Trần Thế

Chương 3: Nợ tiền



Sáng sớm hôm sau, Lạc Trần phải ra ngoài giải quyết công việc, lại không yên tâm khi để em ở nhà một mình nên cô đưa Lạc Sa tới trường. Tính thời gian thì giờ này Trung tâm Thương mại cũng đã mở cửa, cô vội tới đó đứng đợi các chủ nợ. Gặp mặt, Lạc Trần nói ra suy nghĩ và cách giải quyết của mình. Mới bắt đầu mọi người không có ý kiến gì, nhưng khi thảo luận tới bản chất của vấn đề thì lập tức có mâu thuẫn. Bọn họ ai cũng muốn được trả tiền ngay, không muốn cho cô trả góp, nhưng nếu không bán nhà thì Lạc Trần làm sao có khả năng trả hết ngay món nợ lớn này. Bọn họ nói mãi nói mãi, càng nói càng kích động, vây Lạc Trần vào giữa, bắt đầu to tiếng.

Người thì nói: “Lạc Trần à, mọi người ai cũng khó khăn, nếu nhà cháu không trả tiền, các cô các bác đây cũng không có tiền mặt để lưu chuyển, như thế sao có thể tiếp tục làm ăn được, chẳng phải xong đời hay sao?”, người lại nói: “Có phải định không trả tiền không. Nhà họ Lăng này cũng thật không có mắt nhìn người, nhận về cái con ranh này, còn để nó đứng ra quản tiền, thế tiền đi đâu hết rồi?”. Nói xong liền có người hưởng ứng, túm chặt lấy Lạc Trần không cho cô đi.

Lạc Trần dở khóc dở cười, có trăm cái miệng cũng không thể giải thích. Chẳng thể nói rõ ràng với những người này, họ là loại người gì chứ, đều là những người dùng miệng thay loa thu hút khách hàng tới, giải thích với họ chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ, tự tìm đến chỗ chết hay sao? Cô đành phải đợi cho họ nói xong rồi mới thử thương lượng lần nữa.

Khi Từ Man Chi và Thư ký Đồng Ngỗ tới, vừa lúc nhìn thấy tất cả tiểu thương ở một tầng của Trung tâm Thương mại vây quanh một cô gái có sắc mặt trắng bệch, mồm năm miệng mười tranh nhau nói. Cô gái đó đứng ở giữa, mọi người thi nhau giằng kéo nhưng cũng không thấy cô ấy tỏ ra lúng túng hay khổ sở, vô cùng bình tĩnh, chỉ cúi đầu không biết là đang suy nghĩ điều gì. Sự ồn ào xung quanh và sự im lặng điềm nhiên của cô gái ấy tạo nên sự tương phản mạnh mẽ, một cô gái chẳng quá đặc biệt, nhưng lại nổi bật lên ở đó, khiến người ta nhìn vào có cảm giác bình yên.

Từ Man Chi ra hiệu cho Đồng Ngỗ đi tìm hiểu tình hình, còn mình thì quay người đi lên lầu.

Từ Man Chi là người sở hữu tòa Trung tâm Thương mại này, tất cả những tiểu thương kinh doanh ở đây đều phải nộp tiền thuê cửa hàng cho bà, đồng thời cũng phải chịu sự quản lý của bà, vì thế sự xuất hiện của Đồng Ngỗ giúp tình hình tạm thời được khống chế. Thực ra, lúc này Trung tâm Thương mại đã bắt đầu mở cửa kinh doanh, bọn họ thảo luận việc riêng nhưng lại gây ra tình trạng náo động thế này, theo quy định sẽ bị phạt tiền. Đồng Ngỗ sau khi hỏi rõ sự tình, nhìn kỹ Lăng Lạc Trần một lượt, vừa rồi anh cũng nhận thấy Chủ tịch Hội đồng quản trị quan sát cô khá lâu.

Anh nói với đám tiểu thương đang vây quanh đó: “Giờ Trung tâm Thương mại đã bắt đầu mở cửa kinh doanh, có việc gì thì để sau khi hết giờ rồi giải quyết”.

Những người kia cũng tự biết việc này không thể giải quyết trong một sớm một chiều nên đồng ý để Lăng Lạc Trần quay lại vào cuối giờ làm.

Đồng Ngỗ lại quay người sang nói với Lăng Lạc Trần: “Cô Lăng phải không? Chuyện của cha mẹ cô Trung tâm cũng có nghe nói, chúng tôi cũng đã cử người tới giúp đỡ việc tang sự cho họ, xin cô bớt đau buồn. Nhưng tiền thuê cửa hàng hằng tháng có chút vấn đề, mời cô lên lầu cùng tôi giải quyết có được không?”.

Khi Đồng Ngỗ xuất hiện thì Lạc Trần cũng đã ngẩng đầu lên, thấy anh nhanh nhẹn thuần thục chào hỏi mấy tiểu thương kia, chỉ vài câu đã giải tán được đám đông, cô rất khâm phục. Một thanh niên trẻ tuổi đẹp trai như vậy nhưng làm việc lại rất chuyên nghiệp, nếu cô được như thế thì bản thân và em trai đã không phải chịu ấm ức gì rồi. Đang bận suy nghĩ nên khi Đồng Ngỗ nói chuyện với cô, cô đã không để ý. Đồng Ngỗ thấy cô lại cúi đầu như suy nghĩ gì đó, liền vươn tay ra kéo cô. Lạc Trần lúc này mới nhận ra là anh vừa nói chuyện với mình, bất giác mặt đỏ lựng.

Đồng Ngỗ nhắc lại một lần nữa, Lạc Trần vội vàng gật đầu rồi đi theo anh lên tầng.

Thì ra tiền thuê cửa hàng của cha mẹ năm nay vẫn chưa trả, hình như có nói là sau lần đi lấy hàng này về sẽ trả hết một lượt. Họ đặt cược tất cả vào chuyến hàng này nên có bao nhiêu tiền mặt đều đem theo hết. Bởi thế, cửa hàng dù có đặt cọc tiền, nhưng một phần trong đó bị trích ra để trả tiền thuê. Việc này vốn do phòng Kinh doanh phụ trách, Đồng Ngỗ hoàn toàn có thể không can thiệp vào, nhưng nhìn thấy cô gái nhỏ bé đơn độc đứng đó, kiên cường đối mặt với biến cố lớn của gia đình, gánh chịu toàn bộ trách nhiệm, anh muốn giúp cô giảm bớt một phần gánh nặng, ít nhất cũng muốn nói rõ với cô rằng, sẽ không truy đòi nửa năm tiền thuê cửa hàng còn thiếu nữa. Lạc Trần ngồi đối diện Thư ký Đồng Ngỗ, nghe anh nói hết sức chăm chú nghiêm túc, tâm trạng càng lúc càng trầm xuống, sao chẳng có nổi một tin tốt thế này?

“Cô còn muốn tiếp tục thuê cửa hàng này không?”, Đồng Ngỗ hỏi.

“Thuê!”, trả đủ tiền thuê cửa hàng, không rút tiền đặt cọc ra, cô có thể cho thuê lại cửa hàng, ít nhiều thì cũng có một khoản thu nhập cố định, dù sao cũng tốt hơn là rút hết ra để rồi tiêu sạch.

Đồng Ngỗ lập tức thảo ra một bản thỏa thuận, nội dung là dùng hàng hóa thay tiền mặt để trả tiền thuê cửa hàng cho Trung tâm Thương mại, Trung tâm sẽ không truy cứu số tiền nợ còn thiếu nữa. Trong lúc Lạc Trần còn đang đọc bản thỏa thuận thì điện thoại nội bộ trong phòng đổ chuông.

Đồng Ngỗ nhấc điện thoại lên nói: “Vâng, thưa Chủ tịch, là việc vợ chồng ông chủ Lăng còn thiếu tiền… Vâng, đấy chính là con gái của họ… Vâng, hiện giờ đang ở chỗ tôi, đang định ký một thỏa thuận để giải quyết việc nợ tiền thuê cửa hàng… Vâng, tôi sẽ đưa cô ấy vào ngay”.

Dập máy xuống, anh quay sang nói với Lăng Lạc Trần cũng vừa ký xong thỏa thuận: “Chủ tịch của chúng tôi muốn gặp cô. Mời!”.

Lăng Lạc Trần rất thắc mắc, Chủ tịch gặp tôi để làm gì? Nhưng bản tính cô từ nhỏ đã quen phục tùng, cũng không nghĩ gì nhiều bèn đứng dậy, đi theo Đồng Ngỗ vào trong.

Phòng Chủ tịch thông với phòng của Thư ký Đồng Ngỗ, ở giữa được ngăn cách bằng một tấm kính kéo dài từ trần xuống đến tận mặt sàn, phòng trong có thể nhìn ra phòng ngoài nhưng phòng ngoài không thể nhìn vào phòng trong. Thư ký Đồng mở cửa tiến vào, Lạc Trần đứng ở ngoài chờ một chút rồi mới bước vào theo.

Trong phòng không khí vô cùng nghiêm túc. Chủ tịch trẻ tới mức khiến Lạc Trần phải kinh ngạc. Bà ăn mặc tao nhã, có điều vẻ mặt lạnh băng, không biết trong đầu đang nghĩ gì. Vị Chủ tịch thấy họ vào, liền đứng dậy đi ra ghế sofa ngồi, mời cô ngồi phía đối diện. Thư ký Đồng đi pha trà rồi quay lại đứng phía sau Chủ tịch.

Lăng Lạc Trần ngồi đó, thẳng lưng, đợi Chủ tịch mở lời. Chủ tịch nhấp một ngụm trà rồi mới nói: “Chào cô Lăng, tôi là Từ Man Chi, là người sở hữu Trung tâm này, cũng có thể nói tôi chính là cấp trên của cha mẹ cô”. Nói đến đây, bà quay đầu lại nói với Thư ký Đồng: “Anh cứ lo việc của mình đi, tôi có chuyện riêng muốn nói với cô Lăng”. Đồng Ngỗ gật đầu, sau đó nhìn Lăng Lạc Trần, Lạc Trần đúng lúc ấy cũng ngẩng đầu lên nhìn anh, dường như trao đổi điều gì, mà dường như cũng không phải. Đồng Ngỗ quay người đi ra.

Từ Man Chi mặt không để lộ cảm xúc ngồi quan sát Lạc Trần, cũng chưa vội nói thêm gì, dường như đang muốn thử thách tính kiên nhẫn của cô gái trước mặt. Lạc Trần không liếc ngang liếc dọc, chỉ cúi đầu nhìn chăm chăm vào mũi giày của Từ Man Chi. Đây là thói quen của cô khi tiếp xúc với người lớn từ nhiều năm nay, nếu đối phương không nói gì, cô sẽ cúi đầu nhìn mũi giày của người ta, thể hiện sự khiêm tốn và tôn trọng, cho tới khi đối phương nói, cô sẽ ngẩng lên và nhìn thẳng vào mắt họ. Vì vậy, Lăng Lạc Trần luôn được nhận xét là rất lễ phép.

Từ Man Chi lặng lẽ quan sát cô hồi lâu, một nụ cười dần dần hiện lên trên khóe môi bà, không để nụ cười đó được nở rộng, bà từ từ nói: “Chuyện nhà cô, tôi đã biết rồi. Giờ nói tới tình hình của cô đi, xem tôi có thể giúp được gì cho cô không?”.

Giọng Từ Man Chi trầm ấm, nghe rất dễ chịu.

Lạc Trần cũng đã từng nghe cha mẹ nhắc đến vị chủ nhân này, nghĩ chắc bà ấy và họ cũng chẳng có giao tình sâu sắc, thậm chí là rất ít gặp mặt. Rất tự nhiên cô coi những lời Từ Man Chi nói là những lời khách sáo, vì thế chỉ trả lời đơn giản: “Chuyện hậu sự của cha mẹ, được sự giúp đỡ của Trung tâm và họ hàng, đều đã sắp xếp xong rồi. Vừa rồi Trung tâm còn giảm bớt tiền thuê cửa hàng cho gia đình cháu, cảm ơn Chủ tịch nhiều lắm”.

Lạc Trần nói rất thành khẩn, cô thật sự cho rằng đối với người kinh doanh Trung tâm này, chịu làm như thế đã là quá tốt rồi.

Từ Man Chi gật đầu, cầm cốc trà trên bàn lên nhưng không uống, cũng chẳng nói gì. Một lúc sau, bà mới hỏi: “Nếu đã sắp xếp ổn rồi, vậy chuyện tranh cãi ở dưới lầu là vì lý do gì?”.

Lạc Trần thật thà trả lời: “Cha mẹ cháu khi đi lấy hàng có nhận lời lấy giúp một vài người nữa. Giờ xảy ra chuyện thế này, tiền thì không thấy đâu, nhưng nợ thì vẫn phải trả”.

Lạc Trần nói rất thành khẩn, cô thật sự cho rằng đối với người kinh doanh Trung tâm này, chịu làm như thế đã là quá tốt rồi.

Từ Man Chi gật đầu, cầm cốc trà trên bàn lên nhưng không uống, cũng chẳng nói gì. Một lúc sau, bà mới hỏi: “Nếu đã sắp xếp ổn rồi, vậy chuyện tranh cãi ở dưới lầu là vì lý do gì?”.

Lạc Trần thật thà trả lời: “Cha mẹ cháu khi đi lấy hàng có nhận lời lấy giúp một vài người nữa. Giờ xảy ra chuyện thế này, tiền thì không thấy đâu, nhưng nợ thì vẫn phải trả”.

“Bao nhiêu?”

“Hơn năm mươi vạn.”

Từ Man Chi cúi đầu nói: “Một con số không nhỏ”.

“Vâng.”

“Cô có thể trả được không?”

Lạc Trần gật đầu, rồi lập tức lại lắc đầu. Tiền cô có thể trả hết, nhưng bao giờ trả hết thì cô cũng không biết.

“Nhà còn có em trai phải không?”

“Vâng, vừa vào cấp hai.”

“Còn cô?”

“Cháu đã tốt nghiệp trung học rồi.” Với tình hình hiện tại, cô rất khó có thể vào học ở đại học C. Cho dù có nghĩ cách để trả hết cho mỗi chủ nợ một nửa số tiền thì cô cũng không còn tiền mà nộp học phí nữa.

“Không tham gia thi đại học à?”

Sau khi Lăng Lạc Trần nhận được thông báo nhập học của đại học C, cha mẹ mặc dù không mở tiệc đãi khách nhưng cũng mua rất nhiều hoa quả bánh kẹo, còn mời bạn bè người quen tới để chúc mừng cô. Có điều, chuyện này chắc Từ Man Chi không biết.

Lạc Trần cúi đầu, không nói. Cô biết đây là một cơ hội, nếu nhận được sự giúp đỡ hoặc tiền trợ cấp từ chỗ Chủ tịch thì có thể vượt qua thời kỳ khó khăn này. Nhưng cô dựa vào cái gì mà mở miệng ra yêu cầu người ta giúp đỡ? Tính cách của cô là như vậy, hồi còn ở cô nhi viện, cho dù rất mong có người nhận nuôi mình nhưng khi gặp mặt những người tới nhận con nuôi, cô cũng không thể nói năng ngọt ngào, hay làm giống như những bạn khác, biểu diễn thứ gì đó để thể hiện bản thân, thu hút sự chú ý của họ.

Từ Man Chi đương nhiên hiểu thành cô đã thi trượt, trong tình huống này, cho dù là người khéo ăn nói tới đâu, bà cũng không biết nói gì để an ủi cô gái đột nhiên gặp phải cảnh ngộ quá bất hạnh như thế này.

Bà ngừng lại một lát, điều chỉnh lại tâm trạng của mình rồi mới nói tiếp: “Vậy, cô còn muốn tiếp tục kinh doanh nữa không?”. Ở Trung tâm có rất nhiều các cô gái tầm trên dưới mười tám tuổi đứng bán hàng, hoàn cảnh gia đình khó khăn nên sớm phải ra ngoài lăn lộn. Nếu Lăng Lạc Trần đồng ý tiếp tục ở lại Trung tâm làm việc thì bà muốn giúp đỡ cũng tiện hơn, ví dụ có thể giảm tiền thuê cửa hàng xuống.

Lạc Trần nghe thấy Chủ tịch đề nghị như thế, lập tức lắc đầu: “Em trai cháu vẫn còn nhỏ. Nếu thật sự phải đi làm, cháu muốn tìm một công việc có thể thuận tiện trông nom em trai”. Mấy ngày hôm nay tâm tư cô rất hỗn loạn, thật sự vẫn chưa nghĩ tới vấn đề này. Giờ nghĩ kỹ lại, nếu cô có thể trở thành sinh viên đại học C, thì cơ hội kiếm tiền cũng nhiều hơn, có thể tìm được một công việc tốt hơn.

Từ Man Chi gật đầu, tỏ ý rằng bà có thể hiểu. Mặc dù Lăng Lạc Trần thoạt nhìn rất vừa ý bà, nhưng trước khi tìm hiểu rõ tình hình, chuyện của cô gái này bà không thể can thiệp quá sâu, đấy cũng là phong cách làm việc nhất quán của bà.

Lạc Trần thấy Chủ tịch không nói gì nữa, ngồi thêm một lát rồi đứng dậy: “Cảm ơn Chủ tịch, nếu không còn việc gì nữa cháu xin phép ra ngoài”.

Từ Man Chi đột nhiên bật cười, cô gái này rất điềm đạm mực thước, chắc đây được gọi là cốt cách của người nghèo. Nhưng bà hoàn toàn không tán thưởng điều đó, bà thấy cung cách ấy toát ra vẻ nghèo khó, cổ hủ.

Không phải bà thích thú sự xu nịnh bợ đỡ, nhưng bà đã quen với những lời nói thẳng thắn trong việc trao đổi liên quan tới lợi ích. Đối với bà, người như thế mới thật, mới bình thường, thậm chí có thể thẳng thắn thừa nhận rằng, như thế mới là người đáng yêu.

Người như Lăng Lạc Trần bà đã lâu lắm chưa gặp. Dưới con mắt của bà, những người như vậy hoặc là đang cố tỏ ra thanh cao, đợi cơ hội nhận được báo đáp tốt hơn nữa, hoặc là không biết thích ứng, không hiểu thời cuộc, là những kẻ ngốc quá coi trọng thể diện.

Nghĩ đến đây, đột nhiên Từ Man Chi thấy mất hết hứng thú, cảm tình mà bà dành cho sự điềm tĩnh của Lăng Lạc Trần trước đó, giờ đã hoàn toàn biến mất, “Được, tạm biệt”.

Lạc Trần nhận thấy sự thay đổi trong thái độ của Từ Man Chi, cô cúi người chào rồi ra khỏi cửa. Cô hoàn toàn không biết rằng, giá trị của mình đối với Từ Man Chi trong chớp mắt đã trở về con số không. Đương nhiên, cho dù có biết, cô cũng chưa chắc đã để ý, với tình trạng hiện giờ của cô thì làm sao còn sức để nghĩ tới chuyện gì khác. Có lẽ nguyên nhân chủ yếu là do cô hoàn toàn không kỳ vọng quá cao vào bất kỳ ai. Không hy vọng, cũng có nghĩa là sẽ không phải thất vọng, từ khi còn rất nhỏ, Lạc Trần đã học được điều này rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.