Trần Thế

Chương 4: Cho có phúc hơn nhận



Ra khỏi phòng, quay người lại nhẹ nhàng khép cửa xong, Lạc Trần mới bước nhanh ra phía ngoài.

Thư ký Đồng lập tức đi tới, nói: “Chủ tịch dặn tôi đưa cô về”.

Lạc Trần có ấn tượng rất tốt với Thư ký Đồng, hơn nữa anh lại là một chàng trai trẻ tuổi, vì thế Lạc Trần đứng trước anh luôn có cảm giác ngượng ngùng và bối rối của thiếu nữ mới lớn khi phải đối mặt với người khác giới. Cô vô thức nắm chặt vạt áo như muốn kéo thẳng nó ra, “Không cần khách sáo, tôi có thể tự về”.

Đồng Ngỗ bị hành động của cô làm cho bật cười. Khi làm việc thực ra anh rất ít cười, nguyên nhân bởi là vì còn ít tuổi nên lúc nào cũng cố gắng giữ vẻ nghiêm túc nhất có thể, hơn nữa làm thế còn giúp anh nâng cao vị thế của mình.

“Cô không để tôi đưa về, điều đó chứng tỏ tôi không có năng lực làm việc. Đi thôi.” Giọng của Đồng Ngỗ không nặng không nhẹ, ít nhiều có chút thản nhiên, nhưng trong sự thản nhiên đó lại có đôi chút thân thiện, khiến người khác nghe rất có sức thuyết phục.

Lạc Trần cúi đầu, không kiên quyết từ chối nữa.

“Nhìn xem, là ai đây!”, một giọng nói không được hòa nhã lắm, nghe khá chói tai vang lên.

Lạc Trần ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm. Cô nhận ra người này. Mấy ngày trước ở trường, chính anh ta đã giải vây giúp cô, giúp cô đưa kẻ ngang ngược vô lý đang nhìn cô chằm chằm với nụ cười nhăn nhở kia đi.

“Cô đến đây làm gì?”

“Anh Lâm, anh Utah, hai anh tìm Chủ tịch phải không?”

Thấy Lạc Trần không thèm để ý tới họ, Đồng Ngỗ giải thích thay cô: “Người nhà cô Lăng trước đây là khách hàng của Trung tâm, Chủ tịch tìm cô ấy tới để giải quyết một số việc”.

“Trước đây?”, lần này người hỏi là Lâm Tự.

Đồng Ngỗ do dự, chuyện này thật sự không tiện giải thích rõ trước mặt Lạc Trần, đây là đạo lý thường tình ai cũng phải hiểu.

“Trước đây là muốn nói tới quá khứ, hy vọng hai người có IQ cao như vậy có thể hiểu”, Lạc Trần trả lời. Cô vốn không phải là người hay so đo như thế, nhưng cô thấy không cần thiết phải giải thích với những người lạ đó.

Lạc Trần hơi cúi người chào Đồng Ngỗ: “Tôi về trước đây, anh cứ làm việc đi!”, nói xong liền đi ra thang máy.

Đồng Ngỗ nói với Lâm Tự và Utah: “Chủ tịch yêu cầu tôi phải đưa cô Lăng về, hai người cứ vào trong đi”, nói xong anh quay người định đi thì bị Lâm Tự kéo lại.

“Là Utah tìm anh có việc, để tôi thay anh đưa cô ấy về.”

Sau đó là tiếng người tên Utah la lối: “Ai tìm anh ta có việc… anh…”, vế tiếp theo mà Utah định nói phải nuốt vào trong dưới ánh mắt sắc nhọn của Lâm Tự, có điều Lạc Trần không nhìn thấy mà thôi.

Lâm Tự vừa kịp cùng Lạc Trần đi thang máy xuống dưới. Anh không nói gì, chỉ đứng ở giữa cửa, chắn mất đường ra của Lạc Trần. Lâm Tự cứ đứng ở đó, mãi không nhấn nút chọn tầng.

Câu chuyện họ vừa nói Lạc Trần đều nghe thấy cả, vì vậy lúc này cũng không biết nên bắt đầu thế nào.

Từ chối ư, anh ta đâu có nói muốn đưa cô về. Còn không từ chối, một người cao lớn như vậy đứng chắn ngay trước mặt, nếu thật sự cứ thế mà cùng nhau đi xuống, cùng nhau ra khỏi thang máy, e sẽ khiến anh ta hiểu lầm rằng cô đã ngầm đồng ý.

Lạc Trần đành tỏ thái độ vừa tôn trọng vừa xa cách, nói: “Phiền anh ấn tầng một giúp tôi, cảm ơn”.

Nghe cô lên tiếng, anh mới chủ động ấn nút xuống tầng hầm thứ hai. Ở tòa Trung tâm Thương mại này, hầm một chính là kho chứa hàng, hầm hai là bãi đỗ xe.

Thấy anh ta phớt lờ lời mình nói, Lạc Trần đành phải bước tới trước tự mình ấn nút. Nhưng cô vừa giơ tay ra đã bị bàn tay to lớn của anh nắm lấy rồi kéo xuống: “Em lúc nào cũng coi thường ý tốt của người khác như vậy sao?”.

Lạc Trần bất giác cảm thấy tức giận: “Ý tốt, ý tốt gì?”.

“Lẽ nào đưa em về nhà không phải là ý tốt?”

“Tôi có đầy đủ chân tay, cũng biết đường về nhà, tôi không cần ý tốt đó.”

“Nói như em thì, ý tốt cần xem xét tình huống cụ thể, phải phân tích cụ thể, vào đúng lúc em cần thì mới là ý tốt?” Trong giọng nói của Lâm Tự dường như có ý đe dọa, chỉ có điều Lạc Trần không nghe ra mà thôi.

“Đấy là điều đương nhiên. Cho có phúc hơn nhận. Người cho được hưởng niềm vui của việc đi cho, liệu ai biết người được bố thí có cảm nhận thế nào?” Đối với việc này, Lạc Trần hiểu rất rõ. Có lẽ những đứa trẻ khác đều quên hết mọi chuyện xảy ra trước tuổi đi học, nhưng đối với cô mà nói, những ký ức về thời gian ở cô nhi viện vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt.

Hoàn toàn không phải bởi vì không có ai quan tâm tới sự phát triển của những đứa trẻ mồ côi. Nguồn tài chính từ ngân sách nhà nước đầu tư vào cô nhi viện hằng năm cũng không ít, xã hội cũng quyên góp rất nhiều. Nhưng vấn đề không chỉ là sự quyên góp đó như muối bỏ bể, mà quan trọng hơn cả là có rất nhiều sự quyên góp thừa thãi, trùng lặp gây ra lãng phí. Những vật dụng cần thiết thì rất khó tìm thấy, nhưng những thứ vật chất thể hiện cuộc sống xa hoa đầy đủ của những người quyên góp thì lại không ngừng có người gửi đến, hết lần này tới lần khác.

“Vậy em cần gì?” Lâm Tự không tranh cãi với cô về vấn đề cho và nhận, anh đi thẳng vào việc chính.

Thang máy lúc này đã dừng ở bãi đỗ xe, Lâm Tự đợi sau khi Lạc Trần đi ra mới bước khỏi thang máy.

Lạc Trần đột nhiên quay người lại: “Cần gì anh đều có thể cho tôi sao?”.

“Tại sao lại hỏi như thế?”

“Không thể cho, thì anh hà tất phải thăm dò làm gì”, đã đoán trước được câu trả lời của Lâm Tự, Lạc Trần phản kích. Sự quan tâm của mọi người dường như chỉ để thỏa mãn sự hiếu kỳ nhất thời, hoặc là muốn cô phơi bày hết sự đau khổ của mình cho họ xem mà thôi. Nhưng cô là người rất thực tế, biết là có nói ra cũng không giải quyết được vấn đề gì, chỉ thêm một người nữa thở dài cảm thán với cô thôi.

“Không phải là không thể cho, cũng phải xem tôi có thể cho được không chứ!” Sự hứng thú của Lâm Tự đã bị cô khiêu khích.

“Năm mươi vạn, anh có không?” Lạc Trần cũng chỉ là buột miệng nói ra, người gặp ở trong ký túc xá sinh viên, sao có khả năng này?

“Nếu tôi có, thì em có gì để đổi lại?”

“Tôi thì có thể có cái gì? Nếu thật sự có người cho tôi vay, tôi chỉ có thể đảm bảo là sẽ trả lại trong thời gian nhanh nhất.” Lạc Trần vẫn cho rằng bọn họ chỉ đang nói chuyện phiếm, mặc dù vô tình để lộ hoàn cảnh hiện tại của mình, nhưng cô cảm thấy cũng chẳng có gì phải để tâm.

“Nhanh nhất là bao lâu?” Lâm Tự dường như càng tăng thêm hứng thú.

“Ừm”, Lạc Trần suy nghĩ một lúc, “Nhanh nhất là nhanh nhất, có thể nhanh, cũng có thể chậm”, cô thành thật trả lời.

“Tôi có thể cho em vay với một điều kiện, em cứ suy nghĩ xem sao.”

“Điều kiện gì?”

“Chúng ta kết hôn. Thời hạn là cho tới khi em trả hết nợ thì chia tay.”

Anh nói rất đơn giản rõ ràng, đây là một hình thức cho vay khác, chỉ có điều lãi suất lại là chính cô mà thôi. Nhưng cô cũng cảm thấy khó hiểu, bản thân cô dung mạo rất bình thường, cao 1m64, cũng không thể gọi là quá cao, sao có thể khiến anh ta đưa ra lời đề nghị hoang đường bất ngờ như thế?

Trong lúc đợi cô trả lời, Lâm Tự đã mở cửa xe, ý bảo cô lên, sau đó mới nói: “Tôi hiểu rất rõ mình vừa nói gì, em chỉ cần trả lời được hay không thôi. Em không cần phải nghi ngờ về năng lực của tôi, chi phiếu tôi có thể viết cho em ngay bây giờ”.

Lạc Trần trả lời: “Bên cạnh chợ ở đường Minh Thủy, anh biết chỗ đó chứ?”. Hành động bất ngờ ai chả biết làm.

Hôm đó, cho tới lúc xuống xe, Lâm Tự và Lạc Trần không nói thêm điều gì nữa. Nếu so sánh sự điềm tĩnh, kiên nhẫn thì hai người bọn họ một chín một mười.

Về tới nhà, Lạc Trần hoàn toàn quên luôn sự việc xảy ra ở Trung tâm Thương mại. Em trai cô mới là vấn đề thực tế và bức thiết cần được quan tâm. Tình trạng của Lạc Sa dường như tốt hơn rất nhiều. Dù sao trước kia người thường xuyên ở bên cạnh cậu nhất vẫn là Lạc Trần, chỉ cần Lạc Trần không rời đi, cậu cũng không cảm thấy thế giới có thay đổi gì lớn lao. Sự dựa dẫm của cậu đối với Lạc Trần cũng khiến sự dựa dẫm của Lạc Trần với cậu ngày một tăng lên. Có người thật lòng cần đến bạn, cảm giác đó thật là thần thánh, khiến bạn bất giác muốn chăm sóc nâng niu thứ tình cảm thuần khiết ấy.

Đợi Lạc Sa ngủ say, Lạc Trần mới ra ngoài phòng khách đọc sách. Giờ phòng của cha mẹ không ai ở nhưng chị em cô vẫn giữ thói quen học ở phòng khách, không muốn thay đổi. Học là việc cô cảm thấy dễ làm nhất trong cuộc sống của mình. Lạc Trần không phải là một học sinh quá thông minh, nhưng khả năng lý giải của cô rất tốt, những kiến thức học được trong trường nhanh chóng được cô lý giải và tiêu hóa hết. Huống hồ kiến thức đối với cô mà nói, là nguồn vốn để sinh tồn, cô trân trọng cơ hội này, trân trọng việc học hơn tất cả những đứa trẻ cùng tuổi khác. Mặc dù cô đã để lỡ thời gian vào học, việc học đại học đã trở thành giấc mơ xa vời, nhưng sách thì có thể đọc bất cứ lúc nào.

Đọc mãi đọc mãi, Lạc Trần như chìm đắm vào suy tư, nhớ lại chuyện hồi cô vừa mới đến ngôi nhà này. Căn nhà nhỏ chỉ có hai phòng ngủ, một phòng khách, nhưng cô lại cảm thấy mọi thời khắc đẹp đẽ nhất đều ở đây, có điều những giây phút đó đã trôi qua trong lúc người ta không để ý nhất. Mọi đồ đạc trong nhà có hình dáng như thế nào, được mua từ khi nào, ở đó đã xảy ra những chuyện vui gì, lúc em trai còn nhỏ đã vịn vào góc bàn nào để đứng lên, làm hỏng những đồ vật gì… tất cả như tái hiện lại trước mắt cô. Nụ cười đôn hậu của cha, tiếng cười giòn tan của mẹ cũng như vọng lại bên tai.

Lạc Trần cảm thấy như cô vẫn luôn nỗ lực lớn lên, nỗ lực rèn luyện bản lĩnh để rời khỏi nơi mà cô đang ở tạm này. Nhưng trong tiềm thức cô đã coi họ như những người thân thiết nhất, mặc dù chẳng có quan hệ huyết thống, nhưng sự yêu thương chân thành của đôi bên đã biến cô trở thành một bộ phận của gia đình. Căn nhà này không chỉ là một căn nhà mà còn là tổ ấm của cô và em trai, là nơi còn lưu lại chút hơi ấm của cha mẹ.

Lại thêm mấy ngày bận rộn. Thư ký Đồng cũng xuất hiện vài lần, giúp cô giải quyết những thủ tục sau khi cha mẹ qua đời: đổi sở hữu nhà đất và sổ tài khoản sang tên của Lăng Lạc Trần, báo tử cho cha mẹ rồi xóa tên trong hộ khẩu, đồng thời đến nghĩa trang mua cho cha mẹ một mảnh đất đẹp để chôn cất. Khi anh làm tất cả những việc đó đều nhấn mạnh, đây là một phần hỗ trợ của Trung tâm Thương mại, Lạc Trần hiểu việc không đơn giản như thế nhưng cô vẫn nhận. Bất luận là có một thế giới khác hay không, cô vẫn muốn cha mẹ được thoải mái, ít nhất là khi Lạc Sa đến thăm viếng họ cũng cảm thấy dễ chịu hơn.

Đồng Ngỗ đưa cho cô số điện thoại của Lâm Tự, bảo cô sau khi quyết định xong thì gọi cho anh ta. Thông qua Đồng Ngỗ, cô cũng biết Lâm Tự là con trai của Từ Man Chi, là ông chủ nhỏ của tập đoàn Hoa Lâm nổi tiếng mà cô đã nghe tới mòn cả lỗ tai. Không nghi ngờ gì, anh ta hoàn toàn có thể chi ra năm mươi vạn.

Lúc Lăng Lạc Trần tìm việc có đi ngang qua trường đại học C, nhìn thấy các bạn sinh viên mặt mày hớn hở, khoác tay nhau ra vào trường, Lạc Trần đột nhiên nhận ra, cho dù cô vẫn còn cha mẹ, vẫn còn một gia đình hoàn chỉnh thì cô và họ cũng không thể giống nhau được. Sự khác biệt đó không nằm ở thân thế mà ở tính cách của cô, cho dù có ép buộc bản thân một cách nghiêm khắc nhất, cô cũng không thể trở thành người có nụ cười thoải mái, vô lo vô nghĩ mà cô ngưỡng mộ kia, cô chỉ có thể lớn lên buồn bã như cây cỏ ven đường. Người đáng ra nên quan tâm cô nhất trên thế giới này, nên chứng kiến cô khẳng định bản thân trong cuộc đời đã sớm vứt bỏ quyền được chia sẻ niềm vui ấy với cô, cô đành phải lặng lẽ mà trưởng thành, mình khổ mình tự biết thôi.

Trong giây phút ấy, Lạc Trần cảm thấy đầu óc mình như được khai sáng. Tại sao lại phải dùng những tiêu chuẩn khắt khe để làm khó bản thân chứ? Trước mắt có cách để giải quyết vấn đề, người ta đã đưa ra đề nghị rất rõ ràng, một cơ hội như thế bày ra trước mắt, sao cô còn phải chấp nhất? Quan trọng hơn cả là ai thèm quan tâm? Ngoài bản thân cô ra, có ai để ý tới cô? Nghĩ như thế tuy có chút tủi thân, nhưng thực ra cách suy nghĩ của Lạc Trần vô cùng đơn giản: nếu làm thế có thể giúp cô và em trai ổn định, dù cái giá phải trả là chính mình thì cô cũng chẳng lo lắng hay sợ hãi nữa.

Lạc Trần lấy số điện thoại kia ra. Từ sau khi Đồng Ngỗ đưa cho, cô vẫn để nó trong ngăn phụ của túi xách, dường như lúc đó đã dự cảm là mình sẽ phải dùng đến. Bên trên mảnh giấy chỉ viết hai từ “Lâm Tự”, phía sau là một dãy số điện thoại.

Điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới có người nhấc máy: “Lăng Lạc Trần?”.

Nghe anh ta vừa nhận điện đã gọi đúng tên cô, Lạc Trần có chút hối hận. Cô đưa ra quyết định là một chuyện, nhưng việc đó lại hoàn toàn nằm trong dự liệu của người khác, cảm giác thật không dễ chịu chút nào.

“Tôi đang họp, phải ra ngoài để nghe điện thoại của em mà em lại định không nói gì sao?” Mặc dù cuộc họp rất khẩn cấp nhưng giọng Lâm Tự như có ý đùa.

“Anh họp đi, tôi sẽ gọi lại sau.”

“Nói đi.” Lâm Tự nói như ra lệnh.

“Việc anh cho tôi vay tiền, anh chưa đổi ý chứ?”

“Tôi đang đợi em trả lời.”

“Điều kiện không thể thay đổi sao? Ví dụ như ký hợp đồng với công ty anh, hợp đồng có thời hạn chẳng hạn?” Lạc Trần đề nghị như thế, là hy vọng với tư cách ông chủ của Hoa Lâm, anh ta cũng có thể coi cô như một hạng mục đầu tư mạo hiểm. Nhưng cô tin, với khả năng và sự chăm chỉ của mình, chắc chắn sẽ hoàn trả trước thời hạn.

“Người cần phục vụ là tôi, không phải công ty.”

Lâm Tự thẳng thắn, Lạc Trần cũng dứt khoát không kém, mặc dù sự dứt khoát của cô như một nhát dao chặt đứt dây neo thuyền vậy, “Được!”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.