Trần Thế

Chương 36: Ai đã che mắt tôi



Từ ngày hôm ấy, Lâm Tự cũng không quay về căn nhà đónữa. Anh ở hẳn lại văn phòng.

Anh đã giao cho vương Dịch Thu giúp anh lo việc nhà cửa nhưng trợ lý Vương luôn nhanh nhẹn và đầy năng lực đó không biết lần này thế nào, cứ lần lữa mãi vẫn chưa làm xong. Anh đã yêu cầu Trợ lý Vương bố trí để Lạc Trần về căn hộ chung cư cũ ở, vì căn hộ tầng dưới của Lạc Sa cũng đứng tên Lạc Trần, chuyển về đấy ở rất hợp lí. Nhưng trợ lý Vương chỉ trả lới rằng chị em Lạc Trần đã chuyển đi, nhất quyết không chịu nói thêm bất cứ câu nào về chuyện này nữa, thái độ bất mãn đã thể hiện cả ra ngoài mặt. Lâm Tự cũng hết cách với người trợ lý dám can dự vào việc riêng của gia đình mình, lại còn dám mặt nặng mày nhẹ với ông chủ này, đành vờ như không thấy. Dù gì trong công việc, cô ấy vẫn làm hết trách nhiệm của mình.

Lâm Tự khiến mình trở nên bận rộn hết mức có thể, mặc dù anh vốn đã đủ bận rồi, hàng ngày mở mắt ra là lao vào làm việc, cho tới khi mệt tới mức tê dại cả người mới thôi. Thái độ làm việc như điên như dại của anh khiến Vương Dịch Thu vốn định bỏ mặc anh cũng không thể nhịn thêm được nữa, mặc dù không trực tiếp nói gì nhưng rõ ràng đã ngấm ngầm làm chậm tiến độ rất nhiều khiến Lâm Tự không thể không dừng lại. Vì vậy, buổi tối hôm nay, Lâm Tự cuối cùng cũng chẳng có việc gì để làm. Anh cầm áo khoác, quyết định ra ngoài hóng gió, nghỉ ngơi một lát.

Ngồi vào trong xe, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã mười một giờ rồi. Lâm Tự khởi động xe, nhanh chóng tăng tốc, lao vút đi trong màn đêm. Cửa xe đóng chặt, khoái cảm tốc độ trái ngược hẳn với bản tính cẩn thận thường ngày của Lâm Tự, anh thích cảm giác không trọng lượng khi phóng xe với vận tốc tối đa thế này. Cảnh sắc bên ngoài mờ nhạt lướt qua, cả thế giới dường như chỉ còn lại anh và con đường nhỏ dưới ánh đèn đường, phái trước vẫn là một mảng mờ mịt.

Lâm Tự sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Mặc dù anh đang lái xe trên đường cao tốc, vốn như một hòn đảo cô đơn trong đêm tối, nhưng Lâm Tự vẫn cảnh cáo mình phải chú ý an toàn. Anh không muốn biến mình thành kẻ đáng thương hơn nữa. Mấy ngày gần đây, anh đã rất nhiều lần dừng mọi công việc vào khoảng sáu giớ tối theo thói quen, cầm chìa kháo lên định đi về nhà. Mỗi lần bước tới trước cửa, anh lại quay ngược trở lại, nơi đó giờ đã không phải là nhà anh nữa, nơi đó giờ đã không còn là chốn yên bình thuộc về anh nữa.

Nghĩ đến đây Lâm Tự đạp phanh thắng gấp, để mặc cho mình theo quán tính lao người về phía vô lăng, không làm bất cứ động tác nào để chống đỡ. Nỗi đau đớn trong tim cần sự đau đớn hơn về mặt thể xác để che giấu.

Lâm Tự ngồi trong xe, đợi sự đau đớn mang đi nỗi buồn triền miên trong lồng ngực. Cho đến khi trời hửng sáng, mặt trời đỏ hồng từ từ xuất hiện phía chân trời, anh mới đưa tay lên sờ lồng ngực mình. Thì ra, trái tim đau là bởi vì nó trống rỗng. Anh đã sai rồi sao? Cũng có thể.

Triết lí sống của Lâm Tự chính là chấp nhận những gì vốn có, đồng thời mưu cầu một cuộc sống cao hơn, điểm này thật ra rất tương đồng với quan điểm của Lạc Trần. Anh không phải là không thừa nhận mình sai, anh sẽ chấp nhận sai lầm đó, càng ngày càng tiến xa trên con đường mình vừa khai thông này, nhưng sẽ không lực chọn quay đầu lại.

Huống hồ, còn có một thứ sức mạnh nữa đẩy anh tiếp tục tiến về phía trước, không cho phép anh quay đầu lại. Hứa Quán Hoàn đã chính thức xuất hiện trên sân khấu của Lâm Tự rồi.

Nhà họ Hứa gần đây luôn thúc giục bọn họ tổ chức lễ đính hôn chính thức, tin tức bên ngoài đa phần đều do gia đình họ tung ra. Giờ đang là giai đoạn mẫn cảm trước lần bổ nhiệm lãnh đạo nhiệm kì mới, sự ủng hộ của nhà họ Lâm cũng có ảnh hưởng nhất định trong giới chính trị.Mặc dù quan hệ giữ hai nhà Lâm - Hứa luôn rất tốt nhưng dù gì thì cũng không bằng có thêm sự đảm bảo chắc chắn hơn. Nhà họ Hứa đã đến gặp và đề cập mấy lần với các bậc trưởng bối nhà họ Lâm nhưng đều bị họ thoái thác với lí do chuyện của bọn trẻ, cứ để chúng tự quyết định. Lâm Tự cũng biết, việc anh và Lạc Trần ly hôn, ông nội cũng không tán thành lắm.

Vì thế nhà họ Hứa liên tục tìm cách liên hệ với Lâm Tự, thăm dò ý kiến của anh, thậm chí còn không ngại điều tiếng mà để Hứa Quán Hoàn tới công ty gặp anh.

Hứa Quán Hoàn ngồi trước mặt Lâm Tự, không nói gì, dường như tất cả những chuyện kia đều không liên quan đến cô vậy. Nhưng việc không phát ngôn lại khiến cho sự ngang ngạnh ương bướng của cô thể hiện rõ ràng hơn. Cô ấy ngồi đó khiến người ta có cảm giác khắp người cô, từ trên xuống dưới đều bài xích tất cả mọi thứ xung quanh.

Lâm Tự cũng không thể không vui vẻ ra đón tiếp, “Cô Hứa, cô đến đây là vì…”.

“Không có gì, cứ coi như tôi không tồn tại là được. Tôi ngồi khoảng một tiếng rồi sẽ đi” Hứa Quán Hoàn nhanh nhẹn trả lời, sau đó mở máy tính xách tay ra, làm việc của mình. Cô ấy đúng là coi Lâm Tự như không tồn tại.

Lâm Tự gật đầu. Hứa Quán Hoàn diện mạo đúng là rất xinh đẹp, học thức cũng tốt, theo những gì ghi trong hồ sơ thì phẩm hạnh cũng tốt, năng lực có thừa, đích thị là lựa chọn tốt nhất cho vị trí con dâu nhà họ Lâm, nếu nói có thể so sánh với Từ Man Chi cũng không có gì là quá cả. Nhưng cho dù cô ấy có thể là người kề vai sát cánh với anh thì nhìn cô ấy với khoảng cách gần thế này, anh cũng không có mong muốn tìm hiểu cô ấy chứ đừng nói gì đến thân mật.

Bất giác Lâm Tự nghĩ đến Lạc Trần. Lẽ nào sự nhiệt tình và tình cảm của anh đều đã bị cô mang đi rồi sao? Không biết liệu sau này cô ấy có dùng tình cảm đó để yêu người khác, có nấu cơm cho người đó ăn, có đợi người ta ở cửa, liệu có buông thả bản thân mình trước mặt người đó như với anh không?

“Này, phiền anh yên lặng một chút.” Hứa Quán Hoàn không khách sáo nói. Lâm Tự bóp chặt cạnh bàn, âm thanh do ma sát phát ra nghe rất chói tai.

Lâm Tự ủ rũ buông tay ra, dường như giờ mới lo lắng đến những điều này thì có vẻ đã hơi muộn rồi.

“Tôi khiến anh phải mất bình tĩnh đến thế sao?”

“Xin lỗi, không phải cô.” Lâm Tự trả lời.

“Câu nói này có hai cách hiểu: Một là anh xin lỗi về hành động vừa rồi của mình, không phải vì tôi khiến anh mất bình tĩnh. Hai là, anh xin lỗi vì người khiến anh mất bình tĩnh không phải là tôi.”

Đây là lần đầu tiên Lâm Tự tiếp xúc trực tiếp với Hứa Quán Hoàn, lúc này mới thực sự được lãnh giáo sự kiêu ngạo àm Utah từng đề cập tới. “Trường hợp thứ nhất.” Lâm Tự không có ý định nói nhiều.

“Đó là ai?” Hứa Quán Hoàn truy hỏi hết sức tự nhiên.

“Ừm…” Bị hỏi thẳng như thế, Lâm Tự rất hiếm khi gặp, nhưng anh không có ý định trả lời, không muốn nhắc đến Lạc Trần với bất kì ai. Lạc Trần là một góc nhỏ trong lòng anh, anh không muốn chạm vào nó, cũng không muốn chia sẻ cảm xúc liên quan đến nó, cho dù là ngày tháng vui vẻ đã qua hay sự đau buồn lúc này, “Không có gì.”

“Lâm Tự, anh không cảm thấy cơ sở để chúng ta có thể hợp tác là phải thẳng thắn với nhau hay sao?”

Hợp tác? Lâm Tự thầm nhắc lại những lời mà Hứa Quán Hoàn vừa nói. Xem ra, cô gái này thật sự không hề đơn giản, có vẻ còn mạnh mẽ, thẳng thắn hơn cả anh.

“Đúng, điều này tôi đồng ý. Nhưng tôi cảm thấy phần cần phải công khai chỉ nên giới hạn trong công việc thôi.”

Hứa Quán Hoàn chỉ mỉm cười, lại tiếp tục công việc đang làm dở của mình, không bình luận thêm về câu trả lời của Lâm Tự.

Lâm Tự có chút kinh ngạc, sao những cô gái anh gặp lúc nào cũng bình tĩnh thản nhiên, còn bản thân anh lại như chú hề bắng nha bắng nhắng như thế? Anh lúc nào cũng cho rằng mọi việc đã nắm gọn trong tay, thì ra cũng chỉ quanh quẩn trong cái bẫy của người khác mà thôi.

Mông Mông lúc nào cũng ở bên cạnh Lạc Trần, nhìn bạn cứ một lúc lại cầm cốc nước lên uống vài ngụm, không nhắc một từ những việc liên quan tới Lâm Tự, chỉ sợ trong lòng quá buồn bã u uất nên mới uống nước liên tục như thế. Bên cạnh Mông Mông chẳng có ai để bàn bạc, vì vậy cô chỉ có thể một mình lo lắng, nghĩ cách thuyết phục Lạc Trần đến bệnh viện.

Hôm nay, Lạc Trần, Mông Mông và Sở Kinh Dương cùng đi xem phim chiếu thử. Sở Kinh Dương nhìn Lạc Trần nói: “Sắc mặt em rất xấu, thức đêm sao?”

Mông Mông thấy anh nhắc đến, vội vàng chen vào, “Đúng thế cậu ấy đã như thế mấy ngày rồi. Lạc Trần, chúng ta đến bệnh viên kiểm tra qua xem sao đi? Cậu cứ thế này mình lo lắm.”

Lạc Trần buồn bã mỉm cười, “Mình không sao, tại gần đây bận quá nên hơi mệt thôi. Chút nữa về ngủ một giấc sẽ khoẻ lại ngay, dạo này mình toàn ngủ không đủ.”

Sở Kinh Dương nói: “Đừng coi thường, khi em cảm thấy mệt mỏi tức là cơ thể đã ở vào trạng thái quá sức chịu đựng rồi, còn chần chừ gì nữa? Vừa hay có anh ở đây làm tài xế miễn phí, không nên để anh ngồi không chứ.” Lạc Trần bị hai người họ đẩy lên xe.

Ngồi trên xe, Lạc Trần vẫn cố nói: “Hằng năm em đều đi kiểm tra tổng thể, hai người không cần phải lo lắng thái quá như thế. Em chỉ cần nghỉ ngơi một lúc là khoẻ ngay thôi.”

Mông Mông đưa tay ra hiệu cho Sở Kinh Dương. Khó khăn lắm cô mới gặp được người đồng minh mạnh mẽ thế này, nhất định phải ép Lạc Trần đi kiểm tra xem sao. Gần đây cô ấy gầy rộc đi. Bất luận là cô ấy bệnh về mặt tâm lý hay sinh lý, tóm lại cứ phải biết rõ ràng mới có thể giúp cô ấy được.

Sở Kinh Dương gật đầu, “Đi khám một lát thôi, rất nhanh. Em cũng không muốn để bọn anh lo lắng, cằn nhằn em suốt thế này chứ? Em cứ coi như là vì không muốn biến Mông Mông thành bà cụ non mà đi khám một lần đi.” Sở Kinh Dương không nói nhiều nhưng anh biết cô ấy sẽ đồng ý. Nếu chỉ liên quan đến mình, cô sẽ không để ý, nhưng nếu ảnh hưởng đến người khác, cô ấy sẽ cố gắng giải quyết bằng được vấn đề.

Quả nhiên Lạc Trần đồng ý. Mặc dù cô khẳng định bản thân mình rất khoẻ nhưng nếu đi bệnh viện, mấy con số trên giấy tờ đó có thể khiến Mông Mông yên tâm thì cũng chẳng có gì là không được.

Đến bệnh viện, Sở Kinh Dương và Mông Mông hai người phụ trách tất cả mọi việc: nộp tiền, đưa Lạc Trần đi khắp nơi để làm xét ngiệm, cô chỉ cần ngoan ngoãn đi theo bọn họ. Trước kia, việc khám sức khoẻ đều do bác sĩ riêng của nhà họ Lâm làm, vì vậy Lạc Trần có chút không quen với sự bố trí trong bệnh viện. Vòng đi vòng lại mấy lần, chạy hết chỗ này đến chỗ kia, cuối cùng lại bị lạc hai người bọn họ.

Di dộng của Lạc Trần để trong xe của Sở Kinh Dương, cô đành ngồi xuống đấy đợi. Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt cô: “Chị dâu nhỏ?”

Không cần ngẩng đầu lên, Lạc Trần cũng biết đấy là Utah, cũng chỉ có cậu ta mới thích trêu cô như thế. Cô giả bộ như không nghe thấy cách xưng hô của Utah, ngẩng đầu lên: “Sao anh lại đến bệnh viện?”

Utah giơ túi thuốc trên tay lên, “Là ông nội, thuốc của ông cứ nhất định phải bắt em đi lấy.”

Lạc Trần gật đầu, “Mọi người vẫn khoẻ cả chứ?”.

“Khoẻ gì mà khoẻ!” Utah nổi tiếng là người không biết giữ mồm giữ miệng, “Biết chị đi rồi, mọi người trong nhà ai cũng không hài lòng với anh trai em”.

Lạc Trần rất bất ngờ, Lâm Tự cưới Hứa Quán Hoàn, đối với nhà họ Lâm chẳng phải rất có lợi sao, họ vì lý gì mà không vui.“Hôm khác, tôi sẽ đến thăm mọi người, chính thức chào từ biệt với họ.” Lạc Trần vốn đã định sẽ làm thế nhưng bởi vì không muốn gặp Lâm Tự nên cô định để một thời gian nữa mới đến cảm ơn sự chăm sóc của họ dành cho chị em cô bấy lâu nay.

“Vậy thì chị đừng đến thì hơn.” Utah ngồi xuống, dang rộng hai cánh tay đặt lên trên thành ghế, anh ta đến đâu cũng tuỳ tiện như thế, luôn phải tìm một tư thế thoải mái nhất, “Cả nhà không muốn nói lời tạm biệt chính thức với chị đâu. Đừng có trách em đã không nhắc nhở chị, mọi người đều đang kìm nén tới cực điểm rồi, tới lúc đó chị muốn đi e là cũng khó”.

Lạc Trần cảm thấy có chút không hiểu, việc đã đến nước này rồi, còn có điều gì khó nói nữa đây?

Utah nhìn Lạc Trần, “Chị có biết vì sao anh Lâm Tự muốn lấy Hứa Quán Hoàn không?”

Lạc Trần không nói gì, đợi Utah nói tiếp.

Utah nhìn Lạc Trần, vẻ mặt rất hình sự: “Em nghe nói, Lâm Tự đồng ý kết hôn với Hứa Quán Hoàn là bởi vì…”, nói đến đây anh ta dừng lại một lát, “… bởi vì nghe nói nhà họ Hứa có tín vật do mẹ Lâm Tự để lại, việc hôn sự này là do mợ1 tôi đã quyết định từ ngày trước rồi.”

[1] ý chỉ mẹ của Lâm Tự

Lạc Trần nửa tin nửa ngờ. Nhà họ Hứa có trong tay một vật như thế, tại sao không sớm đưa ra, việc gì phải kéo dài cho tới tận khi anh đã kết hôn? Huống hồ, cho dù là ý muốn của mẹ, với tính cách của Lâm Tự, chưa chắc anh đã để ý.

Utah thấy Lạc Trần có vẻ không tin, liền không ngừng giải thích, “Chị có biết người lớn trong nhà vì sao đều không tán thành không? Nếu thật sự là lợi lộc về nhà họ Lâm, liệu họ có từ chối không? Em cũng vừa mới biết, mẹ Lâm Tự tại sao lại để lại một tín vật có liên quan đến một phần năm cổ phần của Hoa Lâm mà cậu em đã cho mợ ngày trước. Mặc dù quyền sử dụng số cổ phần đó đã quyết định là sẽ do Lâm Tự kế thừa sau khi kết hôn nhưng những người lớn trong họ vẫn cảm thấy có nguy cơ tiềm ẩn trong đó nên mới không để ý gì đến nhà họ Hứa.

Lạc Trần gật đầu.Theo những gì cô biết thì những thứ đó không đủ để khiến Lâm Tự phải dùng hôn nhân để trao đổi.Nhưng thế thì có liên quan gì đến cô? Có thể Lâm Tự có rất nhiều lý do để đồng ý hôn sự này nhưng muốn cô phải đi, chỉ cần một lý do thôi cũng đủ rồi.

Utah vẻ mặt tràn đầy niềm tin nói: “Chị yên tâm, người lớn trong họ sẽ không để anh ấy kết hôn với Hứa Quán Hoàn đâu.”

Lạc Trần thật sự không nhịn được nữa, cô lên tiếng ngăn Utah lại, “Anh đừng nói nữa, Utah. Ý tôt của anh, tôi xin nhận. Nhưng Lâm Tự có kết hôn hay không cũng không liên quan gì đến tôi cả. Tôi đã rời khỏi đó thì sẽ không quay lại nữa. Hy vọng anh hiểu”.

Utah nhảy dựng lên: “Chị dâu nhỏ, mới chỉ không gặp mấy ngày thôi mà đã muốn rạch rõ ranh giới với nhà em rồi sao?”.Thự c tế anh không phải là người tốt bụng gì cho cam, chỉ với những người thật thân thiết mới quan tâm đặc biệt như thế.Bộ dạng của anh lúc này như muốn liều mạng với Lạc Trần không bằng. Anh đã có lòng tốt coi trọng cô, cô lại không cần, thật khiến Utah tức giận vô cùng.Mặc dù anh chỉ phô trương thanh thế, nhưng bộ dạng đó cũng đủ để doạ người khác sợ chết khiếp rồi.

Rất nhanh, mọi người xung quanh đã bu lại, Lạc Trần cô độc ngồi ở giữa, Utah đứng đó gào thét, anh cần gì phải quan tâm đây là đâu chứ! Thực ra Utah rất quý Lạc Trần, người con gái này mặc dù không nói nhiều nhưng lại khiến anh thấy dễ gần, muốn tiếp cận cô. Đồng thời anh cũng không muốn Lâm Tự lấy Hứa Quán Hoàn. Mặc dù hơi ích kỷ, nhưng anh không muốn để người con gái đó trèo lên đầu mình.

Lạc Trần thấy Utah bắt đấu hành động không bình thường liền phát lờ anh ta. Nhưng xung quanh càng lúc càng đông người, âm thanh càng lúc càng ồn ào, Lạc Trần có cảm giác không khí đều bị bọn họ cướp đi cả rồi. Cô giơ tay, miễn cưỡng túm lấy vạt áo của Utah định nói vài câu, còn chưa kịp lên tiếng thì tay đã bị Utah hất ra. Anh ta vẫn tiếp tục đay nghiến Lạc Trần.

Lạc Trần tuột từ trên ghế xuống đất, ngồi xổm ở đó, dường như chỉ ở giữa những đôi chân đó mới có không khí để cô hít thở. Utah thấy cô như vậy mới nhận ra cô không khoẻ, giơ tay ra muốn đỡ cô đứng dậy thì phát hiện Lạc Trần đã bất tỉnh, ngã lăn ra đất, Utah chỉ kịp túm được cánh tay cô.

Sở Kinh Dương và Mông Mông lúc này cũng vừa kịp chen vào. Bọn họ đều cho rằng Utah bắt nạt Lạc Trần. Mông Mông ngay lập tức nhảy tới, hét lớn: “Anh làm gì thế? Anh làm gì cô ấy rồi?”.

Sở Kinh Dương không nói gì, lao đến như tên bắn, bế Lạc Trần lên chạy vào phòng cấp cứu. Những người đứng xem chung quanh cũng tản dần.

Mông Mông túm chặt lấy Utah, sợ tên thủ phạm này chạy mất, cả hai cùng chạy theo Sở Kinh Dương vào phòng cấp cứu.

Lạc Trần được đưa vào phòng cấp cứu. Bác sĩ kiểm tra qua tình trạng của cô rồi cầm những kết quả xét nghiệm từ tay Sở Kinh Dương nói: “Mọi người ra ngoài đợi cả đi.”

Lần này không cần Mông Mông phải túm lấy Utah, Sở Kinh Dương túm lấy cánh tay anh ta kéo ra ngoài.

“Nhà họ Lâm các người, đừng ức hiếp người quá đáng!”.

Mông Mông lúc này mới biết anh ta cũng là người nhà họ Lâm, cô đang chưa có chỗ trút giận đây này! Mông Mông nhún người xuống, chân mạnh mẽ hất lên một cái đã khiến Utah cao lớn nằm lăn ra đất.

Utah không hề đề phòng, sao có thể nghĩ một cô gái yếu đuối xinh đẹp lại ra tay độc ác như thế. Utah lồm cồm bò dậy, quyế định phải nói lý với Mông Mông. Lần này, Sở Kinh Dương ra chắn giữ hai người, “Đừng gây chuyện nữa, đây là đâu chứ, người còn đang nằm trong kia kìa.”

Nói tới đây, Utah chợt nhớ ra phải gọi điện cho Lâm Tự. Anh rút điện thoại, bấm số gọi cho Lâm Tự, Sở Kinh Dương giật lấy di động trên tay Utah, “Cậu gọi cho ai?”

“Anh trai tôi.”

Mông Mông đứng đó gào lên: “Đúng, bảo anh ta đến đây. Tôi sẽ không để anh ta được yên lành mà quay về đâu.”

Sở Kinh Dương thẳng tay tắt phụt máy di động của Utah rồi trả lại cho cậu: “Tôi thấy cậu đừng nên gọi thì tốt hơn.” Giọng anh ẩn chứa sự đe doạ.

Utah chẳng hề sợ hãi, giật máy di động lại, “Chị dâu tôi bị ốm, gọi anh tôi đến đây thì có gì là không đúng?”

“Cô ấy không phải chị dâu cậu.”

“Anh nói không phải thì là không phải chắc!”

“Tôi thấy chuyện riêng của người khác, cậu đừng nên can dự vào thì hơn.”

“Tôi cũng muốn nói câu đó với anh đấy.”

Mông Mông xen vào: “Anh khách sáo với hắn ta làm gì? Người nhà bọn họ đều ỷ thế hiếp người, đánh rồi hãy nói.”

Sở Kinh Dương kéo Mông Mông lại, nói với Utah: “Cậu mau đi đi, chúng tôi sẽ chăm sóc cho Lạc Trần”

Utah nhìn Mông Mông đang hung hăng kích động, biết mình không thể cố chấp liền quyết định đi ra ngoài gọi điện trước, không cố ở lại nữa.

Mông Mông không hiểu, kích động nói: “Sao lại thả cho hắn ta đi? Hắn ta vẫn còn chưa nói vì sao lại khiến Lạc Trần bị ngất xỉu mà.”

Sở Kinh Dương không trả lời, chỉ đi đến bên cạnh ngồi xuống.

“Anh nói đi chứ!”

“Mông Mông, chuyện của Lạc Trần cứ để cô ấy tự quyết định, em đừng can dự vào nhiều quá.” Sở Kinh Dương từ tốn nói.

Mông Mông đứng ngẩn ra đó, đột nhiên nói to: “Haizz, nhìn em xem, Lạc Trần mằm trong kia chưa biết sống chết thế nào, em ở đây gây chuyện gì chứ!”.

Sở Kinh Dương nhìn vào phía trong, “Không sao đâu, cô ấy chỉ ngất xỉu thôi, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Khi Lạc Trần tỉnh lại thì trời đã gần tối. Bác sĩ nói, cô chỉ ngủ mất mà thôi. Bác sĩ cho cô thở oxy một lúc, lại tiêm thêm một liều thuốc bổ. Mông Mông và Sở Kinh Dương vẫn ngồi trong phòng bệnh chăm sóc cho cô.

Lạc Trần tỉnh dậy, nhất thời không biết mình đang ở đâu. Cô nhìn sang bên cạnh, một thân hình cao lớn đang đứng trước cửa sổ. Lạc Trần chớp chớp mắt một lúc mới nhận ra đó là Sở Kinh Dương. Nỗi thất vọng tiến vào trong tim cô, cô đang chờ đợi ai chứ? Lạc Trần tự chế nhạo mình, sao đến lúc này người cô muốn gặp nhất vẫn là anh.

Lạc Trần di chuyển ánh nhìn, thấy Mông Mông đang gục mặt xuống giường, hình như đã ngủ.

Lạc Trần dùng hết sức để gọi: “Sở Kinh Dương”, giọng cô vô cùng yếu ớt, “Em làm sao thế này?”

Sở Kinh Dương bước tới bên kia giường rồi ngồi xuống, cầm tay Lạc Trần lên: “Em không sao, chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt thôi”.

Lạc Trần cảm thấy cô không còn đủ sức để gật đầu nữa, chỉ muốn ngủ tiếp, thế là liền nhắm mắt lại. Nhưng Lạc Sa vẫn đang ở nhà, cậu nhất định sẽ lo lắng. Cô lại mở mắt ra, Sở Kinh Dương vội nói: “Em đừng suy nghĩ gì cả, việc ở nhà anh đã sắp xếp hết rồi, khi em ngủ dậy thì mọi thứ vẫn tốt đẹp như cũ thôi”.

Nghe anh nói như vậy, nước mắt của Lạc Trần cứ thế tuôn rơi. Tất cả sẽ lại tốt đẹp như cũ sao? Tại sao cô lại bất lực thế này? Lẽ nào rời xa Lâm Tự thì cô phải sống trong bi thương đau khổ mãi sau?Cô càng muốn bản thân mình kiên trì độc lập thì càng trở nên yếu đuối, đến cơ thể cũng không còn chút sức lực nào nữa.

Đột nhiên Lạc Trần cảm thấy có một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve má cô, những ngón tay khô ráo lau khô những vệt nước mắt trên mặt. Giọng của Sở Kinh Dương vang lên bên tai cô: “Lạc Trần, em phãi nghỉ ngơi cho khoẻ, có sức khoẻ, cuộc sống mới có thể tốt được.”

Từ trước tới nay, Sở Kinh Dương luôn cố gắng khắc chế suy nghĩ muốn tìm gặp Lạc Trần, anh cũng có sự kiêu ngạo và kiên trì của riêng mình. Anh hoàn toàn không có ý định ép buộc một người con gái trong tim đã mang hình bóng một người đàn ông khác. Cho dù là anh yêu cô, luôn quan tâm tới cô, chăm sóc cô trước sau như một thì anh cũng không muốn miễn cưỡng cô phải ở bên mình. Đấy là sự cố chấp của anh trong chuyện tình cảm, cũng là sự tôn trọng giành cho tìm cảm giữa hai người.

Lạc Trần đã tỉnh nhưng lại lười biếng không muốn mở miệng, để mặc giọng nói của Sở Kinh Dương nhè nhẹ trôi lướt qua tai mình.

Sở Kinh Dương cằn nhằn cô với thái độ hết sức yêu chiều: “Đã bao nhiêu ngày rồi em không ăn cơm, không nghỉ ngơi rồi hả? Hôm nay, em bị ngất chủ yếu là vì đường huyết hơi thấp. Nhưng kết quả xét nghiệm cho thấy dạ dày của em không ổn, hiện giờ hàm lượng bạch cầu cũng thấp. Nếu cứ tiếp tục thế này thì hệ thống miễn dịch cũng sẽ bị anh hưởng. Em không nên để mặc bản thân như thế.”

“Đừng ngủ nữa, giờ em cần phải ăn một bữa no đã.” Sở Kinh Dương ra ngoài lấy một chiếc khăm mặt, cầm tay Lạc Trần lên, lau từng ngón tay cho cô, sau đó lau qua mặt một lượt, “Nào, giờ để anh mua ít đồ ăn nhé”. Nói xong, anh quay sang gõ vào đầu Mông Mông.

Mông Mông phản ứng rất nhanh, vừa mở mắt đã lập tức lao lên hỏi: “Lạc Trần, cậu tỉnh rồi! Cậu làm mình sợ gần chết! Cậu nằm đó ngủ bao lâu rồi chứ, làm mình lo quá!”. Cô vừa dung tay sờ đầu mình, vừa thắc mắc sao mình lại ngủ lâu như thế, còn đầu mình sao lại đau thế này?

Lạc Trần nhìn bộ dáng của Mông Mông, không nhịn được mà phì cười. Dường như chỉ cần có Mông Mông ở bên cạnh là cô có thể cảm nhận được sự tươi đẹp và thuần khiết phải có ở lứa tuổi này, tất cả những gì cô mất đi đều có thể tìm lại được ở Mông Mông.

“Mông Mông, em ở đây với Lạc Trần, anh về nấu cơm tối cho hai người”. Sở Kinh Dương vừa dặn dò vừa cầm áo khoác đi ra ngoài. Đột nhiên, anh như nghĩ ra gì đó, quay đầu lại nhìn Mông Mông.

Mông Mông lần này rất nhanh nhạy, lập tức hết sức lễ phép nói: “Xin thủ trưởng cứ yên tâm, lần này tôi nhất định hoàn thành nhiệm vụ, để cô ấy được nghỉ ngơi. Không để bất kỳ kẻ nào vào làm phiền”.

Sở Kinh Dương gật đầu. Anh chàng Utah kia biến mất cho tới tận lúc này, theo lý mà nói thì người nhà họ Lâm chắc chắn sẽ không bỏ mặt Lạc Trần không hỏi. Sự yên tĩnh lúc này, ít nhiều cũng có vẻ gì đó rất kì lạ.

Lạc Trần cố gắng ngồi dậy, “Không phải là không có chuyện gì rồi sao? Mình muốn về nghỉ ngơi, về nhà ăn cơm cũng được.”

Sở Kinh Dương lại gật đầu.Lạc Trần nằm đây cũng không yên tâm mà nghỉ ngơi, huống hồ giờ anh quay về nấu cơm rồi lại quay lại cũng rất mất thời gian, “Đi thôi, để Mông Mông đỡ em, chúng ta về trước đã, chưa trả giường vội, ngày mai anh sẽ tới đón em đi tiêm”.

Ba người nhanh chóng đi xuống lầu, lên xe lái đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.