string”, là hoài niệm của anh, cũng chính là làn điệu thương tâm nhất.

Là ba sao? Cuối cùng anh cũng được gặp ba trong mơ ư?

Ba, con rất nhớ ba, ba có biết không? Con rất muốn gặp ba, rất muốn cùng nhau đàn lại khúc ca đầu tiên đó, hiện tại chẳng những con đã tập được mà còn rất khá, hơn nữa con còn là đội trưởng đội khúc côn cầu, rất lợi hại, ba không khen con cũng không sao…

“Ba.”

Quang Hy giật mình từ trong giấc mộng tỉnh lại, khóe mắt dường như còn lưu lại nước mắt, anh ngồi dậy cảm thấy ngỡ ngàng.

Tiếng đàn nhẹ nhàng kia vẫn quanh quẩn bên tai anh như cũ, anh sửng sốt một chút, cảm giác kinh hãi này không phải mộng mà là thật, có người đang đánh đàn trong Thánh Đức đường, mà người kia chắc chắn không phải ba anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.