Trạm Trung Chuyển Tử Vong

Chương 66: Trúc nở hoa – 9



Nhâm Lê cuối cùng cũng hiểu được, cậu vừa muốn nói, đã bị Liễu Vô chặn ngang.

“Mọi chuyện hai người cũng đã biết không ít rồi, chỉ như vậy thôi. Nhớ rõ gửi lời hỏi thăm sức khỏe của ta đến ông nội cậu.”

Liễu Vô chắp hai tay, mỉm cười.

Nụ cười kia giống như có phép thuật, bất tri bất giác liền thu hút ánh mắt của Nhâm Lê cùng Nghiêm Dương, khi bọn họ phục hồi tinh thần, mới kinh ngạc phát hiện đã không còn ở trong viện, bọn họ thậm chí đã không còn ở trong nhà họ Thích.

Nghiêm Dương bất đắc dĩ nhìn trạm điều hành cũ nát kia, vuốt tay.

“Sao anh lại có cảm giác như chúng ta bị đuổi đi.”

Nhâm Lê đau đầu.

“Hình như chúng ta… đúng thật là bị đuổi đi, nhưng mà xá lợi đâu?”

Nghiêm Dương nhìn Nhâm Lê giống như nhìn quái vật.

“Nhóc ngốc, em nghe không hiểu sao?”

“A…? Nghe hiểu cái gì?”

Nhâm Lê hồ đồ nhìn Nghiêm Dương.

Nghiêm Dương đỡ trán.

“Nhóc ngốc, xá lợi ở chỗ bà nội đó, chúng ta phải đến chỗ bà nội một chuyến, phiền phức.”

Nhâm Lê cười hắc hắc.

“Em có cách trực tiếp đi đến đó nhé.”

Nghiêm Dương nhíu mi.

“Nhóc ngốc, rốt cuộc thì em có hiểu không?”

Nhâm Lê buồn bực đập Nghiêm Dương một cái.

“Anh mới ngốc, cả nhà anh đều ngốc, đương nhiên là em hiểu được.”

“Em không phải là cả nhà anh sao?”

Nghiêm Dương không bận tâm nói.

“Nhưng em định đi trực tiếp kiểu gì?”

Nhâm Lê cười cười ra vẻ thần bí.

“Giữ chặt em.”

Nghiêm Dương tiếp tục bất đắc dĩ, từ phía sau tiến lên ôm lấy thắt lưng Nhâm Lê.

“Đủ chặt chưa?”

Nhâm Lê bất tri bất giác đỏ mặt, Nghiêm Dương nhẹ giọng cười ha ha, nhẹ nhàng liếm vành tai Nhâm Lê, thân thể Nhâm Lê nhanh chóng run bắn lên, cả giận nói:

“Anh đừng lộn xộn.”

Nghiêm Dương ‘ừ?’ một tiếng.

“Anh lộn xộn gì chứ?”

Nhâm Lê buồn bực, dứt khoát không để ý đến Nghiêm Dương nữa, hai tay cũng chắp lại niệm khẩu quyết.

Nghiêm Dương chỉ cảm thấy khung cảnh xung quanh vặn vẹo, mọi tiếng động đều biến mất, qua hai giây mới khôi phục lại.

Nghiêm Dương ngẩng đầu, trước mắt anh chính là tứ hợp viện quen thuộc kia.

“Cảm giác thế nào?”

Nhâm Lê mỉm cười hỏi Nghiêm Dương.

Nghiêm Dương nhíu mi.

“Ừm, chồng em cảm thấy tốt lắm.”

Nhâm Lê giãy dụa rời khỏi cái ôm của Nghiêm Dương, lúc này sắc trời đã gần đến hoàng hôn, xa xa chỉ có tốp năm tốp ba mấy đứa trẻ đang nô đùa.

Nhâm Lê đẩy cửa ra, đi vào.

Nghiêm Dương theo Nhâm Lê đi vào, vừa vào cửa đã thấy gốc trúc tía kia trong ánh chiều tà nở ra từng đóa hoa lớn, những bông hoa tím nhạt khiến toàn bộ khung cảnh có thêm vài phần sắc thái.

“Cây hòe héo rồi…”

Nhâm Lê đứng dưới tàng cây hòe, nhẹ nhàng vuốt ve thân cây héo rũ.

“Sao lại thế này, đứa bé quỷ đã xảy ra chuyện gì sao?”

Cũng không thể trách Nghiêm Dương khẩn trương, cây hòe vốn làm chỗ ở cho đứa bé quỷ lại đột nhiên héo rũ, không khỏi khiến người ta nghĩ ngay đến đứa bé quỷ.

Nhâm Lê lắc đầu.

“Đứa bé quỷ không sao, cây hòe héo rũ là vì trúc tía nở hoa. Trúc tía là thánh vật, khi nở hoa sẽ phát ra một lượng sức mạnh tịnh hóa cực lớn, cây hòe này âm khí quá nặng, mới có thể gây ra tình trạng héo rũ này.”

“Trúc tía ở nơi này đã nở hoa rồi…”

Nghiêm Dương nghe xong lời giải thích của Nhâm Lê, lẩm bẩm.

Nhâm Lê lại đi đến bên cạnh gốc trúc tía.

“A Dương, anh nói xá lợi ở chỗ này sao?”

Nghiêm Dương cười cười.

“Em thử là biết ngay mà?”

“Nhưng em sợ nếu như không có ở đây thì không phải là vô duyên vô cớ lãng phí một gốc trúc tía sao?”

Nghiêm Dương đi qua xoa xoa đầu Nhâm Lê.

“Lãng phí thì lãng phí, bà nội từng nói tất cả những thứ này đều để lại cho em mà, đã quên rồi sao?”

Nhâm Lê ngẫm nghĩ.

“Mong rằng có thể thành công.”

Nghiêm Dương tự giác lui về phía sau từng bước, để cho Nhâm Lê có thêm không gian làm phép.

Nhâm Lê nhẹ nhàng vuốt ve gốc trúc nở hoa kia, gốc trúc sau khi được Nhâm Lê chạm vào liền tản ra quầng sáng màu vàng, quầng sáng rực rỡ yếu dần, một lát sau, quầng sáng biến mất, lòng bàn tay của Nhâm Lê liền xuất hiện một viên xá lợi.

Sau khi xá lợi xuất hiện, hoa trúc tía héo dần rồi tàn hẳn, cuối cùng cả gốc trúc tía cũng héo rũ.

Sắc mặt Nhâm Lê lộ vẻ vui mừng.

“Thành công!”

Nghiêm Dương cũng cười.

“Bảo bối thật giỏi.”

Nhâm Lê muốn đưa xá lợi cho Nghiêm Dương, lại nhìn thấy Nghiêm Dương đang chăm chú nhìn gốc trúc tía héo rũ.

“Làm sao vậy…?”

Nhâm Lê nghi hoặc.

Nghiêm Dương thở dài, lắc đầu.

“Rốt cuộc là làm sao vậy…?”

Nhâm Lê khẳng định tình trạng của Nghiêm Dương tuyệt đối không bình thường.

“Chỉ là không thể ngờ được trong vòng thời gian một tháng, mà cây hòe cùng với trúc tía đều héo rũ…”

Nhâm Lê túm vạt áo của Nghiêm Dương, không nói gì.

Nghiêm Dương cười cười.

“Không sao, chỉ là bỗng dưng có chút cảm khái thôi, không phải nói trúc tía là thánh vật sao? Sao lại khô héo mất rồi…”

Nhâm Lê cắn cắn môi.

“Trúc tía là linh vật trong trời đất, về sau khẳng định sẽ sống lại… Về phần cây hòe vô hình trung đã làm bạn với từ trường của gốc trúc tía, sau này cũng sẽ ổn thôi…”

Nghiêm Dương cười sờ sờ đầu Nhâm Lê, mái tóc mềm mại của Nhâm Lê chạm vào lòng bàn tay Nghiêm Dương, khiến cho anh có xúc động muốn xông tới hôn môi.

“Chú…”

Một giọng nói thanh thúy truyền đến.

Nghiêm Dương quay đầu lại, thấy Lý Huyên đang thò đầu nhìn vào trong viện.

“Tiểu Huyên?”

Nghiêm Dương kinh ngạc không hiểu vì sao Lý Huyên lại xuất hiện một mình.

Lý Huyên thấy Nghiêm Dương để ý đến mình, ‘bịch bịch bịch’ chạy vào, ngửa đầu nhìn Nghiêm Dương, trong đôi mắt to tròn ngập nước mắt.

“Chú, cứu mẹ.”

Nhâm Lê vừa nghe lời này, nhanh chóng chạy đến ôm Lý Huyên.

“Tiểu Huyên không khóc, ngoan, nói cho chút biết mẹ bị làm sao vậy?”

Vừa hỏi vừa kéo Nghiêm Dương đi ra ngoài sân.

Lý Huyên nức nở nhẹ nhàng.

“Cha không có nhà… Mẹ, mẹ đang ngủ.”

Nghi hoặc ngập tràn trong đầu Nhâm Lê, chỉ có thể cùng Nghiêm Dương ba bước biến thành hai bước đi đến nhà Lý Huyên.

Nhâm Lê cùng Nghiêm Dương tới nhà Lý Huyên rồi mới biết chuyện xảy ra bé nói là gì, Nhị Cẩu Tử không có nhà, Thước Tuyết ngã trên mặt đất hôn mê bất tỉnh.

Nhâm Lê nhanh chóng thả Lý Huyên xuống, cùng Nghiêm Dương nâng Thước Tuyết đặt lên trên giường.

“Không có vết thương ngoài, hô hấp vững vàng có lực.”

Nghiêm Dương phỏng đoán đơn giản tình trạng bên ngoài của Thước Tuyết.

Nhâm Lê dùng linh lực kiểm tra cũng không thấy chỗ nào khác lạ, không khỏi nhíu mày.

“Tiểu Huyên, cha con đâu?”

Nghiêm Dương ngồi xổm xuống hỏi Lý Huyên.

Mắt Lý Huyên đỏ hồng lên, bé không biết vì sao mẹ lại ‘ngủ’ mất.

“Buổi sáng cha đã đi ra ngoài…”

Nhâm Lê cũng ngồi xổm xuống.

“Tiểu Huyên không dụi mắt, mẹ không sao đâu, đợi lát nữa sẽ tỉnh. Nói cho chú biết vì sao Tiểu Huyên biết chú ở bên kia?”

Lý Huyên nắm chặt tay vặn vẹo, bộ dáng vô cùng đáng thương.

“Mẹ nói…”

Nhâm Lê gật gật đầu, dịu dàng nói:

“Được rồi… Tiểu Huyên giờ đã mệt, chúng ta đi ngủ một lát, tỉnh dậy thì cha mẹ sẽ về…”

Theo lời Nhâm Lê nói, Lý Huyên chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Nghiêm Dương đặt Lý Huyên lên giường, ngay bên cạnh Thước Tuyết.

“Đau đầu, này rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, có cần đưa đến bệnh viện không?”

Nhâm Lê nhìn Thước Tuyết giống như đang ngủ nói.

“Tiểu Lê, anh đột nhiên có một suy nghĩ, Thước Tuyết liệu có phải là người nhà họ Thích?”

Nhâm Lê nghĩ đến trên người Thước Tuyết có một luồng sức mạnh giống như tịnh hóa, không khỏi nhíu mày.

“Nếu như Thước Tuyết thật sự là đứa trẻ được nhà họ Thích nhận nuôi, nguyên nhân khiến cô ấy hôn mê khẳng định là có liên quan đến trúc tía nở hoa.”

Khi Nhâm Lê cùng Nghiêm Dương còn đang sầu khổ suy nghĩ, Thước Tuyết lại tỉnh lại.

“Chị dâu.”

Nghiêm Dương thấy Thước Tuyết đột nhiên tỉnh lại, nhất thời không biết nên ứng phó như thế nào.

Thước Tuyết nhìn vị trí ở bên cạnh mình, lại nhìn Lý Huyên đang ngủ say ở bên cạnh, hơi mỉm cười.

“Cảm ơn hai người.”

Nhâm Lê chần chừ nhìn Nghiêm Dương, sau đó nói với Thước Tuyết:

“Chị là ai?”

Thước Tuyết cười không nói gì, đứng dậy xuống giường.

Nghiêm Dương lại gọi một tiếng ‘Chị dâu’.

“Đi theo tôi.”

Thước Tuyết sắp xếp cho Lý Huyên cẩn thận, đi ra khỏi cửa.

Nhâm Lê cùng Nghiêm Dương liếc nhau, đi theo Thước Tuyết ra ngoài.

Thước Tuyết dẫn bọn họ đi đến nơi cũng không có gì đặc biệt, mà là sân viện bọn họ vừa mới đứng đó.

Thước Tuyết đứng lại bên cạnh gốc trúc tía đã héo rũ.

“Hẳn là các cậu đã lấy được xá lợi rồi? Cho tôi mượn dùng một chút.”

Nhâm Lê đưa xá lợi cho Thước Tuyết, mặc kệ cô là ai, dù sao cũng là người đáng tin tưởng.

Thước Tuyết nhận lấy xá lợi, cầm nó vòng quanh gốc trúc tía một vòng, trả lại cho Nhâm Lê.

Chỉ một phút đồng hồ sau, trúc tía vốn đã héo rũ lại hiện ra màu xanh biếc, sau đó dùng tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy mọc ra lá mới, dần dần khôi phục sức sống.

Cây hòe bên cạnh đã rụng hết lá cũng bắt đầu mọc ra mầm cành mới, lát sau đã mọc ra đầy lá.

Thước Tuyết cười cười với Nhâm Lê cùng Nghiêm Dương.

“Sinh sôi mạnh mẽ mạnh mẽ sinh sôi cũng có chuyện như vậy, không có tử làm sao có sinh? Nhớ kỹ, cái chết không phải chấm dứt, tử vong cũng chỉ là bắt đầu.”

— Trúc nở hoa – Kết thúc —


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.