Trăng Đêm

Quyển 11 - Chương 12: Dạ lạc? ma vương?



Bên ngoài Ma Cung máu tanh lan tràn, cuộc hỗn chiến của sáu người cùng chúng yêu dần chuyển thành một đấu một.

“U Minh sứ giả, Dạ Lạc không thể nào chạy thoát khỏi sự khống chế của Ma Vương đại nhân, các ngài không cần phải đấu tranh vô ích nữa, thuận thế trung thành với Ma Vương đại nhân, mới là hành động của kẻ thức thời!”, Thi Quỷ tránh khỏi kiếm quang màu trắng, nhảy lên một chiếc cột đá điêu khắc quỷ quái, khẩu khí âm đục cuồng ngạo.

“U Minh sứ giả chỉ đi theo Dạ Lạc, người khác tất cả đều không xứng để có được lời thề trung thành của ta”, Ảo Nguyệt đứng trên một cột đá điêu khắc khác, đối địch với hắn ta, ánh mắt lạnh lẽo, bình tĩnh, không chút gợn sóng.

“Nói hay lắm”, Toàn Cơ thu hồi một dải lưu vân, “Ngài ấy là Dạ Lạc, chủ của cõi U Minh, lạnh lùng kiêu ngạo cao quý, chủ nhân duy nhất của chúng ta”, đột nhiên thẹn thùng che mặt, vô cùng điệu đà, “Tiểu Lạc Lạc ta yêu nhất, cởi mở không chịu gò bó, căm ghét nhất là chịu áp chế”, rồi đột nhiên lại trở nên nghiêm túc, “Muốn bọn ta đổi chủ, ngươi đúng là đần độn nên nói mê rồi, Ma Vương muốn có được Dạ Lạc, nằm mơ giữa ban ngày”.

Hú ở trước mặt Viêm Đạc Hương ôn tồn cười: “Ừm, điều ta muốn nói cô ấy đã nói hết rồi, ngoại trừ câu nói ở giữa”.

“Thần Tộc cao cao tại thượng, tự đại, không thể nói chuyện được chút nào, nhưng vì vậy mà coi thường Ma Tộc thì phải chờ bình phẩm, con mồi bị ma liên nắm bắt được chỉ có thể trở thành đồ chơi của Ma Vương đại nhân, cho dù là thần, cũng không phải ngoại lệ”, Viêm Đạc Hương bình tĩnh đáp lại.

“U Minh tiểu thiên sứ”, Tình Triết mặt cười xấu xa nghênh đón, “Dạ Lạc vào bên trong chỉ có một kết cục, có dám đánh cược với ta là lát nữa người sẽ ra ngoài là ai không?”.

“Dạ Lạc đại nhân nhất định sẽ ra ngoài”, Diệu Âm kiên định dứt khoát.

“Ha ha… không nhất định đâu!”, Tình Triết xua xua một ngón tay, vô cùng thần bí chớp mắt.

“Diệu Âm, bớt thừa lời với tiểu tử đó đi, chúng ta phải nhanh chóng thanh lý sạch sẽ chỗ này trước khi đại nhân ra ngoài”, A Mục nhiệt huyết cuồn cuộn, khua chém chiếc lưỡi hái về phía Huyết Ma, cột trụ đá lớn quây xung quanh hắn ta cả mảng lớn đều đã bị san bằng, đá rơi lả tả…

“Em gái, không ngờ rằng em lại nương tựa dưới tay của Dạ Lạc, hiểu được chim khôn chọn cành tốt đậu, so với Ngự linh sư, cô có tiền đồ rộng mở đó!”, U Mỵ cười nhạo cô gái bên cạnh thức thần Kim Khuyển.

“Yêu nữ, lần này sẽ không để ngươi chạy thoát nữa”, Dĩ Tiên tập trung toàn bộ tinh thần, ném ra hai tờ bùa, thân thể do một luồng lực bay lên, nhảy vào trong một vòng ôm.

“Nha đầu chết tiệt, cô không biết phải cẩn thận một chút sao?”, trước trán Dạ Ly hiện lên một tầng sương đen, u ám lạnh lẽo nhắc nhở.

Dĩ Tiên quay đầu nhìn nhìn chỗ cũ, mấy sợi cánh hoa giống như con rắn nhỏ quấn lên Kim Khuyển…

Đang muốn nói tiếng cảm ơn, lại nghe thấy cậu ấy nói: “Vướng chân vướng tay, thật sự nghĩ không ra vì sao đại ca lại đưa cô gái không đầu óc như cô đến”.

Lời cảm ơn còn chưa ra khỏi miệng của cô ấy đã trực tiếp biến thành nộ khí.

“Nghe đồn Dạ Vương Điện hạ tính tình nóng nảy, biến đổi khôn lường, hôm nay được thấy, phát hiện lời đồn cũng không phải là giả mà”, Âm Bách Sát cười khùng khục.

Hai đạo ánh mắt khinh bỉ nhanh chóng bắn ra…

Bên kia, Tình Triết vẫn đang vô cùng vui vẻ đánh cược: “Ta đoán ra ngoài được chắc chắn là Ma Vương đại nhân”.

“Là Dạ Lạc, Dạ Lạc”, Toàn Cơ rất tức giận với chuyện này, tự mình đáp lại cậu ta.

“Đại tỷ, không biết bọn tôi đang đánh cược sao!”, khóe mắt Tình Triết lướt qua một chút giảo hoạt, “Nếu như ra ngoài là Ma Vương đại nhân, thì có nghĩa là ta đã thắng, sau này các người phải quy thuận Ma Vương đại nhân vô điều kiện; Nếu như ra ngoài là Dạ Lạc, thì chứng tỏ cô đã thắng, cũng giống vậy, Ma Vực ta sẽ quy thuận Dạ Lạc vô điều kiện, thế nào?”.

“Tình Triết, đừng tự đưa ra chủ trương”, Thi Quỷ trầm giọng nhắc nhở.

“Không có vấn đề gì cả, hai bên đều không thiệt, có thể tiếp nhận chứ đại tỷ?” Tình Triết khiêu khích cười hỏi, không đề phòng một chùm huỳnh quang quét đến, cậu ta phản ứng nhanh lẹ, tránh được nguy hiểm, quay đầu lại nhìn thấy một khuôn mặt anh tú đang phẫn nộ.

“Hừ, quy thuận Ma Vương?”, Dạ Ly căm hận phẫn nộ, “Khốn nạn, người nghe thật kỹ cho ta, Ma Vương dám làm đại ca ta bị thương, Dạ Ly ta sẽ giết hắn đầu tiên”, một câu nói cực chấn động và có uy lực đột nhiên toàn hiện trường trở nên lạnh lẽo.

“Dạ Vương Điện hạ không dám đánh cược? Là không có lòng tin đối với đại ca của ngài sao?”, Viêm Ma sau khi khôi phục thần phách, hùa vào với trò đặt cược của Tình Triết.

Không đợi Dạ Ly trả lời, Ảo Nguyệt lạnh lùng đáp: “Dạ Lạc nhất định sẽ ra ngoài”.

“Ảo Nguyệt?”, Diệu Âm cho rằng mình đã nghe nhầm.

“Được, ván cược thành lập”, Tình Triết cười tươi rạng rỡ.

“Ảo Nguyệt?”, Dạ Ly phẫn nộ cực điểm.

“Tin tưởng Dạ Lạc, chúng ta phải tin tưởng ngài ấy”, Ảo Nguyệt bình chân như vại.

“Nhưng vạn nhất.”, Dĩ Tiên lo lắng bất an, lỡ như bọn họ quy thuận Ma Vương, hậu quả… không thể tưởng tượng được.

Ta chầm chậm đi trong hành lang dài u tối, bên cạnh có u quang nhỏ dài lượn lờ, những thứ này là nô bộc của Ma Vương sao? Khóe miệng ta nhếch lên một nụ cười, khi đi đến gần cửa ra, ta hơi vung vung tay, u quang liền tản lui. Ta lau đi vết máu nơi khóe miệng, tất cả rất bình thường.

“Nhìn đi, nhìn đi! Là Dạ Lạc, Dạ Lạc ra ngoài rồi”, là tiếng cười vui vẻ đắc ý của Toàn Cơ.

Ta liếc mắt nhìn chiến trường hỗn loạn, thây tàn tả tơi, máu bắn tứ tung… sáu người bọn họ xuống tay rất nặng!

“Dạ Lạc đại nhân…”, người ở hiện trường biểu cảm khác nhau, có trấn tĩnh, có thăm dò, có tự tin, có nghi hoặc…

“Các ngươi thua rồi”, Hú ngữ khí nhẹ dịu.

“Không đúng”, Dĩ Tiên cẩn thận căng thẳng nói, “Anh ta với lúc trước đó đã không giống nhau nữa”.

“TiênTiên”, ta cong khóe môi lên, “Cô nói, ta có chỗ nào không giống trước?”, vừa mở miệng, tất cả đều ngừng hô hấp, ta liếc thấy ý cười vui mừng trong mắt của Tình Triết.

“Dạ Lạc…”, cô ấy huých huých vào Tiểu Ly đang đờ đẫn ở bên cạnh.

“Đại ca?”, Tiểu Ly lẩm bẩm.

“Có chút quái, Dạ Lạc cười rất dịu dàng, bình dị dễ gần, nhưng anh ta…

trong dịu dàng có mang theo chút tà ác… và lạnh lùng.”

“Là đại ca trước đây, trước đây huynh ấy chính là như vậy.”

“Tiểu Ly, đại ca trở lại rồi, đệ không vui mừng sao?”, ta hỏi cậu em trai đột nhiên hưng phấn nhưng lại lập tức im lặng vô thần, từ từ đi ra, sau người có hai người hầu đi cùng, Diễm Trùy và Diễm Hô.

“Dạ Lạc đại nhân…”, A Mục cùng đấu với Huyết Ma ở chỗ xa nhảy đến, vào thời khắc nhìn thấy Diễm Trùy, Diễm Hô thì dừng lại.

Thi Quỷ bay xuống khỏi trụ đá điêu khắc, cung kính thi lễ: “Ma Vương đại nhân”.

“Ma Vương?”, Dĩ Tiên và Tiểu Ly không tránh khỏi kinh hãi.

“Đó rõ ràng chính là Dạ Lạc, sao lại là Ma Vương?”, Toàn Cơ mãnh liệt kháng nghị, “Đừng có thấy mình thua rồi liền nhận chủ bừa bãi”.

Thua? Bọn họ đang thi cái gì?

“Đại tỷ, ngài ấy là Dạ Lạc, cũng là Ma Vương đại nhân, chúng ta đều thua rồi, cũng đều đã thắng, có thể nói đánh thành bình ổn, nhưng dựa theo lời đặt cược, toàn bộ bọn ta thuận tòng theo một mình ngài ấy, sau này liên thủ làm việc, xin hãy chỉ giáo nhiều hơn”, Tình Triết cười hi hi giải thích.

Đặt cược? Ván cược này hình như là ta?

“Có ý gì vậy?”, A Mục thắc mắc.

“Ý nghĩa rất rõ ràng rồi, ma liên nở ra, tất cả của Dạ Lạc quy về sở hữu của Ma Vương, bao gồm cả thể xác và linh lực của ngài ấy”, Viêm Trạc Hương giải thích thắc mắc.

“Viêm Ma”, ta nhân lúc trước khi Tiểu Ly tỉnh ngộ lại và bộc phát, cất lời trước, “Thi Quỷ, Huyết Ma, Âm Ma, Thiên Ma… U Minh sứ giả, tất cả sau này đều phải nghe theo mệnh lệnh của ta, quyết không thể hai lòng”.

“Đại ca?”, Tiểu Ly cuối cùng đã sực tỉnh rồi, “Huynh là Dạ Lạc?”, trong lời phản vấn có sự khẳng định.

Câu hỏi này, khá là phức tạp, “Tiểu Ly không nhận ra ca ca nữa sao?”, ta lạnh nhạt hỏi.

Ánh mắt cậu ấy lạnh lẽo, chằm chằm nhìn ta không nói.

Ảo Nguyệt chẳng nói chẳng rằng đi đến trước mặt ta, thấp giọng lạnh lùng nói: “Ngài thành công rồi”.

Ta khẽ cười: “À, ngươi làm rất tốt”.

“Đoàng…”, tiếng nổ khổng lồ, trên không trung, trong một khối sương đen dày đặc, hai bóng dáng nhỏ bé linh hoạt chui ra, trong mây điện quang tím bất ngờ hiện ra Tinh Hà và Phi Dục, đang đánh nhau không thể tách ra.

“Diễm Trùy, Diễm Hồ”, ta dặn dò hai kẻ hầu.

“Vâng, Ma Vương đại nhân”, hai kẻ nhún người bay ra, hai đạo hồng tuyến cắt chiếc dao găm pha lê bắn xuống.

Hai đứa trẻ bị cưỡng lệnh dừng trận chiến, đồng thời nhìn sang ta, một đứa không có biểu cảm, một đứa lãnh khốc vô tình…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.