Trấn Hồn

Chương 108: Pn2



Một thành phố phía Nam xảy ra vụ án nuôi tiểu quỷ, ảnh hưởng khá lớn, Sở Thứ Chi mang theo Quách Trường Thành cùng nhau đến đó, ước chừng ở lại gần một tháng mới giải quyết xong đâu đấy sự tình, trở về số 4 đường Quang Minh.

Quách Trường Thành vẫn không có bản lĩnh gì như cũ, có đôi khi mọi người cảm thấy Quách Trường Thành và thành viên mới Tiểu Mễ của văn phòng họ giống nhau đến không thể giống hơn.

À, quên nói, Tiểu Mễ là một chú chó Samoyed hơn một tuổi, có hình thể thật lớn và chỉ số thông minh cực thảm thương, sau khi lạc đường được người ta đưa đến đồn cảnh sát số 4 đường Quang Minh này, ở hơn một tháng trời. Nó không đợi được chủ nhân tới mà còn ăn nghèo cả cái đồn luôn, cuối cùng sau nhiều lần luân chuyển thì bị Triệu Vân Lan tha về nuôi ở số 4 đường Quang Minh giải khuây cho Đại Khánh dạo này cứ thấy lão Lýlà buồn bực.

Tiểu Mễ cả ngày nên ăn thì ăn nên uống thì uống, ngoài ra không để bất cứ chuyện gì trong đầu, Sở Thứ Chi trước khi đi mất hơn một tháng mới dạy được con chó này hai động tác “Ngồi xuống” với “Bắt tay”, kết quả chờ hắn đi công tác về phát hiện ra hai kĩ năng duy nhất đã sớm bị đồng chí Tiểu Mễ ném tới tuốt tận Java, trừ việc cả ngày ngước đôi mắt tròn to vô tri đi ôm đùi khắp nơi, não nó hoàn toàn trống trơn nhẵn thín.

Nhìn từ chiều hướng vô cùng nhiều thứ không thể dạy được đó mà nói thì. . . Quách Trường Thành với Tiểu Mễ hình như tám trăm năm trước chính là thân nhân.

Chỉ là không có thần khí như cậu ta thôi.

Địa Phủ cơ hồ bị tận diệt sau hồi hạo kiếp hỗn độn tan vỡ kia, trật tự mới gần như là do một tay Thẩm Nguy thành lập, tuy rằng hắn vờ như vô tội hồn nhiên lắm, không ra mặt cũng chẳng xen vào chuyện gì, cơ mà cư dân Địa Phủ mới sống sót sau tai nạn không mảy may dám coi nhẹ hắn. Tam giới e dè Trảm Hồn Sứ so với trước kia chỉ hơn chứ không có kém, tàn hồn toái phách của cô hồn dã quỷ thu thập được tất nhiên không đáng nhắc tới, đều béo bở cho cái đèn pin nhỏ trong tay Quách Trường Thành.

Con gà trụi lông cứ thấy nguy hiểm là run cầm cập kia lại không lúc nào không thể hóa sợ hãi thành sức mạnh, nghĩ đến cũng rất thần kỳ.

Sau khi Sở Thứ Chi trở lại văn phòng thì bắt đầu ngưng trọng sắc mặt nghiên cứu thị trường cổ phiếu mặc kệ mọi người, Quách Trường Thành kiên nhẫn dán hóa đơn kê khai chi tiêu, đang muốn đi tìm Triệu Vân Lan ký tên, ai ngờ cửa phòng làm việc đối diện khóa chặt —— Triệu Vân Lan không có ở đó.

Quách Trường Thành gãi đầu, rất vô tội hỏi: “Sếp Triệu không có đây ạ?”

Chúc Hồng không ngẩng đầu lên nói: “Cách nói chính thống là, hôm nay bàn giao văn phòng mới của chúng ta bên kia, y tới đó nghiệm thu, tiện đường chuyển nhà luôn___đáng giận, sao lại nghẽn mạng rồi, ta thực hi vọng sau khi chuyển nhà tốc độ internet có thể nhanh hơn chút.”

Đại Khánh đang bắt nạt Tiểu Mễ, đáng thương một con chó lớn mà bị mèo béo đuổi cho tán loạn khắp nhà, nghe vậy thì phanh lại, ngẩng đầu hỏi: “Thế cách nói không chính thống là gì?”

Chúc Hồng dùng một loại khẩu khí kì dị vừa khát khao vừa ghen tị nói: “Bị người đàn ông của y làm cho không xuống được giường.”

Quách Trường Thành bị câu này dọa cho run rẩy, cái mông không phụ sự mong đợi của mọi người mà ngồi lệch, ghế xoay trượt đi, cậu nhóc ngồi bệt xuống đất.

Chúc Hồng ghét bỏ nhìn Quách Trường Thành đang kinh ngạc: “Xì ! Lãnh đạo đồ gay chết tiệt có cái gì mà kinh ngạc thế —— hầy các người xem tốc độ mạng thật là chậm, hôm nay đúng là dễ làm người ta phát điên mà.”

Sở Thứ Chi: “Rất chậm.”

Lâm Tĩnh đang độc chiếm đường dây chơi game online không nói gì, yên lặng giả làm bé trong suốt, cơ mà không trong suốt được bao lâu đã bị phát hiện, sau đó được Chúc Hồng ra tay chà đạp.

Để trừng phạt, máy tính của Lâm Tĩnh bị rút dây mạng, hắn đành phải nhàn cư vi bất thiện ngồi chơi trò chơi offline, Plants vs Zombies.

. . . Vì thế sau lại bị Sở Thứ Chi ra tay chà đạp.

Lâm Tĩnh ôm đầu nằm sấp ở trên bàn hu hu rống: “Biết làm thế nào mà sống cho qua ngày.”

Sở Thứ Chi lên tiếng: “Ta thấy ngươi nhàn đến tức trứng rồi, Tiểu Quách, báo cáo kia cậu không cần viết nữa, tên kia nhàn nhã không biết phải làm gì, cậu nhường cho hắn đi.”

Quách Trường Thành ngẩng đầu nhìn qua Lâm Tĩnh nước mắt ròng ròng còn vội vàng tự sướng một kiểu “hoa lê tắm mưa”, tốt tính cười cười: “Không sao đâu ạ, cứ để em viết đi.”

Lâm Tĩnh nằm sấp ở trên bàn, nhìn Quách Trường Thành một cái, một lát sau, lại nhìn thêm một cái.

Quách Trường Thành im lặng gõ chữ, cậu làm việc rất chậm nhưng lại cẩn thận tỉ mỉ, Lâm Tĩnh rốt cuộc nhịn không được đứng lên, cách bàn công tác nhanh chóng bứt một sợi tóc trên đầu Quách Trường Thành.

Quách Trường Thành “Ai nha” một tiếng, ngẩng đầu mê mang nhìn hắn.

Lâm Tĩnh “hì hì” cười hai tiếng: “Kêu gì, anh đây nghiên cứu chút.”

“Đốt nó cũng chỉ có mùi đốt anbumin thôi, ” Sở Thứ Chi cũng không ngẩng đầu lên mà cười nhạo một tiếng, “Tóc chẳng qua chỉ là túi da, chuyển mỗi đời đổi một cái, có thể có cái gì đặc biệt chứ? Nông cạn.”

Lâm Tĩnh: “. . . Sao ngươi biết đốt rồi có mùi gì? Ngươi đốt rồi hả?”

Sở Thứ Chi: “. . .”

“Kỳ thật ta vẫn không rõ, ” Lâm Tĩnh thưởng thức sợi tóc kia của Quách Trường Thành, thu lại biểu cảm vui đùa, “Rõ ràng là một nhóc con đang yên đang lành, sao lại. . . Ai, Tiểu Quách, cậu có thấy chính mình có chỗ nào khác biệt không? Chỗ nào mà không giống ai khác ấy.”

Không biết xuất phát từ tâm lý gì, mọi người dù không hẹn nhưng lại cùng không nhắc tới chuyện Trấn Hồn đăng trước mặt Quách Trường Thành, cậu nhóc ngẩn người, không rõ lắm hắn đang nói gì, vì thế lắc đầu: “Dạ, chắc là ngốc hơn người khác một chút?”

“Nhưng mà . .” Lâm Tĩnh nói tới đây, lời nói đột nhiên dừng một lát —— Quách Trường Thành chính là bấc đèn của Trấn Hồn đăng, Côn Luân quân chính miệng xác định, cậu đã trải qua trăm đời trăm kiếp mà sơ tâm không đổi, công đức trên người có thể so với Nữ Oa tạo người, vậy mà không phúc không lộc, không may không vận, im lặng vô tri___ Lâm Tĩnh lặng im, hắn phát hiện chính mình tuyệt đối không muốn nói chuyện này cho Quách Trường Thành, cho dù cậu thanh niên ấy đốt lên Trấn Hồn đăng, từ một trình độ nào đó mà nói thì chính cậu là người thực sự kết thúc cuộc tranh đấu cùng hỗn độn, giỏi giang như vậy.

Không có mắt âm dương, nhưng thấy được hết thảy chân thật.

Trời ban đại công đức, lại không có tiếng tăm gì.

“Nhưng sao ạ?” Quách Trường Thành nghi hoặc hỏi.

“Không. . . ta chỉ đang nghĩ, vì sao lệnh bài mà Côn Luân quân để lại lại tên là ‘Trấn hồn lệnh’ nhỉ?” Lâm Tĩnh thì thào hỏi ra một câu như vậy, sau đó chưa đợi Quách Trường Thành nghe rõ đã hỏi tiếp, “Đúng rồi, sau khi tan tầm cậu làm gì?”

Quách Trường Thành: “À, em đi đưa đồ cho bà Lý trước, sau đó kế hoạch trại hè của hội Tàng Nam bắt đầu khởi động rồi, buổi tối em sẽ giúp họ làm mấy cái áp phích và sách tuyên truyền.”

Lâm Tĩnh vô thức lần trên phật châu nơi tay: “Tiểu Thừa chú ý tu hành độ chính mình, sau này có Đại Thừa, mới độ đến chúng sinh —— kỳ thật ta vẫn rất ngạc nhiên, Tiểu Quách, cả ngày nhóc chạy đông chạy tây bận rộn như vậy, là vì cái gì?”

Quách Trường Thành: “Không. . . Không vì cái gì, dù sao em cũng có còn việc gì khác để làm đâu.”

“Vậy cậu làm thế nào mà quyết định được việc gì phải làm, việc gì không làm?” Chúc Hồng xen mồm hỏi.

Quách Trường Thành ngây ngốc rướn cổ giống một con ngỗng vừa bị vớt dưới nước lên, không hiểu vì sao mọi người đều cảm thấy hứng thú với cậu như vậy nữa, có lẽ là vì cậu xem nhiều phim truyền hình quá, mà cái loại cảm giác được mọi người quan tâm này làm cho Quách Trường Thành thấy ảo giác như mình bị bệnh nan y nào đó không sống được bao lâu vậy.

Vì thế cậu bất giác lắp ba lắp bắp.

“Thì, thì chính là không làm chuyện xấu, ngẫu nhiên gặp việc gì có thể giúp được thì giúp một tay, em không làm gì mà.” Quách Trường Thành càng nói thì giọng càng nhỏ, câu cuối tự nhiên biến thành âm của muỗi.

“Ta đột nhiên nhớ tới một câu, ” Sở Thứ Chi vẫn im lặng đột nhiên nói, “Trông thấy ở một bức bích họa trong cổ mộ, niên đại nào thì đã không thể biết được nữa, nó nói ‘Lòng người còn tối tăm, nhiều ưu thương mà khổ, nóng giận mà sinh oán, dốc hết vì những chuyện không thể làm, duy chỉ có ba chữ không làm ác, là đại thiện trong thiên hạ, kẻ có thể tế thế trấn hồn, không ngoài người ấy’ .”

” Kẻ có thể tế thế trấn hồn, không ngoài người ấy’. .” Lời này phảng phất tản ra khắp nửa Long Thành, từ miệng ba Triệu . . Không, là từ miệng Thần Nông Dược Bát nói ra, “Mấy ngày nay lòng ta vẫn còn nghi hoặc.”

Triệu Vân Lan dựa nghiêng bên cửa sổ lười biếng vắt chéo chân, đang nhìn ra bên ngoài, ngoài khung cửa chính là cửa lớn của đại học Long Thành, không biết có phải vừa mới thi xong hay không mà vừa tan học Thẩm Nguy đã bị mấy học sinh vây quanh hỏi han, Triệu Vân Lan ngắm nhìn, trong mắt đong ý cười, có chút thờ ơ hỏi: “Ờ, cái gì?”

“Mộc bài đại thần mộc sơn thánh lưu lại năm đó, vì sao lại gọi là Trấn Hồn lệnh?”

Triệu Vân Lan quét mắt nhìn lão một thoáng: “Ngươi nói xem?”

Thần Nông Dược Bát dừng một chút, thận trọng lựa chọn câu từ: “Ta nghe nói trên đời có hai loại người không sợ chết, một loại là trong lòng có chấp niệm cực lớn, không oán không hối, còn có một loại, chính là kẻ biết rõ bên kia tử vong là cái gì. Trong năm ngàn năm này Trấn Hồn đăng vẫn cháy, mà nay tiểu luân hồi thoát phá, đại luân hồi lấy hồn của Quỷ Vương làm vật dẫn, mượn đại công đức của Trấn Hồn đăng mà lập thành, có phải cũng là một ván cược của tiền thánh ngày ấy không?”

Triệu Vân Lan cong khóe miệng để lộ hai lúm đồng tiền: “Nếu chúng ta có được bản lĩnh lớn như vậy thì vì sao người nọ phải nối người kia chết sạch như thế? Thần Nông bảo ngươi trông chừng Trảm Hồn Sứ, sau năm ngàn năm đã biến thành nhà lý luận âm mưu rồi sao?”

Thần Nông Dược Bát càng thêm nghi hoặc: “Vậy vì sao sơn thánh lại để lại Trấn Hồn đăng và Trấn Hồn lệnh? Lại vì sao tổ sư đúng lúc giải phóng kí ức và sức mạnh cho người?”

“Khi Thẩm Nguy quyết định xóa sạch ký ức của ta, cũng đã làm xong hết thảy việc phải làm trong khế ước.” Triệu Vân Lan rót cho mình một tách trà, “Khế ước kết thúc, lực lượng mà Thần Nông đặt trên hai người chúng ta cũng biến mất hoàn toàn, cho nên ta mới có thể ‘tỉnh’ lại.”

Thần Nông Dược Bát: “Nói như vây…là trùng hợp?”

“Cũng không phải.” Triệu Vân Lan nghĩ nghĩ.

Thần Nông Dược Bát càng chẳng hiểu gì.

Triệu Vân Lan nhìn lão một cái, ánh mắt kia không phải của đứa con nhìn người cha mà như thể xuyên thấu qua thân thể hai người, rơi xuống trên bản thân Dược Bát.

Giờ khắc này, y bỗng trở nên giống như một vị trưởng bối.

“Chờ một chút đi.” Y nói, “Có lẽ qua một hai ngàn năm nữa, ngươi sẽ tự minh bạch thôi, việc này người khác nói cho ngươi không ăn thua đâu, kiểu gì cũng phải tự mình thể nghiệm mới được. Khi ngươi muốn lấy thân tuẫn đạo, chung quy có thể chạm tới một số chuyện mà người khác không thấy rõ, Trấn Hồn Đăng cũng được, khế ước Thần Nông cũng thế, đối với chúng ta năm đó mà nói, chuyện tương lai, đại khái chúng ta đều chỉ có thể chạm được chút bóng dáng mà thôi, có lẽ là một hướng phát triển tốt, cũng có lẽ. . .”

Thần Nông Dược Bát hỏi: “Nếu không có hướng phát triển tốt thì sao?”

“Chúng ta chết đi, trong thiên địa tự nhiên sẽ có thần thánh mới, trở thành cái gương tày liếp rồi, cũng không tính là uổng mạng.” Triệu Vân Lan nghe thấy tiếng chân quen thuộc, y biết Thẩm Nguy đang lên đây rồi, liền đứng lên lấy áo gió của mình treo trên ghế dựa vắt lên cánh tay, quay đầu liếc nhìn Thần Nông Dược Bát, “Ngươi chẳng phải là một trong số những thần thánh mới đó sao?”

Thần Nông Dược Bát ngây ra một hồi, Thẩm Nguy đã lên đến nơi, gật đầu với lão một cách nho nhã mà lãnh đạm, khoảnh khắc ánh mắt đậu lại trên người Triệu Vân Lan lại cực độ ôn nhu: “Giờ đi được chưa? Hai người nói xong rồi chứ?”

“Ừ.” Triệu Vân Lan lên tiếng, lại nói với Thần Nông Dược Bát, “Khi về lái xe chậm chút, đừng để ba của ta nhận ra được cái gì, chăm sóc tốt cho thân thể của ông ấy.”

Thần Nông Dược Bát đứng lên, cung kính nói: “Đa tạ sơn thánh giáo đạo, kỳ thật hôm nay ta tới cũng là muốn từ biệt sơn thánh, vãn bối cũng coi như công thành lui thân, còn bám trên người phàm nhân nữa thì kì quái lắm.”

Triệu Vân Lan sửng sốt một chút: “Lúc nào đi?”

“Hôm nay.” Thần Nông Dược Bát nói, “Ta lập tức đưa Triệu tiên sinh trở về.”

“Cũng tốt.” Triệu Vân Lan nghĩ nghĩ, tiêu sái phất tay với lão, “Bảo trọng, có chuyện gì thì lúc nào cũng có thể tới tìm ta.”

Hai người cùng nhau đi xuống lầu, Thần Nông Dược Bát yên lặng đứng bên cửa sổ, nhìn thấy bọn họ chậm rãi dùng tốc độ tản bộ buổi chiều đi tới một tiểu khu có vườn hoa hiện đại đối diện đại học Long Thành, lão nghĩ đến chuyện Triệu Vân Lan đã từng nói, đợi Thẩm Nguy cùng nhau chuyển nhà.

Lại nhìn phía xa xa, thấy quanh tiểu khu một màu xanh ngắt, trên mảnh sân rộng trước ngôi nhà lớn, từng khóm hoa rực rỡ lặng yên nở rộ sau từng bước chân họ qua, lúc này Thần Nông Dược Bát mới phát hiện, thì ra xuân ý đã ngập tràn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.