Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Chương 7



Một lát sau, anh xoay người cử động điều chỉnh tư thế ngồi.

“Tôi chưa ngồi xe buýt bao giờ, khó chịu hơn tưởng tượng nhiều.”

“Anh chưa từng ngồi xe buýt?” Cô không tin. Không phải anh là người ngoài hành tinh đó chứ?

“Từ nhỏ tôi đã có người đưa đón.” Anh giải thích, rồi từ từ nhắm mắt lại. “Lúc nhỏ, khi thấy mọi người ngồi xe buýt, tôi còn rất hâm mộ, tôi cảm thấy họ đều có thể tự do quyết định mình muốn đi đâu, chỉ có mình tôi thì không được.”

Bởi vì anh sinh ra đã là quý công tử, muốn đi thì sẽ luôn có người giúp việc trong nhà đưa anh đi trên những con đường lớn rộng rãi thoải mái.

Mộ Tranh buồn bã suy nghĩ, dường như cô có thể hiểu được tâm tình của anh, cô cũng từng là một tiểu công chúa ngồi trên chiếc xe xa hoa ấy, đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi.

Cô thở dài, cũng nhìn anh thổ lộ tâm sự. “Tôi thì khác hẳn với anh, lúc nhỏ tôi rất sợ phải ngồi xe buýt, bởi vì dù tôi có buồn ngủ, có mệt cỡ nào, thì tôi cũng không dám ngủ trên xe.”

“Vì sao?” Anh tò mò mở mắt ra.

“Bởi vì tôi sợ khi tỉnh lại thì chỉ còn lại một mình tôi.” Cô chua chát cười khổ, kể lại chuyện sâu kín của mình, khi ba cô vừa qua đời, cô đã phải trải qua những ngày chạy trốn đói khổ.

Khi đó vì ba cô nợ nần quá nhiều, dì phải mang theo cô chạy ngược chạy xuôi, có nhiều lần dì cũng tàn nhẫn quyết tâm muốn bỏ đi đứa con riêng này, dù sao cô cũng không phải con gái do dì sinh ra, chỉ là đứa con gái trên danh nghĩa. Nếu không phải cô thông minh, chỉ sợ đã sớm lưu lạc đầu đường.

“… Sau đó, tôi đã thông minh hơn, mỗi khi lên xe buýt, nhất định sẽ tìm chỗ gần cửa sổ. Sau đó cứ nhìn mãi ra ngoài, chỉ cần nhớ kỹ các trạm xe buýt đã chạy qua, thì tôi sẽ không sợ không tìm thấy đường về nhà.”

Thì ra cô cũng đã từng trải qua một quá khứ đau thương như vậy.

Quang Hy nhìn cô gái đang phiền muộn bên cạnh, trái tim đột nhiên đập mạnh hơn, anh nhận ra mình muốn bảo vệ cô, bảo vệ cô gái vừa kiên cường lại yếu đuối này.

Mộ Tranh phát hiện ánh nhìn say đắm của anh liền yên lặng đỏ mặt.

Quang Hy nhìn dáng vẻ xinh đẹp của cô mà tươi cười.

“Nếu chúng ta biết nhau sớm thì tốt rồi, chúng ta có thể cùng nhau ngồi xe buýt, tôi có thể ngồi bên cạnh cô, cô có thể yên tâm ngủ mà không cần sợ hãi, bởi vì tôi sẽ không bỏ cô ở lại một mình.”

Mộ Tranh xúc động, nước mắt ở hai khóe mắt trào ra, sau đó từng giọt từng giọt rơi xuống.

Quang Hy lấy tay lau đi những giọt nước mắt của cô, anh cảm động chăm chú nhìn cô, dường như anh còn muốn nói thêm điều gì đó nhưng lúc này di động lại đột nhiên vang lên, anh thở dài mở di động ra, là một tin nhắn, hỏi anh đang ở đâu.

Anh không nhắn lại mà chỉ đóng di động lại.

“Tôi phải về nhà.”

“Sao vậy?” Cô cảm thấy khó chịu trong lòng.

Anh nhìn cô, cười dịu dàng. “Tối mai, chờ tôi ở Thánh Đức đường, không gặp không về.”

“Ừm.” Cô thẹn thùng gật đầu đồng ý.

Trời đã khuya, hai người đều tự về nhà, khi nằm trên giường, trong đầu họ đều hiện lên hình bóng của đối phương, nhớ từng cái chau mày, từng nụ cười của nhau, lồng ngực cảm thấy ngọt ngào ê ẩm, có cảm giác nói không nên lời.

Bọn họ không hề biết rằng, cảm giác kỳ lạ đó chính là tình yêu.

Trời chạng vạng tối, Quang Hy cùng các thành viên đã tập cầu xong, trời lại quá lạnh, khi đi ra khỏi phòng thay đồ, anh thấy Dĩ Thiến đang đi tới.

“Chào.” Cô cười hì hì đứng trước mặt anh.

Anh nhíu mày ngạc nhiên. “Sao cô lại tới đây?”

“Anh quên rồi à?” Cô cong môi. “Chúng ta đã hẹn tối nay cùng nhau xem phim!”

“Thật à?” Anh ngẩn người, tối hôm qua tại bữa tiệc kia anh không tập trung, sau lại vội vàng đi cứu Mộ Tranh, căn bản đã quên mình hứa hẹn cái gì.

“Tối hôm nay tôi có việc, không bằng lần khác…”

“Không được.” Dĩ Thiến ngang ngược ôm lấy cánh tay anh. “Đại trượng phu nhất môn ký xuất, tứ mã nan truy[1], anh không thể hứa mà lại cho tôi leo cây. Huống chi ba tôi với mẹ anh đều là nhân chứng, anh không sợ tôi theo chân bọn họ kể tội sao?”

[1] Nghĩa là: Một lời nói ra, bốn ngựa đuổi không kịp. Có nghĩa: Quân tử không nói hai lời, nói rồi không rút lời, không nói đi nói lại.

“Cô…” Dám lấy người lớn uy hiếp anh, cô gái này giỏi thật!

Quang Hy không vui, nhưng nghĩ tới Thánh Đức đường, anh không thể không đồng ý với cô gái này.

“Được rồi, xem phim thì xem phim, nhưng sau khi xem xong, tôi phải tới chỗ khác ngay nên không thể đưa cô về được.”

“Đã biết.” Dĩ Thiến ngẩng mặt nhìn anh, cười ngọt ngào. “Đi thôi!”



Sao anh còn chưa tới?

Sau khi nhà ăn đóng cửa, Mộ Tranh về nhà tắm thật nhanh, rồi vội vã chạy tới Thánh Đức đường như đã hẹn, cô nghĩ mình đã đến muộn, nhưng không ngờ bên trong rất vắng vẻ, cả căn phòng tràn ngập không khí yên tĩnh.

Cô vừa đánh đàn vừa chờ anh nhưng nửa giờ sau vẫn chưa thấy bóng dáng Quang Hy đâu.

Cô bắt đầu đứng ngồi không yên, lo lắng anh đã gặp chuyện không may, không phải các thành viên đội bóng Đại học G lại tìm anh gây phiền phức đấy chứ? Cô mở túi muốn lấy điện thoại gọi cho anh.

“Cháu đang tìm vật này à?” Một giọng nói mờ ám đột nhiên vang lên.

Mộ Tranh chấn động, kinh hoảng quay đầu nhìn về phía người mới tới.

“Chú Tài! Sao chú… lại ở đây?”

“Sao nào? Không chào đón chú tới à? Dì của cháu bị hàng xóm kéo đi học khiêu vũ, một mình chú ở trong nhà rất buồn muốn tìm cháu tâm sự.” A Tài cười gian tà, từng bước từng bước tới gần cô.

Toàn thân cô run rẩy, lập tức ở trạng thái phòng thủ.

“Tâm sự chuyện gì?”

“Tâm sự chuyện vì sao cháu không biết kiểm điểm, buổi tối thường xuyên cùng thằng con của Hiệu trưởng ở trong này hưởng thụ!” A Tài hừ lạnh. “Cháu đừng hy vọng nữa! Nó vừa mới nhắn tin nói nó sẽ không đến đây.”

“Chú dám đọc lén tin nhắn của cháu?”

Mộ Tranh tức giận muốn cướp điện thoại về, A Tài lại giơ tay cao hơn, không chịu trả cho cô. Dưới ngọn đèn u ám, ánh mắt lão tràn đầy dục vọng, khóe miệng lộ ra nụ cười nhục dục.

Tim Mộ Tranh đập nhanh hơn, cô biết tình huống không ổn, liền xoay người muốn chạy trốn tới cánh cửa, nhưng A Tài đã sớm đoán được ý nghĩ của cô, lão nhanh chóng chặn trước mặt cô một bước.

“Chú… chú muốn làm gì?”

“Hỏi tao? Tao rất muốn hỏi mày thường làm gì ở đây với thằng công tử kia!” A Tài tự nhiên tức giận. “Bởi vì nó có tiền nên có thể tùy tiện chạm vào mày hả? Ngày thường còn giả bộ thanh cao trước mặt tao, mày đúng là đồ đê tiện! Cũng không nghĩ lại xem từ nhỏ là ai đã nuôi mày lớn? Mày đã tốn bao nhiêu tiền của tao, chẳng lẽ không trả lại tao một chút à?”

Mộ Tranh hoảng sợ hiểu được hàm ý trong câu nói của lão.

“Vì thế mỗi ngày cháu đều ở nhà ăn phụ việc! Nếu chú Tài cảm thấy không đủ, chờ cháu thành sinh viên, hàng tháng đều có thể đi làm để gửi trả lại chú…”

“Tao không chờ được tới lúc đó, bây giờ mày hãy làm tao thoải mái đi!”

Nói xong, A Tài cầm vai cô.

Mộ Tranh ngửi được mùi nồng nặc của cơ thể lão, cô chỉ cảm thấy mùi đó thật ghê tởm.

“Buông, chú mau buông cháu ra!”

Cô giãy dụa, trong tình thế cấp bách, cô dùng sức cắn cánh tay A Tài.

A Tài đau đớn, buông cô ra, vừa sợ vừa giận, liền tát cô một cái.

“Đồ đê tiện! Mày dám cắn tao à?”

Mộ Tranh cố nhịn đau, vội vàng chạy trốn về phía cửa, cô run tay mở cánh cửa, A Tài đuổi theo cô, nhào tới ôm chặt cô từ phía sau.

“Xem lần này mày còn có thể chạy đi đâu nữa!”

Mộ Tranh hét lớn, sống chết muốn thoát ra, nhưng lão cậy sức mạnh đàn ông của mình làm cô không thể thoát khỏi, cô hết sức tuyệt vọng, nhưng đột nhiên có người dùng tảng đá phá cửa sổ, nghiêng mình tiến vào.

Tiếp theo, một cú đấm thật mạnh đánh vào mũi A Tài, đánh cho mắt hắn nổ đom đóm, không thể đứng vững.

“Đồ đê tiện! Ông không được chạm vào Mộ Tranh!”

Máu chảy từ lỗ mũi ra. “Nhậm Quang Hy? Là mày?”

Quang Hy lại đá lão một cước làm lão té ngã nằm sấp trên mặt đất, sau đó chạy về phía Mộ Tranh.

“Cô sao rồi? Không có việc gì chứ?”

Cô hoảng hồn chưa thể bình tĩnh lại, rưng rưng nước mắt nhìn anh.

“Tại sao anh lại không đến? Tôi nghĩ anh sẽ tới… Đừng lại gần tôi.”

Tiếng nói nghẹn ngào của cô khiến Quang Hy rất đau lòng.

“Không phải tôi đã nhắn tin cho cô rồi sao, tôi nói tối nay tôi sẽ không đến.”

Anh vừa nghĩ nếu như anh tới chậm một bước, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi, anh khiếp sợ, đưa tay kéo thân thể mềm mại đang run rẩy của cô ôm chặt vào lòng.

“Cô không nên về nhà, tôi rất lo lắng cho cô khi ở với kẻ háo sắc, nhà Jacko ở gần trường vẫn còn một phòng nhỏ, bình thường không có người ở, chỉ có vài người anh em bọn tôi thường tới đó chơi, tạm thời cùng tôi qua đó ở nhờ một đêm nha.”

Cô dịu dàng gật đầu, cố nén dòng nước mắt đang trào ra, anh đỡ cô đứng dậy rời đi.

Ai cũng không chú ý tới, ngoài cửa đang có một kẻ đứng đó theo dõi đã lâu, cũng đã nhìn thấy mọi chuyện, kẻ đó lặng lẽ theo đuôi hai người bọn họ.



Quang Hy đưa Mộ Tranh tới nhà trọ, sắp xếp phòng khách để cô có thể ngủ, Mộ Tranh tắm rửa thật lâu, dùng sức chà xát tẩy rửa từng tấc thịt trên người, dường như cô hận không thể chà xát đi màn xâm hại của A Tài.

Từ khi cô trưởng thành bắt đầu thời kỳ phát dục, cô đã dần dần cảm nhận được A Tài thường nhìn cô với con mắt khác thường, có mấy lần thậm chí cô đã phát hiện hắn rình coi cô tắm rửa, bởi vậy, cô thật cẩn thận, tránh ở một mình với hắn, ngàn phòng vạn phòng, nhưng vẫn để hắn có cơ hội.

Cô rất hận, thật sự rất hận, oan ức trong lòng lại không thể nói với bất kỳ ai, nhất là dì…

“Cô có ổn không?”

Sau khi tắm rửa xong, cô ngơ ngác ngồi ở mép giường, Quang Hy bưng tới một ly sữa nóng cho cô.

Cô nhận lấy, chậm rãi uống từng ngụm từng ngụm, thật vất vả hồi lâu sau mới cảm thấy bình tĩnh lại.

“Anh lại cứu tôi một lần nữa, cảm ơn anh, ở thời điểm tôi gặp khó khăn vẫn luôn là anh xuất hiện.”

“Không có gì.”

Quang Hy không được tự nhiên xua xua tay, được cô cảm kích anh cảm thấy có chút áy náy, tuy rằng anh cứu cô hai lần, nhưng cũng đã từng chơi đùa cô, nhớ tới mình đã từng buộc cô cởi quần áo, anh càng cảm thấy mình cũng là loại lang sói không kém gì A Tài kia. Anh chau mày buồn rầu, chăm chú nhìn Mộ Tranh.

“Cô lớn lên trong hoàn cảnh như vậy à?”

Có một bà mẹ kế coi tiền như mạng, có một cha dượng luôn nhòm ngó muốn chiếm thân thể, mỗi ngày còn phải làm việc vất vả, cả ngày chỉ xoay quanh công việc.

Mộ Tranh nhìn thấy ánh mắt thương hại của anh liền nhanh chóng phản đối. “Anh đừng nghĩ tôi sống quá thê thảm, kỳ thật dì đối với tôi tốt lắm, tuy chúng tôi không có quan hệ huyết thống, nhưng dì vẫn coi tôi như con gái ruột.”

“Nếu bà ta coi cô là con gái ruột, thì trước kia đã không tìm cách bỏ cô, hiện tại cũng sẽ không tùy ý để chồng mình nhòm ngó cô!” Quang Hy tức giận.

“Dì vẫn chịu đựng nuôi tôi, không phải sao? Hơn nữa dì cũng không biết chú Tài đối với tôi…” Mộ Tranh một lòng muốn giải thích giúp dì, Quang Hy không nghe mà cắt ngang lời cô. “Tóm lại, cô không cần quay về nơi đó nữa, vạn nhất ngày nào đó tên háo sắc kia lại ra tay với cô thì làm sao?”

“Nhưng cũng không thể không quay về.” Cô phiền não thở dài. “Dì sẽ rất lo lắng.”

“Vậy cô hãy nói thật với bà ta đi. Nói chồng bà ta có ý xấu với cô.”

“Không được!” Giọng nói của cô lộ vẻ sợ hãi. “Tuyệt đối không thể nói cho dì biết, dì sẽ rất đau lòng… Không thể nói được.”

Vì sao đến lúc này cô vẫn chỉ lo lắng cho người khác? Quang Hy chịu thua cô.

“Cô thật là…”

“Yên tâm đi.” Cô biết anh lo lắng cho mình nên đành thấp giọng trấn an. “Lần này do tôi sơ ý, về sau tôi sẽ chú ý hơn, nhất định sẽ không để chú Tài có cơ hội chạm vào tôi nữa.”

Tim anh đập càng ngày càng mạnh, anh ngắm cô một lúc lâu, rồi ảo não lắc đầu.

“Nhìn cô như vậy, tôi cảm thấy mình thật sự là tên khốn nạn.”

“Làm sao vậy?” Cô khó hiểu.

Cuộc sống của anh đầy đủ như vậy, nhưng anh lại luôn oán trời trách đất, còn cô sống giữa hoang mang và sợ hãi, nhưng vẫn cảm kích người mẹ kế ham tiền và cha dượng ham sắc của mình, so với sự kiên cường của cô, anh quả thực chỉ là một tên đại thiếu gia vô tình.

Anh khẽ cắn môi, đắp chăn cho cô.

“Cô ngủ đi, đừng nên nghĩ nhiều, mai hãy nói.”

Cô gật đầu, thuận theo ý Quang Hy nằm trên giường, tuy đã nhắm mắt lại, nhưng sắc mặt vẫn rất tái nhợt.

Quang Hy biết trong lòng cô vẫn còn sợ hãi, anh nhẹ nhàng cầm tay cô, cảm nhận được bàn tay ấy đang run rẩy, cô chần chừ hai giây, mới nhẹ nhàng nắm chặt.

Đêm nay, anh ngồi bên cạnh giường, nắm chặt tay cô, khi cô cảm thấy bất an trong giấc mơ, anh sẽ giúp cô sưởi ấm.



Sáng hôm sau, Mộ Tranh vẫn quyết định đến nhà ăn phụ việc, Quang Hy rất lo lắng, kiên trì muốn cùng đi với cô.

“Ít nhất tôi có thể cảnh cáo A Tài kia một chút, để hắn từ nay về sau không dám động đến một cọng tóc của cô nữa.”

Mộ Tranh đồng ý, hai người cùng nhau tới trường học, tiến vào sân trường, cô liền cảm nhận được không khí kỳ lạ, các bạn học đều nhìn bọn họ với ánh mắt kỳ quái, nhất là Mộ Tranh, các sinh viên thậm chí còn nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Mộ Tranh không hiểu, Quang Hy cũng không hiểu, cho tới khi di động vang lên, một tin nhắn được gửi tới.

Nhỏ cơm hộp giúp việc tại nhà ăn của trường bắt cá hai tay hai người đàn ông!!!

Trong tin nhắn còn phụ họa thêm hai bức ảnh, tấm thứ nhất là Mộ Tranh và chú Tài, một tấm khác là cô dựa đầu vào vai anh.

“Đây là cái gì?” Quang Hy tức giận.

“Làm sao vậy?” Mộ Tranh muốn tới gần đọc tin, nhưng Quang Hy đã vội vàng cất di động, anh không muốn cô bị kích động.

Trực giác khiến Mộ Tranh cảm thấy có gì đó lạ, trong lòng cô không yên, khi đến nhà ăn, nhìn thấy trước cửa dán những tờ giấy với những câu chữ khó nghe, cuối cùng cô cũng hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

“Này, nhỏ cơm hộp, cô rất có nét quyến rũ đấy.” Không biết ở đâu xuất hiện một nam sinh huýt sáo với cô. “Chỉ cần cho cô tiền là có thể làm sao?”

“Thật đáng sợ! Tại sao có thể có loại người như thế chứ? Trường chúng tôi đã bị cô làm cho mất mặt!” Lúc này, có một nữ sinh lên tiếng.

Cô cảm thấy lo sợ không yên, quay đầu nhìn bốn phía, xung quanh đều là những gương mặt độc ác đang giễu cợt cô ─ Bọn họ cũng biết sao? Tất cả mọi người đều biết tối qua ở Thánh Đức đường, chú Tài đã làm gì cô sao?

Nhưng đó không phải lỗi của cô! Vì sao bọn họ lại nói cô là loại con gái hư, ai cũng có thể làm chồng chứ?

Đột nhiên, một thùng nước từ lầu trên đổ xuống, xối vào toàn thân Mộ Tranh, cô thảm hại đứng sững tại chỗ.

Quang Hy thấy thế, giận tím mặt, ngẩng đầu quát: “Là ai làm? Có giỏi thì xuống đây!”

Đương nhiên không có người nào dám thừa nhận, một đám sinh viên vây xem náo nhiệt, còn có người tốt bụng khuyên anh. “Nhậm Quang Hy, loại con gái này anh còn giúp làm cái gì? Chơi đùa cho vui nhưng đừng nên dính dáng tới cô ta!”

“Mày nói gì!?” Trán Quang Hy nổi gân xanh, xông lên phía trước, thưởng cho tên không biết sống chết là gì kia một quyền.

“Dừng tay cho tôi!” Một giọng nói nghiêm khắc vang lên sau lưng Quang Hy, anh ngẩn người, quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của mẹ, đứng bên cạnh bà còn có luật sư Lâm.

Phương Đức Dung nhìn Mộ Tranh: “Còn cô, mau theo tôi vào phòng Hiệu trưởng!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.