Trăng Trong Gương

Quyển 1 - Chương 3



Tần Sơ nằm mơ một giấc mơ rất dài.

Trong mơ người chàng đầy máu, bị nhốt trong căn phòng tràn ngập ánh lửa. Lửa đốt sập xà nhà rơi xuống, đè lên mắt cá chân chàng, đốt cháy da thịt chàng, đau đớn, tuyệt vọng. Chàng muốn lớn tiếng khóc kêu, nhưng khói đặc cuồn cuộn xộc vào cổ họng chàng.

“Tần Sơ!” Chàng nghe thấy có người đang gọi mình, giọng nói vô cùng lo lắng, “Huynh ở đâu?”

Mắt chàng bị khói hun đến mơ hồ chỉ nhìn thấy có bóng người nho nhỏ lao vào trong ánh lửa. Nàng không ngừng tìm kiếm, sốt ruột, không còn vẻ lạnh nhạt ngày thường. Tần Sơ nói không ra lời, chàng tùy tay nắm lấy cọc gỗ, dùng sức gõ xuống đất.

Âm thanh rất nhỏ, nhưng Tô Kính Nguyệt nghe được. Nàng tìm được chàng, nhưng không thể đưa chàng ra ngoài, xà nhà rơi xuống che kín đường rồi.

“Đau. . . . . .” Tần Sơ mười ba tuổi vẫn chỉ là đứa nhỏ choai choai, đau trắng bệch cả mặt, “Để ta chết ở đây đi. . . . . .” Chàng nói, “Ta không ra được. . . . . .” .

Tô Kính Nguyệt hung dữ trợn mắt nhìn chàng, “Nam tử hán đại trượng phu, đừng bày cái vẻ èo ợt này ra với muội.” Nàng vỗ vỗ mặt Tần Sơ, để chàng duy trì tỉnh táo, “Huynh nghe đây, huynh muốn ra khỏi đây, một ngày nào đó huynh còn có thể trở lại nơi này, đòi lại toàn bộ đau đớn, khổ sở cửa nát nhà tan ngày hôm nay!”

Tần Sơ cắn răng, giọng Tô Kính Nguyệt dịu lại: “Huynh hãy nghe cho kỹ, muội sẽ nâng cọc gỗ kia lên, nhưng sẽ không giữ được lâu đâu. Cho nên một khi cảm thấy nhẹ hơn, huynh hãy dùng hết sức rút chân ra, biết không.”

Tần Sơ gật đầu, trong ánh lửa sáng ngời, hắn thấy Tô Kính Nguyệt nhỏ bé tay không nâng thanh xà nhà bị đốt đến nóng rực lên. Quả nhiên, chỗ mắt cá chân nhẹ hơn, Tần Sơ dùng sức rút chân ra. Chỉ một động tác đã làm cho người suy yếu như chàng lúc này hao hết tất cả sức lực, trước mắt chàng biến thành màu đen, đã không biết mình ở chỗ nào. Trong đầu hỗn loạn, có ánh đao, có máu tươi, có người nhà đau đớn gào thét, tiếng la hét chói tai, thế giới bị quấy đục thành một cái đầm.

Sau khi rất nhiều ánh sáng rối loạn xẹt qua, cũng chỉ có một âm thanh vượt ra, mang theo vẻ non nớt của trẻ con. Sức mạnh làm cho người ta an tâm, nói với chàng.

“Cố gắng lên, sẽ ổn thôi.”

Giấc mơ quá dài khiến chàng gần như bị lạc trong cảnh trong mơ, nếu không phải nước lạnh lẽo hắt lên mặt, Tần Sơ sợ là còn chưa tỉnh lại.

Lọt vào trong tầm mắt là vách tường đá bị ánh lửa chiếu sáng, màu da cam nhảy lên khiến Tần Sơ giật mình cho rằng còn ở trong mơ. Lửa nổ “tạch” một tiếng làm Tần Sơ đột nhiên hoàn hồn, làm sao có thể vẫn là khi đó, trong nháy mắt đã sớm qua mười lăm năm rồi. . . . . .

Tần Sơ tĩnh tâm suy nghĩ, quay đầu đánh giá sơn động. Chàng được người dưới vách núi cứu. . . . . . Chàng nhìn đống lửa cháy, trong lòng đột nhiên có một phán đoán to gan. Nếu chàng được cứu, vậy có phải Kính Nguyệt cũng được người cứu hay không? Hay nên nói, người cứu chàng chính là Tô Kính Nguyệt!

Nàng không sao, nàng vẫn ổn!

Nghĩ vậy Tần Sơ đột nhiên có chút ngồi không yên. Chàng muốn đứng dậy, nhưng thân thể thật sự không nghe theo sự điều khiển, mắt cá chân đau đớn như bị cưa.

Bỗng nhiên, có tiếng bước chân hòa với tiếng mưa rơi bên ngoài, chậm rãi tới gần.

Tần Sơ ngừng thở, đã một năm chàng không gặp nàng. Chàng cất dấu rất nhiều nhớ nhung. . . . . . Tiếng bước chân cực nhẹ, cực kỳ giống Tô Kính Nguyệt, là nàng, Tần Sơ chắc chắn nghĩ. Tô Kính Nguyệt luôn thần bí như vậy, có thể cho hắn rất nhiều ngoài ý muốn. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.