Trấn Hồn

Chương 7: Luân hồi quỹ (6)



Triệu Vân Lan người này từ trước tới nay phóng khoáng đã quen, Thẩm Nguy vừa lên tiếng, y liền lập tức buông lỏng tay ra, mang cái mạng nhỏ của mình giao hết cho hắn, cứ như thể không phải y đang treo đủng đu tận tầng 18 bất cứ lúc nào cũng có thể nát nhừ như bánh quả hồng, mà chỉ là đang ở trên một sườn dốc đột ngột không chút nguy hiểm.

May mà Thẩm Nguy nhìn qua thì nhã nhặn, nhưng lực tay cực lớn.

Cổ tay Triệu Vân Lan bị hắn nắm tới không còn tri giác, ngón tay đều tím bầm, cứ như vậy bị kéo lên, từ cổ tay tới khuỷu tay cọ xát với tay áo và mặt tường không được lưu tâm bị lột xuống một tầng da giấy.

Thẩm Nguy ôm chặt lấy y, hai người đồng thời ngã xuống đất.

Triệu Vân Lan sợ đè lên hắn liền chống tay xuống, cúi đầu mới phát hiện cổ tay cư nhiên bị Thẩm Nguy nắm chặt đến phát xanh, mà đôi tay Thẩm Nguy ôm y cơ hồ muốn khảm y vào xương tủy, trong nháy mắt khiến Triệu Vân Lan có một ảo giác______ người kia không phải là theo bản năng đỡ lấy gì đó khi bất ngờ té ngã, mà là gắt gao ôm.

Đương nhiên, Thẩm Nguy cũng không thất thố quá lâu, sau khi Triệu Vân Lan nhẹ nhàng né tránh, hắn lập tức buông y ra, đẩy đẩy mắt kính như muốn che giấu.

Triệu Vân Lan vô cùng thông thạo đạo lý đối nhân xử thế, lại lão luyện sát ngôn quan sắc, từ phản ứng của Thẩm Nguy y đã tinh tế cảm nhận được một sự ái muội bất thường, cũng may y không có ý định để sự bất thường này phát triển thêm nữa.

Triệu Vân Lan đứng lên, làm bộ vô tâm vô phế lấy ra một chiếc khăn tay, nhe răng nhếch miệng lau sạch đi mồ hôi hòa với máu và bụi đất trên cánh tay: “May mà anh tới đúng lúc, nếu không phỏng chừng tôi lộn cổ xuống kia như chơi đĩa bay rồi ấy chứ.”

Sắc mặt Thẩm Nguy còn chưa bình ổn lại, không quay đầu đáp lời.

“Còn có cô nhóc kia, cô gặp phải chuyện gì hả?” Triệu Vân Lan rất tinh ý lưu cho hắn chút thời gian điều chỉnh tâm tình, đem hỏa lực chuyển hướng sang cô nữ sinh đang ngơ ngác ngồi đó, “Thất tình ? Thầy cô mắng? Luận văn không qua hay là thi cử vướng mắc? Cô nói một chút xem lũ nhóc các người, suốt ngày ăn no uống say, còn nhàn cư vi bất thiện……”

Nữ sinh tự nhiên “Oa” một tiếng khóc lên, hơn nữa rất nhanh biến từ nức nở thành gào khóc thảm thiết.

Triệu Vân Lan: “……”

Lúc này, Thẩm Nguy đột nhiên mở miệng, hắn nói: “Rất nguy hiểm.”

Triệu Vân Lan lập tức đón lời: “Đúng vậy, có nghe thầy giáo cô nói chưa? Rất nguy hiểm có biết hay không? Được rồi, đừng khóc, đi xuống với tôi trước rồi nói tiếp, tôi mang cô tới phòng y tế trường xem qua, loại tình huống này nhất định phải thông báo với gia đình cô, phải thông báo……”

Thẩm Nguy đứng lên, đầu tiên trừng mắt nhìn Triệu Vân Lan một cái, sau đó giận tái mặt chuyển sang phía nữ sinh dám phí hoài tính mạng bản thân kia, ước chừng im lặng khoảng một phút đồng hồ, chỉ là nghiêm khắc nhìn cô, cứ thế làm cô bé đang khóc lóc ầm ĩ dọa sợ tới mức không dám kêu ra tiếng, chỉ dám thút tha thút thít.

Bộ dáng của Thẩm Nguy khiến Triệu Vân Lan nhớ tới ông ngoại đã mất nhiều năm của y, ông là một phần tử trí thức cao cấp lớn tuổi, bình thường thì hòa hòa khí khí như vậy, giống như lúc nào cũng thoái nhượng người khác, tuyệt không nói lời thô tục, cũng không bao giờ lớn tiếng quát người, càng miễn bàn đến động thủ, nhưng là khi thực sự tức giận, chỉ cần sắc mặt trầm xuống, lũ trẻ con bọn y ngày đó đều lập tức phải thành thật.

“Nếu nguyên nhân do em mà người khác xảy ra chuyện gì, về sau em muốn ôm lương tâm cắn rứt mà sống, hay mang theo cái lương tâm mờ mịt mà chết đây?” Thẩm Nguy giọng nói rất nặng nề hỏi.

Nữ hài lúng ta lúng túng nói: “Thật…… Thật xin lỗi……”

Triệu Vân Lan ngược lại có chút xấu hổ mà xoa xoa cái mũi: “Có gì đâu chứ, tôi ngã xuống đó không nói đi, nhưng mà cô tỉnh ngộ ngẫm lại một chút đi, nghĩ tới chính mình, lại cân nhắc đến cha mẹ cô, tuổi còn trẻ, có cái trắc trở gì mà không qua được chứ ? Lại đây lại đây, đừng khóc, mau đứng lên đi, tôi mang cô tới phòng y tế kiểm tra nào.”

Hắn liếc nhìn Thẩm Nguy, thấy phản ứng của Thẩm Nguy cũng không khác lắm, liền cúi người xuống nâng cô nhóc đứng cũng không vững kia từ dưới đất lên, đỡ cô ra khỏi tầng thượng, đi xuống lầu, lại thấy Quách Trường Thành bị ném vào xó vẫn nằm đó, nhưng lúc này không đợi lãnh đạo lên tiếng, Đại Khánh đã lon ta lon ton chạy qua, quạt một nhát “Thiên miêu lưu tinh trảo” lên mặt Quách Trường Thành.

Nữ sinh nhảy lầu gây động tĩnh làm kinh động không ít người, hành lang mới rồi không một bóng người phảng phất như đã về được tới nhân gian, rất nhiều giáo viên nhân viên đều nhô đầu ra hỏi làm sao làm sao, Quách Trường Thành bị hãm trong một đám người vây xem, rốt cuộc kêu lên một tiếng thảm thiết phi nhân, từ từ tỉnh lại.

Quách Trường Thành ngu mặt mở mắt ra, liền thấy lãnh đạo nhà mình bộ dáng có chút chật vật đỡ một cô gái trẻ, đứng ở cách đó không xa nhìn hắn, ý vị thâm trường nói: “Người trẻ tuổi phải rèn luyện nhiều, làm công việc của chúng ta, động một chút liền tụt huyết áp là không được đâu.”

Bị chúng nhân nhìn chăm chú, Quách Trường Thành không dám lên tiếng, rốt cuộc nguyên nhân vì sao lại thành ra thế này, chính cậu trong lòng cũng biết rõ ràng, vì thế xấu hổ cúi đầu thật thấp thật thấp.

Triệu Vân Lan nghĩ nghĩ, lại nói tiếp: “Như vậy đi, tôi còn có chút việc ở đây, cậu mang Đại Khánh theo, điều tra một chút bối cảnh của nạn nhân đi, một người cậu làm được chứ?”

Y cố ý nhấn mạnh chữ “người”, Đại Khánh ngồi một bên dương dương tự đắc liếm móng vuốt, khinh bỉ “meo meo” một tiếng, Quách Trường Thành nghe thấy mà run.

Đây là một nhiệm vụ quang vinh mà gian khổ, Quách Trường Thành kinh hãi ngẩng đầu, dùng biểu tình muốn kêu cứu mạng mà nhìn Triệu Vân Lan, thế nhưng khả năng tiếp thu của đối phương cứ như bị đoản mạch, cục trưởng Triệu tựa hồ nhìn không hiểu một tí ý tứ nào trong ánh mắt cậu, đầy mặt hiền lành vỗ vỗ đầu cậu, sau đó nháy mắt với Đại Khánh, không nói hai lời, xoay người rời đi.

Sắc mặt Thẩm Nguy vẫn khó coi như cũ, không nói lấy một lời, có người nhỏ giọng hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì, hắn cũng chỉ không yên lòng mà trầm mặc lắc đầu.

Cho đến tận khi ra khỏi tầm mắt của người khác, Thẩm Nguy mới bất giác nâng tay, ấn khẽ lên vị trí giữa xương quai xanh của mình, trên chiếc áo sơ mi mỏng manh tựa hồ phác họa ra hình dạng một mặt dây chuyền.

Hắn nhắm chặt mắt, hít sâu một hơi, sau đó mới đuổi theo nhóm người Triệu Vân Lan.

Triệu Vân Lan mang theo cô bé kia đi xuống lầu, vừa đi vừa hỏi: “Cô nhóc tên gì?”

“…… Lý Thiến.”

“Học khoa nào, năm mấy rồi?”

“…… Khoa ngoại ngữ, năm nhất.”

“Người bản địa?”

Lý Thiến ngập ngừng một chút, chầm chậm gật đầu.

“Vừa nãy là vì cái gì?”

Lần này, Lý Thiến không nói nữa.

Triệu Vân Lan như có chút đăm chiêu nhìn liếc cô bé một cái, nữ sinh tên Lý Thiến này dưới mắt có một quầng xanh vô cùng rõ ràng, ánh mắt vô thần, đồng tử giăng đầy tơ máu, ấn đường biến đen, từ đầu đến chân đều phạm vào tướng không may.

Thẩm Nguy đột nhiên hỏi: “Khoa ngoại ngữ tuyển sinh viên có yêu cầu về văn khoa rất cao, em từng học lớp của tôi đúng không?”

Lý Thiến cẩn thận nhìn hắn một cái, gật gật đầu.

Thẩm Nguy nói chuyện cũng giống như giảng bài, thanh âm trầm thấp dễ nghe, tốc độ không nhanh không chậm, hắn thở dài, trầm giọng nói: “Sống chết là chuyện lớn, tôi nhớ rõ khi lên lớp đã nói qua với các em, chỉ có hai chuyện có thể làm người ta cam nguyện chết vì nó. Một là vì chết cho đất nước cho gia hương, đó là vẹn toàn trung hiếu, còn lại là chết vì tri kỉ, đó là thành toàn cho chính mình, trừ hai việc này, bất kể em vì cái gì mà phí hoài sinh mệnh cũng là hành vi nhu nhược nhất, em có hiểu hay không?”

“Em…..”, thanh âm Lý Thiến run lên một chút, cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, cắn môi nói, “Thực xin lỗi, thầy Thẩm, em thật sự…… Thật sự là nhất thời xúc động, không có suy xét rõ ràng, đầu óc nóng hỏng mới trèo lên sân thượng, thiếu chút nữa còn liên lụy đến……”

Cô nhìn nhìn Triệu Vân Lan, lại lần nữa cúi đầu.

Mặc cho cục trưởng Triệu nhà chúng ta rất tuấn tú rất đẹp trai, biểu tình mới nhìn qua cũng vô cùng ôn hòa thân thiện, không hiểu thế nào mà Lý Thiến vẫn cứ e sợ y, vừa đối diện với ánh mắt y, cô liền theo bản năng hướng về bên cạnh Thẩm Nguy co rụt người lại.

Triệu Vân Lan châm một điếu thuốc, cười như không cười nhìn cô: “Cô bé cũng không biết sao? Nhóc này, tôi chỉ mới nghe qua có chuyện xúc động rồi đi giết người, chứ rất ít thấy có người xúc động lên mà đi tự sát đó nha, nghe cô nhóc nói như thế thật sự giống như…… Bị cái gì đó quấn thân rồi.”

Hai chữ “quấn thân” vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Lý Thiến thoắt cái biến thành trắng bệch.

Triệu Vân Lan không chịu bỏ qua cho cô: “Cô sợ cái gì? Nói thật xem, lúc ở trên mái nhà ấy, cô đã nhìn thấy gì?”

Lý Thiến cười gượng một tiếng: “Trên…… mái nhà, có thể thấy cái gì?”

“Tôi nhìn thấy.”, ánh mắt Triệu Vân Lan nhìn thẳng về phía trước, chậm rãi phà hơi thuốc, “Khi cô bé nhảy xuống, tôi nhìn thấy trên mái nhà có thật nhiều người, đều nhìn cô mà cười.”

Lý Thiến vòng tay ôm lấy chính mình, cả người run lên bần bật, khớp hàm nghiến chặt tới mức nếu đến gần còn có thể nghe thấy nó kêu lên “răng rắc”.

Triệu Vân Lan đánh giá cô một hồi, gẩy đi một mẩu tàn thuốc thật dài, sau đó đẩy đẩy vai cô: “Được rồi, vào đi thôi, tới phòng y tế trường rồi.”

Triệu Vân Lan lên tiếng chào hỏi người phụ trách phòng y tế của trường xong, liền giao Lý Thiến cho Thẩm Nguy, bản thân ngậm thuốc lá chờ ở cửa.

Ở cửa trạm y tế Đại học Long Thành có một cái hồ nhân tạo nho nhỏ, bên trên xây một cây cầu con, Triệu Vân Lan lười biếng dựa vào lan can bằng gỗ, nhẹ nhàng phà một hơi khói lên mặt đồng hồ trên tay mình, khói trắng rất nhanh tán đi, trên mặt đồng hồ kết nên một tầng sương bạc, bên trong như ẩn như hiện một khuôn mặt già nua, tựa hồ muốn xuyên thấu mặt kính mà nhìn thẳng vào y.

“Mèo già kia nói cũng không phải là không có đạo lý, ma mới chưa được bảy ngày.” Triệu Vân Lan nhướng mày, nhỏ giọng nói thầm một câu, “Ban ngày ban mặt mà có thể xuất hiện trên Minh Giám, cho dù khi còn sống là dân quân tự vệ cũng không thể dũng mãnh được đến như thế đi? Bà à, bà là thần thánh phương nào vậy?”

Phía sau vang lên tiếng bước chân, Triệu Vân Lan đưa tay lau nhẹ mặt đồng hồ, bóng người phía trên lập tức biến mất, y không chút hoang mang phun ra vòng khói còn ngậm trong miệng, xoay người, đã thấy Thẩm Nguy bưng trên tay một cái khay nhỏ đi tới.

Thẩm Nguy đặt cái khay có khăn ướt và thuốc sát trùng sang một bên, hơi hạ mắt, không nói một lời kéo cánh tay bị thương của y qua, cẩn thận xắn tay áo lên, cầm lấy nước cất đặt trong khay.

Triệu Vân Lan vội vàng nói: “Đừng phiền toái thế, tôi tự mình làm được.”

“Tự cậu thì làm thế nào?” Thẩm Nguy cúi đầu, đầu tiên dùng nước cất rửa sạch miệng vết thương của y, lại dùng bông sạch cẩn thận lau khô, đôi tay cầm lấy tay y như thể đang nâng niu một báu vật chạm nhẹ vào sẽ vỡ, “Nếu tôi nặng tay cậu phải nói một tiếng.”

Triệu Vân Lan mất tự nhiên né qua một chút: “Kỳ thật chỉ cần dùng nước máy rửa qua là được mà.”

Thẩm Nguy không buồn nâng mí mắt: “Trời nóng như vậy, bây giờ không rửa sạch, về sau nhiễm trùng thì sao?”

Lông mi Thẩm Nguy rất dài, khi cúi đầu xuống sẽ lộ ra vẻ mi thanh mục tú, hình dạng mí mắt lại thuận mắt y như tranh vẽ, có lẽ là do kính mắt che đi rất nhiều, nhìn qua một cái thì không gây chú ý lắm, cần phải quan sát thật gần, mới phát hiện người trước mắt thực sự là cảnh đẹp ý vui.

Trái tim rất không có tiết tháo của Triệu Vân Lan bỗng chốc ngưa ngứa như bị cái gì gãi khẽ.

Triệu Vân Lan vẫn cảm giác chính mình không phải là gay, chẳng qua khiếu thẩm mỹ của y rộng hơn người bình thường một tí, lại thêm da mặt dày hơn người bình thường một chút thế thôi ____đàn ông tuấn tú hay phụ nữ xinh đẹp y đều có hứng thú tất.

Cũng may tuy rằng y không sợ sống chẳng chê nguội nhưng nhân phẩm cũng vẫn được coi là không có vấn đề gì, tuy là không kén chọn, nhưng tuyệt không đến mức bụng đói ăn quàng, có một thì tính một, trong mỗi khoảng thời gian nhất định chỉ có một người, tuyệt đối không nhặt ba sờ bốn, là kiểu mẫu tình nhân hợp được thì tán được.

Nhưng lúc này cách thời điểm kết thúc mối quan hệ gần nhất của y cũng đã qua non nửa năm, thầy Thẩm kia lại hợp khẩu vị của y như thế, tâm tư Triệu Vân Lan không thể tránh khỏi có chút rung động.

Nên trực tiếp xuống tay, hay là bỏ qua đây?

Mới nhìn, Thẩm Nguy luôn cho người khác cảm thấy hắn là người vô cùng nghiêm túc.

Triệu Vân Lan hiểu vô cùng rõ chính mình là loại hàng gì, công tác bất thường chưa tính, mỗi ngày chờ y đều là xã giao không dứt, thường xuyên lêu lổng bên ngoài ăn chơi đàng ***, cuộc sống trôi qua quả thực quá mức hỗn loạn, có thể nói là đi siêu xe, ở ổ chó. Y không phải loại người có thể an an tĩnh tĩnh mà xây dựng một đoạn cảm tình tốt đẹp, tìm mấy tiểu thiêu thân không vướng không bận mà chơi một chút thì không sao, chứ không thể nào chu đáo cho con nhà người ta đến thiên trường địa cửu. Tốt nhất ít đi trêu chọc loại lương dân đàng hoàng này vẫn hơn. Nhưng mà……

Thẩm Nguy thoạt nhìn hình như có ý tứ với mình, người tốt như vậy, vô duyên vô cớ để thoát mất, Triệu Vân Lan thấy có chút đáng tiếc nha.

Thẩm Nguy rửa sạch cánh tay cho Triệu Vân Lan, lại giúp y bôi thuốc tử tế, còn muốn băng lại cho hẳn hoi, nhưng việc này bị cục trưởng Triệu kiên quyết từ chối .

“Chỉ là xước chút da thôi, trời nóng thế này làm gì có ai băng kín mít như thế chứ, cánh tay để lộ ra ngoài người ta không tưởng tôi là xác ướp mới lạ ấy.” Triệu Vân Lan dụi thuốc, động tác vô cùng tự nhiên quàng lấy sau lưng Thẩm Nguy, “Tôi tính vào hỏi thăm cô nhóc kia, cùng đi đi?”

Thẩm Nguy bị động tác của y làm cho cả người cứng đờ như đá, thất hồn lạc phách để y kéo đi mấy bước, từ cổ tới tai đều đỏ bừng, hồi lâu sau mới phản ứng lại được, luống cuống tay chân tránh thoát khỏi vòng tay của Triệu Vân Lan, kéo kéo chỉnh chỉnh áo sơ mi giả vờ trấn định.

“Sao lại giống như đại cô nương vậy chứ.” Triệu Vân Lan đầu tiên là vô tình tươi cười, rồi sau đó không đợi Thẩm Nguy nói gì, y đã đột nhiên chuyển phắt đề tài câu chuyện đi mất, “Thầy Thẩm trước đây đã từng gặp qua tôi sao?”

————————————————

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.